Haikyu!! Tiểu thuyết hóa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 1: Câu lạc bộ Bóng chuyền Karasuno, khởi động! - Chương 1: Kết thúc và khởi đầu

Chương 1: Kết thúc và khởi đầu

"Và đó là 'Người khổng lồ tí hon'!!"

Chuyện xảy ra vào kì nghỉ đông năm mình lớp năm.

Mình - Hinata Shoyo, đang đạp xe qua khu phố mua sắm thì nghe thấy giọng của bình luận viên phát ra từ TV và thắng lại.

Một trận đấu thể thao đang được chiếu.

Giải đấu đó là "Giải Bóng chuyền Cao trung Toàn quốc Mùa xuân".

Ngôi trường đó là Cao trung Karasuno ở thị trấn bên cạnh.

Họ đang thi đấu trên một sân đấu toàn quốc được chiếu trên TV.

Mắt mình dán vào một cầu thủ trên màn hình.

Là "Người khổng lồ tí hon", là "số 10 của Karasuno", một người dù không hề quá cao lớn, nhưng lại nhảy cao hơn tất thảy mọi người khác trên sân.

Khi số điểm liên tục tăng dần, cơ thể mình run lên vì phấn khích.

…Nếu mình cũng có thể làm như vậy thì sẽ rất ngầu.

Lúc xếp hàng theo chiều cao thì lúc nào mình cũng phải đứng lên đầu tiên, nên cụm từ "người khổng lồ tí hon" còn rực rỡ với mình hơn nữa.

Mắt mình chẳng thể rời khỏi màn hình, bị cuốn hút theo bóng hình đó, và dù không hiểu mấy về luật bóng chuyền thì mình vẫn theo dõi một lúc.

Và rồi, ba năm ba tháng sau…

"Nhiều người thật đấy…! Nhà thi đấu lớn quá…!"

Hinata Shoyo, giờ đã là học sinh năm ba của Sơ trung Yukigaoka, bước vào nhà thi đấu cho giải Sơ trung, và hít thật sâu.

"Mùi của Air Salonpas nữa!!"

Hinata hào hứng nói, rồi bị đồng đội nhắc nhở cho bình tĩnh lại.

Đương nhiên là cậu ta sẽ thấy hào hứng rồi.

Dù là học sinh năm ba, đây vẫn là lần đầu tiên Hinata tham gia thi dấu.

Sau khi chứng kiến trận đấu của Cao trung Karasuno trên TV, Hinata đã quyết định tham gia CLB Bóng chuyền khi vào sơ trung.

Nhưng khi đó CLB Bóng chuyền Nam chẳng có thành viên nào, thậm chí còn không phải là một câu lạc bộ chính thức.

Bóng chuyền là một môn thể thao có sáu người trên sân cùng một lúc. Với chỉ độc Hinata là thành viên thì sẽ không thể thi đấu được.

Và suốt ba năm qua, cậu đã xin để được tập luyện cùng với những người bạn ở các câu lạc bộ khác.

Cậu bước tiếp bằng động lực và sự quyết tâm.

Ban đầu thì như vậy.

Nhưng rồi dần dần, những thành công nhỏ nhặt trăm lần có một, như một đường chuyền tốt, hóa thành niềm vui.

…Và năm nay đã là năm thứ ba sơ trung của cậu.

Ba học sinh năm nhất tham gia CLB Bóng chuyền, và bạn bè của Hinata còn tới giúp, nên họ đã có thể tham gia giải đấu hằng mong muốn.

"May mắn thật nhỉ… Đi được tới tận giải đấu dù ban đầu chỉ có một mình."

"Thật luôn. Cậu cố hết sức rồi nhỉ…"

Koji (thực ra là thành viên CLB Bóng đá) và Izumin (thực ra là thành viên CLB Bóng rổ) cùng khối nói vậy.

Đằng sau đó, ba học sinh năm nhất đều đang lo lắng.

"Chúng ta đã tới được giải đấu rồi… Nếu đã tham gia thì phải thắng rồi!"

