Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 6

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 25

Chương 101-200 - Chương 184 - Bước vào Ngõ Tối

Chương 184 - Bước vào Ngõ Tối

Cái cô Fina này không có ý tốt.

Khi Fina dùng ánh mắt mong chờ nhìn mình và đưa ra yêu cầu đó, mắt Sill khẽ nheo lại, lộ ra một tia thông tin nguy hiểm. Thấy ánh mắt cố vấn đột nhiên sắc lẹm, Fina trực tiếp giơ hai tay lên trước ngực, vô tội nói:

"Em không có ý định làm chuyện xấu đâu, thật đấy!"

Ta còn chưa hỏi mà...

Sill tuy rất muốn cà khịa đứa học trò không đáng tin cậy này, nhưng vẫn nhịn được.

"Lấy đồ ra đây," Sill nhìn Fina thản nhiên nói, "Ta tự làm."

"Ơ..." Fina rõ ràng là tâm trạng tụt dốc ngay lập tức, cô thở dài, bảo linh ngẫu lên lầu mang đồ xuống.

Khi mấy con linh ngẫu bê mấy bộ quần áo và rất nhiều chai chai lọ lọ xuống, Sill nhìn đống đồ bày ra càng lúc càng nhiều trước mặt, bỗng cảm thấy đau đầu. Mấy bộ quần áo đó Sill còn hiểu được, nhưng đống mỹ phẩm chai lọ này hoàn toàn chạm vào điểm mù của cô rồi.

Fina nhìn cố vấn bỗng nhiên đứng hình trước mặt mình, dường như cũng hiểu ra điều gì. Thế là, cô cẩn thận nhích về phía cố vấn, khẽ hỏi một câu:

"Cố vấn, mỹ phẩm sẽ làm bẩn tay đấy, hay là để em giúp ngài nhé..."

"Ừm..." Sill có chút gượng gạo gật đầu.

May mà Fina có EQ cao đã đưa cho cô một cái thang để leo xuống, nếu không đối mặt với một đống mỹ phẩm, Sill có khi phải tự tay vẽ bùa lên mặt thật.

Về việc cố vấn không biết trang điểm, Fina cũng không thấy có gì lạ. Khuôn mặt thiên bẩm đã hòa quyện hoàn hảo giữa nét đẹp và vẻ soái khí của cố vấn, bất kỳ sự trang điểm dư thừa nào cũng chỉ phá hỏng nét thẩm mỹ đó. Vì vậy cố vấn không biết trang điểm, trong mắt Fina là chuyện hết sức bình thường.

"Khụ khụ... Vậy để em giúp cố vấn trang điểm một chút..." Fina nén cảm xúc hưng phấn, tay phải hơi run rẩy đưa về phía mặt cố vấn.

Tay phải khẽ chạm vào mặt cố vấn, nhưng cố vấn chỉ nhắm mắt, không có phản ứng gì, điều này khiến Fina an tâm hơn, thay vào đó là một cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn to lớn.

Cuối cùng cũng sờ được mặt cố vấn rồi!

Tuy trong lòng rất hưng phấn nhưng Fina không quên chính sự, cô bóp nhẹ mặt cố vấn để quan sát một chút rồi nhanh chóng bắt đầu công việc.

Pearl vốn đã rất mệt mỏi, sau khi ăn tạm miếng bánh mì liền chào tạm biệt Fina và Sill, một mình lên lầu nghỉ ngơi. Hiện tại cô bé cần tinh thần được thư giãn thực sự để cảm nhận những thay đổi trong cơ thể và trí não.

Chỉ nửa giờ trôi qua, Fina đã hoàn thành việc trang điểm cho Sill ngay trên bàn ăn.

Hiện tại Sill, mái tóc màu xám xanh vốn có đã được buộc cao lên. Mái tóc ngắn vốn chỉ đến cổ cũng được xử lý ở chỗ buộc dây, tạo thành một bím tóc đuôi cáo dài. Màu tóc của Gã Hề tạm thời được nhuộm thành màu đỏ rượu bằng vật liệu đặc biệt, trên đồng tử cũng được phủ một lớp màng mỏng màu đỏ rượu.

Sill vốn tò mò hỏi tại sao lại làm màu này, ngoại trừ nhận được câu trả lời "khá xứng đôi" ra, Fina cũng không chịu nói gì thêm. Nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút là biết chuyện gì ngay. Màu đỏ và xanh là hai màu bổ túc cho nhau mà... Tâm tư nhỏ của Fina, đúng thật là giống hệt như một cô bé đang yêu đương nồng cháy...

