Chương 1476: Lão gia tử, ngài đã từng bại qua chưa?
"Lão gia tử, thực ra con còn muốn hỏi một câu nữa."
"Chuyện gì?"
"Ngài và Tinh Thần Vương, ai mạnh hơn một chút?"
"Kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
"Thế ai là sắt vụn, ai là hoàng kim ạ?"
"Hửm?" Lão gia tử ngẩn người ra một chút, rồi bật cười: "Là năm ăn năm thua thật đấy, ta và hắn trước đây đã từng so tài qua rồi."
"Hóa ra là vậy sao..."
Trần Thư thầm nghĩ trong lòng, càng thêm tò mò về thực lực thực sự của vị trưởng bối trước mặt. Bấy lâu nay, trong số các khế ước linh của lão gia tử, những con thường xuyên lộ diện thực chất chỉ có Ám Vương, Đại Tuyết Vương và Chu Tước, ba con còn lại rất hiếm khi ra tay.
"Được rồi, đi báo bình an cho mọi người đi. Thằng nhóc nhà ngươi không biết đâu, quãng thời gian ngươi mất tích, không ít người sắp phát điên rồi đấy..."
Lão gia tử nhìn thấy Trần Thư trở về thì thực sự đã an tâm. Còn về một số vấn đề của đối phương, ngay cả một "hóa thạch sống" như cụ cũng không giải đáp nổi.
"Dạ." Trần Thư gật đầu, dường như sực nhớ ra điều gì, lại nói: "Lão gia tử, con thực ra vẫn còn một câu cuối."
"Nói."
"Ngài đã từng bại qua chưa?"
"Hửm? Thằng nhóc này, ý ngươi là sao?" Lão gia tử ngẩn ra, chưa hiểu ý đồ của đối phương.
"Là thế này ạ, hai con khế ước linh của con vừa tiến hóa huyết mạch, thực lực có chút tiến bộ, muốn nhờ ngài chỉ điểm một chút..."
Mười giây sau, theo một tiếng hét thảm thiết, một bóng người cùng bốn con Husky trực tiếp bị đánh bay ra khỏi phòng tổng chỉ huy theo hình xoắn ốc...
Vì tốc độ quá nhanh, mọi người chỉ kịp nhìn thấy một đường cong duy nhất cực kỳ "duyên dáng". Nhưng qua tiếng rên rỉ trầm bổng du dương kia, họ lập tức nhận ra đó chính là Trần Thư...
"Đúng là tội phạm Nam Giang có khác, tư thế bay cũng phong trần hơn người bình thường." Mọi người lặng lẽ cảm thán, nhưng cũng đã quá quen thuộc, không còn thấy lạ lẫm gì nữa...
"Mẹ kiếp!"
Trần Thư bay xa hơn ngàn mét, cuối cùng dùng Husky làm đệm thịt mới tiếp đất thành công.
"Mình không nên bành trướng..." Anh xoa xoa mông, trong mắt hiện lên tia hối hận.
"Ngao ngao ——" Con Husky dưới mông anh kêu lên đầy ủy khuất. Mấy cái phân thân khác chủ nhân không ngồi, cứ nhất quyết phải ngồi lên bản thể đúng không?
"Ấy... không sao, không sao..." Trần Thư xoa đầu Husky trấn an: "Chúng ta có chấn thương sọ não cũng không sợ, cái đó không quan trọng."
"?" Husky gật gù cái đầu, cọ tới cọ lui vào quần áo Trần Thư, rồi dứt khoát chọn cách phát bệnh ngay tại chỗ...
"Được rồi, được rồi." Trần Thư túm lấy đầu chó đang lắc lư điên cuồng bên cạnh, lẩm bẩm: "Vẫn là nên cẩn thận một chút..."
Vốn định thử thực lực của lão gia tử, tiện thể khoe khoang một chút, kết quả là Husky chưa kịp tung ra cái kỹ năng nào đã bị đánh bay thẳng cẳng...
"Chưa lên Truyền kỳ, tuyệt đối không được dây vào..." Trong lòng anh thầm hạ quyết tâm, tính khí bành trướng cũng theo đó mà lắng xuống. Dù thực lực tăng vọt, nhưng lão gia tử vẫn sừng sững như một ngọn núi lớn, không phải thứ anh có thể vượt qua vào lúc này.
"Nhưng lão gia tử càng mạnh thì càng tốt..." Trần Thư nghĩ lại, lòng lại thấy yên tâm hơn vài phần.
"Đi gặp mọi người thôi." Anh phủi phủi bụi đất trên người, định quay lưng rời đi thì thấy từ xa có một bóng người đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
"Trần Bì!"
"Hửm?" Trần Thư nheo mắt, nhận ra ngay đó là Liễu Phong. Chỉ thấy Liễu Phong đang ngồi trên xe lăn, tốc độ nhanh đến mức tay quay bánh xe đã bắt đầu tóe lửa...
