Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 9

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 25

Web novel - Chương 21: Bầu Không Khí Dần Trở Nên Căng Thẳng

Chương 21: Bầu Không Khí Dần Trở Nên Căng Thẳng

Đối với việc mượn danh nghĩa Nữ thần để làm việc riêng, trong lòng Sill vẫn thấp thoáng một chút cảm giác tội lỗi. Thế nhưng, ai bảo Nữ thần đến tận giờ vẫn không thèm ho một tiếng chứ.

“Nữ thần đại nhân ơi, nếu Người có ý kiến phản đối thì xin hãy nói ra ngay bây giờ đi ạ.” Tôi nhắm mắt, thầm nhủ một câu trong lòng.

Rõ ràng là chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Chắc chắn là ngầm đồng ý rồi.

Sill an tâm hẳn, thong dong chờ đợi món bánh ngọt được mang tới phòng. Sau khi cùng Sigma ăn hết đĩa bánh và tiễn cô bé ra về, tôi đi tắm rửa rồi thay đồ ngủ leo lên giường.

Nằm trên giường hồi lâu mà tôi vẫn chẳng thể chợp mắt. Có lẽ vì sau khi tỉnh lại đã uống Thánh dược, lại còn đánh thêm một giấc dài nên giờ đây tôi hoàn toàn không thấy buồn ngủ. Buồn chán, tôi bắt đầu đưa hai tay ra giữa căn phòng tối om, thi triển kỹ năng 【Bàn tay Cứu rỗi】.

Nhìn ánh sáng trắng nhạt tỏa ra trên tay, trong lòng tôi trào dâng một cảm giác thỏa mãn khó tả. Dù sao thì đây cũng là năng lực siêu phàm đầu tiên mà chính tay tôi thi triển được. Tâm trạng của tôi lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ tiểu học sắp đi dã ngoại vào ngày mai, đầy rẫy những mộng tưởng về những năng lực cực ngầu sẽ xuất hiện trong tương lai.

Cứ liên tục giải phóng kỹ năng như thế, tinh thần của tôi dần cảm thấy mệt mỏi. Không biết qua bao lâu, cho đến khi cảm thấy những lời thì thầm trong đầu bắt đầu méo mó và có xu hướng chuyển sang một loại ngôn ngữ khác, tôi mới dừng lại và dần thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi những tiếng gõ cửa dồn dập.

Vì đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực mới ngủ được, nên khi tỉnh dậy tôi cảm thấy đầu óc hơi choáng váng. Tuy nhiên, sau khi cơn ngái ngủ qua đi, tôi cảm thấy tâm trí mình tỉnh táo chưa từng thấy, ngay cả màu sắc của mọi vật trước mắt cũng có vẻ rực rỡ hơn.

Tôi chậm rãi lăn ra mép giường rồi xuống đất. Đôi bàn chân trần tuyệt đẹp dẫm lên tấm thảm mềm mại, những ngón chân nhỏ nhắn như những viên ngọc trai trắng muốt xếp sát nhau, nhấn nhẹ tạo thành những vết lõm nhỏ trên mặt thảm.

"Đến đây, đến đây..." Tôi vừa dụi mắt vừa đi tới mở cửa.

"Chị Sill... sao giờ này chị mới dậy ạ..."

Sigma đứng ngoài cửa, lo lắng đến mức sắp khóc đến nơi, "Các vị Giám mục đều đang đợi chị ở ngoài kia đấy! Hôm nay là ngày chị phải đến nhà thờ mà."

"Ồ ồ, đúng rồi nhỉ..."

Tôi hoàn toàn tỉnh táo hẳn, suýt nữa thì quên khuất mất chuyện quan trọng này.

Dù tôi chẳng thích bị quá nhiều người nhìn chằm chằm, nhưng gánh nặng danh phận và sự kỳ vọng của bao nhiêu người đè lên vai, tôi cảm thấy mình không thể không làm.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, lại có hai nữ tu gõ cửa. Hỏi ra mới biết họ được phái tới để giúp tôi mặc y phục. Tôi vốn chẳng có cái thói quen tiểu thư của thế giới khác là chuyện cỏn con gì cũng phải nhờ người giúp. Hay nói đúng hơn là: Mấy người tưởng anh đây không biết mặc quần áo chắc?

Tôi dứt khoát nhận lấy bộ đồ rồi bảo các nữ tu đợi ở ngoài. Nhờ đã có kinh nghiệm từ hôm qua, bộ tu phục có kiểu dáng tương tự này được tôi mặc vào rất dễ dàng. So với hôm qua thì chẳng có gì khác biệt mấy, ngoại trừ chiếc khăn choàng có thêm vài dải lụa trắng thêu cổ tự màu tím và viền chỉ vàng rủ xuống. Trông có vẻ khá thanh thoát và bay bổng.

