Chương mở đầu (Prologue): 『Tiếp Tục Hành Trình』
Sự việc ở lãnh địa Riffel đã được giải quyết êm đẹp, chúng tôi lại tiếp tục hành trình đến Vương đô. Tuy bị chậm trễ ngoài dự kiến nhưng cũng không cần phải gấp gáp.
Lần này, nhóm chúng tôi có thêm những người bạn đồng hành mới.
"Hộ vệ... sao ạ?"
"Vâng. Dù tôi nghĩ chỉ là hình thức thôi..."
"Đúng đấy~. Tôi ở đây chắc chỉ làm nền thôi."
Nghe tôi hỏi, Lucien-san - người bạn đồng hành mới - nhìn quanh các thành viên đoàn kịch và trả lời, còn Caitlin thì đồng tình. Không đâu, chị cũng mạnh lắm mà, làm nền gì chứ.
...Đúng vậy, Lucien-san và Caitlin sẽ đi cùng chúng tôi đến Vương đô.
Nhưng mà, hộ vệ à... Chắc là hộ vệ cho tôi, nhưng đoàn kịch nhà tôi thừa sức bảo vệ rồi... Vốn dĩ tôi cũng tự lo được mà.
Nhưng đứng trên lập trường của Lucien-san, không thể để thành viên Hoàng tộc (tôi) đi lung tung mà không ai bảo vệ được, vả lại có thêm bạn đồng hành cũng vui.
Nhân tiện, anh ấy bảo đừng gọi là 『Lucien-sama』 nữa, nên tôi chuyển sang gọi là 『Lucien-san』.
Tương tự, tôi cũng gọi Tiểu thư là 『Luciela』. Dù trong lòng vẫn thấy gọi 『Tiểu thư』 hợp hơn. Nhưng coi như bạn bè rồi, thế này cũng tốt.
Ngược lại, tôi cũng bảo đừng gọi tôi là 『Điện hạ』 hay 『Sama』, nên họ gọi là 『Katia-san』.
Luciela còn bảo tôi bỏ kính ngữ đi, nên tôi cố gắng nói chuyện bình thường... nhưng cô ấy vẫn dùng kính ngữ với tôi mà? Hỏi thì cô ấy bảo 『Đây là cách nói chuyện bình thường của tôi』.
"Nhưng mà, nghe Tiểu th... Luciela kể anh mạnh hơn cô ấy nhiều đúng không. Thế thì không phải là hình thức đâu."
"Được cô nói thế tôi cũng vui. Nhưng mà, lâu không gặp thấy Luciela tiến bộ nhiều lắm. Chắc không còn kém tôi bao nhiêu đâu. Không thể lơ là được."
"Thật sao anh? Em vui quá."
Vui ra mặt luôn kìa. Được hôn phu khen thì vui thật, nhưng nội dung (vũ lực) thì chẳng lãng mạn tí nào. Thiếu nữ mà thế đấy.
"Quả nhiên thực chiến hơn hẳn tập luyện. Suốt ngày bàn giấy thì chỉ có cùn đi thôi."
Anh ấy là người đứng đầu Kỵ sĩ đoàn mà (thực tế). Chắc chỉ huy là chính chứ ít khi trực tiếp chiến đấu.
"Vậy, hôm nào đấu tập với tôi một trận nhé?"
"Với Công ch... Katia-san sao?"
"Tôi cũng là Mạo hiểm giả Rank A đấy nhé. Đủ trình làm đối thủ luyện tập của anh chứ? Tôi cũng muốn đấu với người mạnh."
"A, Katia-san, em cũng muốn đấu nữa!"
Luciela cũng hào hứng tham gia. Đúng là không trật đi đâu được.
"Vậy, khi đến lãnh địa Maurice, chúng ta sẽ dùng sân tập của dinh thự Công tước..."
"Fufufu~, tôi mới được Dizar-sama huấn luyện cho, đang muốn thử nghiệm nhiều thứ lắm~."
"""Hả...?"""
"...Katia-san, cô đã gặp Dizar-sama sao?"
"Vâng. Cả Kite nữa."
Nhân tiện, Kite đang ngồi trên ghế xà ích vì bị Meetia nằng nặc đòi thử lái xe ngựa. Nhắc mới nhớ, tôi có hỏi về vụ anh ấy và Meetia đến cứu... nhưng anh ấy không nhớ rõ lắm. Không nhớ việc phát động Thần Ấn, cũng không nhớ dùng phép Dịch chuyển, làm chị Liese thất vọng tràn trề.
"Được Dizar-sama huấn luyện... Ghen tị quá..."
