Chương 190 - Nỗi kinh hoàng vô tận
"Chị... em chuẩn bị xong rồi..." Fina ôm cái đầu sưng u nói.
Bên cạnh cô là một bộ ma ngẫu đã được lắp ráp hoàn chỉnh. Khác với các loại khác, bộ ma ngẫu lắp ghép này có đường nét khuôn mặt cực kỳ tinh tế, chất liệu da cũng là loại tốt nhất, khiến nó trông giống hệt người thật. Mỗi khớp xương đều khắc ấn minh văn gia cố, kỹ thuật vô cùng tinh xảo.
Chỉ là cái mặt này... và thân hình này, đúc từ một khuôn với Gã Hề.
Sill lắc đầu, không nhìn vẻ mặt hối lỗi của Fina nữa mà quay người mở cửa, ngoảnh lại bảo: "Đi thôi, để ma ngẫu dẫn đường phía trước."
"Hả?" Fina ngẩn người trên giường, cứ ngỡ sẽ bị giáo huấn thêm hoặc chịu phạt, không ngờ lại qua chuyện dễ dàng thế. Cô nhanh chóng nhảy xuống theo sau Sill, đồng thời điều khiển ma ngẫu Gã Hề kéo mũ trùm đầu lên, bước ra ngoài trước.
Cô đại khái hiểu ý đồ của cố vấn: Dùng ma ngẫu làm mồi nhử dụ đối phương ra tay, rồi cố vấn sẽ phản công ngay lập tức. Điều này chứng tỏ cố vấn cực kỳ tự tin vào việc tìm ra vị trí kẻ địch và kết liễu hắn chỉ trong một đòn ngay khi hắn ném dao. Fina không hề nghi ngờ thực lực của cố vấn, nhất là khi ném dao lại là tuyệt kỹ của ngài ấy.
Rời khỏi tiệm thuốc của Reavis, một bóng dáng gầy cao khoác trường bào màu xanh rêu sẫm bước ra. Không lâu sau, hai bóng người khác cũng lặng lẽ bám theo sau. Các siêu phàm giả trên phố không ai nhận ra một cuộc đối đầu kiểu "bọ ngựa bắt ve" sắp diễn ra tại cửa hẻm.
...
Ngõ Tối, tại lối ra, trong khe hở giữa tòa nhà thứ hai bên trái.
Một người phụ nữ dáng người mảnh khảnh khoác trường bào đen đang dựa lưng vào bức tường đầy bụi bặm, vẻ mặt buồn chán nhìn dòng người qua lại. Dưới sự bao phủ của bóng tối và ma pháp ẩn thân, không mấy ai nhận ra sự hiện diện của ả.
"Xem ra không cần đợi viện binh của Bá tước nữa rồi..." Người phụ nữ mỉm cười lắc đầu, "Một kẻ bậc 4 đã cùng đường, một tên bậc 2 làm bia đỡ đạn... Thật không ngờ tên Angus đó lại thua cả một [Kẻ Phản Loạn] không thạo chiến đấu."
Lúc này trong hẻm, gần chỗ ả đứng, có mấy người đang vây quanh xem gì đó. Đó là đống mảnh vỡ ma ngẫu lúc nãy. Rất nhanh, những linh kiện giá trị đã bị hôi của sạch sẽ, đám đông tản đi, mảnh vỡ còn lại bị quét vào góc phố.
Hồi lâu sau, người phụ nữ thở dài: "Thôi... gọi chi viện đến thay ca vậy." Ả lấy ra một đồng xu, xoa nhẹ bề mặt. Đồng xu lóe lên ánh xanh ghi lại lời thì thầm của ả, rồi được búng lên cao, rơi vào một trận pháp truyền tống nhỏ và biến mất.
"Một lũ nhát gan." Ả nhổ nước bọt, tỏ vẻ khinh miệt những kẻ đang co cụm bên trong.
Đột nhiên, chiếc nhẫn của ả truyền đến cảm giác tê rần nhẹ. Trên mặt nhẫn đen như đá quý xuất hiện một điểm sáng nhỏ. Có một ma ngẫu đang tiến lại gần.
