Chương 163
Trên đường quay lại Đại Thánh Đường, chúng tôi cảm nhận được bầu không khí trong thành phố đã bớt căng thẳng hơn đôi chút.
Dù chỉ thoang thoảng nhưng đã nghe thấy những tiếng rên rỉ khe khẽ, và khá nhiều ngôi nhà vẫn còn thắp đèn.
Chắc hẳn là vì cuộc công thành lần này kết thúc khá suôn sẻ.
Chúng tôi vừa đi vừa tán gẫu, cuối cùng cũng đến Đại Thánh Đường. Bước vào bên trong, chào đón chúng tôi là Claudia đang trò chuyện cùng một cụ già.
Cụ già thấy chúng tôi liền giơ tay ra hiệu cho Claudia dừng cuộc trò chuyện, rồi tiến lại gần.
"Được gặp gỡ những người dũng cảm đã chiến đấu vì thành phố, trước tiên tôi xin thay mặt thành phố gửi lời cảm ơn chân thành nhất. Và... xin được tự giới thiệu, tôi là Đại Tế Tự, tôi tớ của Nữ Thần Netorare."
'Ông ta không nói tên sao...? Hửm... chắc là có lý do gì đó...'
Đại Tế Tự cúi chào một cách lịch sự nhưng không hề có vẻ khúm núm. Ông ta có vẻ ngoài ôn hòa và dịu dàng, dường như chẳng hề ăn nhập với cái giáo hội nồng nặc dục vọng này.
Thêm vào đó, trang phục của ông ta cũng rất đặc biệt, khác hẳn với các linh mục hay nữ tu khác, ông ta mặc bộ đồ kín cổng cao tường che kín cả cổ tay và cổ chân.
Tôi huých vào hông Ian ra hiệu cho anh ấy đáp lễ, Ian cũng nhìn vị Đại Tế Tự lạ lẫm này một lúc rồi sực tỉnh, trả lời:
"Không có gì đâu ạ. Chúng tôi cũng nhận được phần thưởng mà."
"Ha ha ha, quả nhiên đúng như lời đồn, cậu thật khiêm tốn. Dù vàng bạc có lấp lánh đến đâu, việc quyết định giúp đỡ người khác khi cái chết đang cận kề không phải là một quyết định dễ dàng. Hơn nữa, mọi người đã làm rất nhiều việc cho chúng tôi, sao tôi có thể cảm ơn một cách hời hợt được."
Khi Ian gãi đầu ngượng ngùng, Đại Tế Tự mỉm cười hiền từ bày tỏ lòng biết ơn với Ian và cả nhóm. Sau đó, ông ta quay sang nhìn tôi, mỉm cười đầy hứng thú:
"Và... đây chính là người đang phải chịu đựng trò đùa của các vị Thần Thợ Rèn sao. Hửm... À, thật thất lễ... tôi có thể xem qua món cổ vật đó một chút được không?"
Đại Tế Tự nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh như một đứa trẻ đầy tò mò.
"À, vâng, không sao đâu ạ."
Trước ánh mắt lấp lánh đầy ngây thơ của Đại Tế Tự, tôi hơi bối rối gật đầu đồng ý. Ông ta liền tiến sát lại gần và đưa tay ra.
Hành động không chút do dự vì sự tò mò của ông ta khiến tôi khẽ rùng mình, nhưng rồi tôi nhận ra tay ông ta đang chạm vào chiếc vòng cổ (choker) của mình.
"Hô hô, hô hô, đây quả là một phương thức độc đáo... Hửm... Hóa ra là dùng cách này để... Nữ Thần cũng thật là... ngay cả việc này mà cũng nhúng tay vào.... Hửm... Ra là vậy..."
Và rồi ông ta bắt đầu lẩm bẩm ngay trước mặt tôi.
Vừa mới đến Đại Thánh Đường, tôi đã định bụng sẽ làm một trận ra trò, nhưng dù đối phương là một cụ già, nhìn thấy sự nhiệt huyết như trẻ con trong mắt ông ta, tôi cảm thấy hơi nóng từ bụng dưới cuộn trào lên.
'A... núm vú cứng ngắc rồi...'
