Hành Trình Cùng Em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15065

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 12: Cuộc sống mới - Ngoại truyện Ngày Pocky: Pocky và Nỗi ám ảnh

Ngoại truyện Ngày Pocky: Pocky và Nỗi ám ảnh

【Lời mở đầu】

Đây là một mẩu chuyện ngắn dành cho những bạn đã đọc đến chương 7. Những ai chưa đọc có thể sẽ không nắm bắt được hết nội dung, mong các bạn lưu ý.

※Thực chất đây là bản đã được chỉnh sửa đôi chút từ một phiên bản đã công khai vào năm ngoái.

※Tháng sau, tôi sẽ ra mắt một tác phẩm mới cho Cuộc thi trên trang Kakuyomu với tựa đề “Kimi to no Kiseki NEO version”. Cảm giác như là thử viết lại KimiKise từ một góc nhìn khác. Những bạn nào yêu thích tác phẩm này, xin hãy theo dõi tác giả và cùng chờ đón nhé.

──────────────────────

Đó là giờ nghỉ trưa ngày mười một tháng mười một.

Khi tôi và Iori đang dùng bữa trong phòng âm nhạc, Kanzaki Yuuya và Futaba Asuka từ Khoa Phổ thông bỗng ghé qua và rủ ‘Cùng ăn nào’. Ngoài chúng tôi ra, nghe nói nhóm Kanzaki cũng thỉnh thoảng ăn trưa ở đây. Thấy bốn người đã tụ tập, Futaba bèn gọi luôn cả Hotani Shin và Mashimo Shino đến, thế là chúng tôi có một bữa trưa sáu người.

Bình thường tôi hay nghỉ trưa tại lớp, nhưng vì vài lý do mà hôm nay tôi đã cố tình chọn một nơi vắng người hơn. Việc nhóm Kanzaki và Shin tham gia là ngoài dự kiến, nhưng nếu là sáu người trong cuộc thì có lẽ cũng không vấn đề gì.

Tôi liếc nhìn ngày tháng ghi trên bảng đen, xác nhận bốn vạch thẳng tắp đứng cạnh nhau, rồi khẽ thở dài. Dĩ nhiên tôi biết hôm nay là ngày gì, nhưng chúng tôi tuyệt đối không nhắc đến nó.

Ba cặp nam nữ học sinh cao trung đang tụ tập trong một phòng âm nhạc vắng vẻ, trong đó có một cặp nổi tiếng ngốc nghếch đến độ được mệnh danh là “Cặp đôi đường ngọt”. Nghe đâu cái biệt danh đó là để chỉ tôi và Iori, quả thật nó có hơi xấu hổ... mà, chuyện đó giờ không quan trọng.

Tóm lại, vì có một cặp đôi với cái biệt danh ngớ ngẩn như vậy, nên chắc chắn nhiều người sẽ nghĩ rằng vào một ngày đặc biệt thế này, chúng tôi sẽ bày ra những trò tình tứ tương xứng. Chắc họ đang nghĩ chúng tôi lại “phát đường” hay đút cho nhau ăn thứ gì đó. Thậm chí, hôm nay còn là một ngày mà một kẻ phá đám nào đó có thể lôi ra một hộp bánh kẹo và hỏi ‘Mọi người không biết hôm nay là ngày gì à?’.

Nhưng──chỉ riêng chúng tôi thì không. Đối với chúng tôi, hay đúng hơn là đối với Iori, hôm nay không phải là ngày có thể đùa cợt như vậy.

Tôi liếc nhìn Iori, em đang che miệng cười khúc khích trước câu bông đùa của Shin. Khi ánh mắt chúng tôi giao nhau, em chỉ hơi nghiêng đầu như muốn hỏi ‘Sao thế?’, nhưng tôi chỉ lắc đầu. Nếu em không để tâm đến chuyện đó thì tốt rồi.

──Ngày mười một tháng mười một. Tức là, Ngày Pocky.

Đối với em, ngày này chắc chắn sẽ gợi lại những ký ức chẳng mấy vui vẻ.

“Vụ án Pocky” xảy ra vào tháng một năm nay. Không, nói là vụ án thì cũng hơi quá, nó giống một tai nạn hơn, nhưng đối với em, đó chắc chắn là một ký ức tồi tệ.