Izumin và mọi người đều bất ngờ vì sự quyết tâm của Hinata.

Ngoài Hinata ra, những người khác đều là năm nhất vừa tốt nghiệp tiểu học, hoặc chẳng biết gì mấy về bóng chuyền.

Đội hình này cũng là vội vã chắp vá lại.

Và chỉ với vừa đủ thành viên, các em năm nhất đã bắt đầu thấy bồn chồn.

Dù vậy… với đội hình này, Hinata rất quyết tâm thắng cuộc.

"Cảm ơn nhé Izumin và Koji, vì đã tới giúp tớ!"

"Thôi đi, ngại quá đấy!"

"Có ba đàn em năm nhất tham gia cũng là phép màu rồi!"

Hinata rơm rớm nước mắt cảm ơn, và thế là cả đội đều cảm thấy hơi ngại ngùng.

Không khí hiện tại của Yukigaoka rất nhẹ nhàng, nhưng hiện tại, họ đang thu hút sự chú ý của các đội khác. Họ còn không nhận ra người khác đang quan sát mình.

"Nhìn kìa, tụi nó đó. Sơ trung Yukigaoka. Cái đội trận đầu đã gặp Kitagawa Daiichi ấy."

"Trường vô danh đấu với ứng cử viên vô địch ấy hả? Xui xẻo thật."

…Đúng rồi. Đối thủ trận đầu tiên của Hinata và mọi người là Sơ trung Kitagawa Daiichi, ứng cử viên vô địch giải đấu lần này.

Đó là một trường nổi tiếng với đội bóng chuyền nam, và họ có đầy cầu thủ giỏi. Nhiều người cao tới nỗi không tin được đó mới chỉ là học sinh cấp hai, và chỉ đi cùng nhau thôi đã tỏa ra khí chất mạnh mẽ áp dảo rồi.

Trong đó có một cầu thủ được các trường khác rất chú ý.

"Ê, nhìn kìa! Cậu ta đó… 'Vua sân đấu' Kageyama Tobio!"

Cảm thấy được đang có người nói về mình, cậu trai tóc đen lườm nguýt.

Nhóm người đang xì xào đông cứng lại khi thấy biểu cảm đáng sợ đó.

"Đáng sợ quá… 'Vua' gì đây?"

"Không biết nữa, nhưng nghe nói cậu ta giỏi lắm. Chuyền hai với cả chỉ huy tài ba đấy."

"Thế hả…"

Chuyền hai là người chịu trách nhiệm chuyền bóng cho người đập bóng.

Chắc cậu ta được gọi là "vua" vì cậu ta rất giỏi, có thể kết nối cả đội với tư cách tháp chỉ huy.

…Khi trận đấu sắp bắt đầu, cả cầu thủ của Yukigaoka và Kitagawa Daiichi bắt đầu khởi động.

Kitagawa Daiichi là một cường trường, và đội cổ vũ ở hẳn một tầm cao khác. Tiếng hô "Kitaichi!" và tiếng cổ động vang vọng từ trên khán đài.

"Khoan… Chúng ta đấu với họ á!? Đây có phải học sinh cấp hai không đấy!?"

Koji và mọi người bị chiều cao và vẻ mặt đối thủ áp đảo, nhưng Hinata nhanh chóng trấn an mọi người.

"Không sao cả! Tớ tự tin vào khả năng nhảy cao của mình lắm! Đối thủ cao cỡ nào thì tớ cũng đập qua hết!"

Hinata nói ra được câu động viên như vậy, nhưng cái bụng của cậu đã nhanh chóng phát ra tiếng ọc ọc phản đối.

"À… Tớ phải đi vệ sinh trước đã…"

"Lát gặp nhá!"

Bình thường Hinata rất năng nổ khỏe khắn, nhưng hễ lo lắng thì lại bị tiêu chảy.

Khi Hinata vội tới nhà vệ sinh lần thứ bao nhiêu chẳng biết nữa, cậu nghe được tiếng bàn tán về Yukigaoka từ mấy người bên chỗ vòi nước.

