Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 15

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

Web Novel - Chương 159

Chương 159

Sau khi lập ra một kế hoạch nhất định, tôi thong thả chờ đợi chồng mình và Cecil trong phòng. Khoảng một tiếng sau khi Ian đi ra ngoài, tôi nghe thấy tiếng cửa mở và quay lại nhìn.

Và rồi, một giọng nói hoạt bát vang lên:

"Rất vui được gặp chị~ Cứ gọi em là Cecil nhé~ Hô hô hô"

"..... Rất vui được gặp cô, cứ gọi tôi là Grace."

Dáng vẻ cô ta bám lấy Ian có chút... không vừa mắt cho lắm, nhưng có vẻ cô ta cũng là người biết chào hỏi.

Tôi mỉm cười đáp lại người đẹp tóc vàng đang cười rạng rỡ trong khi khoác tay chồng mình.

"Oa~ Quả nhiên là người đã kết hôn với anh Ian! Chị thực sự rất xinh đẹp! Ngực cũng to quá chừng... thật đáng ngưỡng mộ~ À! Chị cứ nói chuyện thoải mái đi ạ! Chắc chắn chị lớn tuổi hơn em mà!"

"...... Cái gì cơ?"

Tôi vừa nghe thấy cái gì vậy? Trước phát ngôn gây sốc đột ngột đó, Ian nhìn Cecil với vẻ mặt bàng hoàng.

"Ce, Cecil...."

"A... à à~ Em không có ý đó, chỉ là vì anh Ian cũng lớn tuổi hơn em nên em mới nói vậy thôi, em xin lỗi..."

".... Không sao đâu."

Nhìn dáng vẻ Cecil cúi đầu buồn bã như đang hối lỗi, tôi gượng cười trả lời. Trước câu trả lời của tôi, Cecil như thể chưa từng có vẻ mặt hối lỗi, cô ta cười rạng rỡ rồi kéo Ian về phía đối diện tôi và nói:

"Cảm ơn chị! Anh Ian♥ Mau ngồi xuống đi ạ♥ Hô hô hô♥ Vì anh đã bắn ra♥ nhiều như vậy nên chắc là mệt lắm đúng không?"

"Ư, ừ..."

Tôi cảm thấy sự khó chịu dâng trào trong lòng trước dáng vẻ Cecil lộ liễu phô trương rằng vừa mới nãy thôi cô ta và chồng tôi đã tận hưởng một cách nồng nhiệt.

Ian nhìn sắc mặt tôi rồi ngồi xuống ghế, và Cecil thản nhiên ngồi xuống bên cạnh anh ấy.

Thấy Cecil nắm tay Ian một cách tình tứ và cười hì hì, tôi khẽ nhướng mày rồi lại hạ xuống, và khi thấy Claudia cũng nhìn sắc mặt tôi rồi ngồi xuống bên cạnh Ian, sự khó chịu trong tôi tăng lên gấp bội.

Tôi cau mày, không thèm che giấu sự bực bội đang sục sôi trong lòng. Căn phòng ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, nhưng Cecil hoàn toàn không bận tâm đến bầu không khí đó, cô ta vừa nghịch tay Ian vừa nói:

"Hì hì hì, anh Ian, lần tới để em bú của quý cho anh nhé? Em làm Fellatio giỏi lắm đấy♥ Đến mức Mama cũng phải khen ngợi cơ mà?"

"À.. v-vậy sao? Ư, ừ, khi nào có th-thời gian..."

"A! Hay là để em bú cho anh ngay tại đây luôn nhé? Hô hô hô♥ Em có thể bú đến mức hạ bộ anh run bần bật luôn đấy♥"

"À, kh-không cần đâu, bây giờ thì... hơi.... À! C-cô Cl-claudia!"

Thấy tôi càng lúc càng khó chịu mỗi khi Cecil mở miệng, Ian giật mình run rẩy, vội vàng gọi Claudia như để đánh trống lảng.

Cecil thấy dáng vẻ đó của Ian liền nở nụ cười tinh quái, rồi như muốn kích thích lòng ghen tuông của tôi, cô ta cười hì hì và đan tay vào tay Ian một cách công khai.