Dĩ nhiên với tôi, đó cũng là một kỷ niệm chẳng muốn nhớ lại. Dù nhờ tai nạn đó mà chúng tôi đã thành thật với nhau hơn và rút ngắn khoảng cách, nhưng tôi và em đã không nói chuyện suốt một tuần. Hơn nữa, nếu nói tôi không hề căm ghét gã khốn đó thì là nói dối. Mỗi lần nhìn thấy hắn là tôi lại chỉ muốn cho hắn một trận.

Tóm lại──vì có chuyện đó, tôi nghĩ chắc chắn em sẽ không muốn nhìn thấy những cảnh tượng liên quan đến Trò chơi Pocky, nên tôi đã đưa Iori đến phòng âm nhạc vắng người này.

Khoa Ngoại ngữ có nhiều nữ sinh, nên trong lớp, các bạn nữ thường đùa giỡn với nhau bằng Trò chơi Pocky. Tôi không muốn Iori phải chứng kiến cảnh đó.

Chắc hẳn Iori cũng nhận ra ý đồ của tôi. Dù tôi đã đưa em ra khỏi lớp và đến phòng âm nhạc với một lý do chẳng mấy rõ ràng, em chỉ cười gượng gạo rồi lặng lẽ đi theo.

Phải, tôi đã cẩn thận đến mức này, và ở đây chỉ toàn người trong cuộc, nên chắc chắn sẽ ổn thôi──đã có lúc, tôi cũng nghĩ như vậy.

「Này! Nhân tiện thì, hôm nay là ngày này đó nha!」

Câu nói của Mashimo Shino khiến tôi tuyệt vọng. Và khi nhìn về phía cô ấy, tôi còn tuyệt vọng hơn nữa.

Thứ Mashimo lôi sột soạt ra từ trong cặp là một hộp Pocky. Vừa trông thấy nó, Iori thoáng giật mình, rồi vội cúi gằm mặt như muốn che giấu đi điều gì. Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt lạnh lùng của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mashimo.

Thiệt tình... trong nhóm chúng tôi lại có một kẻ phá đám đúng nghĩa đen.

「Ơ... hở...? A, chết rồi.」

Chắc cô ấy đã nhận ra sai lầm của mình. Mashimo vội vàng cất hộp Pocky vào cặp, nhưng đã quá muộn.

「Shino-chan à...」

「Shino, mày đúng là... Quả này thì tao cũng chịu, không bênh nổi.」

「Mashimo-san... thế là thiếu tế nhị quá đấy. Chuyện này chúng ta cũng có một phần trách nhiệm mà, cậu quên rồi sao?」

Futaba, Shin, và Kanzaki lần lượt buông lời chỉ trích.

Còn tôi thì đã vượt qua cả ngưỡng tức giận mà chỉ còn biết chết lặng. Tôi hướng ánh mắt trách móc về phía Shin, người đáng lẽ phải trông chừng cô ấy, nhưng cậu ta chỉ chắp hai tay lại, ra vẻ xin lỗi.

Tôi thì không sao, tôi thở dài, rồi lại nhìn về phía Iori, nơi Mashimo đang rối rít xin lỗi.

「X-xin lỗi cậu, Iori! Tớ không có ý đó...」

「Không sao đâu, tớ hiểu mà. Với lại, chuyện cũ như vậy tớ không còn để tâm nữa đâu. Nên Shino cũng đừng bận tâm nhé?」

Iori mỉm cười với Mashimo.

Nhưng, đó chỉ là một nụ cười được khoác lên lớp vỏ bọc hoàn hảo. Em cực kỳ giỏi trong việc che giấu cảm xúc như vậy. Vì đã phải sống trong khi giả vờ cười dù lòng chẳng vui, nên em có thể mỉm cười một cách tự nhiên ngay cả khi đau khổ.

Tôi đã sống cùng Iori hơn nửa năm. Nụ cười của em có thật lòng hay không, tôi có thể nhận ra ngay lập tức. Nụ cười vừa rồi rõ ràng là giả. Bằng chứng là... sau đó, em đã không nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cuối cùng, trong suốt giờ nghỉ trưa hôm đó, Iori đã không một lần phá vỡ nụ cười gượng gạo của mình, và cũng không hề nhìn vào mắt tôi.

◇◇◇

「Iori, anh vào nhé.」

Sau khi về nhà, tôi gõ cửa phòng em. Giọng nói quen thuộc “Vâng~” đáp lại. Xem ra em không giận.

Mở cửa ra, Iori vẫn chưa thay đồng phục, chỉ khoác thêm một chiếc áo cardigan. Tôi giấu chiếc hộp màu đỏ đang cầm ở tay phải ra sau lưng để em không thấy, rồi ngồi xuống trước chiếc bàn tròn giữa phòng.