Xỏ đôi ủng xong, tôi xoay một vòng trước gương. Những dải lụa và tà áo rộng cùng ống tay áo lớn vạch lên không trung một đường cong tuyệt mỹ theo từng chuyển động của tôi. Tôi nhìn mình trong gương, mỉm cười nhẹ nhàng, liên tục điều chỉnh biểu cảm để luôn giữ được nét mặt dịu dàng và nhân từ.

Hoàn hảo. Quá hoàn hảo rồi, Sill ạ.

Sau khi tự cổ vũ bản thân, tôi quay người bước ra cửa lớn. Vừa đẩy cửa ra, tôi đã thấy tám nữ tu đứng xếp hàng chỉnh tề hai bên, còn Sigma thì chẳng thấy đâu nữa.

"Ơ... mọi người có thấy..."

Tôi định hỏi xem Sigma đi đâu rồi, thì nữ tu dẫn đầu đã nâng hai tay hành lễ giáo hội với tôi.

"Kính chào ngài Thánh nữ."

Bảy người còn lại cũng đồng thanh hô lớn: "Kính chào ngài Thánh nữ!"

"Ờ... ừm... khí thế lắm..."

Tôi bất đắc dĩ cũng phải hành lễ đáp lại: "Nguyện Nữ thần ở bên các cô."

"Thưa ngài Thánh nữ, chúng tôi đến để giúp ngài chỉnh trang lại diện mạo," Nữ tu dẫn đầu cung kính nói, "Tất nhiên, dung nhan của ngài đã vô cùng hoàn mỹ rồi, chúng tôi chỉ thêm thắt một vài trang sức nhỏ không đáng kể thôi ạ."

"Ừm... vậy mọi người làm nhanh lên nhé."

Tôi cũng đành từ bỏ ý định tìm Sigma lúc này, vì trông họ có vẻ đều đang rất gấp gáp.

Rất nhanh sau đó, tôi được dẫn đến một căn phòng nhỏ hơn phòng ngủ của mình một chút. Mỗi nữ tu đều có phân công rõ ràng: người chải tóc, người đeo trang sức cho tôi. Cuối cùng, họ búi tóc tôi lên cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần như tuyết. Trên đầu còn được cài một chiếc kẹp tóc nhỏ bằng bạc có hình biểu tượng của Giáo hội.

Sau khi hoàn thành bước cuối cùng này, tôi – người ngồi đến mức sắp tê cứng cả người – cuối cùng cũng được giải phóng.

"Phù..."

Tôi thở hắt ra một hơi rồi nhìn vào chiếc gương lớn mà các nữ tu vừa khiêng đến.

Hơi thở của tôi khựng lại trong giây lát. Nếu nói trước đây khi mặc đồ tùy ý và không trang điểm, tôi chỉ khiến người ta liên tưởng đến sự thánh khiết, thì tôi của hiện tại so với lúc đó lại mang thêm vài phần cao quý. Chỉ cần nhìn vào thôi đã thấy toát ra một khí chất không thể mạo phạm. Một kẻ sinh ra đã đứng trên vạn người.

Người xinh đẹp nhường này, lại chính là mình sao?

Tôi cảm thấy lòng mình lâng lâng, bắt đầu thấy thích cảm giác này rồi đấy. Cảm giác mình trở nên xinh đẹp hơn.

"Thánh nữ điện hạ," Cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, một tu sĩ bước vào hành lễ với tôi, "Đại giám mục Eshara đang đợi ngài ở bên dưới ạ."

"Được rồi, tôi xuống ngay đây."

Tôi gật đầu với anh ta, rồi quay sang nhìn các nữ tu vừa giúp mình sửa soạn: "Cảm ơn các cô nhé."

Sau khi cảm ơn, tôi mới ung dung, thong thả bước ra ngoài.

Rất lâu sau khi Sill rời đi, tám nữ tu trong phòng vẫn ngẩn ngơ chưa thể lấy lại tinh thần.

"Thánh nữ điện hạ... người tốt quá đi mất..." Một nữ tu trông trẻ nhất lẩm bẩm cảm thán.

Câu khen ngợi này giống như mở ra một chiếc hộp Pandora, những người khác lần lượt tham gia vào cuộc bàn tán. Thích thảo luận về những điều mình yêu thích chính là đặc tính của phụ nữ ở bất kỳ thế giới nào.

"Đúng vậy, mà người còn xinh đẹp đến mức nào nữa chứ!"

"Lúc nãy tôi chạm vào tay ngài ấy, tay ngài ấy mềm lắm, chạm vào thích cực kỳ..."

"Ghen tị thật đấy! Tôi chỉ chạm được vào cổ ngài ấy lúc giúp chải tóc thôi~"

"... Sao tôi cảm thấy mọi người bắt đầu có gì đó sai sai rồi thì phải?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!