'Con... đĩ này....! Nhịn nào, nhịn nào...'

Cảm nhận gân xanh nổi lên trên trán, tôi cố kìm nén ý định muốn túm tóc con nhỏ đó ngay lập tức. Claudia dường như cũng nhận thấy bầu không khí khó chịu tột độ này, cô ấy liền hưởng ứng tiếng gọi của Ian như gặp được cứu tinh.

"V-vâng..."

"Chuyện là... tôi có chuyện muốn hỏi liên quan đến chiếc Choker..."

"À, chiếc Choker."

"Vâng, cô có nói là có thể điều chỉnh một chút, tôi muốn biết nó có thể được điều chỉnh như thế nào ạ."

"À~ đúng rồi, tôi suýt nữa thì quên mất. Như tôi đã nói lúc trước, nó có chứa một chút sức mạnh của Nữ Thần chúng tôi.

Có lẽ chúng tôi có thể điều chỉnh những phần liên quan đến tình cảm.

Ví dụ như tăng mức độ tình cảm đối với một đối tượng cụ thể, hoặc giảm mức độ tăng tình cảm đối với tất cả những người khác ngoại trừ đối tượng đó."

"V-vậy có thể loại bỏ hoàn toàn cái mức độ tăng đó không..."

"Tôi xin lỗi. Điều đó là không thể. Nhưng đừng lo lắng. Chúng tôi sẽ cố gắng điều chỉnh mức độ tăng và giảm tình cảm hết mức có thể."

"Ưm... vậy sao.... Vậy thì khi nào việc đó mới hoàn thành ạ..."

"Trước tiên phải trực tiếp chạm tay vào mới biết được. Nhưng chắc là sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu. Khoảng... lâu nhất là 2 tuần? Vâng... chắc là tầm đó."

"Thực sự cảm ơn cô. Cô đã quan tâm đến chúng tôi nhiều như vậy..."

"Hô hô hô, nếu thấy biết ơn thì hãy chăm sóc tốt cho Cecil nhà chúng tôi nhé."

"Haha vâng, đừng lo lắng. Tôi sẽ chăm sóc cô ấy bằng tất cả tình yêu thương."

Nhìn hai người họ nói cười ha hả, tôi nhìn với ánh mắt hậm hực, rồi thấy Cecil đắc thắng nhìn tôi, nũng nịu khoác tay Ian.

"Hì hì hì, anh Ian~♥"

Ian mỉm cười xoa đầu Cecil như thể không còn cách nào khác trước dáng vẻ đó của cô ta.

Tất nhiên, trong lúc đó Cecil vẫn cười hì hì nhìn tôi, và tôi càng cau mày sâu hơn khi chứng kiến cảnh đó. Claudia thở dài trước dáng vẻ của Cecil rồi đứng dậy.

"Vậy thì từ ngày mai tôi sẽ bắt đầu điều chỉnh ngay. Nào Cecil, đi thôi con, để hai người họ có thời gian riêng tư..."

Rầm!!

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng bị mở tung một cách thô bạo. Những người trong phòng giật mình quay nhìn về phía cửa, ở đó là một linh mục loài người với khuôn mặt tái mét, đang thở dốc dồn dập.

"Hộc! Hộc! Cô Claudia!! Xâm lược... có xâm lược rồi! Bây giờ Đại Tế Tự đang yêu cầu mọi người tập trung ngay lập tức để họp khẩn cấp!"

"Xâm lược..? Chuyện đó nghĩa là sao..."

"Là phương Đông ạ! Quân đội Man tộc phương Đông đang tràn tới! Nghe nói vài thành phố của Đế quốc đã bị thất thủ từ lâu rồi ạ!"

"....! Tôi hiểu rồi. Chúng ta đi ngay thôi. Anh Ian, tôi xin lỗi. Nếu tình hình chuyển biến xấu, tôi sẽ báo cho anh biết, lúc đó anh hãy cố gắng đi thật xa khỏi đây nhé."

Ian dường như cảm nhận được tình hình khẩn cấp, anh bật dậy nói với Claudia:

"Tôi cũng sẽ giúp đỡ."

