Chương 27: 『Vở Kịch Bắt Giữ』
Nhà kho được cho là hang ổ của địch có vẻ có vài lối vào. Slay-san đặt tay lên một cánh cửa ở phía sau tòa nhà. Cửa không khóa, mở ra dễ dàng. Chúng tôi nhanh chóng lẻn vào bên trong.
A, tôi quyết định đột nhập vào trong, còn Meetia thì tôi nhờ các đoàn viên đợi bên ngoài bảo vệ. Dù sao tôi cũng không muốn để con bé chứng kiến hay tham gia vào chuyện đao kiếm làm người khác bị thương...
Vào trong là thấy ngay cầu thang, chúng tôi rón rén đi lên. Nhìn từ bên ngoài thì nhà kho cao khoảng 3 tầng, chúng tôi leo lên đến tầm độ cao đó.
Khẽ hé cánh cửa ở đầu cầu thang để quan sát tình hình bên trong, rồi thận trọng lách người vào...
Trước mắt là một không gian rộng lớn thông tầng suốt 3 tầng lầu, chất đầy đủ loại hàng hóa đúng chất nhà kho. Chúng tôi đang đứng trên một hành lang chạy dọc bao quanh các bức tường nhà kho.
Nhìn xuống dưới, tôi thấy Ozma-san đang đối mặt với mười mấy gã đàn ông. Tên giám sát lúc nãy cũng ở trong đám đó.
"...Ta đã hoàn thành nhiệm vụ theo yêu cầu. Giữ đúng lời hứa, trả em gái lại cho ta."
Trước yêu cầu của Ozma-san, một gã to con có vẻ là thủ lĩnh quay sang hỏi tên giám sát.
"...Hắn nói thế, thực hư thế nào?"
"Dạ thưa! Tôi đã xác nhận tận mắt. Xác con nhỏ Katia đó bị cuốn vào vụ sập hầm, cùng với đám đi cùng bẹp dí rồi ạ."
"Hô? Con nhỏ đó nhìn vậy mà là mạo hiểm giả Rank A đấy... làm sao mà hạ được hay thế?"
"Do hộ vệ là người quen. Hắn ta lợi dụng lúc chúng sơ hở nên ra tay dễ ợt ấy mà."
"Kukuku... Tức là mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch hả."
"...Đúng vậy. Nào, được chưa? Thả em gái tao ra."
"...Hừm, thôi được rồi. Này, dẫn nó ra đây."
"Rõ!"
Tên đàn em đi vào trong dẫn cô em gái ra. Vậy là hai người họ tách khỏi đám đàn ông đó...
"Dẫn đến rồi đây."
"Anh hai!"
Người được dẫn ra là... một cô gái dễ thương tóc thắt bím, có màu tóc nâu và mắt đen giống hệt Ozma-san. Tuổi chắc cũng ngang hoặc kém tôi một chút.
"Milia! Em không sao chứ!?"
"Ư, ưm... em không sao..."
Không ngờ bọn chúng lại thả cô em gái... Milia-san ra dễ dàng như vậy, cô bé chạy ùa vào lòng Ozma-san, nhưng liệu...
"...Bọn tao hết giá trị lợi dụng rồi chứ gì?"
"Từ từ, đừng vội thế chứ."
"...Còn gì nữa?"
"Hế, mày nghĩ bọn tao sẽ thả mày đi dễ dàng thế sao? Tụi bay!!"
"""Rõ!!"""
Theo hiệu lệnh của tên thủ lĩnh, đám đàn em lập tức bao vây hai anh em!
......Nếu ngay từ đầu đã không định thả thì tại sao lại thả cô em gái ra làm gì? Cứ giữ làm con tin thì Ozma-san làm sao dám phản kháng. Ngốc... à?
"Hehehe... Đừng trách tao nhé. Đây cũng là ý muốn của người ủy thác... phải bịt đầu mối cho sạch sẽ."
( ...Lên luôn chưa?)
