Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

557 3734

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

500 1098

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

332 1377

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

540 2452

Chương 601-800 - Chương 702: Lại thêm một huy chương cấp Tinh Thần

Chương 702: Lại thêm một huy chương cấp Tinh Thần

"Hử?!"

Đầu óc Trần Thư vốn còn đang mơ màng, ngay sau đó lập tức tỉnh táo hẳn!

"Cái thứ gì thế?!"

Anh mở to mắt nhìn quanh, lập tức thấy một đôi mắt bạc trong suốt.

"Là ngài sao?"

Trần Thư vội vàng lùi ra xa, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Chỉ thấy một con hồ ly màu bạc đang mỉm cười nhìn anh, chính là một trong những khế ước linh cấp Vương của hiệu trưởng học phủ!

"Cậu sợ ta thế làm gì?" Ngân Hồ mỉm cười nói: "Ta tới để ban thưởng cho cậu đây!"

"Ban thưởng?" Mắt Trần Thư sáng rực lên, lập tức trở nên phấn khích tột độ.

"Dựa theo ý của chủ nhân, quyết định trả cho cậu phí làm thêm giờ là một học phần một giờ..."

"Chờ chút..." Trần Thư vội vàng ngắt lời: "Phí làm thêm giờ?!"

"Ừm... đừng gấp!" Ngân Hồ ngoe nguẩy cái đuôi: "Cộng thêm phí vất vả, trợ cấp công tác các loại... tổng cộng phần thưởng đưa cho cậu là một ngàn học phần!"

"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật, chỉ tay vào mũi mình: "Thế là em bị bóc lột à?!"

Dựa theo dự tính của anh, tiền chuộc từ Tự Do liên minh ít nhất cũng phải bốn năm ngàn tỷ, một số lượng tài nguyên khổng lồ như thế đủ để thực lực của một vị Ngự Thú sư cấp Vương tăng vọt! Kết quả giờ chỉ cho anh một ngàn học phần, tính ra mới hơn một trăm triệu.

"Liệu chúng ta có thể cho thêm một chút được không, không có công lao cũng có khổ lao mà..." Dù biết công lớn thuộc về ba vị cấp Vương và Ngân Hồ, nhưng Trần Thư vẫn không cam tâm, muốn đấu tranh thêm chút nữa.

Anh lên tiếng: "Ít nhất cũng phải thanh toán phí bom hạt nhân cho em chứ!"

"Bớt đi!" Ngân Hồ lắc đuôi: "Tiền chuộc không nhiều như cậu tưởng đâu. Hôm qua Tự Do liên minh phái người tới thương lượng, chúng ta đã trả lại không ít rồi."

"Trả lại làm gì? Em vất vả lắm mới đòi được về mà!" Trần Thư trợn mắt, bộ dạng đúng kiểu tiếc rèn sắt không thành thép.

"Không còn cách nào khác, đám Ngự Thú sư Bạch Ngân được cứu về đa số đều đã chết một con khế ước linh, thậm chí có người chết sạch cả ba con, cái đám đó rõ ràng là không đáng giá một trăm triệu một mạng."

Ngân Hồ bình thản nói: "Cậu cũng ác thật đấy!"

Giờ nó mới biết, Trần Thư không chỉ bắt giam mấy ngàn Ngự Thú sư mà còn khiến cả đám hung thú trong dị không gian đuổi giết họ.

"Tuy nhiên chúng ta cũng không nhượng bộ hoàn toàn, đã đổi không ít Ngự Thú Châu thành các vật liệu khan hiếm hơn." Ngân Hồ nói: "Đây là phần thưởng thêm cho cậu!"

Dứt lời, trước mặt Trần Thư xuất hiện hai viên đá màu trắng tỏa ra khí tức thần bí.

"Đây là?!" Trần Thư giật mình, ánh mắt tò mò.

"Chân bảo không gian cấp Bạch Ngân!" Ngân Hồ giải thích: "Cũng là đổi từ tay Tự Do liên minh về đấy! Vừa vặn thích hợp cho khế ước linh hệ không gian của cậu."

"Đồ tốt!" Trần Thư chộp lấy hai viên đá, mặt đầy vẻ hưng phấn. Chân bảo thuộc tính không gian quá hiếm, độ quý giá thậm chí có thể so với chân bảo Hoàng Kim, ngay cả kho hàng của học phủ Hoa Hạ cũng không có sẵn.

"Còn bảo vật gì khác không ạ? Kiểu như chân bảo cấp Vương chẳng hạn..."

"Cậu dẹp đi!" Ngân Hồ nhếch mép: "Cái thằng nhóc cậu đúng là tham lam không đáy mà!"

"Không phải..." Trần Thư thở dài: "Ngài có lẽ không hiểu em rồi, bản thân em không hề tham tiền!"

"Ồ?" Ngân Hồ thần sắc cổ quái. Cái câu này mà cậu cũng nói ra khỏi miệng được à?

"Lần này Hiệu trưởng và các thầy đích thân chạy tới, em thực sự rất cảm kích!" Trần Thư nói tiếp: "Em là đang muốn quyên góp chút tài nguyên cho trường học!"

"Cái đó thì không nhọc cậu nhọc lòng đâu!" Ngân Hồ cười: "Số tài nguyên này một nửa nộp vào quốc khố, nửa còn lại đưa vào kho của trường!"

Đơn thuần dùng Ngự Thú Châu thực ra tác dụng không lớn, chi bằng đổi thành các loại dược liệu, vật liệu hung thú để bồi dưỡng học sinh tốt hơn, đó cũng là lý do họ chấp nhận nhượng bộ phía liên minh.