"Mà cái trường Sơ trung Yukigaoka ở đâu thế? Chưa nghe nói bao giờ."

"Với cả số thành viên cũng ít quá còn gì? Chiều cao cũng chẳng khác gì con nít tiểu học. Tụi đấy tính đấu lại tụi mình kiểu gì?"

Có vẻ đó là học sinh năm hai của Sơ trung Kitagawa Daiichi.

"Ê này! Đừng có coi thường tụi này đây! Bụng tôi lành một phát là sẽ hạ đo ván mấy người, nên chuẩn bị tinh thần để-... hự…"

Hinata im bặt, ôm chặt bụng chịu đau.

Nhưng chỉ nói vậy thì chẳng có ích gì cả.

"Mấy cậu còn không được vào dự bị mà đã nghĩ mình được coi thường đối thủ hả?... Đừng có dựa hơi vào danh tiếng của trường."

Một cậu trai cao lớn tiến tới từ đằng sau, sự hiện diện toát ra áp lực. Kageyama Tobio, học sinh năm ba Sơ trung Kitagawa Daiichi, buông lời mắng đàn em.

Những đứa bị mắng nhanh chóng rời khỏi đó.

Chất giọng trầm thấp vô cảm và cái lườm của cậu ta rõ ràng là "đáng sợ".

Hinata cố hết sự để tỏ vẻ cứng rắn, rằng cậu không bị Kageyama áp đảo.

"Ê, tôi cũng định mắng cậu ta như thế đấy."

"Đừng có ra vẻ ta đây trong khi thể chất của bản thân còn không kiểm soát được. Thế nên người ta mới coi thường cậu đấy."

Hinata đã thấy khó chịu vì cách Kageyama ăn nói ngay lần đầu gặp, nhưng-

"Cậu đến đây chỉ để cho 'tạo kỉ niệm' thôi hả?"

Mắt cậu mở to.

"...Đương nhiên là tới để chiến thắng rồi."

Cuối cùng sáu người bọn mình có thể chơi bóng chuyền trên một sân đấu thực thụ.

Mình đã chăm chỉ, dù có lúc chỉ có một mình, để mơ về ngày này. Mục tiêu của mình không phải chỉ để cho có kỉ niệm.

Nghĩ vậy, cậu lườm Kageyama, người cao hơn cậu tới 20cm.

Kageyama nhăn mặt, nhìn xuống Hinata và nói.

"Cậu có nhận ra chiều cao rất quan trọng trong bóng chuyền không đấy?"

…Bóng chuyền là một môn thể thao nơi cầu thủ đập bóng qua một tấm lưới cao.

Quan trọng nhất là có thể đập bóng cao chừng nào, và có thể chặn nó lại không.

Kageyama nói đúng, đương nhiên là những người cao lớn sẽ có lợi thế hơn.

"Đúng là tôi không cao, nhưng… Nhưng mà!"

Hinata thấp hơn trung bình nam sinh năm ba sơ trung rất nhiều. Biết vậy, Hinata nhìn thẳng vào mắt Kageyama mà khẳng định, "Tôi có thể bay!"

Bất kể khoảng cách thể chất hay kinh nghiệm lớn đến chừng nào, không có trận đấu nào là chắc chắn thua cuộc cả.

Chỉ cần không bỏ cuộc, là vẫn có cơ hội đỡ bóng.

Dù tới bây giờ mới được làm như vậy…

"Tôi sẽ thắng, và thắng, và lại thắng, thi đấu thật nhiều trận."

Kageyama đang định rời đi thì quay lại khi nghe thấy những lời đó và cảm nhận được ánh mắt dán vào lưng mình.

"Vòng thứ nhất, thứ hai, chung kết, hay cả giải toàn quốc. Tôi sẽ đứng trên sân cho tới cuối cùng!"

Hai người họ nghiêm túc lườm nhau.

Và đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của Hinata và Kageyama.

