Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hard Mode Extra Has Turned Dark

(Hoàn thành)

Hard Mode Extra Has Turned Dark

Siberian

[Giọng nói ngọt ngào – Giọng nói của bạn thấm đẫm sự mê hoặc. Bất kỳ ai cũng sẽ dễ dàng chấp nhận lời nói của bạn!]

101 1859

Trùng sinh cái nỗi gì, tôi có biết gì đâu!

(Đang ra)

Trùng sinh cái nỗi gì, tôi có biết gì đâu!

Bi-Gwang

Dựa vào bộ não đầy mưu mẹo, khả năng thao túng đỉnh cao và một chút may mắn điên rồ, kẻ lừa đảo vĩ đại nhất lịch sử bắt đầu hành trình "giả làm anh hùng" để đánh lừa cả thế giới... và có lẽ là cả các

32 797

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

(Đang ra)

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Mubineko

Nghĩ đến thôi đã khiến toàn thân tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi ghê tởm.

169 8176

Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

(Đang ra)

Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Bò Rí Gìn

Trong khi mọi người đắm chìm vào sự lãng mạn, thì tôi chỉ dành những ngày dài của mình để làm việc như một công chức.

301 11473

Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

(Hoàn thành)

Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Vanilla và Pudding - 香草和布丁

(Không ngược, không bi, hướng nhẹ nhàng – hài hước)

497 13004

Tôi trở thành ma trong game kinh dị!?

(Hoàn thành)

Tôi trở thành ma trong game kinh dị!?

패리더리

Tôi trở thành ma trong game kinh dị [Câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng kỳ lạ~Ác Mộng Mùa hè]. Trả lại cơ thể tui đây!!

146 2996

Chương 652: Đều là nội thương, nhiều nhất sống thêm bảy tám chục năm

Chương 652: Đều là nội thương, nhiều nhất sống thêm bảy tám chục năm

Số ID 001: Dược tề huyết mạch biến dị. Công dụng: 30% xác suất khiến khế ước linh biến dị huyết mạch! Giá: 8.000 học phần + tư cách đổi dược tề cấp một.

Số ID 002: Dược tề thăng cấp kỹ năng. Công dụng: 25% xác suất thăng cấp một kỹ năng ngẫu nhiên! Giá: 5.000 học phần + tư cách đổi dược tề cấp một.

Số ID 003: Dược tề cường hóa toàn diện. Công dụng: Tăng 2% toàn bộ thuộc tính của khế ước linh! Giá: 3.000 học phần + tư cách đổi dược tề cấp một. (Lưu ý: Chỉ được dùng tối đa 10 lần).

Số ID 004: Dược tề giảm hồi chiêu. Công dụng: Giảm 3% thời gian hồi chiêu kỹ năng chủ động! Giá: 3.000 học phần + tư cách đổi dược tề cấp một. (Lưu ý: Chỉ được dùng tối đa 2 lần). ... Số ID 010: Dược tề tốc độ thi triển. Công dụng: Tăng 3% tốc độ tung kỹ năng! Giá: 2.000 học phần + tư cách đổi dược tề cấp một. (Lưu ý: Chỉ được dùng tối đa 5 lần).

(Chú thích: Các trị số tăng thêm sẽ thay đổi tùy theo thuộc tính cơ bản của khế ước linh).

Trần Thư xoa cằm, mắt sáng rực như đèn pha. Dược tề cấp một chỉ có đúng mười loại, tồn kho cực kỳ ít ỏi. Khác với dược tề cấp hai, loại này cả cấp Bạch Ngân lẫn cấp Hoàng Kim đều dùng được.

"Vãi thật, thèm quá đi mất!" Ba người nhóm A Lương nhìn mà nhỏ dãi. Phần thưởng họ nhận được chỉ là dược tề cấp hai, vốn chỉ có tác dụng mạnh nhất với cấp Hắc Thiết.

"Biến dị huyết mạch, thăng cấp kỹ năng..." Trần Thư thầm cảm thán. Không ngờ phòng thí nghiệm hàng đầu của Hoa Quốc đã nghiên cứu ra loại thuốc này. Dù hiệu quả so với hệ thống thì vẫn còn kém xa, nhưng đã là cực phẩm ở thế giới này rồi.

Ví như loại số 002, xác suất thành công chỉ có 25%, nghĩa là phải tốn hàng tỷ tệ chỉ để đổi lấy một cơ hội nhỏ nhoi tăng cấp kỹ năng, quá không kinh tế. Với anh, kỹ năng phải tích lũy để đạt đến biến đổi về chất, nên mấy cấp lẻ tẻ này hơi "gân gà".

"Mình được đổi tận mười hai bình..." Trần Thư phân vân. Trừ hai loại đầu tiên ra, loại nào anh cũng muốn: tăng toàn thuộc tính, giảm hồi chiêu, tốc độ thi triển, tăng kích thước, phòng ngự... tất cả đều cần thiết.

"Giá mà hốt được hết thì tốt biết mấy..." Anh thở dài, trong đầu bắt đầu nảy ra ý định đi cướp phòng thí nghiệm.

"Được mười hai bình là tốt lắm rồi, ông đừng có tham quá!" A Lương mắng, đúng là sướng mà không biết đường sướng.

"Tôi đi 'lên lớp' tí đây!"

Dứt lời, Trần Thư lẳng lặng đeo mặt nạ phòng độc, tay xách túi phân, lao thẳng ra khỏi ký túc xá.

"Trần Thư..." A Lương định ngăn lại nhưng không kịp. Ba người nhìn nhau, linh cảm thấy điềm chẳng lành. Cái thằng này, không lẽ vừa khai giảng đã định hóa thân thành tội phạm thật sao?

