Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

91 1826

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

303 12357

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

8 17

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

236 913

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

755 12347

Chương 601-800 - Chương 706: Nếu không có chúng ta, hắn cũng chỉ là người thường

Chương 706: Nếu không có chúng ta, hắn cũng chỉ là người thường

"Haiz, thôi được rồi ạ!"

Trần Thư thở dài, vốn dĩ anh định làm một vố làm ăn với trường học nhưng không thành. Anh lấy ra một trái tim màu xanh lam, đưa cho Tần Thiên và nói:

"Phiền Hiệu trưởng giám định giúp em cái này với."

Đây mới là mục đích chính mà anh tìm đến Tần Thiên, vì bản thân anh chẳng quen biết ai, muốn tìm đơn vị giám định uy tín cũng không tìm ra chỗ.

"Được!" Tần Thiên nhận lấy trái tim, quan sát một hồi rồi nhận xét: "Thực ra cái thứ này trông không giống vật liệu từ cấp Quân Vương cho lắm."

"Không phải để lĩnh ngộ kỹ năng sao ạ?" Trần Thư ngẩn người: "Không lẽ nào?"

"Ta cũng không rõ, cứ chờ kết quả giám định ra rồi tính!" Tần Thiên lắc đầu, cẩn thận cất trái tim đi rồi dặn dò: "Khoảng thời gian này, cậu cứ ngoan ngoãn ở trong trường đi! Từ giờ đến lúc thi đấu thế giới bắt đầu chỉ còn khoảng hai ba tháng thôi."

Hiện tại địa điểm và thời gian cụ thể vẫn chưa được xác định, nhưng theo thông lệ các năm trước, giải đấu sẽ khai mạc vào tầm giữa năm.

"Em cảm thấy mình mãi chẳng lớn được gì cả!" Trần Thư thở dài than vãn: "Người ta thì thực lực tăng vọt, còn em cứ dậm chân tại chỗ!"

"Vì hòa bình thế giới, thôi thì đành ủy khuất cậu một chút vậy!" Tần Thiên vỗ vai anh, nói tiếp: "Ba con khế ước linh của cậu đã được bồi dưỡng rất tốt rồi, giờ hãy chăm chỉ luyện tập kỹ năng chiến đấu đi, đó mới là thứ tạo nên sự khác biệt!"

"..." Khóe miệng Trần Thư giật giật: "Hiệu trưởng ơi, nguyện vọng lớn nhất đời em chính là hòa bình thế giới mà!"

"Dẹp đi! Ta còn phải làm việc, cậu đi thong thả!" Tần Thiên chỉ tay ra cửa, chẳng muốn nghe thêm mấy lời xàm xí của anh nữa.

Trần Thư lủi thủi rời văn phòng, đi thẳng đến Ngự Thú Quán...

Lúc này, tại Ngự Thú Quán số 3, mấy chục thành viên Ngự Thú Hội đang tụ tập lại một chỗ. Cầm đầu là một nam sinh đeo kính đen, đang dõng dạc diễn thuyết.

Vương Hiên với vẻ mặt nghiêm nghị nhìn xuống đám đông phía dưới. Bây giờ, hắn chính là Hội trưởng của Ngự Thú Hội!

Những người cũ như Chúc Tinh Vũ, phó hội trưởng Tống Thần đều đã tốt nghiệp từ lâu. Chuyện Trần Thư cướp tiền hỗ trợ xã đoàn đã là chuyện của một năm rưỡi trước, thành viên Ngự Thú Hội đương nhiên đã thay máu một lượt.

"Các bạn học!" Vương Hiên lên tiếng: "Bây giờ xã đoàn của chúng ta đã đi tới thời khắc sinh tử!"

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn vị hội trưởng.

"Theo nguồn tin đáng tin cậy, tên tội phạm của xã đoàn Phân Urê đã quay trở lại!"

Khóe miệng mọi người giật giật. Cái này mà cũng cần đến "nguồn tin đáng tin cậy" sao? Trần Thư vừa về, cả trường đã bàn tán xôn xao, danh tiếng còn át cả hiệu trưởng.

"Âu Dương Bảo của xã Túi Phân vẫn luôn tìm cách đào người của chúng ta!" Vương Hiên thở dài: "Không ít người đã rời đi, giờ chỉ còn lại những tinh anh là các bạn đây!"

Đám đông im lặng. Một khi họ cũng rời đi, Ngự Thú Hội sẽ chính thức sụp đổ hoàn toàn.

"Bây giờ tên tội phạm kia đã về chủ trì đại cục, e rằng hắn sẽ còn đào người điên cuồng hơn!" Vương Hiên nhìn thẳng vào mắt từng người, chậm rãi nói: "Tôi hy vọng mọi người có thể giữ vững lập trường! Uy vũ bất năng khuất, bần tiện bất năng di!"

"Hội trưởng cứ yên tâm!" Một phó hội trưởng phụ họa: "Bất kể là sự cám dỗ nào cũng không có tác dụng với chúng tôi đâu!"

