Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Chương 301-400 - Chương 309: Bị "gái thẳng" trêu ghẹo

Chương 309: Bị "gái thẳng" trêu ghẹo

Màn kịch "White Album" này mà diễn tiếp chắc phải dài cả trăm tập. Sill không rảnh để xem cảnh đau dạ dày này ngay tại hiện trường. Cô cưỡng ép ngắt kết nối, tiếp quản cơ thể Hắc Hoàng Đế rồi biến lại thành Thánh Nữ.

Hắc Hoàng Đế và hai thanh kiếm trở về không gian tinh thần để nghỉ ngơi. Sill không truyền tống mà chọn cách đi bộ từ Ibiza về Bạch La Lan. Trên đường đi, cô tiện tay giải quyết vài quái vật biến dị. Nhìn những con phố vắng lặng, Sill thầm lo lắng về sức chịu đựng của thành phố này dưới sự phong tỏa của bóng tối và sự điên cuồng.

Nếu người dân mất niềm tin, họ sẽ tìm đến sự bạo động, và lúc đó "Gã Hề" sẽ là người đứng ra dẫn dắt. Sill hy vọng ngày đó đừng đến quá sớm.

Vừa về đến giáo đình, Sill đã bị lính canh gọi lại: “Điện hạ Sill, Giáo hoàng Bệ hạ Erasha dặn nếu ngài về thì hãy đến phòng tìm ngài ấy, Giáo hoàng Bệ hạ có việc muốn bàn bạc.”

Erasha tìm mình? Sill gật đầu. Erasha là một "gái thẳng thép" chính hiệu, gọi cô vào phòng chắc chắn là để bàn việc công chứ không phải để tán tỉnh.

“Sandy, em đi nghỉ đi. Hẹn gặp lại ngày mai.”

Sill mỉm cười chào Sandy rồi đi lên lầu.

Dù đeo mặt nạ, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của các nữ tu nhìn mình đã thay đổi. Cảm giác này khiến Sill sởn gai ốc, cứ như thể giây tiếp theo họ sẽ lao vào vồ lấy cô vậy. Cô thực sự bắt đầu sợ cái "thể chất sức hút" này của mình rồi.

Thăng lên Ngũ giai, Lục giai thì sẽ thế nào? Chẳng lẽ sau này không dám nhìn mặt ai luôn sao? Nghĩ đến thôi đã thấy đau dạ dày rồi.

Trong lúc Sill đang mải mê suy nghĩ mông lung như vậy, cô cũng đã đi tới trước cửa phòng của Erasha.

Đứng định thần trước cửa phòng Erasha, Sill khẽ chỉnh đốn lại trang phục một chút, sau đó đưa tay phải ra gõ cửa.

“Cộc cộc cộc——”

Chẳng mấy chốc, Sill đã nghe thấy tiếng Erasha trả lời từ bên trong phòng.

“Mời vào.”

Sau khi nhận được lời hồi đáp, Sill vặn nắm cửa bước vào.

Vừa mới vào phòng, Sill đã thấy Erasha đang ngồi bên bàn làm việc, trước mặt cô nàng còn bày một tờ giấy, nhưng vì khoảng cách hơi xa nên Sill không nhìn rõ trên đó viết gì.

Erasha quay đầu lại, nhìn Sill, mặt không cảm xúc hỏi:

“Lần này, sao lại gõ cửa rồi?”

“Gõ cửa trước khi vào chẳng phải rất bình thường sao?”

Sill vừa đóng cửa vừa hừ hừ nói: “Em ngoan lắm đó nha~”

Erasha nhìn dáng vẻ này của Sill, bình tĩnh nói: “Trước đây em chưa bao giờ, từng gõ cửa cả.”

Erasha đã phũ phàng vạch trần Sill.

Sill nhắm nghiền hai mắt, đầu khẽ ngửa ra sau một chút.

Bị gái thẳng làm cho tức ngất.

“Haiz...”

Sill khẽ thở dài một tiếng, mở mắt ra nhìn Erasha, có chút bất lực hỏi: “Giáo hoàng tìm em có chuyện gì vậy.”

“Danh sách đã xác định rồi.”

Erasha cầm tờ giấy trên bàn lên, nói với Sill: “Những người thăng cấp Lục giai.”

“Ồ? Để em xem nào.”

Nghe đến đây, Sill thoáng chút hứng thú.

Những vị Hồng y Giám mục có thể trụ lại đến tận bây giờ, lòng trung thành đối với Giáo hội Hy Vọng chắc chắn là không cần bàn cãi, bởi vì nội gián từ sớm đã bị thanh trừng sạch sẽ rồi.

Mỗi khi tăng thêm một siêu phàm giả Lục giai, đối với thực lực của Giáo hội đều là một sự nhảy vọt mang tính đột phá, sẽ khiến Sill nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sill đi đến bên cạnh Erasha, nhận lấy danh sách đó, lướt mắt nhìn qua.

Ngoại trừ một người tên Locke là Sill khá quen thuộc ra, còn lại đều là những cái tên tương đối xa lạ.