( Chưa, tên này trông có vẻ ngốc nên có khi moi thêm được thông tin đấy. Ozma cũng nhanh trí lắm, cứ quan sát thêm chút nữa đi.)
( Đã hiểu.)
Caitlin được tin tưởng ghê ha... Các đoàn viên khác cũng công nhận năng lực của cô ấy. Cảm giác như cô ấy đang chỉ huy vậy.
Và, nhận xét về bọn chúng thì tôi với cô ấy cùng chung ý tưởng.
"...Người ủy thác đó là ai?"
"Hừm, được thôi, coi như quà tiễn vong cho tụi bay xuống suối vàng. Là Hầu tước Agreas các hạ. Mà dù mày có sống sót cũng chẳng làm gì được ngài ấy đâu... nhưng cẩn tắc vô áy náy mà."
"Hử? Tao cứ tưởng là nhà Công tước Maurice có dính líu chứ. Vì bên đưa ra ủy thác là Thương hội Maurice mà."
"Hahaha! Mày ngu à? Cái đó là để hướng sự nghi ngờ vào Công tước Maurice chứ còn gì nữa. Gần đây con ranh đó có vẻ lộng hành quá, nên phải cho nó một bài học nhớ đời. Một mũi tên trúng hai đích đấy."
Mày mới ngu đấy. Tuôn hết thông tin ra kìa, buồn cười thật. Đỡ quá đi.
Hửm?
( Caitlin, cái gì thế?)
( A, cái này ạ? Đây là ma đạo cụ ghi âm. Phát minh của Leticia-sama tặng tôi hồi trước. Dùng vào lúc này là chuẩn bài.)
Voice Recorder (Máy ghi âm) à... Cậu ấy chế ra đủ thứ thật đấy...
Vậy là bằng chứng cũng đã có đủ.
"Nào, nói chuyện thế đủ rồi. Chuẩn bị tinh thần đi. ...À, em gái mày tao không giết ngay đâu, anh em tao sẽ chăm sóc nó thật chu đáo, yên tâm nhé!"
"""Gyahahaha!!"""
"Lũ cặn bã...!"
"Kukuku, muốn nói gì thì nói. Được rồi! Tụi bay! Lên!!"
"""Rõ!!"""
Và rồi, đám đàn ông đồng loạt lao vào tấn công Ozma-san!
"A, anh hai...!"
"Không sao đâu. Anh sẽ đánh bại tất cả bọn chúng."
"Hah! Một mình mày đòi cân hết lũ này sao bubeera !?"
Gã đàn ông lao lên đầu tiên định tấn công Ozma-san bỗng bị đấm bay đi với tiếng Bakii! giòn tan.
"Không phải một mình đâu! Nào, mọi người! Đừng để xổng tên nào nhé!"
Caitlin nhảy từ hành lang trên cao xuống, đấm bay gã đàn ông rồi hô lớn khích lệ các thành viên Hiệp sĩ đoàn!
"""Oouu!!"""
Các thành viên Hiệp sĩ đoàn đang ẩn nấp khắp nơi trong nhà kho đồng loạt lao ra theo hiệu lệnh của Slay-san, chen vào giữa Ozma-san và đám côn đồ!
"Cái!? Gì thế này!?"
"Đệ Nhất Hiệp Sĩ Đoàn Vương quốc Ispal đây!! Ngoan ngoãn chịu trói đi!!"
"H-Hiệp sĩ đoàn á!? Ozma!! Mày dám lừa tao!?"
"...Câu đó tao nói mới đúng. Mà, đến đây là hết phim. Tụi bay lo mà giác ngộ đi!!"
Ozma-san như trút được cơn giận dồn nén bấy lâu, cùng các Hiệp sĩ đoàn viên bắt đầu phản công.
Về phần tôi, gần như cùng lúc với Caitlin, tôi nhảy xuống từ hành lang, áp sát mục tiêu đang định lén lút chuồn êm.