Rồi trận đấu giữa Sơ trung Yukigaoka và Sơ trung Kitagawa Daiichi bắt đầu.

Khoảng cách chiều cao giữa hai đội làm như thể đây là một trận đấu giữa học sinh cấp hai và học sinh tiểu học, và trong lúc khán giả của Kitagawa Daiichi còn đang coi thường Yukigaoka dở dang, tiếng còi báo hiệu trận đấu bắt đầu đã vang lên và cú phát bóng từ Kitagawa Daiichi bay tới.

Koji đan tay đỡ bóng và tung nó lên.

Trong bóng chuyền, ta phải trả bóng về phần sân đối thủ sau ba lần chạm.

"Rồi! Lên được rồi! Nhờ cậu nhé Izumin!"

"Đây!"

Chuyền hai Izumin bằng cách nào đó đã chuyền được cho Hinata đập.

"Cố lên, Sho-chan!"

Hinata, khoác áo số 1, đứng bên trái lưới, bắt đầu chạy đà, tiếng giày cậu đập xuống sàn.

(Đúng là mình thấp, nhưng với đôi chân này mình có thể nhảy qua mọi bức tường… Mọi bức tường!!!)

Khi Hinata nhảy lên trước lưới, hình ảnh "Người khổng lồ tí hon" trên TV cậu thấy khi còn học tiểu học lướt qua.

Hình ảnh đó đã in sâu vào não cậu từ khi ấy, và cậu cũng muốn nhảy được như vậy.

Góc nhà thể chất, một góc sân, lối đi.

Cậu vẫn tiếp tục chơi bóng chuyền, tìm chỗ để tập và nhờ những người bạn không trong đội bóng chuyền.

"Rồi tớ sẽ được chơi trong một trận đấu thôi! Tập hợp đủ mọi người rồi sẽ được!"

Thứ mình luôn hằng mong ước sắp sửa trở thành hiện thực.

Cuối cùng, cuối cùng thì…

Hinata lao lên không trung cùng một tiếng "Rầm", làm tất cả mọi người kinh ngạc.

(À…!? Ra là lời ban nãy cậu ta nói trước nhà vệ sinh không phải nói suông hả!)

Kageyama bật cười ở bên kia tấm lưới.

Hinata vươn tay về phía trái bóng.

Cậu đập hết sức mình.

Nhưng mà…

Ầm!!!

"...!?"

Trái bóng cậu đập qua phần sân đối thủ chưa gì đã rơi xuống ngay chân cậu.

Theo lời của Kageyama, các cầu thủ Kitagawa Daiichi nhảy lên cùng lúc, vươn tay qua tấm lưới. Trái bóng đập vào tay họ, và Hinata đã bị "chặn".

Hinata, người luôn nghĩ khả năng nhảy cao của mình là đủ để thi đấu, không giấu nổi sự ngạc nhiên.

"Xin lỗi… nhé, tớ lỡ mất! Lần sau tớ sẽ ghi điểm!"

Cậu cười với đồng đội, nhưng trong lòng lại ngập tràn lo âu.

…Từ đó, Hinata, người duy nhất của Yukigaoka có thể thực sự tấn công đã bị ghim và không thể tự do ghi điểm.

Các anh nam sinh cao trung hào hứng nhìn Hinata, rồi quay qua Kageyama.

"Trái lại thì Kageyama không tận dụng được hết sức mạnh của đồng đội nhỉ. Khả năng cá nhân của nó thì vượt trội thật, nhưng cứ như thể… đang chiến đấu một mình vậy."

Kageyama rõ ràng đang phô ra hết khả năng của mình, chuyền bóng với tốc độ nhanh tới mức tay đập đội mình cũng không theo kịp.

Hinata và những người khác ở Yukigaoka không bắt kịp với lối tấn công đó. Nhưng cả đồng đội của cậu ta cũng chật vật với những cú chuyền đó vô cùng.

"Nhanh nữa lên!"

Đồng đội của Kageyama tặc lưỡi.