Ả nhìn ra ngoài bóng tối, nhanh chóng thấy một bóng dáng gầy cao khoác trường bào xanh rêu nổi bật giữa đám đông.
"Ma ngẫu? Vẫn còn gan mò đến thám thính sao?"
Sự kiên nhẫn của người phụ nữ đã cạn kiệt. Là một [Thợ Săn] bậc 4 kiêu hãnh mà phải đi làm nhiệm vụ canh cổng này khiến tâm trạng ả cực kỳ tồi tệ. Ngay khi xác nhận mục tiêu là ma ngẫu, trong tay ả xuất hiện một con dao bạc lấp lánh, xoay vần điêu luyện giữa những ngón tay.
Ả tập trung tinh thần, vẩy tay phải một cách tùy ý. Con dao bọc trong khí tức đen kịt vạch một đường sắc lẹm, lao thẳng đến trước mặt ma ngẫu.
"Keng——"
Con dao mang hơi thở siêu phàm mà người thường không thể nhìn thấy đó đã không xuyên thủng đầu ma ngẫu như ả tưởng tượng. Nó va phải một vật thể cùng chất liệu, phát ra tiếng động giòn tan.
Là... một con dao bay khác?! Ả trợn tròn mắt.
Nếu nhìn không lầm, đó là một con dao bay xoay vòng với tốc độ cực nhanh phóng ra từ phía sau ma ngẫu, lướt qua đầu nó một cách chuẩn xác rồi dùng mũi dao chặn đứng con dao của ả, hất văng nó đi.
Độ chính xác này đáng sợ đến mức nào? Ngay cả trong số những [Thợ Săn] hiếm hoi giỏi dùng ám khí mà ả biết, cũng chưa từng thấy ai điều khiển dao bay kinh khủng như vậy.
Nhưng không có thời gian để kinh ngạc. Khi hai con dao còn chưa chạm đất, một con dao khác nhanh hơn, mang theo tiếng xé gió xé toạc không gian lao thẳng về phía ả. Khi con dao tiến vào vùng bóng tối nơi [Thợ Săn] đang đứng, nó biến mất trong mắt người ngoài.
Lưỡi dao bạc chỉ thiếu một chút nữa là trúng đích. Ả kịp phản ứng, nghiêng đầu né tránh. Con dao sượt qua gò má, cắm sâu vào bức tường phía sau. Luồng gió từ con dao để lại một vết xước nhỏ trên mặt ả. Cùng lúc đó, một bóng đen còn nhanh hơn thế lướt qua trước mắt.
Cái gì vậy?! Không phải đối thủ... Rút!
Ả lập tức từ bỏ ý định kháng cự, toàn thân tỏa ra khói đen định tan biến vào hư vô. Trong khe hẹp này ả đã bố trí kết giới, không lo việc "Hành quân đêm" bị phát hiện.
Nhưng ngay khoảnh khắc việc ẩn thân sắp hoàn thành, ả đột nhiên thấy bóng tối dưới chân mình bị một lớp bóng tối đậm đặc hơn bao phủ. Ánh đèn đường xiên khoai, bóng tối của kết giới, và bóng đen cực độ đang bao trùm từ phía sau tạo thành bốn tầng màu sắc rõ rệt trên mặt đất.
Màu đen cuối cùng đó tinh khiết đến mức không thể nhìn thấy gì bên trong, không thể là màu sắc tự nhiên. Có một thứ gì đó khổng lồ đang ở ngay sau lưng ả...
Chưa kịp ngoảnh lại, một bàn tay khổng lồ đã vươn ra. Những đốt ngón tay như bộ xương khô hơi gập lại, bao trọn lấy đầu ả như cầm một món đồ chơi.
Một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời lập tức dâng lên trong lòng. Không thể thốt lên một tiếng kêu cứu, ả cảm thấy đầu mình bị bàn tay đó nắm chặt, kéo giật về phía sau, như thể muốn lôi ả vào vực thẳm vạn trượng. Ả hoảng loạn rút dao định cạy bàn tay đang khóa chặt đầu mình, nhưng con dao không thể gây ra dù chỉ một vết xước. Ngay cả những dải vải quấn đầy minh văn như băng gạc trên tay đó cũng không hề hấn gì.