Về quần áo, Sill cũng chọn một bộ trường bào màu đỏ thẫm, khá hợp với màu tóc. Do bộ trường bào Fina đưa có chiều dài không đủ, Fina còn đắp thêm một miếng vải ở phía dưới, mới miễn cưỡng che hết được toàn thân Sill. Không cách nào khác, so với Fina, chiều cao hiện tại của Sill có phần quá thanh mảnh và cao ráo.

Cứ như vậy, Sill với mái tóc đuôi ngựa màu đỏ rượu đứng dậy, khoác lên mình bộ trường bào đỏ thẫm đã được sửa xong.

"Thế nào?" Do không có gương, Sill chỉ có thể khẽ cúi đầu nhìn Fina bên cạnh hỏi một câu.

"Quá hợp luôn!" Mặt Fina không biết từ lúc nào đã nhuốm một tia ửng hồng.

"Lông mày em đặc biệt vẽ đậm hơn một chút, hếch lên phía trên một tí, trông kiên nghị hơn... Dù cố vấn có để lộ nụ cười bình thường đi nữa, trong mắt người khác cũng sẽ tràn đầy cảm giác chính nghĩa!"

"Cảm giác cứ như nữ dũng sĩ trong truyện kể vậy..."

Fina càng nói, ánh mắt càng dần mất tiêu cự, dường như đang ảo tưởng đến chuyện gì đó ghê gớm lắm.

Sill liếc nhìn về phía cửa sổ, thông qua một chút hình ảnh phản chiếu trên kính, Sill cũng đại khái phán đoán được hình ảnh hiện tại của mình là thế nào. Phải nói rằng, Fina – người chuyên tinh về linh ngẫu – có sự hiểu biết về trang điểm là tiền vô cổ nhân. Bây giờ ngoại trừ vóc dáng ra, Sill không tài nào nhìn ra được người phụ nữ tràn đầy cảm giác chính nghĩa trước mặt này lại là bản thể của Gã Hề.

Có thể nói ngoại trừ chiều cao không thể thay đổi, từ những phương diện khác, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Gã Hề đâu nữa.

"Vậy cứ thế đi," Sill gật đầu, thuận miệng hỏi một câu, "Đói không?"

"Không đói!" Fina nhanh chóng lắc đầu. Sắp được cùng vị cố vấn soái khí đi dạo phố rồi, còn tâm trí đâu mà dừng lại ăn cơm?

"Được, vậy đi thôi."

Sill gật đầu, vỗ vỗ bộ trường bào trên người, bước về phía cửa.

"Chờ đã, cố vấn!" Fina thấy cố vấn sấm sét lẹ làng đã sắp bước ra đến cửa, mới vội đuổi theo.

"Cố vấn... thực ra, em còn chuẩn bị một thân phận cho hành động lần này của chúng ta..." Fina theo sát phía sau Sill, bước ra con phố vắng vẻ.

"Thân phận gì?" Sill khẽ nhíu mày, không rõ cái đầu nhỏ của Fina lại có những ý tưởng kỳ quái gì.

"Là..."

Fina vừa cúi đầu bước đi, vừa hơi ngập ngừng một chút, cẩn thận ngẩng đầu nhìn cố vấn bên cạnh một cái, rồi mới tiếp tục nói:

"Đã có hình tượng mới... thì chắc chắn cũng phải có thân phận mới mà, như vậy ngộ nhỡ ở Ngõ Tối bị người của giáo hội tra hỏi, cũng sẽ không bị lộ..."

"Fina nghĩ thế này, đến lúc đó khi đối diện với giáo hội, chúng ta cứ nói mình là chị em... Đương nhiên! Fina là em gái..."

Càng nói về sau, Fina càng thiếu tự tin, giọng nói cũng nhỏ dần, dường như sợ hành vi của mình trong mắt cố vấn sẽ có chút quá giới hạn. Nhưng sự lo lắng này không kéo dài lâu, rất nhanh cô đã nghe thấy câu trả lời từ miệng cố vấn.

"Được."

Chỉ là một từ ngắn gọn, nhưng lại khiến nhịp tim Fina tăng tốc trong thoáng chốc, cô không nhịn được tính "tự sát" trong lòng, hỏi thêm một câu:

"Vậy... làm một số hành động bình thường giữa chị em, cũng được chứ? Ý em là dùng để ngụy trang và làm mồi nhử người khác..."

Theo bước chân của họ, hai người dần đi tới một khu phố bắt đầu có người qua lại.