"Nghiêm túc thế làm gì? Bên đấy có chắn bóng gì đâu…"

"Thế bao giờ các cậu mới định chơi nghiêm túc đây!? Tới tận chung kết hả!?"

Kageyama không giấu nổi sự gắt gỏng với người đồng đội vì coi thường đối thủ mà không cố gắng hết sức.

Dù bầu không khí dần tệ đi, trận đấu vẫn tiếp tục, và Yukigaoka đỡ trượt một cú giao từ bên Kitagawa Daiichi.

"Một cú nữa nhé!"

Service ace là điểm khi đối thủ không thể trả lại cú giao bóng.

Ai cũng nghĩ, "Không đỡ được đâu!" khi trái bóng bay qua phần sau sân của Yukigaoka.

…Trừ Hinata, người đang lao tới, và Kageyama, người đang dõi theo.

(Vẫn chưa rơi, vẫn chưa rơi!)

Hinata lao theo trái bóng tới tận tường nhà thi đấu và trả được bóng!

…Cậu cố làm thế, nhưng tay Hinata trượt mất và bóng rơi xuống. Cuối cùng thì điểm thuộc về Kitagawa.

"Khỉ thật!"

"Ừm… em xin lỗi, em… đỡ trượt mất."

Năm nhất của Yukigaoka, người đã đỡ bóng sai, lao tới chỗ Hinata, người đã vật xuống sàn sau khi đỡ bóng.

"Không sao, lần sau sẽ được thôi!"

Hinata vui vẻ nói khi đứng dậy.

Nhưng cậu năm nhất nói khẽ.

"Dạ, ừm, lỡ bị chấn thương thì sao…? Mình còn không đủ khả năng đánh bại họ… Tại sao… Anh lại làm tới vậy…"

Sao lại nghiêm túc tới vậy với một đối thủ vượt trội hơn hẳn?

Khoảng cách điểm số đã quá lớn để lật ngược.

Sự khác biệt về kỹ năng và kinh nghiệm.

Sao lại không bỏ cuộc mà cứ đuổi theo bóng để rồi mất tinh thần…

Không chỉ em năm nhất đã hỏi, mà cầu thủ bên Kitagawa Daiichi cũng để ý xem Hinata sẽ trả lời ra sao.

"Ờm… Ể? Anh không rõ lắm… Nhưng mà…"

Hinata suy nghĩ một lúc, rồi nhìn lên.

"Chúng ta chưa thua mà phải không?"

Cậu nói không chớp mặt, biểu cảm nghiêm túc tới đáng sợ.

Đáng sợ quá!

Nghe thấy vậy, các em năm nhất suýt bị bầu không khí tỏa ra từ Hinata đè nát.

Trong lúc đó, Kageyama, đang theo dõi từ bên kia tấm lưới, cũng… cảm thấy trái tim mình phản ứng với lời của Hinata.

Phải rồi, chỉ đơn giản như vậy thôi.

Dù đường bóng khó khăn tới cỡ nào, chỉ có một lý do để tiếp tục đuổi theo nó.

Vì trái bóng vẫn chưa rơi.

Dù ở thế bất lợi thế nào, chỉ có một lý do để tiếp tục chiến đấu.

…Vì vẫn chưa thua…!

Đôi tay này, đôi chân này.

Trái bóng bằng cách nào đó đã được đồng đội chuyền tới cho Hinata.

Khi nhảy lên chắn, Kageyama kinh ngạc trước ánh mắt của Hinata khi đó.

(Tên này nghiêm túc…)

Rầm!

Hinata đập trái bóng.

Nó bật khỏi tay cầu thủ bên Kitagawa Daiichi và bay khỏi sân. Nhưng Yukigaoka đã ghi điểm trước khi có ai đuổi theo.

"Phải đuổi bóng đến cùng chứ!"

"Được rồi…"

"Trận đấu chưa kết thúc thì đừng có tự mãn!"

Kageyama tiếp tục nổi giận, và đồng đội trả lời:

"Biết rồi, nhưng… lật ngược tỉ số là không khả thi đâu."

