Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đừng có mơ! Tôi đâu phải quỷ gợi tình!

(Đang ra)

Đừng có mơ! Tôi đâu phải quỷ gợi tình!

Nora Kohigashi

Khi phát hiện những quyền năng rực lửa vụt bừng thức tỉnh—hoàn toàn trái ngược với “bộ mặt thiên thần” thường ngày—Liz chỉ biết tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra với mình đây?” Thế rồi cô mới vỡ lẽ một c

79 3325

Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

(Đang ra)

Sổ Tay Bổ Hoàn Á Nhân Nương

Y Nguy Giải

*Chú thích: "Sài đao" là thuật ngữ thường dùng trong các tác phẩm ACG, ám chỉ việc nhân vật chính bị các cô gái trong dàn harem giết chết vì ghen tuông hoặc bị phản bội (điển hình như kết thúc của Sch

222 763

Yuri Tama: From Third Wheel to Trifecta

(Đang ra)

Yuri Tama: From Third Wheel to Trifecta

toshizou

Giờ thì Yotsuba chỉ còn một lựa chọn: giữ kín chuyện "hẹn hò hai nơi" đầy tai hại này, và cố hết sức khiến cả hai cô bạn gái của mình được hạnh phúc nhất có thể!

64 2400

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

442 21893

VTuber Legend: How I Went Viral after Forgetting to Turn Off My Stream

(Đang ra)

VTuber Legend: How I Went Viral after Forgetting to Turn Off My Stream

Nana Nanato

Lượt xem tăng vù vù, ví tiền rủng rỉnh, lần đầu tiên trong đời, công việc của Yuki mới thực sự vui vẻ và đáng sống!

78 2693

Chương 1-200 - Chương 1: Ta đã sớm nói, hắn siêu cấp dũng cảm

Chương 1: Ta đã sớm nói, hắn siêu cấp dũng cảm

"Hắc hắc..." "Khà khà khà khà..."

Một tràng cười vô cùng quái dị vang lên. Cả lớp đồng loạt quay đầu nhìn về phía dãy bàn cuối với ánh mắt đầy vẻ kỳ quặc.

Một nam sinh đang gục đầu xuống bàn, tiếng cười quái đản phát ra không ngớt, thân hình còn rung bần bật vẻ cực kỳ phấn khích.

"Trần Thư!"

Sắc mặt giáo viên trên bục giảng lập tức đen như nhọ nồi, lạnh giọng quát lớn. Thế nhưng, đáp lại ông ta vẫn chỉ là những tiếng cười "hắc hắc" đầy vẻ biến thái.

Chủ nhiệm lớp Lý Viễn rốt cuộc nhịn không được nữa, tiện tay cầm viên phấn, nhắm thẳng hướng Trần Thư mà phi tới.

Hưu!

Quả nhiên, viên phấn bay cực chuẩn, đập thẳng vào đầu... người ngồi cùng bàn của Trần Thư.

"Lý lão sư... em..." Trương Đại Lực trưng ra bộ mặt ấm ức, mình ngồi không thôi cũng dính đạn là sao?

"Đánh thức Trần Thư dậy cho tôi!" Lý Viễn mặt không đổi sắc ra lệnh.

"Trần Thư! Trần Thư!" Trương Đại Lực chỉ đành làm theo, ra sức lay lay thằng bạn cùng bàn.

"Đừng phá... hắc hắc hắc..."

Nào ngờ Trần Thư vẫn cứ đung đưa cái thân hình, kèm theo nụ cười hèn mọn. Thấy cảnh này, mặt Lý Viễn càng lúc càng đen, mắt thấy sắp sửa bùng nổ đến nơi, Trương Đại Lực biết mình phải làm gì đó ngay lập tức.

"Tan học rồi..." Trương Đại Lực thì thầm một câu.

"Đi!"

Trần Thư gần như phản xạ có điều kiện, cả người bật dậy như lò xo, thậm chí còn đá bay cái ghế ra một đoạn.

Chứng kiến cảnh tượng này, cả lớp không ai nhịn được mà bật cười khúc khích. Trần Thư vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn hơi trì trệ, mặt mày ngơ ngác nhìn quanh.

Tan học thôi mà, có cần phải cười lớn thế không? Có thể học tập sự bình tĩnh này của ta một chút không hả?

Hắn dụi dụi đôi mắt nhập nhèm, đột nhiên thấy một khuôn mặt đen xì chiếm trọn tầm mắt.

"Oái! Cái quái gì thế này?!" Hắn kinh hô một tiếng.