Trong tích tắc, Liễu Phong thực hiện một cú drift điêu luyện, dừng xe lăn vững vàng ngay trước mặt Trần Thư.
"..." Trần Thư nhìn cảnh tượng phi lý này, nhất thời đứng hình...
"Thằng nhóc kia, em không sao chứ!" Liễu Phong vẩy vẩy hai bàn tay nóng ran, lo lắng quan sát Trần Thư từ trên xuống dưới.
"Thầy ơi, em không sao." Trần Thư lắc đầu nói: "Nhưng sao thầy lại ngồi xe lăn tới đây? Chân thầy có vấn đề gì ạ?"
"Không có." Liễu Phong vỗ vỗ đôi chân mình, đáp: "Ngồi xe lăn đi cho nhanh, mấy phương tiện khác chậm quá."
"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật. Lần đầu tiên anh nghe thấy xe lăn được coi là phương tiện giao thông tốc độ cao... "Đừng nói với em là thầy ngồi xe lăn từ Kinh Đô tới đây nhé?"
"Có vấn đề gì sao?"
"..." Trần Thư nghẹn lời. Anh nhớ lại lúc thi đấu thế giới, Liễu Phong bị đại chủ giáo làm trọng thương, đúng là có ngồi xe lăn một thời gian. Không ngờ sau bao lâu như vậy, kỹ nghệ này vẫn còn tinh thông đến thế?
"Thầy đúng là không hợp thói thường thật!" Trần Thư thầm giơ ngón tay cái tán thưởng. Nhưng nhìn trạng thái tinh thần của Liễu Phong, anh cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Ít nhất thì thầy ấy đã vượt qua được cú sốc lần trước.
"Thôi, chuyện nhỏ không đáng nhắc tới." Liễu Phong xua tay: "Quãng thời gian qua em đi đâu làm gì vậy?"
"Hửm? Lão gia tử không nói với thầy ạ?"
"Không."
Trần Thư ngẩn người, rồi hiểu ra ngay. Chắc lão gia tử sợ nhiều người biết thì Lăng Trần sẽ manh động giết con tin. Về chuyện này, lão gia tử rõ ràng là vô cùng cẩn trọng.
Liễu Phong hỏi tiếp: "Rốt cuộc là đã có chuyện gì?"
"Chuyện xảy ra có chút phức tạp..." Trần Thư lắc đầu: "Để em nói ngắn gọn, nhưng thực ra kể ra thì dài lắm..."
"???" Khóe miệng Liễu Phong giật giật: "Thằng nhóc này, em có thể bình thường một chút không?"
"Thực sự là rất phức tạp mà." Trần Thư thở dài. Đang định mở lời thì từ xa lại có thêm một bóng người xuất hiện. Tần Thiên cưỡi một con đại điểu đỏ rực hai đồng tử, cũng vội vàng lao tới.
Tần Thiên cũng đầy vẻ lo lắng: "Nhóc con, không sao chứ?"
"Hiệu trưởng, em... em không sao..." Trần Thư bất chợt nhớ đến lời ủy thác cuối cùng của Lăng Trần, lòng bỗng thấy có chút phức tạp.
Tần Thiên nhíu mày, giọng trách cứ: "Thế cục bây giờ đang nguy cấp, em lại bị các Thú Hoàng nhắm tới, không được tùy tiện rời khỏi đại lục như vậy!"
"Em hiểu rồi, thưa hiệu trưởng." Trần Thư gật đầu, vẻ mặt vẫn đầy vẻ khó xử, dường như không biết nên mở lời thế nào.
Tần Thiên lúc này cũng thở dài một tiếng: "Mọi ngồn cơn... đều do Lăng Trần phải không?"
"Hửm?" Trần Thư ngạc nhiên nhìn ông: "Ngài đã biết rồi sao?"
"Lão hiệu trưởng đã kể cho ta nghe rồi." Tần Thiên vẻ mặt bình tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn là sự thất vọng khôn nguôi.
"Đi cùng ta một đoạn đi."
Một lúc sau, ba người tản bộ thong dong bên bờ sông Long Giang.
"Lão Liễu, vẫn là ông nhìn người chuẩn." Tần Thiên nhìn hai thầy trò, lòng đầy cảm xúc phức tạp. Ban đầu ông không đánh giá cao Trần Thư, vì thiên phú ngự thú và bậc khế ước linh của anh đều thấp. Phải qua bao nhiêu sự kiện, Tần Thiên mới dần coi trọng Trần Thư.
Còn Liễu Phong thì khác, ngay từ đầu đã nhìn trúng anh, tìm đủ mọi cách để nhận anh làm học sinh. Giờ nhìn lại, đúng là Liễu Phong có tầm nhìn xa hơn hẳn.
Liễu Phong lắc đầu: "Anh Tần, tôi cũng chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi."
"..." Trần Thư bĩu môi, câu này nghe sao cứ thấy sai sai...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