Họ đã thắng hiệp đầu tiên, và tỉ số là 24-8, ở điểm quyết định.

Một hai điểm cũng không xoay chuyển tình thế, nên lãng phí sức lực là không cần thiết.

Dù vậy, Kageyama vẫn chỉ về Hinata phía bên kia và hét:

"Điểm vừa nãy không phải là phép màu. Là họ có được! Cậu ta… đã cướp nó! Cướp được điểm!!"

Những gì Hinata nói trước nhà vệ sinh ban nãy đều là sự thật.

Và họ hoàn toàn nghĩ mình có thể đánh bại đối thủ khó nhằn này.

Sự nghiêm túc đó vừa làm Kageyama sợ hãi và ngưỡng mộ.

Và rồi, một trái chance ball cho Sơ trung Yukigaoka cơ hội tấn công xuất hiện.

Năm nhất đỡ bóng từ bên Kitagawa Daiichi, và Izumin năm hai định chuyền qua bên trái cho Hinata… nhưng…

"Á!"

Trái bóng trượt khỏi tay Izumin và bay về phía bên kia.

Bay theo quỹ đạo mà cả Izumin lẫn Hinata đều không thể đoán trước.

Nhưng không có ai ở đó…

Lẽ ra ra vậy.

"!?"

…Chỉ trong thoáng chốc.

Khi Kageyama nhận ra, Hinata đã nhảy lên ở bên cánh phải.

"Chết tiệt!"

(Lẽ ra cậu ta phải ở cánh trái. Lẽ ra cậu ta đã bị chặn… Tại sao lại ở cánh phải??)

Kageyama và mọi người vội vã đuổi theo.

Nhưng dù có vươn tay ra, họ vẫn không với tới cú nhảy của Hinata.

Trái bóng bay vút qua và các tay chắn đều không theo kịp.

Người đỡ bóng còn chưa kịp phản ứng, trái bóng đã đập xuống sàn. Có vẻ như Yukigaoka đã ghi điểm, nhưng trái bóng lại vượt biên một chút… Trọng tài làm dấu "ra ngoài".

Đó là điểm số thứ 25 của Kitagawa Daiichi, và tiếng còi kết trận vang lên.

Tỉ số là 2-0.

Sơ trung Kitagawa Daiichi thắng.

…Thế nhưng cầu thủ Kitagawa Daiichi nào cũng có vẻ hơi khó chịu.

Chỉ có Kageyama nhăn mặt.

(...Mình chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ta.)

Cú nhảy từ một vị trí không tốt.

Đường chuyền sau lưng vì lỗi sai của chuyền hai.

Tại sao cậu ta có thể đập được dù không thể nào dự đoán trước?

Cậu ta còn có thể phản ứng lại sao…?

Kageyama tiến tới chỗ Hinata đang buồn rầu thua cuộc sau tấm lưới để tra hỏi.

Mắt cậu ánh lên một chút thất vọng và ghen tị.

(...Dù thể chất vượt trội, phản xạ, khả năng điều khiển cơ thể, và tham vọng chiến thắng-)

"Cậu đã làm cái quái gì suốt ba năm qua thế hả!?"

Một cầu thủ giỏi như Kageyama chỉ nói vậy vì đã nhận ra được tiềm năng của đối thủ.

Hinata sững lại khi nghe thấy.

Cậu đã được chơi trận đấu đầu tiên và cuối cùng trong sự nghiệp sơ trung của mình.

Nhưng tổng thời gian trận đấu chỉ có 31 phút.

Cậu yêu bóng chuyền, và muốn chơi nó mãi.

Cậu nghĩ mình đã cố gắng hết sức theo cách của mình.

Nhưng đối thủ thì băn khoăn, "Cậu đã làm gì?" vì kỹ năng của cậu tệ tới mức đó.

Cậu có thể cố gắng hơn nữa suốt ba năm qua hả…?

Hinata nghiến răng, chẳng nói lại lời nào.

"Thôi đành vậy. Đối thủ là ứng cử viên toàn quốc mà. Xui xẻo thôi."