Cứ như vậy, giống như một người chết đuối giữa phố xá náo nhiệt, ả chỉ có thể nhìn ánh đèn và dòng người qua lại xa dần, trong khi bản thân bị một thứ gì đó kéo đi ngày một xa.
「Nỗi Kinh Hoàng Vô Tận」
"Chào mừng đến với thế giới của ta."
Một giọng nói khàn đặc vang lên ngay sau lưng ả, và ngay lập tức, cả thế giới bị bóng tối bủa vây.
Không biết đã trôi qua một năm, một thế kỷ, hay chỉ mới một giây, thế giới tăm tối ấy sụp đổ tan tành.
"Cô không sao chứ? Rachel."
Ngay khi nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc, ả lập tức mở bừng mắt, phát ra tiếng hít khí nặng nề.
"Hộc——"
Âm thanh đó giống như của một người vừa bị ngạt thở lâu ngày, người phụ nữ tên Rachel tham lam hít lấy hít để bầu không khí trong lành. Khi tầm nhìn dần hội tụ, thế giới trước mắt ả bắt đầu rõ nét, những người xung quanh cũng dần có lại màu sắc.
"Liv..." Rachel nhìn người phụ nữ đang ngồi xổm trước mặt mình với vẻ không thể tin nổi. Ả chống tay ngồi dậy, nhìn ngó xung quanh.
Ả... vẫn đang ở Ngõ Tối. Thậm chí vẫn đang ở trong khe hẹp giữa hai tòa nhà kia.
Con dao bay xoay vòng, lưỡi bạc đoạt mạng, bàn tay khổng lồ kinh hoàng đó... cứ như một cơn ác mộng, tỉnh dậy là biến mất. Rachel nhìn sang góc tường bên phải, nơi con dao của đối phương từng cắm ngập vào. Nhưng hiện tại, ở đó chẳng có con dao nào cả, viên gạch góc tường vẫn nằm yên đó, nguyên vẹn không sứt mẻ.
Rachel sờ lên gò má phải, nó vẫn mịn màng như trước, không hề có vết cắt nào.
"Là... mơ sao?" Rachel ngơ ngác nhìn Liv trước mặt, trái tim đang đập loạn nhịp cuối cùng cũng bình ổn lại.
"Cô bị làm sao vậy, Rachel?" Liv kéo Rachel đứng dậy, càu nhàu: "Sau khi cô gọi chi viện, Bá tước đã phái tôi đến ngay, kết quả đến nơi lại thấy cô đang nằm đây ngủ khì?"
"Tôi... đang ngủ?" Đứng dậy, nghe lời Liv nói, Rachel không hề cảm thấy lo lắng về hình phạt do thất bại nhiệm vụ, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Mơ... may mà là mơ...
"Mục tiêu đâu? Đã đi rồi sao?" Rachel lấy lại bình tĩnh, hỏi Liv.
Liv lắc đầu nói: "Không, chắc vẫn còn ở bên trong, lúc nãy tôi ở ngoài này không thấy ai đi ra cả."
"Vậy thì tốt..." Rachel lắc đầu, nói: "Cô canh ở đây một lát, tôi vào giải quyết bọn chúng."
Có lẽ vì cơn ác mộng vừa rồi, trong lòng Rachel lúc này cứ bồn chồn không yên, ả chỉ muốn nhanh chóng kết thúc nhiệm vụ để trở về.
"Cẩn thận nhé, Rachel." Liv vỗ vai ả.
"Ừm, cô cũng vậy." Rachel gật đầu, lòng dâng lên một chút ấm áp. Ở cái Cục Tình báo Quân đội số 1 đầy rẫy những kẻ không bình thường này, chỉ có Liv là người ả có thể trò chuyện như một người bạn thực sự. Họ cũng là cặp bài trùng nổi tiếng nhất của Cục.