"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật, lần này anh thực sự cạn lời.

"Đúng rồi!" Ngân Hồ như sực nhớ ra điều gì: "Lần này cống hiến của cậu rất lớn, phía chính quyền đã quyết định trao cho cậu một huy chương cấp Tinh Thần!"

Dứt lời, một chiếc hộp tinh xảo xuất hiện trước mặt anh, bên trong là một chiếc huy chương vàng với tạo hình đặc biệt.

"Cái này à..." Trần Thư nhướng mày. Trước đây khi phá hủy thông đạo không gian của nước Anh Hoa trong Rừng Băng Hỏa, anh cũng đã nhận được một cái rồi.

"Sao thế? Cậu còn chê à?" Ngân Hồ quay lại nhìn: "Đây là một vinh dự chí cao đấy! Phần lớn Ngự Thú sư cấp Hoàng Kim còn chưa từng nhận được đâu!"

"Dù sao cũng là vàng." Trần Thư thu huy chương lại, hỏi tiếp: "Đại lão, còn phần thưởng nào nữa không? Kiểu như sự bảo hộ của cấp Truyền Kỳ chẳng hạn?"

Anh có thể không kiêng nể gì, hoàn toàn là nhờ có một khế ước linh cấp Truyền Kỳ có thể giáng lâm bất cứ lúc nào.

"Cấp Truyền Kỳ thì không có! Nhưng cấp Vương tam tinh thì có đây!"

Đôi mắt Ngân Hồ lóe lên, một ấn ký đặc biệt bắn ra, hòa vào cơ thể Trần Thư.

"Hử?" Trần Thư mừng thầm: "Khi em gặp nguy hiểm có thể triệu hồi ngài sao?"

"Tất nhiên... là không!" Ngân Hồ cười: "Có Ám Vương bảo vệ cậu rồi còn chưa đủ sao?"

"Ấn ký này là để đề phòng cậu gây chuyện. Chỉ cần cậu rời khỏi học phủ, ta đều có thể cảm nhận được!"

"Giám thị em?" Trần Thư trợn tròn mắt. Không ngờ lại có một vị cấp Vương tam tinh đi giám thị mình.

"Cậu cứ yên tâm mà chờ ngày thi đấu thế giới khai mạc đi. Trận đấu kết thúc rồi thì chuyện gì cũng dễ nói!" Ngân Hồ khuyên bảo: "Nhóc con, cậu đã đắc tội Tự Do liên minh rồi, nếu còn đắc tội sạch các thế lực khác nữa thì tại hiện trường thi đấu thế giới, ta e là ngay cả cấp Vương cũng không bảo vệ nổi cậu đâu!"

"..." Trần Thư cúi đầu, không nói thêm gì nữa.

Một lối đi không gian xuất hiện bên cạnh Ngân Hồ. Khi chuẩn bị rời đi, nó như nhớ ra điều gì đó, bèn nói:

"Đúng rồi, sự bảo hộ của Ám Vương cậu nên sử dụng sớm một chút!"

"Hử? Tại sao? Có giới hạn thời gian ạ?" Trần Thư giật mình hỏi vội. Đây là át chủ bài giữ mạng của anh, nếu lúc mấu chốt mà mất tác dụng thì hỏng bét.

"Ấn ký trên người cậu sẽ làm suy yếu thực lực của Ám Vương." Ngân Hồ giải thích: "Nếu tình hình ở Long Uyên nguy cấp, nó buộc phải thu hồi ấn ký lại!"

"Ra là vậy sao?" Trần Thư xoa cằm, cũng không thấy quá bất ngờ.

"Em sẽ cố gắng hết sức vậy!" Anh nói. Không thể nào đối phó với mấy con tôm tép mà cũng bắt khế ước linh cấp Truyền Kỳ ra tay được.

Ngân Hồ gật đầu: "Hiện tại tình hình Long Uyên vẫn ổn, hơn nữa cũng nhờ cậu 'lòe' thiên hạ mà giờ có rất nhiều cường giả nước ngoài kéo đến đó, vô tình giảm bớt áp lực cho chúng ta."

Trước đó Trần Thư đã lừa con Truyền Kỳ Lôi Thú của liên minh rằng bảo vật đóng cửa dị không gian nằm ở Long Uyên, tin tức này lập tức lan truyền toàn cầu. Không ít quốc gia đã phái cường giả tới thám hiểm. Việc có thể đóng cửa dị không gian mang ý nghĩa chiến lược cực kỳ quan trọng.

"Hẹn gặp lại!" Ngân Hồ nhìn sâu vào anh một cái rồi bước vào thông đạo không gian, biến mất.

"Một ngàn học phần, hai khối chân bảo không gian, cộng thêm một huy chương cấp Tinh Thần, phần thưởng không tệ."

Trần Thư không tiếp tục tham lam nữa. Chân bảo không gian là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, có được hai khối đã là rất hậu hĩnh rồi.

"Nuốt đi!"

Trần Thư triệu hồi Không Gian Thỏ, đưa chân bảo cho nó để tăng thêm thuộc tính không gian. Đồng thời, anh vuốt ve chiếc huy chương Tinh Thần trong tay rồi cẩn thận cất đi. Dù không phải phần thưởng vật chất, nhưng ít nhất nó đại diện cho sự công nhận của chính quyền, sau này không lo bị bắt bớ vô cớ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!