Thuộc kiểu như đã từng nghe qua, biết là ai, nhưng căn bản chưa từng trò chuyện bao giờ.

“Bốn người sao...”

Sill khẽ gật đầu: “Cũng được.”

Qua chút ngập ngừng nhỏ phía trước của Sill, không khó để nhận ra cô có một chút thất vọng nhẹ đối với số lượng này.

Chủ yếu là Sill không ngờ tới, toàn bộ Giáo hội bị kẹt ở Ngũ giai lâu như vậy, mà người đủ điều kiện thăng cấp Lục giai lại chỉ có bốn người, Sill còn tưởng phần lớn các Hồng y Giám mục đều đã kẹt ở đỉnh phong Ngũ giai rất lâu rồi chứ.

“Bốn vị Giám mục này, thời gian kẹt ở Ngũ giai, lâu nhất.” Erasha nhận ra sự thất vọng của Sill nên giải thích: “Họ tự nguyện thử nghiệm.”

Nghe thấy lời của Erasha, Sill gật đầu, hiểu tại sao tên trên danh sách lại ít như vậy.

Không phải là Hồng y Giám mục kẹt ở đỉnh phong Ngũ giai ít, mà Erasha đang lựa chọn những người có điều kiện tương đối gần giống với cô.

Những vị Hồng y trên danh sách đều là những người đã gần hai trăm tuổi thọ rồi, chỉ vài năm hoặc mười mấy năm nữa thôi cũng sẽ trở về vòng tay của Nữ thần.

Lần này tự nguyện tham gia nghi lễ thăng cấp, ít nhiều cũng mang ý nghĩa muốn liều mạng một phen.

“Vậy định khi nào thì cử hành nghi lễ thăng cấp?” Sill đặt danh sách lại bàn rồi lên tiếng hỏi.

“Đợi nguyên liệu,” Erasha suy nghĩ một chút rồi nói: “Muộn nhất là ngày kia.”

“Hiểu rồi.”

Sill khẽ gật đầu, bên cạnh bàn làm việc của Erasha không có ghế khác, thế là Sill tựa lưng vào bàn, hai tay chống xuống, ngồi luôn lên bàn.

“Phù...” Sill kéo mặt nạ xuống, thở ra một hơi, dường như rất không thích cảm giác bị mặt nạ làm cho ngột ngạt.

“Tại sao, lại đeo mặt nạ?”

Erasha nhìn Sill, giọng điệu có chút tò mò hỏi: “Em vốn không thích đeo.”

“À... em cũng chẳng muốn đeo đâu,” Sill vừa đung đưa đôi chân vừa nói: “Nhưng nếu không đeo, ánh mắt mọi người nhìn em cứ quái quái thế nào ấy.”

“Quái quái?”

Erasha chớp chớp mắt, dường như không hiểu được ý tứ trong lời nói của Sill: “Quái quái là thế nào?”

“Chính là kiểu như, hận không thể giây sau lao vào lột sạch quần áo của em ấy.”

Sill nghiêng đầu, dùng giọng điệu vui vẻ để kể về một chuyện cực kỳ đáng sợ.

“Lại còn, có chuyện như vậy sao.”

Erasha khẽ nhíu mày, dường như cô cũng không ngờ tới lý do lại là thế này.

Cơ thể Sill hơi nghiêng về phía Erasha một chút, dùng giọng điệu ngây ngô hỏi:“Nhưng mà, Đại Giám mục chẳng phải ngài đã từng xé qua rồi sao?”

Câu hỏi ngược lại đột ngột này khiến Erasha hoàn toàn tắt đài, cô khẽ há miệng, nhưng lại không biết phải phản bác thế nào.

Bởi vì Sill thực sự nói không sai.

Nhìn vẻ mặt có chút đờ đẫn của Erasha, Sill lộ ra nụ cười “đơn thuần”, chuyển chủ đề: “Đúng rồi Đại Giám mục, thăng lên Lục giai là cảm giác thế nào vậy? Trạng thái Bán Thần Thoại có lợi hại không? Có điểm gì đặc biệt không?”

Sill đặt câu hỏi như vậy chủ yếu là để Erasha không bị ngượng ngập mãi, nếu không lần sau trêu chọc sẽ không còn vui như vậy nữa.

Tuy nhiên Sill thực sự tò mò Lục giai là cảm giác như thế nào, dù sao Erasha mới là người Lục giai đầu tiên của thế giới này theo đúng nghĩa đen.

“Ừm...”

Sự chuyển chủ đề này của Sill khiến Erasha khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô suy nghĩ một lát rồi lên tiếng nói: “Rất mạnh.”

“Hả... mạnh cỡ nào?”

“Mạnh đến mức ta cảm thấy... bản thân mình, đã không còn là nhân loại nữa rồi.”

Erasha nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình.

Đây thực sự là trải nghiệm mà Erasha có được sau khi cảm nhận được nguồn sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể.