Kiếp trước tôi vốn mang tư tưởng "Nho giáo" trong đầu nên thường không muốn làm chuyện xằng bậy với người lớn tuổi, nhưng mà...
'Nhận lấy ánh mắt đó... phù... hưng phấn thật đấy....'
Nhưng tôi vẫn cố kìm nén. May mắn là tôi không có gu mặn với người già.
Sau một hồi lẩm bẩm những lời khó hiểu và mân mê chiếc vòng cổ, cụ già gật đầu như thể mọi thắc mắc đã được giải tỏa, rồi lùi lại với vẻ mặt sảng khoái.
"Thật xin lỗi. Đến tuổi này rồi mà tôi vẫn còn thấy hưng phấn thế này. Ha ha ha."
"À, không, không sao đâu ạ."
Tôi lắc đầu trả lời, Đại Tế Tự mỉm cười hài lòng gật đầu.
"Dù sao thì... về món cổ vật này, mọi người không cần phải lo lắng đâu. Sơ Claudia dù sao vẫn còn là một đứa trẻ chưa thạo việc ban phước... Lần này đích thân tôi sẽ giúp cô. Hừm... Vì cần chuẩn bị một số nguyên liệu nên chắc sẽ mất khoảng 4 ngày. Ngay khi đám man tộc đó rút lui, tôi sẽ bắt tay vào chuẩn bị."
"Cảm ơn ngài. Tôi..."
"Vâng. Cô có điều gì thắc mắc sao?"
"Vâng... Nhưng tại sao một người như Đại Tế Tự lại đột ngột muốn giúp đỡ chúng tôi..."
"Ha ha ha, đó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao. Hôm nay mọi người là những vị anh hùng đã cứu thành phố khỏi nguy cơ sụp đổ, nếu Đại Tế Tự không đứng ra giải quyết rắc rối cho các vị anh hùng thì ai sẽ đứng ra đây."
"À."
"Tôi chỉ có thể gửi lời cảm ơn đến mọi người thôi. Nếu không có mọi người, thánh địa của Nữ Thần đã bị thất thủ trong nháy mắt rồi. Nữ Thần cũng đang rất hài lòng với chiến công của mọi người... à không, của cô Grace. Sau khi đám man tộc rút đi, Người muốn tặng cô một món quà rất lớn đấy. Một món quà lớn mà cô Grace chắc chắn sẽ rất thích."
Trước lời nói đùa hóm hỉnh của Đại Tế Tự, tôi còn đang nghiêng đầu thắc mắc thì ông ta quay sang nhìn Ian và nói đầy ẩn ý:
"Và anh Ian."
"Vâng."
"Anh không cần phải lo lắng đâu."
".... Dạ?"
"Ha ha ha, à thôi, tôi đã giữ chân các vị anh hùng quá lâu rồi. Lão già này xin phép đi trước. Vậy... chúc mọi người nghỉ ngơi thoải mái..."
Trước dáng vẻ ngơ ngác của Ian, Đại Tế Tự mỉm cười điềm tĩnh rồi lập tức biến mất. Chứng kiến Đại Tế Tự biến mất mà không để lại tiếng bước chân, tôi nhìn về hướng ông ta vừa đi và nghĩ:
'Gì chứ... hóa ra không có chúng tôi thì ông ta cũng chẳng sao cả.'
Ngay cả đôi tai có thể nghe thấy tiếng kim rơi từ đằng xa của tôi cũng không bắt được bất kỳ âm thanh nào.
* * *
Quay lại phòng, chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị đi ngủ.
'À, đương nhiên là vậy rồi... hì hì hì.'
Trong mắt tôi hiện lên hình ảnh Amaniah đang cười hớn hở cởi quần.
'Quả nhiên... đáng yêu thật... hà... ♥'
Dáng vẻ không kìm nén được sự hưng phấn của cậu ta thật đáng yêu, và con cặc đã cương cứng đang giật nảy của cậu ta cũng đáng yêu không kém.
Tôi cũng cởi bỏ hết quần áo rồi bước vào phòng tắm. Ở đó, chồng tôi và Sui đã trần như nhộng từ trước.
