Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 2

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 9

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 25

Web novel - Chương 7:Cô ta đang cuồng tiến!!

Chương 7:Cô ta đang cuồng tiến!!

Thời tiết đẹp thật đấy... muốn tìm ai đó để giết quá...

Cái buồng giam này cũng được đấy... nếu khảm thêm vài gương mặt người đang kinh hãi lên tường thì tuyệt hơn...

Hà... hà...

Những suy nghĩ kinh tởm và đột ngột liên tục xuất hiện trong ý thức của tôi, dường như chúng muốn xâm chiếm và giành lấy quyền kiểm soát tâm trí này.

“Ngươi... ngươi là ai...”

Cơ thể tôi run rẩy dữ dội, đến cả việc phát âm cũng trở nên khó khăn.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt câu hỏi, cơ thể tôi ngừng run rẩy. Tôi ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt với lớp trang điểm khoa trương: “Ta? Ta chính là cô mà.”

“Giải... Hệ thống... Giải trừ...”

Sau khi tôi khó khăn thốt ra những chữ đó, một luồng ánh sáng vàng lóe lên, người phụ nữ quái dị tóc xanh biến mất không tăm hơi. Chỉ còn lại tôi ở đó, đang thở dốc dồn dập.

“Hệ thống, chuyện này là sao?”

Sau khi bình tĩnh lại một chút, tôi vẫn còn chưa hoàn hồn hỏi: “Ta có cảm giác... ta không thể kiểm soát được cơ thể sau khi biến thân.”

「Mới chỉ là thẻ trắng mà đã thế này rồi sao? Thật không hy vọng lần sau gặp lại, ngươi đã biến thành một người khác ^^」

“Ý ngươi là gì...” Tôi khẽ nhíu mày: “Thẻ nhân vật có thể thay thế ta?”

「Sự điên cuồng ẩn chứa trong thẻ nhân vật cũng sẽ ảnh hưởng đến chính ngươi. Ngươi phải vừa chống lại sự xâm thực tinh thần, vừa phải nhập vai thành cô ta. Nếu thất bại, bản thể sẽ đổi chủ.」

“Vậy tại sao lúc trước ngươi không giải thích rõ với ta?” Nghĩ đến việc mình bị biến thân trong tình trạng hoàn toàn mù tịt, tôi càng cảm thấy cái hệ thống này đang chơi xăm mình.

「Thẻ trắng thì bổn hệ thống thấy chưa cần thiết phải nhắc nhở. Nếu ngay cả sự ô nhiễm của thẻ trắng cũng không kháng cự được, hệ thống trái lại cảm thấy đổi một bản thể khác cũng không tồi ^^」

Tôi nhìn những dòng chữ hiển thị của hệ thống mà im lặng. Nếu lúc nãy không thể kháng cự được sự ô nhiễm tinh thần kia, có lẽ giờ này tôi đã biến thành một "Chú hề" thực thụ rồi... Còn bản thể của mình lại biến thành một tấm thẻ nhân vật cho kẻ đó sử dụng. Một tấm thẻ Thánh nữ cấp Vàng.

Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy lạnh toát sống lưng. Tôi liếm đôi môi khô khốc, nhìn vào tấm thẻ trên tay.

Lúc này, hình ảnh trên mặt thẻ không còn là cô nàng chú hề tóc xanh đứng im nữa, mà xuất hiện thêm một chiếc lồng sắt. Cô nàng chú hề đang ở trong lồng, hai tay bám vào thanh sắt, đôi mắt nhìn ra ngoài đầy kinh hoàng. Nhưng dù đôi mắt kinh hãi, khóe miệng cô ta lại nở nụ cười ngạo nghễ và điên loạn. Nửa khuôn mặt trên và nửa khuôn mặt dưới đối nghịch đến cực điểm, trông y hệt cảnh tượng lúc tôi đấu tranh tinh thần với tấm thẻ vừa nãy.

Quả nhiên, việc có thêm một mạng sống không phải là miếng bánh từ trên trời rơi xuống. Tôi cũng nhận ra độ tương thích vừa nãy còn là 0%, giờ đã tăng lên 10%. Chỉ cần giải trừ được hiệu ứng biến thân mà đã tăng lên 10% rồi sao? Xem chừng có vẻ đơn giản, nhưng nếu có thể, tôi thực sự không muốn biến thân lần thứ hai chút nào.

Tôi phẩy tay, tấm thẻ Chú hề hóa thành những điểm sáng rồi tan biến vào không trung. Dù tác dụng phụ của thẻ côi hệ thống rất đáng sợ, nhưng tính năng của nó quá mạnh, chắc chắn là không thể từ bỏ được. Chỉ có thể chờ xem sau khi bản thể mạnh lên một chút rồi mới thử lại sau, dù sao hiện giờ mình mới chỉ là Bậc 0.

「Kích hoạt nhiệm vụ」

「Nhiệm vụ: Dã tâm」

「Độ khó: ★★★☆☆」

「Giới thiệu: Những tay sai quý tộc ẩn náu trong tu viện đã nhận được thông tin về sự xuất hiện của Thánh nữ ngay lập tức. Vị Giáo hoàng duy nhất biết danh tính của bạn đã bị kiềm chế, liệu bạn có thể sống sót trong ba ngày trước đội quân bắt cóc cho đến khi Giáo hoàng quay lại không?」

「Đếm ngược: 71:59:55」

「Phần thưởng nhiệm vụ: 1 lần quay thưởng」

「Phần thưởng ẩn: ???」

“Hệ thống? Nghĩa là sao?” Tôi vẫn còn đang vỗ ngực trấn tĩnh thì bị cái bảng thông báo nhảy ra làm cho nghệ ngơ.

