Chương 18: 『Tổng Đàn Thần Điện Emeril』
"Đây, thẻ Guild của bé Meetia đây nhé."
"Oa ~ ! Em cảm ơn chị ạ!"
Nhận tấm thẻ Guild từ chị tiếp tân... hình như tên là Remia-san... Meetia vui sướng, mắt sáng lấp lánh.
"Fufu, không có gì. Cố gắng lên nhé."
"Vâng ạ!"
Vì mới đăng ký nên tất nhiên Rank là thấp nhất - H, thẻ Guild làm bằng sắt. Nhưng con bé chẳng bận tâm đến chuyện đó, cứ nâng niu tấm thẻ bằng cả hai tay như báu vật, ngắm nghía mãi với vẻ mặt hạnh phúc vô cùng.
Nào, xong việc ở Guild rồi nhỉ... vừa nghĩ thế thì Ozma-san lại bắt chuyện.
"Này, cô... à Katia-san. Ủy thác cô vừa nhận lúc nãy, cô định làm một mình (solo) sao?"
"Hả? E ~ to, tôi định dẫn cả Meetia theo. Với lại..."
Tôi liếc nhìn Caitlin. Hoạt động mạo hiểm giả không bị Cha cấm cản nên tôi cứ thế nhận ủy thác thôi... nhưng còn chuyện hộ vệ thì tính sao đây?
"Tất nhiên là tôi cũng đi rồi. Tôi là hộ vệ mà!"
"Có ổn không đấy? Hôm nay tôi cũng lôi chị đi đột xuất rồi..."
Dù bảo không sao, nhưng chị cũng còn việc ở Đoàn Hiệp sĩ mà?
"Không sao, không sao. Hiện tại chẳng có việc gì quan trọng hơn bảo vệ Katia-sama cả. Lucien-sama cũng cho phép... hay đúng hơn là kiểu gì ngài ấy cũng bắt phải có người đi theo thôi."
"Cảm giác như tôi đang bắt chị chiều theo sự ích kỷ của mình vậy, ngại quá..."
"Không không, đừng bận tâm. Đi với người còn ý nghĩa hơn vạn lần so với việc ru rú trong thành tập luyện hay làm giấy tờ. Đằng nào cũng không được nghỉ phép, thì đi chơi với Katia-sama vui hơn nhiều."
"Vậy à, thế thì tốt rồi... Vậy đấy Ozma-san, có vẻ là ba người chúng tôi sẽ đi."
"Ra thế...... Nếu không phiền, cho tôi nhận ủy thác cùng được không?"
"Hả? Ozma-san đi cùng... ạ?"
"Ừ. Tôi rất hứng thú với phong cách làm việc của mạo hiểm giả Rank A lừng danh 『Tinh Quang Ca Cơ - Diva Astraea』."
"Ugu... cái biệt danh đó tha cho tôi đi... Mà anh biết tôi sao?"
"Phụ nữ trẻ tuổi như cô mà đạt Rank A thì hiếm lắm. Đặc điểm ngoại hình cũng khớp với lời đồn, ai chịu khó thu thập thông tin là biết ngay ấy mà."
Ra là vậy. Hóa ra đám lúc nãy là lũ ngốc lười tìm hiểu thông tin.
"Được thôi. Vậy chúng ta cùng đi. Caitlin cũng không phản đối chứ?"
"(Fumu? Tuy hơi tò mò chút nhưng mà...) Vâng, được thôi ~"
...? Khoảng lặng vừa rồi là sao thế nhỉ? Mà, thôi kệ.
Dù sao thì, Ozma-san cũng sẽ tham gia cùng. Vì dự định ngày kia mới xuất phát nên chúng tôi chốt thời gian, địa điểm tập trung rồi chia tay tại đó.
Rời khỏi Guild, điểm đến tiếp theo là Tổng đàn Thần điện Emeril. Vị trí nằm trong lớp tường thành thứ hai, ở khu vực phía Nam so với Vương thành. Tuy hơi xa nhưng tôi vẫn quyết định đi bộ để tiện thể ngắm cảnh.
Thành phố này có rất nhiều quảng trường được xây dựng tại các giao lộ lớn, trong đó có vài cái đặc biệt rộng. Một trong số đó là Nam Đại Quảng Trường mà chúng tôi đang hướng tới.
"Quả nhiên Vương đô rộng thật. Đúng chất đại đô thị."
"Người có muốn bắt xe ngựa không?"
"Ưm ~ ... Chắc cũng chẳng nhanh hơn đi bộ là mấy đâu... Meetia có ổn không? Có mệt không con?"
"Con không sao!"
"Vậy hả. Thế thì mình cứ đi bộ tiếp thôi. Tôi cũng muốn sớm làm quen với thành phố này, mà muốn nhớ đường thì đi bộ là nhất rồi."
"Đã r ~ õ. Iya ~, bình thường chẳng có Công chúa nào đi bộ nhiều thế này đâu."
Chắc thế thật. Tôi vẫn chưa quen với mấy cái quy chuẩn đó lắm. Vốn dĩ ngồi trên mấy cỗ xe ngựa trang trí rườm rà đó thì sao mà đi đến những chỗ mình thích được. Vụ này chắc phải trông cậy vào đường sắt của Letty rồi.