Chồng tôi đang được Sui dùng tay giúp đỡ và bú mút núm vú.
Mỗi khi đầu lưỡi đỏ hồng của Sui trêu chọc núm vú đang dựng đứng, anh ấy lại không kìm được khoái cảm mà lắc lư hông.
Bạch! Bạch! Bạch!
"Chùn chụt ♥ Chụt ♥ Chùn chụt ♥ Liếm liếm ♥ Liếm liếm ♥"
"A hà aa... em, em đến rồi à?"
Chồng tôi đỏ mặt rạng rỡ chào đón.
"Vâng."
Tôi cũng đáp lại nụ cười của chồng bằng một nụ cười nhẹ nhàng rồi bước vào bồn tắm lớn. Trong bồn tắm đầy nước nóng đang bốc khói nghi ngút.
Dòng nước nóng chạm vào chân, dù cơ thể tôi đã hoàn toàn khỏe mạnh nhờ năng lực hồi phục, nhưng nó vẫn làm tan chảy từng thớ cơ như thể mệt mỏi vẫn còn đọng lại đâu đó.
"Phù u u...."
Ấm áp quá. Cảm giác như mọi cơ bắp trên cơ thể đều tan chảy. Tôi mỉm cười mãn nguyện, để nước ngập đến tận cằm và thở ra một hơi dài khoan khoái. Ian cũng mỉm cười, hông giật nảy theo từng nhịp lưỡi của Sui.
Ngắm nhìn nụ cười của anh ấy bằng ánh mắt mơ màng, tôi nghĩ chắc chắn... người đàn ông này cũng có nét đáng yêu... Chỉ là không còn cảm thấy đáng yêu một cách trìu mến như trước, mà chỉ đơn giản là thấy vẻ ngoài đáng yêu thôi?
Còn đứa trẻ đáng yêu một cách trìu mến lúc này là...
Cạch
"Chị! Chị đợi em lâu chưa?"
"Ưm~ ♥ Em trai của chị ♥ Em định để chị phải đợi sao?"
Tôi xóa tan nụ cười mơ màng lúc nãy, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ quay đầu lại. Ở đó, Amaniah với làn da nâu đang đứng với con cặc hung tợn dựng đứng và mỉm cười.
Nhìn con cặc đáng yêu không gì sánh bằng của cậu ta, tôi nheo mắt cười đầy tình tứ. Amaniah cứ thế để con cặc lủng lẳng tiến lại gần tôi.
Càng lại gần, kích thước khổng lồ của nó càng khiến tôi nuốt nước bọt thèm thuồng.
'À, thật sự hôm nay mình đã nhịn quá nhiều rồi... ♥ Hì hì hì ♥ Và nghĩ lại thì, vẫn chưa thể tái điều chỉnh chiếc vòng cổ, nên dù có tận hưởng một chút... hì hì hì ♥ chắc cũng không sao đâu nhỉ?'
Nước trong bồn tắm sóng sánh đón nhận Amaniah.
Cậu ta ngồi xuống cạnh tôi một cách tự nhiên, rồi vòng tay qua vai tôi kéo lại gần như đối xử với vợ mình.
Tôi không hề từ chối cái chạm của cậu ta. Ngược lại, tôi còn chủ động rúc sâu vào lòng cậu ta.
Và rồi tôi kín đáo đưa tay nắm lấy con cặc to lớn của cậu ta. Cảm nhận nhịp đập nóng hổi truyền qua lòng bàn tay, tôi tựa đầu vào vai cậu ta, mỉm cười dâm đãng.
Khẽ liếc mắt nhìn sang phía đối diện, quả nhiên chồng tôi đang trợn tròn mắt, hông thỉnh thoảng lại giật nảy khi đứng xem chúng tôi.
Tôi trao cho anh ấy một ánh mắt khiêu khích, rồi quay sang đặt môi lên má Amaniah – người cũng đang tận hưởng dòng nước ấm giống tôi.
Chụt ♥
Cảm nhận được đôi môi mềm mại chạm vào má mình, Amaniah quay sang nở nụ cười gian xảo. Tôi cũng mỉm cười dâm đãng, quyến rũ liếm môi khiến con cặc trong lòng bàn tay tôi đập mạnh liên hồi.
