Chương 656: Trần Thư không thể rời trường, quản gì tới tên tội phạm Nam Giang tôi?
Thời gian một tháng thoáng cái đã trôi qua.
Học kỳ mới đã chính thức bắt đầu, nhưng lên lớp chủ yếu là sinh viên năm nhất và năm hai. Bọn Trần Thư bốn người vẫn luôn ru rú trong ký túc xá. Anh vốn không cần khổ luyện, chỉ cần đưa ra lựa chọn, mỗi ngày ngủ một giấc là thực lực cứ thế tăng tiến vững vàng. Còn nhóm A Lương vì sắp tham gia giải thế giới nên cũng chưa vội đột phá lên cấp Bạch Ngân.
"Tiêu hóa chân bảo với dược tề mà cần lâu thế sao?"
Trần Thư nằm ườn trên sô pha, mở không gian ngự thú ra lần nữa nhưng Husky vẫn im hơi lặng tiếng.
"Trần Thư, đừng lo quá!" A Lương ngồi bên cạnh an ủi: "Cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, biết đâu nó chết trong đấy rồi cũng nên."
"???" Trần Thư giật khóe miệng: "Cắn thuốc mà cũng chết được à?"
A Lương phán như đúng rồi: "Cũng không phải là không có khả năng đó nha."
"Trần Thư, hay là khế ước linh của ông ngủ quên trong đấy rồi?" Từ Tinh Tinh suy tư nói. Nếu là khế ước linh của người khác thì chắc không kỳ quặc thế đâu, nhưng khế ước linh của Trần Thư thì chẳng biết đường nào mà lần.
"Có lý đấy!" Trần Thư ngẩn ra, rồi đảo mắt một vòng, tính kế lôi nó ra.
Nửa giờ sau, anh cầm một cái súng phun khí, xịt thẳng vào không gian ngự thú. Ba người kia ngơ ngác hỏi: "Ông làm thế có ích gì? Định thổi nổ cái không gian đó luôn à?"
Giây tiếp theo, cả ba rùng mình khi một mùi hương "tội ác" tràn ngập khắp ký túc xá... Đó là mùi phân Urê!
"Mẹ nó, ông đúng là phần tử khủng bố mà!" A Lương suýt nôn, không ngờ Trần Thư còn giấu cái chiêu này.
"Ngao ngao ngao!"
Lúc này, một tiếng tru đầy uất ức vang lên. Một thân hình dũng mãnh lao vọt ra, sủa ầm ĩ vào mặt Trần Thư.
"Rõ ràng là mày đang trốn tao! Làm tao cứ tưởng mày chết bất đắc kỳ tử rồi chứ!" Trần Thư lao tới khóa cổ, lắc đầu chó điên cuồng.
"..." Ba người kia nhìn Trần Thư với ánh mắt đầy đồng cảm. Husky dù mạnh thật đấy, nhưng đúng là chuyên gia làm người ta ức chế.
Trần Thư tức giận quát: "Tao còn chuẩn bị làm đám ma cho mày rồi, tiền phúng điếu cũng thu sạch rồi! Giờ mày bắt tao trả lại kiểu gì hả?"
"Ngao ngao ngao~~" Husky nghe xong cũng không chịu kém cạnh, hùng hổ sủa lại đầy vẻ mắng nhiếc.
"..." Ba người thu lại sự đồng cảm. Chẳng trách Husky lại là khế ước linh của anh, đúng là "nồi nào vung nấy", tội phạm đi với chó điên, thiên trường địa cửu.
"Ăn đi!"
Trần Thư mở túi tác chiến, lôi ra một cái lọ màu đen huyền bí. Anh chạm ngón tay vào nắp bình, một dòng thông tin xác nhận hiện ra.
Ầm! Nắp bình tự động mở, trong làn dược dịch màu vàng kim là một trái tim màu tím đang trôi nổi. Đó chính là vật liệu Quân vương cấp Hoàng Kim! Chỉ riêng lớp dược dịch bảo quản đã trị giá hàng trăm triệu tệ, đúng là đại thủ bút.
"Ngao ngao!"
Mắt Husky sáng rực, nhận ra đồ tốt liền nuốt chửng ngay lập tức. Rất nhanh, nó đã tiêu hóa xong. Trần Thư dán mắt vào bảng thông tin của nó để xem kỹ năng mới là gì.
[Nguyên tố bạo sát:] Mọi kỹ năng nguyên tố sẽ bỏ qua 50% kháng tính của đối thủ.
"Không phải là [Hủy diệt hỏa diễm] à?" Trần Thư hơi nhíu mày nhưng rồi cũng thôi phân vân. Cả hai kỹ năng đều bá đạo, nhưng xét về lâu dài thì [Nguyên tố bạo sát] có phần nhỉnh hơn một bậc.
"Cộng thêm thiên phú của Husky, sát thương kỹ năng này chắc chắn có thể miểu sát phần lớn sinh vật cùng cấp." Trần Thư xoa cằm suy tính.