Nửa giờ sau.

Trần Thư lếch thếch quay về phòng, mặt nạ phòng độc bị đánh cho vẹo vọ, trông thảm hại vô cùng.

"Trần Thư, thất bại rồi à?" Tiểu Tinh và Vương Tuyệt vội vã hỏi dồn. Từ khi thành lập Học phủ Hoa Hạ đến nay, chưa từng có chuyện gì vô lý như thế này xảy ra.

"Thất bại cái gì?" Trần Thư giả vờ ngạc nhiên: "Tôi chỉ đi đổi dược tề bình thường thôi, sao mà thất bại được?"

Hai người đồng thanh: "Ông không dùng 'nghiệp vụ tội phạm' à?"

Trần Thư tháo mặt nạ phòng độc, ánh mắt u sầu nói: "Lão Tần với mấy thầy đang họp ngay ở tầng một phòng thí nghiệm..."

"..."

Hai người liếc nhau, đã mường tượng ra cảnh tượng lúc đó. Chẳng khác nào cướp xông vào ngân hàng thì thấy cả một trung đoàn quân đội đang tập trận bên trong...

Anh vẫn cố giữ giọng thản nhiên: "Cũng may sức chiến đấu của tôi kinh người, lấy một địch mười, trấn áp sạch bọn họ!"

"Đỉnh thế!" Lão Vương giơ ngón tay cái, nhưng bồi thêm một câu: "Thế ông có thể lau cái máu mũi đi trước khi bốc phét được không?"

"Chỉ là thương nhẹ thôi. Lão Tần với mấy thầy mới thảm, đều bị nội thương cả!" Trần Thư quẹt máu mũi, phán: "Tôi xem rồi, cùng lắm họ cũng chỉ sống thêm được bảy tám chục năm nữa thôi."

"..." Ba người giật khóe miệng. Cái thằng này đúng là miệng cứng hơn đá.

"Quyền pháp tội phạm của tôi đâu có dễ đỡ như vậy!"

Trần Thư ngồi phịch xuống sô pha, lôi đống dược tề ra. Mười bình tăng toàn bộ thuộc tính và hai bình tăng tốc độ thi triển kỹ năng. Anh quyết định dồn hết cho Husky, tập trung tài nguyên bồi dưỡng một con đến cực hạn mới là thượng sách. Nếu muốn đánh vượt cấp, Husky buộc phải đủ mạnh, nếu không ngay cả lớp phòng ngự của cấp Hoàng Kim còn không phá nổi thì đánh đấm gì.

Đúng lúc đó, A Lương bước ra, thấy bộ dạng thê thảm của Trần Thư liền nhướng mày: "Trần Bì, ông sao thế này? Có chuyện gì buồn thì nói ra cho anh em vui một tí nào!"

"Cút đi!"

Trần Thư nhếch mép, triệu hoán Husky ra. Thấy nó đang ngủ say, anh đổ thẳng mười hai bình dược tề vào miệng nó.

"Được rồi, tối nay tôi bao, đi ăn tiệc lớn!" A Lương cười hớn hở: "Vừa là mừng mai khai giảng, vừa là mừng sinh nhật hai mươi mốt tuổi của tôi!"

"Sinh nhật ông à? Chúc mừng nhé!" Trần Thư ngẩn ra một chút rồi hỏi: "Thế ông đã nghĩ kỹ xem định tặng quà gì cho bọn tôi chưa?"

"???" A Lương ngơ ngác: "Thông thường thì phải là các ông tặng quà cho tôi chứ?"

Trần Thư xua tay: "Thì cũng gần như nhau cả thôi!"

"..." A Lương cạn lời. Nhau cái khỉ mốc!

Bốn người sửa soạn xong xuôi rồi kéo nhau ra khỏi ký túc xá.

"Cái con thỏ kia ông cứ để đấy à?" A Lương chỉ con thỏ trên ban công. Vì là thịt Quân vương cấp Hoàng Kim nên nó ăn khá chậm.

"Cứ kệ cho nó nhâm nhi đi!" Trần Thư nhún vai.

A Lương đúng là công tử nhà giàu, dẫn cả đám vào một nhà hàng lớn, gọi đầy một bàn đặc sản.

"Đúng rồi Trần Bì, học kỳ mới này ông có dự định gì chưa?" A Lương hỏi: "Tranh thủ lúc giải thế giới chưa bắt đầu, tụi mình làm tí việc gì đi chứ!"

Lão Vương và Tiểu Tinh cũng tò mò nhìn sang.

"Nhập hàng!" Trần Thư vươn vai: "Lâu rồi chưa đi dị không gian."

"A Lương, ông tìm xem có cái dị không gian nào môi trường hỏa diễm, cấp độ Ác Mộng không?"

Trần Thư đang giữ chìa khóa di tích, anh muốn thử vận may tìm kiếm xem sao. A Lương hơi lo lắng: "Cấp Ác Mộng thì có hơi nguy hiểm quá không?"

"Lo gì, xử đẹp hết!" Trần Thư xua tay. Anh tuy chưa đánh lại Ngự Thú sư cấp Hoàng Kim nhưng xử mấy con hung thú Hoàng Kim bình thường thì vẫn dư sức. Cộng thêm tốc độ biến thái của Lôi Điểu nhà Tiểu Tinh nữa thì chạy trốn không thành vấn đề.

Thế là bốn người bắt đầu bàn bạc kế hoạch cho học kỳ mới, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười hắc hắc quái dị khiến thực khách xung quanh phải nhìn bằng ánh mắt ái ngại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!