Tôi và cậu ta từ từ tiến lại gần nhau. Chẳng mấy chốc, đôi môi chúng tôi chạm nhau, bắt đầu một nụ hôn sâu, nồng nhiệt khám phá đầu lưỡi của đối phương.
"Chùn chụt ♥ Chùn chụt ♥ Chụt ♥ Chùn chụt ♥ Ực ♥ Chùn chụt ♥"
Chúng tôi quấn lấy lưỡi nhau, đánh dấu mọi ngóc ngách trong miệng bằng nước bọt của mình. Hơi thở dồn dập khi quấn lấy nhau khiến đầu óc tôi mụ mị vì thiếu oxy.
Núm vú của tôi đã nhô cao và run rẩy, còn "cô bé" thì đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận con cặc của Amaniah từ lâu rồi.
Trong khi nồng nàn hôn cậu ta, tôi không quên cử động bàn tay đang nắm lấy con cặc.
Tiếng nước sóng sánh vang lên cùng với sự run rẩy của của quý trong tay tôi. Sự cứng cáp của con cặc – thứ chắc chắn nóng hơn cả nước trong bồn tắm – cùng những đường gân nổi lên khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Kỳ vọng vào việc sắp được con cặc này đâm vào khiến tôi không thể nhịn thêm được nữa.
Tôi rướn người lên, leo lên ngồi trên người cậu ta. Hai tay ôm chặt lấy đầu cậu ta, chúng tôi hôn nhau say đắm rồi tách ra với tiếng "chóc" ♥.
Cảm nhận dịch thể ngọt ngào của Amaniah còn vương trong miệng, tôi nuốt nó xuống cổ họng rồi nhìn cậu ta bằng đôi mắt ướt át, thì thầm vào tai:
"Hà... ♥ Em trai của chị... ♥ Chắc con cặc đau lắm nhỉ... ♥ Chụt ♥ Phù u u.. ♥ Có muốn đút vào âm hộ của chị... rồi bắn nước tiểu trắng phụt ♥ phụt ♥ không...?"
Khi tôi hôn vào tai cậu ta và phả hơi thở nóng hổi thì thầm, Amaniah rùng mình, đôi mắt đỏ vằn vì hưng phấn, thở dốc nặng nề:
"Chị... hừ... thật sự nứng vãi lìn... "
"U hì hì hì ♥ Cảm ơn em ♥ Con cặc của em cũng nứng vãi lìn luôn.. ♥ Giờ âm hộ chị đang mấp máy ♥ mấp máy ♥ đòi cặc đây... em có cảm nhận được không?"
Tôi vừa cọ xát bộ ngực căng tròn vào lồng ngực săn chắc của cậu ta, vừa cọ xát "cô bé" đang mấp máy vì hưng phấn vào con cặc của cậu ta.
"Hà.. hà... hà... v-vâng, em c-cảm nhận được... Má nó, n-nó bám chặt lấy... đang bú cặc em này."
"Ưm ♥ Hà... ♥ Ưm, chị cũng cảm nhận được con cặc của em đang giật nảy vì muốn làm chị có bầu.. ♥ Hà aa... ♥ Cảm nhận được hết... ♥"
"Chị.. hừ ư ư..."
"Ơi ♥ Em trai của chị ♥ Sao thế... ♥"
Amaniah dùng đôi cánh tay hơi mảnh khảnh nhưng săn chắc ôm chặt lấy tôi. Tôi nhìn cậu ta bằng đôi mắt quyến rũ như muốn giục cậu ta mau nói đi, Amaniah cũng không còn do dự nữa.
"Em dùng âm hộ của chị được chứ?"
"U hì hì... ♥ Âm hộ của chị vốn dĩ đã là của riêng con cặc em rồi mà? Đâu cần... xin phép đâu ♥ Chụt ♥"
Vừa dứt lời, tôi hôn cậu ta, Amaniah cũng đáp lại nụ hôn, đồng thời dùng hai tay bóp mạnh mông tôi, từ từ đẩy con cặc vào trong "cô bé" đang chín mọng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