Sill không nghĩ nhiều về cách nói của Fina, chỉ gật đầu nói: "Được."

Nghe được câu trả lời đồng ý này, tay Fina run lên vì kích động. Tuy rằng người đi lại trên phố rất đông, nhưng Fina luôn cảm thấy như có ai đó đang nhìn chằm chằm mình vậy.

Cô cô căng thẳng nhìn quanh một lượt, sau đó mới chậm rãi đưa tay ra, cẩn thận từng chút một túm lấy tay áo của cố vấn. Chỉ là túm tay áo thôi mà mặt Fina đã đỏ bừng lên, cúi gầm mặt nhìn xuống đất, căn bản không dám ngẩng lên.

"Dẫn sai đường rồi, đi đứng thì tập trung vào."

Lúc này, giọng nói thản nhiên của cố vấn vang lên trên đỉnh đầu Fina, làm cô giật nảy mình.

"Ơ... dạ dạ... Fina đi nhầm... Ngõ Tối không ở hướng này..." Fina như bị phát hiện tâm tư nhỏ nhặt, hoảng loạn chuyển chủ đề, rồi kéo Sill đi về hướng khác.

Nhìn thấy Fina đang kéo mình đi phía trước, Sill lúc này mới thực sự thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Ngay trước khi bước ra khỏi cửa phòng, Sill đã luôn suy nghĩ một vấn đề: Mình chưa từng đến Ngõ Tối, nhưng làm sao để giả vờ như mình rất quen thuộc nơi đó? Dù sao một nơi mà ngay cả những người ở tầm cỡ như Salon Thủy Triều Pháp Lực đều biết đến, mà một kẻ mạnh như Gã Hề lại không biết, thì thật quá kỳ quặc. Cô chỉ còn cách nghĩ ra phương pháp khác để Fina dẫn đường.

Rõ ràng trong tình huống này, phương pháp của Sill đã hiệu quả. Sill cũng không ngờ chỉ là kéo tay áo thôi mà Fina lại có thể kích động đến mức này. Ban đầu Sill còn định để cô ấy nắm tay mình cơ, nhưng giờ xem ra, nếu lúc nãy mà nắm tay thì ước chừng Fina sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cứ như vậy, Sill được Fina kéo đi. Tuy thỉnh thoảng có những ánh mắt đổ dồn về phía này, nhưng đa phần đều là ánh mắt tò mò. Đương nhiên, nhiều hơn cả là vì dung mạo của hai người mà nhìn sang, nhưng Sill đã sớm quen với việc phớt lờ những ánh mắt như thế này.

Tuy nhiên, ngay cả khi tư duy đang hỗn loạn, Fina cũng không quên trước khi rời xa điểm phong tỏa của khu Ibiza, cô để linh ngẫu làm tê liệt thị giác của binh lính canh gác. Khi Sill đi qua điểm phong tỏa, chỉ thấy sau lưng bốn binh lính cầm súng đều có một con linh ngẫu đứng đó, dùng tay bịt mắt bọn họ lại. Nhưng bọn họ dường như không cảm thấy gì, cứ để mặc cho linh ngẫu bịt mắt mình, hoàn toàn không nhìn thấy Fina và Sill đi ngang qua. Có vẻ như tầm nhìn của bọn họ khi xuyên qua ngón tay linh ngẫu đã bị bẻ cong.

Sau khi vượt qua trạm gác thành công, Fina dẫn Sill đến trước một cỗ xe ngựa đã chờ sẵn bên đường. Sill rất nhạy bén cảm nhận được người đánh xe hầu gái phía trước chính là một linh ngẫu.

"Cố vấn, chúng ta lên xe thôi..." Sau khi mở cửa xe cho Sill, Fina mới luyến tiếc buông ngón tay đang túm tay áo Sill ra. Chỗ tay áo bị Fina túm đã nhăn nhúm cả lại, có thể tưởng tượng lúc nãy cô cô đã dùng lực mạnh đến mức nào.

Đợi đến khi Sill lên xe, Fina mới bước lên theo. Sau khi lên xe, Fina thử ngồi xuống cạnh Sill, thấy cố vấn không phản đối, cô mới yên tâm. Chỉ là đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mũi chân, thỉnh thoảng lén liếc nhìn về phía đôi chân của Sill.

Sill lúc này không có tâm trí đâu mà suy nghĩ về tâm tư của Fina, cô chỉ thở dài trong lòng.