Đặc biệt là sau khi trải qua việc biến thân thành tư thái Bán Thần Thoại, cảm giác này trong lòng Erasha lại càng sâu sắc hơn.

Đôi khi Erasha thậm chí còn có ảo giác, cái bộ xương cao lớn mặc bộ giáp thánh khiết trong tư thái Bán Thần Thoại kia mới là chính bản thân mình thật sự. Cảm giác này chỉ cần hồi tưởng lại thôi cũng khiến Erasha có chút rùng mình.

“Mạnh đến mức không giống người sao?”

Sill khẽ gật đầu: “Cũng có chút cảm giác đó thật.”

Sill cũng là người đã từng trải nghiệm trạng thái Bán Thần Thoại, thậm chí là không chỉ một cái.

Quả thực là có một cảm giác như thoát thai hoán cốt.

Sill cũng không chắc đây là biến thân, hay được tính là “tiến hóa”.

Cảm giác giống như tiến hóa thành một chủng tộc mạnh mẽ khác biệt, ngày càng tiến gần hơn đến bản nguyên của sức mạnh này.

Có lẽ thăng cấp đến cuối cùng, thực sự sẽ biến thành loại “sinh vật thần thoại” người không ra người quỷ không ra quỷ?

Thế thì e rằng có chút hơi mất thẩm mỹ...

“Vậy sau này Đại Giám mục định làm gì đây,” Sill nhìn Erasha tò mò hỏi: “Sức mạnh của ngài hiện giờ gần như đủ để hỗ trợ ngài làm bất cứ điều gì.”

Sill cũng muốn nhân cơ hội này hỏi xem Erasha có quy hoạch gì cho tương lai không.

“Làm gì sao?” Erasha nghe thấy câu này, gần như không chút do dự, bình thản nói: “Ở bên cạnh em, bảo vệ.”

Mắt Sill hơi mở to ra một chút, khẽ hít vào một hơi nhỏ, đờ người mất một giây.

Hỏng rồi, hình như mình vừa bị gái thẳng thả thính.

Dù Sill biết Erasha vừa rồi căn bản không hề có ý định thả thính mình, nhưng Sill thực sự vì câu trả lời ngay lập tức của Erasha mà tim đập nhanh mất một lúc.

“Em sao thế?” Dường như chú ý tới sự thay đổi cảm xúc của Sill, Erasha cất danh sách trên mặt bàn đi rồi nhìn Sill hỏi.

“Không có gì...” Sill lắc đầu, mỉm cười nói: “Chỉ là cảm thấy lúc nãy khi Đại Giám mục nói câu đó, trông hơi bị ngầu.”

Erasha mặt không cảm xúc nhìn Sill, đôi đồng tử màu đen vốn không chút gợn sóng của cô, lúc này cũng mang theo một chút mờ mịt.

“Câu nào?” Erasha thành thật hỏi.

Bởi vì cô thực sự không biết là câu nào đã khiến Sill cảm thấy soái.

“Xì——” Sill chậm rãi hít sâu một hơi, cảm thấy huyết áp hơi tăng cao.

Bầu không khí vừa mới chớm có một chút, cũng vì câu hỏi ngây ngô này của Erasha mà tan thành mây khói.

Nếu không phải hiện giờ sức lực không lớn bằng Erasha, Sill đều muốn ném cô lên giường trừng phạt cho ra trò rồi.

“Thôi bỏ đi, coi như em chưa nói gì.”

Sill bĩu môi, nhảy xuống bàn, đi thẳng tới giường của Erasha, đổ ập người lên đó.

Trong sự cảm nhận cảm xúc tinh tế hơn của Erasha, cô có thể cảm nhận rõ ràng Sill lúc này đang vô cùng chán nản.

Chuyện này là sao đây? Sao em ấy đột nhiên lại trở nên chán nản như vậy?

Erasha thậm chí còn chưa nhận ra đây là vấn đề của chính mình.

Cô ngồi trên ghế, do dự một hồi rồi đứng dậy đi về phía Sill, ngồi xuống bên cạnh cô.

“Sao vậy?”

Erasha dùng tay khẽ đẩy đẩy lưng Sill, có chút lo lắng hỏi: “Có người bắt nạt em?”

Erasha còn tưởng là lúc Sill ở bên ngoài hôm nay đã bị ai đó bắt nạt.

Mặc dù Sill đã Tứ giai, lại còn có một dàn vệ sĩ mạnh mẽ ở bên cạnh, nhưng Erasha luôn cảm thấy Sill sẽ bị bắt nạt.

“Ừm.” Sill vùi đầu vào trong chăn, buồn bực đáp lại một tiếng.

“Là ai.” Erasha nắm chặt nắm đấm, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.

Dường như chỉ cần Sill nói ra kẻ bắt nạt cô là ai, Erasha sẽ lập tức truyền tống tới đó đập nát kẻ đó ra ngay.

“Chính là ngài đó.” Sill giơ tay lên, chỉ vào vị trí của Erasha.

“Hả?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!