Giây tiếp theo, Trần Thư lập tức phản ứng lại, người run lên một cái: "Chào... chào Lý lão sư ạ."

"Mộng đẹp chứ?" Lý Viễn mặt đen như than, khiến người ta lo lắng liệu ông ấy có tự bốc cháy luôn không.

"Không có... hắc... hắc..." Trần Thư vội vàng lắc đầu, nhưng dường như vừa nghĩ lại cảnh tượng trong mơ, hắn lại nhịn không được mà cười lên một tiếng.

Lý Viễn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn giận.

"Đại ca, ông thật sự là không sợ chết mà..." Một bên Trương Đại Lực nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ kính nể, suýt chút nữa là coi Trần Thư thành thần tượng của đời mình.

Trần Thư cũng đã tỉnh táo hẳn, vội thu lại nụ cười, ngậm chặt miệng không dám nói gì.

"Tại sao lại ngủ gật trong giờ?" Lý Viễn nghiêm nghị hỏi.

Mình là học sinh, ngủ gật trong tiết Toán chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? – Trần Thư thầm nghĩ trong lòng, nhưng nhìn thấy vẻ giận dữ của Lý Viễn, hắn khôn hồn nuốt ngược câu đó vào trong.

Lý Viễn trợn mắt, cuối cùng dường như nghĩ đến điều gì đó nên không tiếp tục nổi giận nữa. Ông quay lại bục giảng, chỉ tay lên bảng đen.

"Tôi vừa mới giảng xong, câu này đáp án là gì? Trả lời sai thì cuốn gói ra khỏi lớp cho tôi!"

Trần Thư rùng mình, dụi mắt nhìn kỹ. Nhưng khi nhìn thấy nội dung câu hỏi trên bảng, hắn hoàn toàn hóa đá.

"Thời kỳ đầu của lịch Phục Tô, khẩu quyết ký kết khế ước linh của Ngự Thú Sư là gì?"

Trần Thư ngơ ngác, trong đầu xuất hiện ba câu hỏi triết học: Ta là ai? Đây là đâu? Cái quái quỷ gì thế này?

Tiết này không phải tiết Toán sao? "Hắc Toàn Phong" Lý Quỳ chẳng phải là thầy dạy Toán sao?

Thấy hắn ngây người ra đó, mặt Lý Viễn càng lúc càng tối sầm, viên phấn trong tay bị bóp nát vụn. Thanh nộ khí đã tích đầy, chuẩn bị tung tuyệt chiêu cuối.

Lúc này, Trần Thư biết mình buộc phải đưa ra một đáp án để cứu vãn tình hình. Khẩu quyết... khẩu quyết... Cuối cùng, hắn thử thăm dò mở miệng:

"Sin cos tan không đổi, dấu thì... xét góc vuông?"

Bộp!

Lý Viễn rốt cuộc nhịn không được, đập mạnh một chưởng xuống bàn giáo viên: "Cái thứ quái quỷ gì thế này?!"

"Lý lão sư, bớt giận, cho em thêm một cơ hội nữa!" Trần Thư nhanh chóng lên tiếng, muốn tạm thời ngăn chặn cơn thịnh nộ của chủ nhiệm.

"Câu hỏi tự luận vượt quá phạm vi kiến thức của em, trắc nghiệm mới là thế mạnh của em cơ!"

"Trắc nghiệm? Lựa chọn?! Cái thằng ranh này trong đầu chỉ biết có lựa chọn thôi đúng không?!" Lý Viễn gầm lên một tiếng, cảm giác như sàn nhà cũng rung rinh theo.

【 Đinh! Hệ thống Thần Cấp Lựa Chọn đã kích hoạt thành công! 】

Âm thanh vang lên trong đầu khiến Trần Thư sững sờ thêm lần nữa. Ngay sau đó, trước mắt hắn hiện ra ba lựa chọn:

Lựa chọn 1: Thành thật nhận lỗi, hứa lần sau không tái phạm. Phần thưởng: Một chút Ngự Thú Lực.

Lựa chọn 2: Hai tay giang rộng, chân thành nói: "Vốn định dùng thân phận học bá để chung sống với mọi người, nhưng đổi lại chỉ là sự xa lánh. Thôi không giấu nữa, ta ngả bài đây, ta là học tra, cái gì cũng không biết!" Phần thưởng: Dược dịch ngọn lửa hạ phẩm.

Lựa chọn 3: Giữ im lặng, cúi đầu không nói lời nào. Phần thưởng: Độ phục tùng của Khế Ước Linh +1.