「Hiểu theo mặt chữ đi. Chạy mau đi ký chủ, thời gian của ngươi không còn nhiều đâu ^^」

Trong khoảng thời gian ngắn như thế mà đã có người ngoài Giáo hoàng biết ta trở thành Thánh nữ rồi sao? Hơn nữa Giáo hoàng vừa đi, chúng đã lập tức muốn ra tay bắt cóc? Nghĩ lại cũng hợp lý, nếu đợi Giáo hoàng sắp xếp ổn thỏa quay về thì chắc chắn Thánh nữ sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt. Nhân lúc Giáo hoàng vừa rời đi, chúng phái cao thủ đi cầm chân cô ấy, đồng thời cử người đến bắt cóc Thánh nữ.

May mà hệ thống cảnh báo một câu, nếu không tôi hoàn toàn không biết chuyện gì sắp xảy ra. Thậm chí còn chẳng kịp chửi rủa cái số nhọ của mình, tôi nhanh chóng đứng dậy chạy về phía cửa phòng biệt giam, nhưng dù dùng sức thế nào cũng không mở được cửa.

Hay lắm, trước khi Giáo hoàng dịch chuyển đi một cách ngầu lòi, Ngài còn thuận tay đóng cửa giúp con luôn hả? Con cảm ơn Ngài nhiều nhé!

Cũng may chỉ là cửa gỗ, nghĩ cách thì chắc chắn sẽ phá được... Nhưng trong phòng biệt giam trống trơn, chỉ có... Tôi lại nhìn về phía chiếc chân nến hình chữ "Sơn" (山) tinh xảo bên tường. Đúng là đời tôi không thoát nổi cái chân nến mà.

Tôi nhặt chiếc chân nến lên, rút nến ra vứt xuống đất. Do phòng biệt giam nằm dưới hầm, gỗ có phần hơi ẩm mục, tôi dùng phần nhọn của chân nến đâm thử vào cửa gỗ, dễ dàng đục ra một lỗ nhỏ.

“Đùng —— Đùng —— Đùng ——”

Tiếng đập cửa vang dội không dứt, nếu là bình thường chắc chắn sẽ có vệ binh đến hỏi thăm, nhưng hầm biệt giam hôm nay lại yên tĩnh đến lạ thường.

“Rầm ——”

Cùng với cú đá cuối cùng khi tôi vén váy nữ tu lên, cánh cửa gỗ vốn đã bị đâm nát thành một vòng tròn lớn trực tiếp bị đá tung ra một lỗ hổng. Chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm dăm gỗ có đâm vào người hay không, tôi vội vàng bò qua lỗ hổng rồi chạy thục mạng lên cầu thang. Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng.

Vừa chạy ra khỏi hầm biệt giam, chưa kịp hít một hơi không khí trong lành, tôi đã nhìn thấy người đứng trước mặt mình, biểu cảm trên mặt lập tức đông cứng lại.

Andaman nhìn tôi, cười mà như không cười hỏi: “Thánh nữ Sill, có chuyện gì mà vội vàng thế này,cô định đi đâu vậy?”

Tôi giơ chân nến lên cảnh giác, đây là vũ khí thuận tay nhất mà tôi có thể tìm được rồi. Khốn khiếp... bây giờ chắc mọi người trong tu viện đều đang tập trung ở lễ đường vì Đại hội Thần Tuyển. Khoảng cách quá xa, giờ tôi có hét khản cổ thì chưa chắc ai đã nghe thấy, mà có khi chưa kịp hét thì đã bị tóm gọn rồi.

Ngay khoảnh khắc này, tôi mới thấm thía sâu sắc sự yếu ớt của bản thân, cảm giác này khiến tôi vô cùng... khó chịu. Vẫn phải nghĩ cách chạy trốn thôi. Tôi chậm rãi di chuyển bước chân, để lưng mình hướng về phía không gian trống trải hơn.

Cùng lúc đó, tôi thấy Andaman lầm bầm gì đó trong miệng, tay phải còn móc từ trong bộ tu phục ra thứ gì đó. Không phải thần thuật, là ma pháp!

Một trận pháp cực kỳ phức tạp thành hình trong tay Andaman. Theo một cái búng tay của ông ta, hai sợi xích băng mang theo gai nhọn như hai con rắn lao thẳng về phía tôi.

Mẹ kiếp, ông là phản diện mà, không thể lảm nhảm thêm vài câu nữa được à?

Tôi chỉ kịp giơ tay ném chiếc chân nến về phía Andaman, đồng thời nhảy bật lên, dường như muốn né tránh đòn ma pháp đã thành hình kia.

Andaman nhìn chiếc chân nến bay về phía mình, cười khinh bỉ một tiếng rồi đưa tay lên che chắn. Nhưng trước khi vạt áo tu sĩ che khuất khuôn mặt, Andaman đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến ông ta sững sờ.

Thánh nữ Sill... con bé đang cười điên dại?

Xích băng khi tiến vào phạm vi nửa mét quanh tôi liền biến thành hai luồng cuồng phong dữ dội, đập mạnh vào bụng tôi. Cơn đau khủng khiếp suýt chút nữa khiến tôi ngất xỉu. Thế nhưng, luồng cuồng phong mạnh mẽ đó cũng cuốn theo thân hình đang nhảy lên của tôi, đánh bay tôi ra xa trong tích tắc.

Bất ngờ chưa Andaman, đây chính là lộ trình tháo chạy của ta!

Tôi chỉ có thể hét thầm câu thoại này trong lòng khi đang bay lượn trên không trung cùng vết máu văng ra. Ước chừng cũng chỉ có tôi mới có thể tự tìm niềm vui trong nỗi khổ giữa tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!