"Iya~, hoàn toàn không đánh lại được, hai người bị hành cho ra bã luôn. Cuối cùng hai đánh một mà... vẫn thua te tua!"
"...Sao bị hành mà em có vẻ vui thế? Katia-chan là M (Maso) hả?"
"Kh, không phải! Đấu với người mạnh là cách luyện tập tốt nhất còn gì!"
"...Caitlin? Với tư cách cấp trên, tôi không thể bỏ qua phát ngôn khi quân đó đâu nhé?"
"Có sao đâu nào~, Katia-chan cũng đâu thích bị đối xử khách sáo quá đúng không?"
"Fufu... Đúng thế. Cứ cư xử bình thường tôi lại thấy thoải mái hơn."
"Thấy chưa! Chúng tôi là bạn tâm giao trong hội bà tám (Girls' Talk) mà lị!"
Caitlin đúng là thú vị thật~. Khác hẳn ấn tượng ban đầu. ...Hay là chị chuyển sang làm diễn viên đi?
Vừa nói chuyện phiếm, chúng tôi vừa đi trên con đường lớn.
Vẫn chưa ra khỏi lãnh địa Riffel, nhưng không còn gặp cướp nữa. Thông báo chắc đã đến các thôn làng rồi. Dù chưa thể trở lại cuộc sống bình thường ngay, nhưng Lãnh chúa và Yorbalt-san chắc chắn sẽ lo liệu được.
Đường bắt đầu dốc lên thoai thoải. Từ đây đến đèo Filare - ranh giới giữa Riffel và Maurice, đường sẽ toàn lên dốc. Đường rộng xe ngựa đi được nên độ dốc không lớn, nhưng tốc độ chắc chắn sẽ giảm. Không quá hiểm trở, nhưng đây là đoạn khó đi nhất trên tuyến đường từ Brezentum đến Vương đô.
Điểm nghỉ chân hôm nay là thị trấn Filare, nằm gần đèo Filare. Thị trấn nhỏ chỉ khoảng một ngàn dân, nhưng là trạm nghỉ ở nơi hiểm trở, và vì một lý do đặc biệt nên rất sầm uất. Lý do đó là...
"Chà~, háo hức ghê. Suối nước nóng Filare là khu nghỉ dưỡng hàng đầu vương quốc mà lị! Lúc đi thì vội quá nên bỏ qua, lúc về nhất định phải ghé mới được."
Đúng vậy. Như Caitlin nói, Filare là thị trấn suối nước nóng... khu Resort.
Thế giới này cũng có văn hóa tắm bồn và nghỉ dưỡng suối nước nóng. Là người Nhật kiếp trước, tôi cực kỳ mong chờ vụ này.
"...Nhưng đoàn chúng tôi không ở khách sạn cao cấp được đâu? Lucien-san nên ở chỗ nào xứng tầm hơn..."
Luciela thì lấy cớ đi vi hành (và là con gái Hầu tước) nên ở cùng chúng tôi cũng được. Nhưng công tử Công tước mà ở nhà trọ bình dân thì có sao không nhỉ?
"Cảm ơn cô đã lo lắng. Nhưng không cần đâu. Tôi là Kỵ sĩ, quen ngủ bờ ngủ bụi trong các chuyến viễn chinh rồi. (Hơn nữa, Công chúa ở đâu thì tôi phải ở đó chứ, dám ở chỗ xịn hơn sao được)."
Nghe thấy thế, Cha đi tới.
"Về chuyện đó. Lần này để úy lạo mọi người, ta định chơi sang một bữa. Đang bàn xem nên chọn chỗ nào khá khẩm chút."
"Thật ạ!? Con muốn ở 『Filare Royal Resort Hotel』!"
"Nói linh tinh. Đó là khách sạn siêu sang (hạng nhất) rồi, 'khá khẩm' cái nỗi gì. Chỗ đó thì chịu, nhưng ta định chọn chỗ nào cỡ khách sạn cao cấp (hạng sang) đấy."
"Hoan hô! ...Nhưng bà Midit có cho phép không đấy?"
"Rồi. Mà chính bả đề xuất đấy chứ. ...Hy vọng không phải điềm báo thiên tai."
"Nói gì thế. Bà nghiêm khắc nhưng lúc nào cũng nghĩ cho mọi người mà."
"...Giá mà bả dành cho bọn ta một phần mười sự dịu dàng dành cho tụi con thì tốt biết mấy."
Thì tại thân thiết quá nên mới thế chứ sao.
Độ dốc tăng dần, cây cối rậm rạp, con đường mang dáng vẻ đường núi. Sau vài giờ đi đường, đoàn kịch đến thị trấn Filare trước khi trời tối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
