Chương 5: Lời cảnh cáo từ các học bá
Đề khảo thí là một bộ đề tổng hợp, chia làm bốn phần lớn: Lịch sử, Địa lý, Sinh vật và Vật liệu. Tất nhiên kiến thức này hoàn toàn khác với những gì Trần Thư từng biết, tất cả đều xoay quanh ngự thú.
Ví dụ, môn Lịch sử là học về 980 năm của lịch Phục Tô, những cuộc chiến tranh, biến động và cải cách. Địa lý là vị trí các cổng không gian dị thứ nguyên trên toàn thế giới cùng đặc điểm khí hậu bên trong chúng. Sinh vật nghiên cứu về tập tính, đặc điểm chiến đấu của hung thú. Còn Vật liệu chủ yếu là nhận biết hình dáng, đặc tính và giá trị của các loại nguyên liệu quý hiếm trong dị giới.
Kiến thức ở cấp ba cực kỳ rộng nhưng chủ yếu là căn bản, lên đại học mới bắt đầu đi sâu nghiên cứu. Điểm này thì khá giống với thế giới cũ của hắn.
Một buổi chiều trôi qua, tiếng chuông tan học thánh thót vang lên. Trần Thư múa bút thành văn, cuối cùng cũng làm xong hết phần trắc nghiệm.
"Không có gì bất ngờ thì điểm số chắc cũng lẹt đẹt được hai chữ số..." Hắn thở dài, đống kiến thức này với hắn chẳng khác nào thiên thư.
"Được rồi, cả lớp nộp bài rồi về." Phương Kha đứng dậy nói.
Khác với học sinh lớp thường, ngự thú sinh không có tiết tự học buổi tối, thay vào đó là thời gian tự tu luyện ngự thú lực. Ngự thú lực tăng lên nhờ việc con người hấp thụ linh lực trong thiên địa.
Lịch Phục Tô thực chất gọi đầy đủ là "Lịch Linh Khí Phục Tô". Cách đây 980 năm, linh lực dần xuất hiện trên tinh cầu này, giúp con người sản sinh ra chức nghiệp Ngự Thú Sư. Muốn mạnh lên, chỉ có cách kiên trì tu luyện. Dù là con nhà nghèo hay đại gia tộc thì quy tắc này đều không đổi. Tất nhiên, những đứa trẻ có gia thế sẽ dùng thêm các loại dược dịch hoặc tu luyện trong môi trường giàu linh khí để đẩy nhanh tốc độ.
Học sinh nộp bài xong lũ lượt rời lớp. Ngay khi Trần Thư chuẩn bị chuồn lẹ thì một giọng nói vang lên:
"Trần Thư, đứng lại!"
"Hửm?" Trần Thư quay đầu, thấy một nam sinh mặc áo phông đen, khoanh tay trước ngực nhìn mình chằm chằm.
"Tự giới thiệu trước, tôi là Vương Mạnh!"
Vương Mạnh chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt có chút bất thiện. Mấy nam sinh khác cũng xúm lại, xắn tay áo lên, không khí bỗng chốc trở nên đầy áp lực.
Bạo lực học đường à? – Trần Thư lập tức nảy ra ý nghĩ đó, thậm chí đã chuẩn bị sẵn các phương án. Chốc nữa mình nên hét lớn một tiếng rồi chạy? Hay là cứ thế vắt chân lên cổ mà chạy luôn?
"Đây là lớp Ngự Thú số 5, tôi hy vọng ông đừng có làm loạn, tránh ảnh hưởng đến việc học tập của mọi người, bằng không đừng trách tôi không khách sáo." Vương Mạnh mặt mày hung tợn, tiến sát lại gần Trần Thư.
"Cái gì? Ảnh hưởng mọi người học tập á?"
Trần Thư ngây người như phỗng. Thật đúng là chuyện lạ đời. Hắn cứ tưởng bị chặn đường đánh nhau, ai dè lại là bị cảnh cáo... đừng làm phiền người ta học? Tư tưởng giác ngộ của học sinh lớp Ngự Thú cao đến mức này sao?
"Nghe rõ chưa?" Vương Mạnh nhíu mày nhắc lại.
"Rõ, rõ quá đi chứ!" Trần Thư vội gật đầu cái rụp, ngoan ngoãn lạ thường.
"Thế thì tốt. Tôi là lớp trưởng lớp này, nếu có đứa lớp khác bắt nạt ông, cứ báo tôi một tiếng." Vương Mạnh gật đầu, đổi sang vẻ mặt trượng nghĩa. Hiển nhiên, việc cố gồng mình tỏ ra hung ác cũng làm cậu ta mệt phờ.