"Mama ~ ... con đói bụng..."
"A, đúng rồi ha. Mải làm việc ở Guild quá, chúng ta vẫn chưa ăn trưa. Hơi muộn chút rồi, mình kiếm gì ăn nhé?"
Vừa hay đi đến Nam Đại Quảng Trường thì Meetia kêu đói.
"Ư ~ m, quanh đây không có nhiều quán ăn lắm... nhưng quầy hàng (Yatai) thì khá nhiều đấy ạ."
"A, được đấy chứ. Không cần vào quán đâu... mua gì đó ra ghế đá kia ngồi ăn là được."
Quảng trường đang tấp nập người qua lại, có vẻ nhiều khách du lịch, nên các quầy hàng mọc lên như nấm để phục vụ họ.
Meetia háu ăn lập tức chạy đi một vòng để kiểm tra xem có bán những gì.
"Fufu... Công chúa bình thường chắc không ăn ở những chỗ thế này đâu nhỉ?"
"Chắc thế... Nhưng tôi thấy sự giản dị, không câu nệ đó mới là nét quyến rũ của Katia-sama đấy."
"T-Thế hả..."
"Mama! Con muốn ăn cái kia!"
Và món Meetia chọn là... Hamburger à. Kích cỡ trông vừa phải, quan trọng là mùi thơm tỏa ra kích thích vị giác vô cùng.
"Được rồi, quyết định món này nhé. Chú ơi, cho cháu 3 cái Hamburger ạ!"
"Có ngay! Ồ? Mấy cô bé, toàn mỹ nhân cả nha ~. Được rồi! Khuyến mãi đặc biệt, 3 bán ngân tệ chú lấy 2 thôi!"
"Oa ~, cảm ơn chú ạ!"
"A, Katia-sama, phần của tôi..."
"A, được rồi được rồi. Hôm nay bắt chị đi theo đột xuất mà, để tôi mời cho."
"Thật ạ? Thế thì tôi không khách sáo nhé! Iya ~, được Katia-sama bao ăn... lát về phải khoe với Lucien-sama mới được!"
Ấy... cái đó coi chừng bị mắng đấy?
"Của mấy đứa đây! Ba cái Hamburger! Ăn ngay cho nóng nhé!"
"Cảm ơn chú! Oa ~ trông ngon quá!"
Tôi trả tiền và nhận lấy những chiếc bánh. Miếng thịt (Patty) dày dặn trào ra nước thịt (gravy) nóng hổi, kẹp cùng rau tươi mọng nước, tất cả nằm gọn trong lớp vỏ bánh mềm mịn và cũng dày không kém.
Chúng tôi ngồi xuống ghế đá ở quảng trường và bắt đầu thưởng thức.
Cái bánh khá to nên hơi khó ăn, tôi phải mở miệng thật lớn để cắn. Trông hơi mất nết tí, nhưng món này phải ăn thế mới ngon. Chẳng cần quan tâm có ra dáng công chúa hay không.
"Ưm ~ ! Non quá (Ngon quá)!"
"Amu amu..."
"Ồ, ngon ra phết đấy chứ. Đồ ăn đường phố đúng là không thể xem thường được."
Đúng như vẻ bề ngoài, miếng thịt mềm mại ngập nước, càng nhai vị ngọt thịt (juicy) càng lan tỏa trong khoang miệng. Gia vị nêm nếm hơi đậm đà, ăn nhiều dễ ngán, nhưng nhờ có rau tươi và bánh mì mềm cân bằng lại nên hương vị trở nên tuyệt hảo, dù nhiều thịt nhưng ăn mãi không chán.
A, lỡ mồm review ẩm thực (thực report) mất rồi, nhưng với giá 1 bán ngân tệ (sau khi chia ra) thì quá rẻ. Chắc do ở Vương đô cạnh tranh khốc liệt nên trình độ ẩm thực cũng tự nhiên được nâng cao chăng.
"A ~, ngon quá đi. Cảm ơn vì bữa ăn. ...A, kìa Meetia, sốt dính đầy quanh miệng rồi."
Cái bánh hơi quá khổ so với miệng Meetia, nên y như rằng sốt dính tùm lum. Tôi lấy khăn tay lau sạch cho con bé.
"Mama, cảm ơn ạ! Ngon lắm luôn!"
"Lượng cũng vừa đủ nhỉ. Tôi no căng rồi. Cảm ơn Katia-sama đã chiêu đãi!"
"Không có gì. ...Nào, ăn xong rồi, chúng ta đến Thần điện thôi."
Nói là đi, nhưng nó đã nằm lù lù ngay trước mắt rồi.
Quy mô và kiến trúc của Thần điện không khác mấy so với Tổng đàn Thần điện Dizar ở Ispalna. Được xây dựng ở vị trí cao nhìn xuống quảng trường, dẫn lên lối vào là những bậc thang rộng thênh thang. Coi như vận động tiêu cơm cũng tốt.
Nào, liệu hôm nay có gặp được chị Ril không đây...?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