Trời ạ... học trò của mình có cả xe ngựa, lại tùy tiện tặng ra một lọ ma dược, xem ra không phải giàu bình thường. Nhìn lại mình... sở hữu mấy tấm thẻ thực lực bất phàm, bản thể còn là Thánh Nữ giáo hội cao cao tại thượng, vậy mà nghèo đến mức chỉ có thể đi bộ. Nghĩ đến đây, Sill cảm thấy hơi thắt lòng. Xem ra phải nghĩ cách kiếm chút tiền mới được.

Sill nhớ tới chuyện kho báu mà Baron Bongsamdi đã nói, nhưng cô không có ý định động vào chỗ đó. Tuy Pearl có ý vô tình nghe ngóng tung tích của Ngân Nha (Bác sĩ), nhưng Sill không nói, chỉ bảo Ngân Nha đang bận. Đây là nhân quả do Bác Sĩ kết hạ, đương nhiên do Bác Sĩ quyết định. Mà theo tính cách của Bác Sĩ, chắc chắn không đời nào nhận số tiền đó của Baron Bongsamdi, vì vậy Sill cũng tôn trọng quyết định của Bác Sĩ.

Sill nhận ra, cô dường như bắt đầu xem mỗi thẻ nhân vật như một con người sống bằng xương bằng thịt – dù cô biết tất cả đều là chính mình. Có phải là tâm thần phân liệt không? Sill cũng không rõ, cô thậm chí không biết suy nghĩ hiện tại của mình là tốt hay xấu.

Xe ngựa xóc nảy trên đường, bánh xe bằng gỗ và không có hệ thống giảm xóc, di chuyển trên đường đá không mấy bằng phẳng có thể thấy là chẳng thoải mái gì. Nhưng ít nhất ở trong thành, sự xóc nảy này vẫn ở mức chịu đựng được.

Theo đà di chuyển, người đi bộ và các loại tiếng ồn bắt đầu nhiều lên, tốc độ xe cũng chậm dần, bên tai còn có tiếng xe ngựa khác đi ngang qua. Có vẻ như đã đi đến một địa đoạn trung tâm. Rất nhanh, xe ngựa dừng lại, Fina vén rèm nhìn một cái rồi cười nói với Sill:

"Cố vấn, chúng ta đến nơi rồi, chúng ta xuống xe đi bộ qua nhé?"

Sill gật đầu, Fina nhanh chân mở cửa xe cho Sill rồi nhảy xuống trước. Lúc này, linh ngẫu phía trước cũng chạy nhanh tới, quỳ một gối giúp Sill mở bậc thang lắp dưới cửa xe. Sill khom lưng, cúi đầu bước xuống xe – quá cao, không cúi đầu không được – sau khi xuống xe, cô chủ động đưa tay về phía Fina.

"Đi thôi." Sill thúc giục một câu.

"Ơ?! Dạ!" Fina có vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn rất vui vẻ tiếp tục túm lấy tay áo Sill, rồi quay người bắt đầu bước đi.

Sill lúc này mới có rảnh quan sát kiến trúc gần đó, nhất thời cảm thấy có chút quen mắt. Tháp đồng hồ này... con kênh này... cây cầu này... những con đường thông tứ phía và khoảng đất trống rộng lớn kia... Chẳng phải đây là nơi cô chọn để xây dựng đại điện sao? Đây là khu vực trung tâm nhất của thành phố mà? Ngõ Tối cũng ở đây? Sill thầm tặc lưỡi. Có vẻ như nơi ở đại điện mà cô vô tình chọn trúng lại nằm ở một vị trí không hề tầm thường.

Ngay sau đó, Sill thấy Fina dẫn mình đi đến phía đối diện con phố của khoảng đất trống đó, đi thẳng vào một con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Rõ ràng bên ngoài vô cùng náo nhiệt, theo lý mà nói, một con hẻm có thể đi tắt thế này phải có không ít người qua lại. Nhưng con hẻm đó lại hoàn toàn không có người, thậm chí một chút ánh nắng cũng không chiếu vào được, trông có vẻ đặc biệt thần bí.

Fina kéo Sill đi vào trong hẻm, nửa thân trước của Fina đã biến mất khỏi tầm mắt của Sill. Cảnh tượng này làm Sill nhớ lại lần đầu tiên mình tiến vào Solan Thủy Triều Pháp Lực. Nơi đó cần có thư mời. Nhưng trên người cô không có bất kỳ thư mời nào, liệu có vào được Ngõ Tối không? Sill liếm môi, bước theo Fina vào trong con hẻm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!