Có Liv làm hậu thuẫn, lòng Rachel bình tĩnh lại đôi chút. Ả lướt qua Liv, bước ra khỏi kết giới bóng tối, đi ra ngoài phố. Trên phố vẫn đông người, trên đất chỉ có đống mảnh vỡ của một con ma ngẫu, mọi dấu hiệu đều cho thấy chuyện vừa rồi thực sự chỉ là một giấc mơ.
"Thật là... mình lại đi sợ một cơn ác mộng đến mức này..." Rachel cười khổ lắc đầu, kéo mũ trùm lên, tiến sâu vào nội khu Ngõ Tối.
Con đường dẫn từ tầng trên xuống tầng hầm thứ hai chỉ có một lối duy nhất. Rachel đi theo con đường này nhưng bắt đầu nhận thấy điều gì đó không ổn.
Nơi này... có phải quá bình yên không? Chẳng phải ả đã đặt một lọ Dược phẩm Địa hỏa ở đây sao? Tại sao không thấy người của Giáo hội tập trung duy trì trật tự hay kiểm tra các cửa hàng xung quanh?
Rất nhanh, sau một khúc quanh, Rachel nhìn thấy cửa hàng nơi ả đặt thuốc nổ lúc nãy. Cửa hàng đó vẫn đang hoạt động bình thường. Cảnh tượng này khiến Rachel trợn tròn mắt, ả đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cửa hàng trước mặt với vẻ không thể tin nổi. Ả rõ ràng đã tận mắt thấy nó nổ tung, lửa thiêu cháy mọi người và cả cô cô điều tra viên kia.
Nhưng bây giờ, vụ nổ lại chưa từng xảy ra?
Mơ?!
Rachel lập tức cảnh giác, ả đứng lưỡng lự hồi lâu, không dám tiến bước. Các siêu phàm giả xung quanh bắt đầu ném những cái nhìn tò mò về phía người phụ nữ đang đứng ngẩn ngơ này, khiến ả phải thu lại hành động có phần bệnh hoạn của mình.
Phải vào xem chuyện gì đang xảy ra.
Rachel nghĩ vậy, bắt đầu thận trọng tiến về phía trước. Khi ả đi đến trước cửa tiệm, đặt tay lên cánh cửa, linh tính của ả đột ngột phát ra cảnh báo điên cuồng.
"Oành——"
"Hộc——"
Rachel giật mình tỉnh giấc, ả bật dậy khỏi giường, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh.
"Phòng của mình... sao?" Rachel lẩm bẩm.
Vụ nổ dữ dội, ngọn lửa xanh thẫm, và nỗi sợ hãi không ngừng bị khuếch đại trong lòng cứ như vừa xảy ra một giây trước, khiến tinh thần ả căng như dây đàn. Nhưng bây giờ... ả lại đang ở trong phòng của mình? Mọi thứ trông thật bình thường, ánh nắng ban mai chiếu rọi lên giường, khung cảnh đầy thảnh thơi và thư giãn.
Nhưng Rachel hoàn toàn không thể thư giãn được nữa.
"Cộc cộc cộc——"
Tiếng gõ cửa đột ngột khiến Rachel đang căng thẳng lập tức vào thế phòng bị.
"Ai đó?" Rachel bật dậy khỏi giường, bày ra tư thế chiến đấu nhìn về phía cửa.
Cánh cửa chậm rãi mở ra, bóng dáng Liv mặc bộ đồ ngủ xuất hiện.
"Rachel? Cô đang làm gì thế?" Liv khó hiểu nhìn ả, "Không phải cô nói hôm nay Bá tước Elizabeth phái cô đi hỗ trợ Angus sao? Hình như là xử lý kẻ phá hoại kế hoạch của Bá tước?"
"Hỗ trợ... Angus? Angus không phải đã..." Rachel há miệng nhưng không nói thêm được gì.
Angus chẳng phải đã biến thành quái vật rồi chết rồi sao? Triệu chứng đó giống như bị ma dược phản phệ, nhưng còn nghiêm trọng hơn nhiều. Theo lẽ thường, một khi đã biến thành như vậy thì không thể nào sống lại được. Vậy tại sao Liv bây giờ lại nói thế...