「Em không thay đồ à?」

「À, ừm. Em thay ngay đây. Có chuyện gì vậy anh?」

「Không, cũng không có việc gì đặc biệt...」

「Em biết mà. Anh đang lo cho em đúng không?」

Iori cười gượng, rồi ngồi xuống phía đối diện.

「Không sao đâu, em thật sự không để tâm nữa mà.」

「Không phải là không để tâm đâu.」

「Chuyện đó thì... cũng không thể hoàn toàn được.」

Chỉ một chút xíu thôi, Iori lí nhí, rồi cúi mặt xuống.

Rõ ràng là đang để tâm lắm còn gì, tôi muốn trêu em như vậy, nhưng đã kịp kìm lại. Hôm nay tôi đến đây không phải vì chuyện đó.

「À, xin lỗi. Anh đến đây là có việc thật.」

「Có việc? Chuyện gì thế?」

Iori nở một nụ cười có phần mệt mỏi, rồi thở dài.

Tôi cũng khẽ hít một hơi thật sâu để em không nhận ra, rồi nói.

「Dùng cái này, mình chơi một trò chơi đi.」

Nói rồi, tôi đặt chiếc hộp giấu sau lưng lên bàn.

「Masaki-kun...」

Iori nhíu mày, vẻ mặt có chút khó xử.

Dĩ nhiên, chiếc hộp tôi đặt lên bàn chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi, Pocky. Không, Pocky không có tội. Nguồn cơn của mọi tội lỗi là gã khốn đó. Nhưng, vì hắn mà Iori có ác cảm với chính món bánh này, tôi thấy thật không vui.

Khi nhìn những hộp Pocky ở siêu thị, đã vài lần em định đưa tay ra lấy, nhưng rồi lại giật mình rụt tay lại. Khi có hộp Pocky đặt trên bàn nhà chúng tôi, em cũng đã vô thức né tránh.

Dù nói rằng đã ổn, không còn để tâm nữa, nhưng em vẫn còn mang mặc cảm hoặc tự ti về chuyện đó. Việc có xóa bỏ được nó hay không là vấn đề của chính em. Nhưng, ít nhất tôi cũng muốn tạo ra một cơ hội để em có thể vượt qua nó.

Nếu tôi có thể dùng kỷ niệm của chúng tôi để ghi đè lên ký ức tồi tệ ấy... thì có lẽ cảm giác ghê tởm hay mặc cảm đó sẽ vơi đi dù chỉ một chút. Có thể nó không phải là một thứ đơn giản như vậy, nhưng làm vẫn hơn là không làm.

「Chơi trò gì thế anh?」

「Chuyện đó thì, còn phải hỏi sao. Nào, nhanh lên.」

Khi tôi mở túi và lấy ra một que Pocky, Iori có lẽ đã chấp nhận, em khẽ bật cười.

「Chắc chắn, với Masaki-kun thì sẽ không thành trò chơi được đâu.」

「Sao lại thế. Phải thử mới biết chứ?」

Nói rồi, tôi ngậm phần bánh quy của que Pocky, rồi chìa phần đầu sô-cô-la về phía Iori.

「...Không thành được đâu mà.」

Iori cụp mày cười, khẽ thở ra một hơi, rồi tao nhã dùng môi ngậm lấy đầu sô-cô-la còn lại.

Dù chúng tôi thường xuyên hôn nhau, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn nhau qua một que Pocky thế này. Mà khoan, cái này... sao lại thấy hồi hộp theo một kiểu khác thế nhỉ. Nghĩ đến việc gã khốn đó cũng đã nhìn thấy cảnh này, tôi lại thấy tức tối.

Thôi, chuyện đó không quan trọng nữa. Vấn đề đã được giải quyết rồi, tôi không được để tâm.

「Vậy, bắt đầu nhé. Một, hai—」

Đó là lúc tôi hô khẩu hiệu và định cắn que Pocky.

Iori rời môi khỏi que bánh, dùng ngón tay nhón lấy nó và rút ra khỏi miệng tôi──rồi cứ thế áp môi mình vào, hôn tôi.

Từ đôi môi chạm nhau, một hương vị sô-cô-la thoang thoảng lan tỏa.

