Chương 1478: Mang các huynh đệ lại xông một lần đi!
Lát sau, Trần Thư thu dọn sơ qua một chút rồi đi ra phòng khách. Lúc này nhóm A Lương không hề tỏ ra giữ kẽ, họ đang ngồi vắt vẻo trên ghế sô pha ăn trái cây, cùng cha mẹ Trần Thư xem TV.
"Bây giờ các ông không phải là thủ vệ quân nữa à?" Trần Thư nhìn thấy cả bọn đều mặc thường phục, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
"Ừm, phía trên cho phép bọn tôi trở thành những người tự do, không bắt buộc phải ra chiến trường theo biên chế nữa." A Lương gật đầu đáp: "Hiện tại chỉ cần đi theo ông lăn lộn là được rồi."
"Lão gia tử dĩ nhiên lại chu đáo như vậy." Trần Thư nhướng mày. Vốn dĩ anh chỉ nghĩ đến việc đưa mọi người tới chiến trường gần thành phố Nam Giang, không ngờ cụ lại trực tiếp biến họ thành người tự do.
Dù là người tự do, nhưng trước đại chiến, họ vẫn phải góp sức, nếu không phía chính quyền sẽ lập tức triệu hồi họ về ngay.
"Vậy chúng ta họp ngắn một chút." Trần Thư ho khan một tiếng, ra vẻ: "Tôi là lãnh đạo, trước tiên xin nói đơn giản vài câu."
"Trần Bì, chờ một chút." A Lương cắt lời: "Cái đó, người của chúng ta vẫn chưa tập hợp đủ."
"Chưa đủ?" Trần Thư ngẩn ra, nói tiếp: "Phương Tư với Đại Lực bọn họ tạm thời không tới được đâu."
"Không phải họ, là những người ở dưới lầu ấy..."
"???"
Trần Thư sững người, hỏi lại: "Hả? Cái gì cơ?"
Anh đi nhanh ra ban công, nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy trên khoảng sân trống của tiểu khu đã đứng hơn trăm người, ai nấy đều mang vẻ mặt sùng kính, đang ngẩng đầu nhìn lên. Khi thấy bóng dáng Trần Thư, đám người bên dưới lập tức xôn xao hẳn lên.
"Mẹ kiếp! Tình hình gì thế này?!" Mắt Trần Thư trợn ngược: "Họ là ai?"
"Ông quên rồi à?" A Lương giải thích: "Đại bộ phận đều là thành viên xã đoàn Phân Urê thời đại học của chúng ta đấy."
Vương Tuyệt cũng bồi thêm một câu: "Bọn tôi vốn dĩ còn định dẫn mọi người vào phòng ngủ chờ ông dậy cơ."
"???"
Trần Thư rùng mình một cái. Nghĩ đến cảnh hàng trăm gã đàn ông vây quanh giường mình, lưng anh bỗng đổ mồ hôi lạnh.
"Ông mà làm thế thật thì tôi đánh chết tươi ông luôn!" Anh không thèm để ý đến Vương Tuyệt nữa, quay sang hỏi: "Đúng rồi, A Lương vừa nói gì? Thành viên xã đoàn Phân Urê?"
Anh nhíu mày, sực nhớ lại xã đoàn mình từng sáng lập thời đại học.
"Vậy họ tới đây là để...?"
"Đều là phía trên điều động tới, bây giờ sẽ đi theo ông lăn lộn."
"..." Trần Thư trợn tròn mắt: "Đùa gì vậy?!"
"Biết sao được, đây là lão gia tử sắp xếp mà..." Tiểu Tinh nhún vai: "Nhưng thiên phú của họ cực mạnh, đều là thiên tài cùng lứa, không phải hạng xoàng đâu."
"Lão gia tử có cần phải chu đáo quá mức thế không..." Trần Thư xoa xoa đầu. Dự tính ban đầu của anh chỉ là muốn đưa nhóm A Lương tới Nam Giang để bảo đảm an toàn cho họ và giúp họ trưởng thành tốt hơn. Nhưng bây giờ, lão gia tử lại "đóng gói" gửi tới cho anh nhiều người như thế này.
"Sao tôi cứ cảm thấy mình bị gài thế nhỉ..." Trần Thư sờ cằm, bắt đầu thấy hơi đau đầu. Bảo vệ nhóm A Lương thì anh làm được dễ dàng, nhưng bây giờ có tới hàng trăm người, khối lượng công việc này quá lớn rồi.
"Đúng rồi, hiện tại họ đều là người tự do." Vương Tuyệt nói thêm: "Nghĩa là, ông muốn sắp xếp thế nào cũng được, phía chính quyền sẽ không can thiệp!"
"Chúc mừng ông, tổ chức tội phạm của ông sắp thành hình rồi đấy!"
"..."