Hào quang nhân vật chính đây rồi!

Trần Thư tuy còn hơi lơ mơ nhưng phản ứng rất nhanh, nhìn là biết ngay mình vừa được "độ". Xem ra chỉ cần đưa ra lựa chọn là sẽ có phần thưởng. Dù chưa biết mấy thứ này dùng làm gì, nhưng cứ chọn cái đã.

Hắn liếc nhanh qua, lập tức đưa ra kết luận. Mấy phần thưởng này nhìn sơ qua đều có vẻ "xoàng" như nhau: "Một chút", "Hạ phẩm", "+1"...

"Hệ thống gì mà keo kiệt thế."

Tuy phần thưởng nhìn có vẻ bèo nhèo, nhưng dược dịch ngọn lửa hạ phẩm nghe chừng là có giá trị nhất. Còn về nội dung lựa chọn ư? Trần Thư chẳng thèm quan tâm, hắn chỉ quan tâm đến phần thưởng thôi.

Đã là nam nhi thì phải không lo không sợ... Huống hồ theo quy tắc "hai ngắn một dài chọn câu dài nhất", hắn dứt khoát chọn cái thứ hai.

Sắc mặt Trần Thư trở nên thong dong, hắn nhìn Lý Viễn, rồi nhìn quanh cả lớp như lãnh đạo đang đi thị sát, thiếu điều chưa chắp tay sau lưng ra dáng quan chức nữa thôi.

Sau đó, hắn giang rộng hai tay, vẻ mặt đầy nghiêm túc:

"Vốn định dùng thân phận học bá để chung sống với mọi người, nhưng đổi lại chỉ là sự xa lánh."

Nói đến đây, Trần Thư còn thở dài một tiếng đầy diễn sâu:

"Ta ngả bài đây, ta là học tra, cái gì cũng không biết!"

Tĩnh! Im lặng như tờ!

Thậm chí không khí trong lớp học như đông cứng lại. Mọi người trố mắt nhìn Trần Thư, ánh mắt đầy vẻ sùng bái sắp tràn ra ngoài đến nơi.

Tấm gương sáng của chúng ta đây rồi!

Thử hỏi cả khối này, có ai dám đối đầu trực diện với "Hắc Toàn Phong" như thế không? Đây đúng là đứng đầu ngọn sóng, tay nắm nhật nguyệt xoay chuyển càn khôn mà!

"Trần Thư, theo tôi lên văn phòng một chuyến!"

Sắc mặt Lý Viễn đột ngột bình tĩnh lại, nhưng áp lực tỏa ra khiến người ta khó thở. Khi Lý Viễn rời khỏi lớp, Trần Thư chỉnh lại cổ áo, đồng thời âm thanh trong đầu vang lên:

【 Lựa chọn thành công! Nhận được phần thưởng: Dược dịch ngọn lửa hạ phẩm! 】 【 Xét thấy ký chủ quá dũng cảm, thưởng thêm: Độ phục tùng của Khế Ước Linh +1! 】 【 Dược dịch đã được đưa vào không gian hệ thống! 】

Trần Thư thong thả bước đi, ra khỏi phòng học với tư thế như một dũng sĩ sắp ra chiến trường. Cả lớp đồng loạt đưa mắt tiễn biệt, như thể đang chờ đợi vị anh hùng của mình khải hoàn trở về.

Một trận mưa máu gió tanh chính thức bắt đầu.

Sau khi hai người rời đi, cả lớp lập tức bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao:

"Cái tình huống gì thế này? Thằng Thư uống nhầm thuốc à? Sao hôm nay nó 'gấu' thế?"

"Đây rõ ràng là khiêu khích uy nghiêm của Hắc Toàn Phong mà, ngay cả mấy thiên tài lớp Ngự Thú cũng chẳng dám càn quấy như vậy đâu."

"Đại Lực, có chuyện gì thế? Ông ngồi cùng bàn với nó, có biết tình hình gì không?"

Trần Thư tuy tên nghe rất tử tế, nhưng tính tình lại quá "nhây", mạch não chưa bao giờ cùng tần số với người bình thường, thế nên mới có biệt danh là "Thư Nhây".

Trương Đại Lực ưỡn ngực, vẻ mặt đầy kiêu hãnh:

"Nói nhảm, bạn cùng bàn của ta làm sao có thể là hạng người đơn giản được? Ta đã sớm nói rồi, hắn siêu cấp dũng cảm!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!