"Không cần đâu. Đây là việc của thành phố chúng tôi. Tôi rất cảm kích tấm lòng của anh nhưng... các anh không có nghĩa vụ phải can thiệp vào việc này."

"Cô Claudia.... cô quên rồi sao? Tôi đã nói là sẽ đón Cecil về làm vợ. Chuyện của vợ cũng là chuyện của tôi."

".... Nhưng mà."

"Và.... cô Claudia, nếu chúng tôi rời đi, cô có đi cùng không?"

".... Không ạ."

"Vậy thì tôi càng phải giúp đỡ. Nếu có chuyện buồn xảy đến với cô Claudia, con rể này cũng muốn giúp một tay mà."

Trước dáng vẻ Ian mỉm cười nói vậy, Claudia dường như nghẹn lời trong chốc lát, cô ấy mấp máy môi rồi im lặng, sau đó bật cười khẽ và nói:

"..... Anh Ian đúng là... đồ ngốc mà."

"Vậy sao...?"

"Cúc cung cúc, thật may mắn. Thật tốt khi Cecil kết hôn với một người như anh, hô hô hô, được rồi... Nhưng nếu trở nên nguy hiểm... lúc đó nhất định hãy lo cho Cecil nhé."

"...... Đừng lo lắng."

Thấy Ian trả lời một cách nghiêm túc, Claudia gật đầu như thể đã tin tưởng.

"Cảm ơn anh. Cecil, đi thôi con."

"Vâng..."

Claudia gọi Cecil - người đang nhìn Ian với vẻ mặt mê mẩn - và họ vội vã bước ra ngoài.

Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Ian nhìn cánh cửa họ vừa đi ra với ánh mắt nghiêm nghị một lúc, rồi muộn màng nhận ra tôi đang nhìn anh trân trân.

Ian giật mình run rẩy trước cái nhìn của tôi, rồi vừa nhìn sắc mặt tôi vừa rón rén lại gần ngồi xuống bên cạnh. Tôi không nói gì, chỉ vô cảm nhìn anh, và Ian càng lúc càng trở nên lo lắng hơn dưới cái nhìn của tôi. Anh lén nhìn tôi và thì thầm:

"Em yêu... em không sao chứ?"

"....... Chuyện gì?"

Khi tôi trả lời bằng giọng bình thản nhưng lạnh lùng, Ian ngập ngừng rồi nói tiếp:

"Xin lỗi... vì anh đã tự ý quyết định"

"...... Cũng không quan trọng lắm, dù sao em cũng biết anh sẽ làm vậy mà."

Khi tôi bật cười trả lời, Ian dường như cảm thấy tâm trạng tôi không quá tệ, anh nói với vẻ mặt nhẹ nhõm hơn một chút:

"....... Vậy sao?"

Vừa nãy còn ủ rũ như con chó nhỏ bị dính mưa.... khà khà.

"À, nhưng việc anh ngồi cạnh con bé Cecil đó thì có lẽ em thấy hơi khó chịu đấy."

"Ơ.... Ơ?!"

Ian giật mình cuống quýt, nhìn dáng vẻ đó, tôi không thể nhịn được cười.

"Ha ha ha ha"

"G-Grace...?"

"Anh đúng là rất thú vị khi bị trêu chọc mà, hô hô hô."

Thấy tôi nở nụ cười tinh nghịch, Ian nhận ra tôi hoàn toàn không hề tức giận, lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Và rồi, một sự im lặng dễ chịu bao trùm căn phòng. Trong không gian yên tĩnh đến lạ thường, Ian nhìn sắc mặt tôi rồi khẽ gọi:

"Em yêu"

"..... Gì vậy?"

"Anh... nắm tay em có được không?"

"....."

Trước lời nói của anh, tôi quay đầu nhìn sâu vào đôi mắt xanh lục đó. Trong đôi mắt xanh lấp lánh ấy chứa đựng sự hối lỗi và dịu dàng. Nhìn vào mắt anh một lúc, tôi lặng lẽ đưa tay ra.