Trần Thư chẳng thấy vui vẻ gì, ngược lại còn thấy áp lực tăng vọt. Anh do dự một chút rồi nói:
"A Lương, hay là ông thương lượng với lão gia tử một chút đi, người đông quá... Hay là bảo họ về đi?" Anh vốn dĩ chỉ muốn làm một tên "tội phạm" tự do, chứ không phải một vị lãnh đạo phải lo toan trăm bề. Những người này đối với anh lúc này giống như một gánh nặng hơn.
"Được rồi." A Lương hiểu tính Trần Thư: "Để tôi về nói lại với lão đầu tử một tiếng."
"Ừm." Trần Thư gật đầu, lòng nhẹ nhõm hẳn.
Tiểu Tinh gãi đầu: "Cái đó, hay là chúng ta xuống dưới nói với họ một câu?"
"Được..." Trần Thư suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Dù sao mọi người cũng đều là thành viên Phân Urê, lại vì anh mà tới, nếu không gặp mặt một lần thì thật không phải phép.
Lát sau, Trần Thư đi xuống lầu. Đám người đang lười biếng đứng chơi bỗng nhiên đứng thẳng tắp, ánh mắt tràn đầy sự sùng kính, thậm chí là cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào anh.
"Các vị..." Trần Thư xua tay, định nói rõ ý định cho họ về. Nhưng khi nhìn thấy những ánh mắt tràn đầy hy vọng kia, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
"Đại ca Tội Phạm, cuối cùng cũng lại được đi theo anh rồi!" Một người đứng phía trước lên tiếng: "Mang các huynh đệ lại xông pha một lần nữa đi anh!"
"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật, tâm trạng bỗng trở nên phức tạp.
"Tội phạm Nam Giang!"
"Tội phạm Nam Giang!"
Mọi người hô vang, thần sắc kích động, cơ thể run lên như những tín đồ đang chiêm bái thần linh. Lúc này, Trần Thư hơi ngẩn ra, anh dường như đã đánh giá thấp địa vị của mình trong lòng mọi người.
Nếu như tín ngưỡng của thế hệ Ngự Thú Sư trước là lão gia tử - người canh giữ Long Uyên ngàn năm, thì trong lòng giới trẻ hiện nay, trọng lượng của Trần Thư thực tế đã vượt qua cả tiền bối.
"..." Trần Thư khoát tay, đám người đang ồn ào lập tức im bặt. Anh nhìn lướt qua từng gương mặt, dù không nhớ hết tên nhưng cảm giác quen thuộc vẫn còn đó.
"Thôi được rồi, tất cả đi theo tôi họp một lát!"
Trong phút chốc, tiếng reo hò dậy đất. Mọi người hiểu rằng từ nay về sau họ sẽ được kề vai sát cánh cùng Trần Thư. Đối với họ, đây là một loại vinh quang vô cùng lớn lao.
"Trần Bì..." A Lương đứng bên cạnh khẽ gọi.
"Bỏ đi, cứ để họ ở lại đây." Trần Thư lắc đầu, thay đổi ý định ban đầu. Dù hiện tại họ có thể là gánh nặng, nhưng thiên phú của họ không hề yếu, bồi dưỡng một thời gian chắc chắn sẽ có ích lợi lớn.
"Tất cả đi theo tôi!" Anh dõng dạc nói, dẫn theo đám đông rời khỏi tiểu khu.
Là thành viên xã đoàn Phân Urê, dù còn trẻ nhưng họ vẫn toát ra khí chất hung hãn, khiến cư dân trong tiểu khu được một phen bàng hoàng lo sợ. Một đoàn người hùng hổ kéo tới một ngự thú quán gần đó. Do chiến tranh, ngự thú quán vắng tanh không một bóng người.
"Mọi người cứ tự nhiên ngồi đi." Trần Thư dẫn họ tới nhà thi đấu lớn nhất trong quán.
"Nếu mọi người đều từ xã đoàn Phân Urê mà ra, vậy tên tổ chức của chúng ta sẽ không đổi, vẫn gọi là Xã đoàn Phân Urê!"
Nghe thấy cái tên này, không một ai chê bai, trái lại họ còn trở nên hưng phấn hơn bao giờ hết.
"Đúng là bị Trần Bì làm mê muội hết cả rồi." Lão Tạ nhìn dáng vẻ của họ, lắc đầu ngán ngẩm. Cái tên như vậy có gì mà kích động chứ...
Vương Tuyệt mỉm cười giải thích: "Lão Tạ, ông không phải người của Hoa Hạ Học Phủ, ông không hiểu được hàm lượng vàng của cái tên Phân Urê đâu."
Đó là một xã đoàn tân binh đã thay thế vị trí của hội ngự thú chỉ trong thời gian ngắn. Và cho tới tận hôm nay, nó vẫn giữ vững vị thế đứng đầu học phủ, ép hội ngự thú đến mức gần như phải giải tán. Không chỉ ở trong học phủ, mà ngay cả trên toàn đất nước Hoa Quốc, đây cũng được coi là một tổ chức huyền thoại!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