Husky có sẵn thiên phú [Nguyên tố phá phòng] giúp bỏ qua 20% kháng tính. Đừng tưởng [Nguyên tố bạo sát] chỉ tương đương với hai lần rưỡi thiên phú kia. Điểm khác biệt chí mạng là: một cái là thiên phú (cố định), một cái là kỹ năng! Trần Thư có thể dùng hệ thống để nâng cấp [Nguyên tố bạo sát] lên mức cao hơn nhiều.
"Thêm một lần tiến hóa huyết mạch nữa là nhảy vọt luôn!" Trần Thư cười đắc ý. Hầu hết phần thưởng giải quốc gia anh đều dồn hết cho Husky.
Đúng lúc này, anh chợt cảm nhận được điều gì đó, lập tức triệu hoán Không Gian Thỏ ra.
"Vù vù~~"
Con thỏ lúc này toàn thân đỏ rực, trong bụng như đang chứa một mặt trời nhỏ.
"Gì đây? Nó bị phát sốt à?" Trần Thư lo lắng.
Phi! Không Gian Thỏ há miệng nhả ra một viên đá màu đỏ tỏa hào quang rực rỡ.
"Hử? Chìa khóa bí cảnh?" Trần Thư nhận ra ngay, đây là thứ anh lấy được từ cứ điểm của cục Trấn Linh ở [Núi lửa Sí Liệt]. "Chẳng lẽ nó sắp mở ra?"
Anh chạm vào viên đá. Cứ ngõ nó sẽ nóng bỏng tay, nhưng thực tế lại không có nhiệt độ. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc chạm vào, một chuỗi hình ảnh tự động hiện lên trong đầu anh, như là cảnh tượng trong một dị không gian. Ở nơi sâu nhất, có một cột sáng màu đỏ đâm thẳng lên trời!
"A Lương, nhanh! Tra giúp tôi cái dị không gian này!"
Trần Thư phấn khích nói: "Địa hình là một bình nguyên bao la vô tận, mặt đất đầy vết nứt thỉnh thoảng phun ra lửa, bên trong có hung thú là Hỏa Giao ba đầu..."
A Lương lập tức gõ máy tính tìm kiếm thông tin liên quan.
"Sao rồi?" Trần Thư hồi hộp nhìn bạn mình.
"Đợi tí... có rồi!" A Lương vừa gõ lạch cạch vừa chỉ vào màn hình: "Dị không gian cấp Ác Mộng: [Bình nguyên Địa Hỏa]!"
"Thật sự có sao?" Trần Thư sướng phát điên: "Tụi mình đi 'nhập hàng' ở đấy thôi!"
"Đại ca, ông điên à?" A Lương giật khóe miệng: "Cái dị không gian này không nằm ở Hoa Quốc, thậm chí còn không ở đại lục phương Đông nữa cơ."
"Hử? Ở hải ngoại à?" Trần Thư ngẩn ra, rồi lại càng hưng phấn hơn.
A Lương gật đầu: "Nơi đó không có quốc gia nào quản lý, nhưng lại nằm gần Liên minh Tự Do, ông chắc chắn muốn đi chứ?"
Ngay lúc đó, trước mắt Trần Thư hiện lên các lựa chọn mới:
[Lựa chọn 1:] Tiến đến [Bình nguyên Địa Hỏa], thám hiểm di tích hỏa diễm! Phần thưởng: Lượng lớn ngự thú lực, một viên Thiên Hỏa Vẫn Thạch.
[Lựa chọn 2:] Ngoan ngoãn ở lại trường học tập! Phần thưởng: 100 bộ đề thi cho mỗi môn đại học (bắt buộc phải làm xong trong thời gian quy định, nếu không toàn bộ kỹ năng của khế ước linh giảm một cấp).
[Lựa chọn 3:] Đến một dị không gian khác mạo hiểm! Phần thưởng: Một gốc dược liệu cấp Hoàng Kim ngẫu nhiên.
Hệ thống đã chọn giúp anh rồi.
"Phải đi chứ! Không đi không phải người Hoa!"
Trần Thư khẳng định chắc nịch, ra lệnh cho Không Gian Thỏ thu dọn hành lý sẵn sàng xuất phát. Anh quay sang đám bạn: "Các ông đi cùng tôi đi, anh đây sẽ đưa các ông đi vang danh hải ngoại!"
"..."
Ba người nhóm A Lương ngẩn ngơ nhìn nhau. Thực ra họ cũng hơi hãi cái danh sách truy nã của các quốc gia khác... nhưng nghĩ đến việc đi thám hiểm cùng Trần Thư thì lợi ích quá lớn, không tài nào cưỡng lại nổi.
A Lương nghiến răng: "Đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai! Chốt!"
"Nhưng thầy Liễu không cho chúng ta rời trường mà?" Tiểu Tinh lo lắng, với tính cách của Liễu Phong thì nói hỏa táng là hỏa táng thật chứ chẳng chơi.
Trần Thư mỉm cười hiền hậu, rồi từ từ đeo mặt nạ phòng độc lên: "Sinh viên Trần Thư không thể rời trường, nhưng điều đó thì liên quan quái gì tới tên tội phạm Nam Giang tôi?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