"Lại là mơ sao?" Rachel lẩm bẩm.
"Không đúng, không đúng, không đúng..." Ả bắt đầu đi đi lại lại tại chỗ, lặp đi lặp lại một từ như kẻ tâm thần.
Đột nhiên, ả ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, khẽ vận lực, nhảy từ trên giường lên bậu cửa, đứng đó nhìn ra ngoài. Phải đi hỏi Bá tước Elizabeth xem chuyện này là thế nào... ả tin rằng vị Bá tước kiến thức rộng rãi chắc chắn sẽ biết.
Nghĩ đoạn, Rachel chẳng màng mình vẫn đang mặc váy ngủ, trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ.
"Rachel, cô làm cái gì thế?!" Liv ở phía sau đuổi theo nhưng đã muộn, Rachel đã nhảy xuống.
Sự cố xảy ra.
Một cường giả bậc 4 như Rachel, khi nhảy ra ngoài, chân trái vừa bước ra thì chân phải lại bị vướng vào khung cửa sổ. Ả rơi xuống trong một tư thế cực kỳ vô lý, mất thăng bằng, đầu hướng xuống đất.
"Mẹ kiếp... lại bị trầy da rồi..."
Tầng lầu phòng Rachel khá cao, rơi xuống chắc chắn sẽ bị thương nhẹ, chính ả cũng nghĩ vậy. Rồi ả thấy con dao găm nhỏ phòng thân giấu trong váy ngủ bị tuột ra khỏi ngực, rơi xuống trước. Rachel trố mắt nhìn con dao rơi chạm đất, cán dao tình cờ kẹt vào khe gạch, lưỡi dao hướng thẳng lên trời, đứng vững vàng.
Đồng tử Rachel co rụt lại, ả muốn cử động cơ thể, muốn sử dụng "Ẩn ảnh" để thoát thân... nhưng toàn thân bị nỗi sợ hãi chi phối đến mức không thể nhúc nhích, chỉ có thể trố mắt nhìn lưỡi dao càng lúc càng gần.
"Xoẹt——"
Giống như dao đâm vào quả dưa hấu, con dao găm đâm thẳng qua mắt Rachel, phát ra tiếng phụt nhớp nháp đáng tởm. Não trắng hòa lẫn với nhãn cầu và máu chảy tràn trên mặt đất. Một cường giả bậc 4 đã qua đời tại chỗ theo một cách nực cười nhất có thể.
"Hộc——"
Rachel lại mở mắt lần nữa. Lần này, ả quay về mốc thời gian sớm hơn.
Cái chết... cái chết... cái chết lặp lại vô tận.
Ban đầu Rachel còn có thể dựa vào khả năng dự đoán và cảnh giác cực độ để né tránh vài tai nạn. Nhưng ả luôn chết theo những cách cực kỳ phi lý và hài hước nhất trên phố. Và khi ả liên tục chết đi, dòng thời gian liên tục bị đẩy lùi, thực lực của ả cũng sụt giảm nhanh chóng.
Cho đến khi, ả quay về thời điểm trước cả khi uống ma dược, trước cả khi Elizabeth lần đầu cho ả uống thuốc. Và lần đó, Elizabeth không tìm thấy ả, không cứu ả thoát khỏi tay bọn buôn người. Dòng thời gian dường như đã bị thay đổi hoàn toàn.
Nhìn cái lồng sắt trước mặt và tên buôn người đang tiến lại gần với nụ cười đầy tà ý, Rachel hoàn toàn sụp đổ.
"Hi hi hi ha ha ha ha..." Ả cười điên dại, bắt đầu dùng xiềng xích trên người liên tục đập vào đầu mình, lặp đi lặp lại hành vi tự sát và lấy đó làm thú vui.
Ả đã hoàn toàn phát điên.(cái skill khiếp thật)
...
Ngõ Tối, khu vực phố trên.
Fina lo lắng túm lấy áo trường bào của cố vấn, đi theo sau ngài tiến về phía trước. Cách đó khoảng 50 mét chính là con ma ngẫu Gã Hề. Fina lo lắng không phải vì sợ gặp chuyện, mà là sợ ma ngẫu của mình bị kẻ địch phá hủy. Dù sao đó cũng là con ma ngẫu cô dày công chế tạo mà.