"Đúng thế! Hội trưởng cứ tin tưởng bọn tôi!"

"Tội phạm dù có mạnh đến đâu cũng không lay chuyển được lòng trung thành của tôi với Ngự Thú Hội!"

Các thành viên phía dưới nhao nhao hưởng ứng, thần sắc vô cùng kiên định.

"Tốt! Rất tốt! Tôi rất tin tưởng các bạn!" Vương Hiên nắm chặt tay ra hiệu im lặng rồi nói tiếp: "Bây giờ Ngự Thú Hội tuy gặp chút khó khăn, nhưng chỉ cần đợi đến khi tên tội phạm đó tốt nghiệp, học phủ Hoa Hạ vẫn sẽ là địa bàn của chúng ta!"

"Đến lúc đó, chúng ta sẽ được ghi danh vào lịch sử Ngự Thú Hội với tư cách là những người đã dẫn dắt xã đoàn vượt qua 'Thời đại Chí Ám'!"

Quãng thời gian bốn năm Trần Thư ở lại học phủ đã bị Ngự Thú Hội gọi là "Thời đại Chí Ám". Tuy có chút cường điệu nhưng lại vô cùng chính xác!

Nghe đến đây, mọi người phía dưới đều lộ vẻ kích động, bắt đầu huyễn tưởng về một tương lai tươi sáng. Đột nhiên, Vương Hiên trở nên nghiêm nghị, hét lớn:

"Nếu ai dám phản bội Ngự Thú Hội, kẻ đó sẽ bị đóng đinh vào cột trụ sỉ nhục!"

Mọi người đồng loạt gật đầu tán thành.

"Được rồi, giải tán!"

Mấy chục người lần lượt rời khỏi Ngự Thú Quán, chỉ còn lại Vương Hiên và bốn vị phó hội trưởng.

"Lão Vương, chức hội trưởng đời tiếp theo tính sao đây?" Một phó hội trưởng thở dài: "Bọn mình sắp tốt nghiệp cả rồi!"

Năm người họ đều là sinh viên năm tư, đang bận rộn chuẩn bị cho việc tốt nghiệp. Một khi họ đi rồi, e rằng chẳng còn ai đủ sức gánh vác chức hội trưởng. Muốn làm hội trưởng thì ít nhất phải có thực lực cấp Bạch Ngân. Nhưng khóa năm ba hiện giờ chỉ có vài người đạt cấp Bạch Ngân như Vu Dịch, mà đám đó thì bị Trần Thư chèn ép bấy lâu, cho tiền cũng chẳng dám nhận chức. Còn khóa năm hai thì toàn một lũ cấp Hắc Thiết, chắc chẳng ai dám nhìn thẳng vào mắt Trần Thư.

"Cứ chờ xem sao đã!" Vương Hiên thở dài: "Tôi nghe nói Giải thi đấu Thế giới sắp bắt đầu rồi. Một khi kết thúc, Trần Thư sẽ lên năm tư, lúc đó hắn sẽ bận rộn với việc tốt nghiệp, áp lực lên Ngự Thú Hội sẽ giảm bớt."

Bốn người kia gật đầu, đây đúng là một tin tức tốt. Một phó hội trưởng cảm thán: "Cái tên này đúng là mạnh quá thể, cả học phủ đều bị hắn đè đầu cưỡi cổ."

Mọi người đều đồng cảm sâu sắc. Là học phủ số một, nơi hội tụ thiên tài khắp cả nước, vốn dĩ phải là cảnh trăm hoa đua nở, nhưng tình trạng "nhất chi độc tú" thế này đúng là hiếm thấy. Ngay cả thiên tài Lăng Trần năm xưa cũng không mang lại cảm giác áp bách đến mức này!

"Đừng có nản chí!" Vương Hiên vỗ vai đồng nghiệp, nói bằng giọng tâm huyết: "Nếu không có chúng ta làm nền, hắn cũng chỉ là một người bình thường mà thôi!"

"? ?"

Bốn người kia ngẩn ra. Câu này là đang an ủi hay đang khịa thế? Sao nghe nó cứ sai sai kiểu gì ấy nhỉ? Chẳng lẽ tác dụng của họ chỉ là làm phụ trợ thôi sao?

Đúng lúc này, cửa chính của đấu trường bị đẩy mạnh ra!

"Hử? Còn có việc gì nữa sao?"

Vương Hiên quay đầu lại, cứ ngỡ có thành viên nào quay lại tìm mình. Nhưng giây tiếp theo, thần sắc hắn cứng đờ, cơ thể bản năng run cầm cập như mắc bệnh kinh phong...

"Lão Vương, ông bị sao thế?"

Một người khác quay lại nhìn, rồi cũng trợn tròn mắt kinh hãi.

Chỉ thấy một nam sinh đang nở nụ cười tươi rói bước vào, trông vô cùng bình dị và gần gũi. Tất nhiên, đó là nếu bạn bỏ qua khẩu súng phóng lựu đang vác trên vai hắn...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!