Ian nắm lấy bàn tay đang đưa về phía mình, rồi đan tay vào nhau như cách Cecil đã làm lúc nãy. Tôi lặng lẽ cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay chồng truyền sang, rồi thì thầm:

"Anh... chỉ nắm tay thôi sao?"

".....!"

Tiếng nuốt nước miếng cái ực vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Dù đã thấy hết những gì cần thấy rồi... nhưng trước dáng vẻ ngây ngô của chồng khi đỏ mặt tía tai nuốt nước miếng, tôi không thể kìm được nụ cười nơi khóe môi.

Sau một lúc đắn đo, chồng tôi như đã hạ quyết tâm, từ từ tiến lại gần tôi. Cảm giác thẹn thùng vô cớ của chồng như truyền sang cả tôi, khiến mặt tôi nóng bừng.

Tôi cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của chồng truyền qua lòng bàn tay.

Và nhịp tim đó như ép tim tôi cũng phải đập nhanh theo, giống như một thiếu nữ trinh nguyên chưa từng biết đến nụ hôn, tôi vô thức run rẩy mi mắt rồi cuối cùng nhắm nghiền mắt lại.

Tôi cảm nhận được hơi thở của chồng đang ngày càng gần hơn. Phù... phù... phù.... Hơi thở càng gần, nhịp tim càng đập mạnh hơn.

Và ngay khi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của chồng chạm vào, đôi môi mềm mại đã chạm lấy tôi.

Cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua đôi môi, tôi không nói lời nào, bắt đầu cảm nhận đôi môi của nhau.

Không biết đã bao nhiêu giây trôi qua. Rõ ràng tôi biết trong lòng mình không còn chút tình cảm nào dành cho chồng.

Nhưng kỳ lạ thay, so với những nụ hôn dơ bẩn và đầy kích thích với những người đàn ông khác từ trước đến nay, khoảnh khắc lặng lẽ chạm môi này! Khoảnh khắc này mang lại một sự thỏa mãn sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể, như thể có pháo hoa nổ tung trong đầu.

Ngay lúc đó, theo sự dẫn dắt của Ian, miệng tôi mở ra.

"Hà.....♥"

Đôi môi khẽ mở, hơi thở của nhau len lỏi vào miệng đối phương.

Tôi cảm nhận được hương thơm của người phụ nữ khác lẫn trong hơi thở của anh, và một sự ghen tuông không thể kìm nén trào dâng.

Khẽ mở mắt, nhìn rõ những đường nét trên khuôn mặt chồng qua hàng mi hé mở, tôi lặng lẽ đưa lưỡi ra.

Ian cũng cảm nhận được chiếc lưỡi mềm mại của tôi tiến vào miệng mình, anh khẽ run lông mày rồi cũng mở mắt ra một chút giống như tôi.

Đôi mắt xanh lục hiện ngay trước mắt, tôi như bị hút hồn vào đôi mắt đang dần nóng rực của anh, cảm nhận anh cũng đưa lưỡi vào miệng mình, chúng tôi bắt đầu trao nhau nụ hôn nồng cháy.

"Chùn chụt♥ Chùn chụt♥ Chút♥ Chút♥ Chùn chụt♥"

Lưỡi của chúng tôi quấn quýt lấy nhau như hai con rắn rồi tách ra, khi đôi môi khẽ rời nhau, một tiếng chút...♥ vang lên.

Nhưng Ian như không muốn rời xa, lại dán chặt vào môi tôi, và rồi chúng tôi lại hòa làm một, tiếp tục trao đổi nước bọt và quấn quýt lưỡi.

Tôi bắt đầu liếm khắp nơi trong miệng chồng như để đánh dấu bằng mùi hương và nước bọt của mình, và chồng tôi dường như cũng có cùng suy nghĩ khi đánh dấu khắp nơi trong miệng tôi.

Trước khoái cảm khiến đại não tê dại, tôi vô thức nắm chặt tay chồng.

Và chúng tôi đã hôn nhau thật lâu, như để xác nhận tình cảm dành cho nhau. Rõ ràng... dù trong lòng tôi không còn tình cảm... nhưng hơi ấm bao bọc lấy tôi lại chân thực đến mức ấy... thật lâu...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!