Cuối cùng, khi đã nhìn thấy lối ra Ngõ Tối, Fina (vốn đang bật Linh thị) thấy rõ một tia hắc quang bay về phía ma ngẫu Gã Hề.
"Á!" Fina căng thẳng bóp chặt áo cố vấn, nhưng người bên cạnh còn nhanh hơn cô. Hai tia bạc quang, cái trước cái sau, phóng vút về phía trước.
Cùng lúc đó, Fina cảm thấy tay hẫng đi, cố vấn đã biến mất, trên tay cô chỉ còn lại một mảnh vải. Qua Linh thị, cô chỉ thấy lờ mờ một bóng đen khổng lồ bay vút đi, lẩn vào khe hẹp giữa các dãy nhà.
"Nhanh... nhanh quá..." Fina há hốc mồm. Dẫu biết cố vấn rất nhanh, nhưng không ngờ lại nhanh đến mức cô chỉ thấy được tàn ảnh. Chỉ trong vòng ba bốn giây, cố vấn đã quay lại bên cạnh Fina.
"Ơ?" Tay Fina vẫn giữ nguyên tư thế bóp, nhưng trên tay không phải là vạt áo cố vấn nữa mà là một mảnh vải rách. Ở chỗ lỗ thủng trên eo cố vấn, có thể thấp thoáng thấy bộ lễ phục màu đỏ thẫm bên trong.
"Khụ khụ..." Biết mình vừa gây họa, Fina vội vàng áp tay vào che đi lỗ thủng, giả vờ như nó chưa từng bị rách.
"Chị ơi... bên đó thế nào rồi?" Để đánh trống lảng, Fina yếu ớt hỏi.
"Không có gì." Sill lắc đầu, mỉm cười nói: "Có thể thu hồi ma ngẫu rồi, chúng ta đi ra."
"Dạ? Vâng." Fina ngẩn ra một lát rồi nhanh chóng thực hiện mệnh lệnh, thu hồi ma ngẫu rồi bước về phía lối ra.
Khi đi ngang qua một địa điểm gần lối ra, Fina thấy có người đang vây quanh xem gì đó ở khe hẹp giữa hai ngôi nhà. Cô tò mò nhìn một cái, thấy một người phụ nữ mặc áo bào đen đang điên cuồng giật tóc tại chỗ, trên người bắt đầu mọc ra những cánh tay màu xanh lá nhỏ chỉ dài vài milimet.
"Suỵt... có người bị mất kiểm soát ma dược kìa." Fina hít một hơi lạnh. Mất kiểm soát không phải chuyện mới, nhưng nhìn thấy tận mắt vẫn khiến người ta run sợ.
Sill không nói gì, chỉ dẫn Fina đến gần đội liên hợp giáo hội đang canh giữ ở cửa, đưa ra một chiếc huy hiệu. Đó là huy hiệu thông hành mà Shai đã đưa. Thấy huy hiệu, các thành viên giáo hội không hỏi gì thêm, lập tức tránh sang một bên cho họ đi qua.
Đến khi bước ra khỏi Ngõ Tối, nhìn thấy bầu trời trong xanh bên ngoài, Fina mới sực nhận ra.
"Ơ?"
"Chẳng phải có người đang mai phục chúng ta sao? Kẻ địch đâu rồi?"
Nghĩ đến đây, Fina ngẩn người. Chẳng lẽ... chỉ trong vài giây ngắn ngủi vừa rồi, kẻ địch đã bị cố vấn... giết sạch rồi? Cô căn bản không thấy gì cả! Thậm chí còn không biết kẻ địch mặt mũi ra sao đã bị cố vấn cho "bay màu"?
Thực tế, Fina đã thấy kẻ địch, chỉ là lúc cô thấy, kẻ đó đã không còn được gọi là "kẻ địch" nữa rồi. Đó chỉ là một cái xác không hồn đang bị tra tấn bởi nỗi sợ hãi vô tận mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