Cứ thế, em âu yếm vuốt ve má tôi, rồi hôn tôi nhiều lần. Những nụ hôn say đắm cứ thế nối tiếp nhau, đến mức xóa nhòa cả hương vị sô-cô-la ban đầu. Tôi cũng vô thức ôm lấy cơ thể em, tham lam chiếm lấy đôi môi và đầu lưỡi của em.

「Thấy chưa... không thành trò chơi được mà, đúng không?」

Khi đôi môi rời ra, Iori nói với vẻ có chút đắc ý. Nhưng mặt em đã đỏ bừng, xem ra cũng đang xấu hổ.

Mà, đúng là không thành trò chơi thật. Trò chơi Pocky vốn dĩ là ai rời miệng trước thì người đó thua, nhưng nếu không rời ra thì sẽ hôn nhau. Thế nhưng, cả hai chúng tôi đều rời miệng khỏi que Pocky khi chưa ăn một miếng nào, mà lại còn hôn nhau. Đúng là chẳng thành trò chơi gì cả.

「Thiệt tình... em ăn gian quá đấy.」

「Vâng. Em đã ăn gian vì muốn được hôn anh.」

「Bởi vậy mới nói...」

Chính những điểm như vậy mới là ăn gian đó, em biết không.

「Sao thế anh?」

「Không có gì.」

Iori có vẻ hài lòng với câu trả lời đó, em cười khúc khích, rồi ăn que Pocky đang cầm trên tay. Cứ thế em nhai rôm rốp hết cả que rồi nuốt xuống.

「...Lâu lắm rồi em mới ăn Pocky thì phải. Nó ngon thế này sao?」

「Vị của nó vẫn vậy mà.」

「Vậy thì, có lẽ là do ăn cùng ai và trong hoàn cảnh nào nhỉ.」

Iori ngồi lại bên cạnh tôi, lấy một que Pocky rồi đưa đến miệng tôi. Tôi cứ thế ăn một cách ngon lành, em hỏi “Ngon không?”, tôi bèn thành thật gật đầu. Khi tôi gật đầu, nụ cười đầy mãn nguyện của em thật sự rất đẹp.

Sau đó, chúng tôi cứ thế cùng nhau ăn hết hộp Pocky, còn kèm theo màn đút cho nhau ăn đầy ngượng ngùng. Nếu để đám bạn ở trường biết được, chắc chắn chúng lại nói những câu vô nghĩa như ép nhau ăn đường hay bị tiểu đường cho xem. Rõ ràng người nạp đường là chúng tôi, thật chẳng hiểu nổi.

Sau khi ăn xong, Iori tựa đầu vào vai tôi, ngả người vào lòng tôi. Tôi cứ thế ôm lấy đầu em, rồi vỗ về nhè nhẹ.

「...Cảm ơn anh.」

Iori khẽ nói.

Tôi không đáp lại, chỉ vuốt tóc em lần nữa rồi hôn lên đó. Ngay sau đó, em ngẩng mặt lên nhìn tôi, và chúng tôi cứ thế áp sát mặt vào nhau.

Chắc chắn, em sẽ không còn ác cảm hay né tránh Pocky nữa.

Đúng là quá khứ tồi tệ không thể xóa nhòa. Nhưng, việc chồng chất lên đó những kỷ niệm đẹp hơn, đến mức không còn bận tâm đến nó nữa, thì chắc chắn là có thể.

Nếu vậy, chỉ cần chồng chất lên đó những kỷ niệm vui vẻ, đến mức không còn bận tâm đến việc đã từng có một quá khứ tồi tệ như vậy là được. Chúng tôi, có rất nhiều thời gian và cơ hội để làm điều đó.

Nói thêm, Mashimo Shino, người đã đạp phải địa lôi, sau khi bị Shin, Futaba và Kanzaki mắng cho một trận, ngày hôm sau đã phải thực hiện một hình phạt trước mặt Iori là ăn hết một bó Pocky (nguyên một hộp) trong một lần để xin lỗi. Dĩ nhiên là không thể ăn hết, cô ấy đã bị nghẹn và phun ra cả một đài phun nước Pocky, khiến mọi người được một trận cười vỡ bụng.

Nghe nói kể từ đó, Mashimo Shino đã trở nên ghét Pocky.

(Hết)

──────────────────────

【Lời bạt】

Hành Trình Cùng Em đã được xuất bản dưới dạng sách.

Trên các trang review của Amazon, tác phẩm cũng nhận được đánh giá cao, nên có lẽ nó cũng thú vị. Ai chưa mua xin hãy cân nhắc nhé.

Rất mong nhận được sự ủng hộ của các bạn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!