"Cái!? M-Mày là!!"
Mục tiêu của tôi là gã đã giám sát Ozma-san. Như đã tuyên bố, tôi phải đập tên này ra bã mới hả dạ!! Tôi sẽ cho hắn biết ngực to không phải là tất cả!!
"Mày dám bảo tao là 『Ngực phẳng tuyệt vọng, không có chút hấp dẫn nào của phụ nữ』 hả!!"
"T-Tao đâu có nói đến mức đó!?"
"Cấm cãi!! Cắn chặt răng vào!!"
Dogoo !!
"Bugee !!?"
Cú đấm thẳng (Straight) toàn lực của tôi khiến gã suýt bay người đi, nhưng chưa xong đâu nhé!! Tôi túm chặt lấy cổ áo hắn, giữ lại tại chỗ...
"C-Chờ đã...!"
"Chờ cái gì mà chờ! Nếm thử nỗi uất hận của thiếu nữ đi!!"
Và cứ thế, tôi tung ra liên hoàn tát (Combo Slap) tốc độ siêu thanh!
Papapapapapapapapapa...!!!
"Abababababababa !!??"
...Và khi mặt hắn sưng vù như cái bánh bao thì tôi mới dừng lại.
"Trừng phạt!! Kẻ thù của phụ nữ phải bị tiêu diệt!"
Trong lúc tôi đang trừng trị tên vô lại, vài gã khác thấy tình hình bất lợi định bỏ chạy về phía tôi.
Rất tiếc, không ai thoát được đâu!
"Tránh ra! Cút đi buee !?"
"Chỉ là một con ranh thôi! Đừng sợ baea !?"
"Chết tiệt!? Con này mạnh quá buhoo !?"
Đối phó với đám tép riu này chẳng cần dùng vũ khí, tôi đấm, đá, ném, tát cho từng tên một im thin thít.
"Nào, tiếp theo là ai? Lên đây, lên đây! Ta chấp hết!"
Shu shu! Tôi múa tay như Shadow Boxing (Đấm bốc với bóng), nhưng chẳng còn ai dám lao lên nữa. Những kẻ định bỏ chạy đều giơ hai tay lên đầu hàng.
Chẳng mấy chốc, mấy chục tên đạo tặc đã bị Hiệp sĩ đoàn trấn áp, chỉ còn lại chưa đầy một nửa...
"Im lặng!!"
Caitlin hét lớn để kiểm soát tình hình. Nhiều tên đạo tặc đã nhận ra tình thế bất lợi, nghe tiếng hét đó liền buông xuôi ý chí chiến đấu.
"Im lặng! Im lặng! ...Quỳ xuống!"
Vừa hô lớn, Caitlin vừa đứng bên cạnh tôi. Và rồi...
"Hỡi các ngươi, quỳ xuống!! Các ngươi có biết người đang đứng đây là ai không!? ...Thật vinh hạnh cho các ngươi, đây chính là Công chúa Điện hạ của Vương quốc Ispal, Katia-sama!! Các ngươi, ngẩng đầu quá cao rồi đấy!! Quỳ xuống!!"
...Hả? Tôi là Mito Komon (nhân vật trong phim cổ trang Nhật Bản hay đi vi hành) chắc?
"""Hehee —— !!"""
Và rồi, đám đàn ông đang đánh nhau liền dập đầu xuống đất! Các hiệp sĩ cũng quỳ xuống cúi đầu.
Không không không... mọi người hùa theo nhanh quá đấy!?
"Iya ~, tôi muốn thử làm cái này một lần cho biết! Cảm giác phê thật đấy ~"
......Vậy à.
Dù sao thì, coi như mọi chuyện đã tạm ổn... chưa xong hẳn đâu, nhưng tình hình ở đây đã được kiểm soát.
Em gái của Ozma-san đã được giải cứu an toàn... Giờ chỉ còn việc trừng trị kẻ chủ mưu nữa thôi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