Cứ tưởng là một vụ ẩu đả ác tính, hóa ra lại là lời khích lệ từ học bá. Trần Thư lắc đầu, chuẩn bị về nhà tu luyện.
Buổi tối là thời gian tu luyện tự do, nhà trường không bắt buộc. Nhưng dù là học sinh nào cũng sẽ tự giác ngồi thiền. Ngự thú sinh có thể kém văn hóa, nhưng đẳng cấp ngự thú tuyệt đối không thể thấp, đây là chỉ tiêu quan trọng nhất để thi đại học. Mỗi năm học phí lớp Ngự Thú lên tới mấy vạn tệ, chưa tính các chi phí phát sinh. Con nhà nghèo thì liều mạng tu luyện để đổi đời, con nhà giàu lại càng liều mạng hơn để kế thừa gia nghiệp.
Trần Thư đạp xe lộc cộc về nhà. Hắn ăn qua loa vài miếng cơm rồi hào hứng bắt đầu tu luyện. Phương pháp tu luyện thì ai cũng biết, nhưng có thiên phú hay không lại là chuyện khác.
"Cái thằng bé này..." Mẹ Trần Thư lắc đầu, không ngờ con trai lại phấn chấn đến vậy.
Trong phòng, Trần Thư ngồi xếp bằng, thả lỏng đầu óc để cảm nhận linh lực. Hai tiếng đồng hồ trôi qua... Hắn vẫn ngồi đó, miệng lẩm bẩm không thôi:
"Linh lực ơi tới đây đi, linh lực ơi mau tới đây..."
Cuối cùng, hắn bỏ cuộc, nằm vật ra giường: "Cái trò tu luyện này khó quá đi mất!"
Hắn thở dài, hèn gì địa vị của Ngự Thú Sư cao cấp lại cao đến thế. Không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để ngồi lì một chỗ như vậy.
"Không có thiên phú tu luyện, mình chỉ có thể dựa vào hệ thống thôi."
Chỉ vài lần lựa chọn đã giúp hắn lên cấp 1, bằng người khác khổ tu cả nửa năm. Đã nếm mùi ngon ngọt từ hệ thống, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà ngồi tu luyện thủ công nữa.
"Mẹ, con ra ngoài một chút!" "Làm gì thế?" "Đi làm... lựa chọn ạ." "???"
Trần Thư mặc kệ vẻ ngơ ngác của mẹ, hăm hở lao ra khỏi nhà.
"Nếu lúc tu luyện có thêm dược dịch hỗ trợ thì tốc độ sẽ tăng đáng kể. Hay là đi xem thử xem, biết đâu lại gặp vận may."
Trần Thư đạp xe hướng về khu trung tâm thành phố. Nam Giang về đêm đèn hoa rực rỡ, dòng người tấp nập không khác gì thế giới trong ký ức của hắn. Dù chỉ là thành phố nhỏ nhưng vẫn vô cùng sầm uất.
"Bách hóa Ngự Thú."
Trần Thư bước vào một trung tâm thương mại chuyên bán vật phẩm cho Ngự Thú Sư.
Dược dịch Hàn Băng hạ phẩm: Tăng nhẹ thuộc tính băng, có tác dụng với Khế Ước Linh cấp 1-3. Giá: 5.000 tệ!
Dược dịch Ngọn Lửa hạ phẩm: ...
Dược dịch Đại Lực hạ phẩm: ...
"Chào quý khách, anh cần tìm gì ạ?" Một nhân viên bán hàng tiến lại gần. Dù Trần Thư mới chỉ là Ngự Thú Sư cấp 1 nhưng trông cũng rất có tiềm năng.
Đúng lúc Trần Thư định mở miệng, trước mắt hắn lại hiện ra ba lựa chọn:
Lựa chọn 1: Nói thẳng với đối phương: "Tôi không có tiền, chỉ tới xem cho vui thôi". Phần thưởng: Slime tăng thêm 1% trọng lượng.
Lựa chọn 2: Hào sảng tuyên bố: "Lấy cho tôi mỗi loại một lọ!". Phần thưởng: 2 lọ dược dịch Đại Lực hạ phẩm (Ghi chú: Có độc tính nhất định!).
Lựa chọn 3: Nói với nhân viên rằng mình muốn học chế dược, hỏi xem có cách nào không? Phần thưởng: Slime tăng thêm 1% lực phòng ngự.
Trần Thư không ngờ đi mua đồ cũng kích hoạt được lựa chọn. Người thường chắc chắn sẽ chọn cái thứ nhất cho lành. Nếu cái lựa chọn 2 không ghi chú "có độc tính", hắn đã quất luôn rồi, vì hai lọ dược dịch đó trị giá tận 10.000 tệ lận. Cuối cùng, Trần Thư chọn cái thứ ba.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