"Từ đầu đã không thắng được rồi."

Thành viên Sơ trung Yukigaoka rời nhà thi đấu sau trận thua ngay từ vòng đầu tiên.

Khi Koji nói vậy, cậu nhìn thấy cầu thủ bên Kitagawa Daiichi đi về phía mình.

Tới sau khi thi đấu, Hinata mới biết rằng Kageyama, một trong số đó, là một chuyền hai tài ba mang danh "Vua sân đấu".

"...Dù đối thủ mạnh hay yếu tới nhường nào, kết quả chỉ có thắng hay thua. Nếu thua thì không thể đứng trên sân đấu nữa."

"?"

Hinata lẩm bẩm với một khuôn mặt nghiêm túc và chạy vọt đi.

Cậu đứng sau lưng Kageyama mà nói thẳng.

"Cậu! Cậu là "Vua" thống trị sân đấu!"

Kageyama giật mình quay lại, thấy đó là Hinata thì mắt mở to.

"...Tôi sẽ đánh bại cậu và ở lại sân đấu…!!!"

Hinata nước mắt tèm nhem đã buông lời khiêu chiến Kageyama.

Kageyama đã nhận ra từ trận đấu trước đó rằng đây không phải nói suông.

"...Chỉ có người chiến thắng, kẻ mạnh nhất, được ở lại sân đấu thôi." Cậu ta nhìn thẳng vào mắt Hinata và đáp lại.

"Nếu cậu muốn ở lại, thì mạnh lên đi." Hai người họ đối đầu với tư cách đối thủ, và cũng là những người cùng đam mê bóng chuyền.

Sau một quãng lườm nhau, Kageyama rời đi.

Nhìn theo bóng lưng ấy, Hinata tự thề, "Mình sẽ đánh bại Hinata."

(Mình chỉ thiếu luyện tập, kinh nghiệm, huấn luyện viên, đồng đội thôi…)

Chơi trong một trận đấu làm cậu nhận ra bóng chuyền là một môn thể thao sáu người.

Mình không thể làm được một mình.

Mình không thể thắng được một mình.

Vẫn còn rất nhiều thứ mình có thể làm!

Nhận ra vậy, Hinata tham gia CLB Bóng chuyền Nữ, đội của các bà mẹ trong khu phố, hoặc tất cả mọi chỗ cậu có thể tham gia để trau dồi kỹ năng.

Cũng với đam mê cháy bỏng ấy, cậu rất chăm chỉ học hành cho bài kiểm tra đầu vào.

Chỉ để được "thắng trận" khi lên cao trung.

Ngôi trường cậu muốn học đã được quyết định từ ngày cậu thấy buổi phát sóng trên TV.

Mùa xuân năm nhất cao trung.

Nhìn lên tòa nhà của Cao trung Karasuno tỉnh Miyagi, trái tim Hinata tràn đầy sự hào hứng, cậu vội thay đồ thể dục và lao khỏi lớp sau buổi khai giảng.

"Này, cậu kia, đã thay đồ thể dục rồi cơ à! Chọn được câu lạc bộ chưa!?"

Cậu lướt như gió trên hành lang, khi các anh khóa trên đang bận bịu tuyển thành viên.

"Câu lạc bộ Bóng chuyền ạ!"

Thấy bao nhiêu câu lạc bộ đi nữa thì Hinata vẫn không thay đổi suy nghĩ.

(Đây rồi, đây rồi! Karasuno, tập luyện chăm chỉ từ giờ, và…)

Khi chạy, gương mặt Kageyama lướt qua tâm trí cậu.

Cậu sẽ không để ai nói "Cậu đã làm gì thế?" nữa.

Cậu sẽ trả thù được "Vua", người chắc chắn đã nhập học vào trường top đầu tỉnh… khi ở Karasuno.

(Mình đã nghĩ vậy.)

Khi Hinata bước vào nhà thể chất số hai, nơi CLB Bóng chuyền Nam tập luyện, thứ cậu thấy là…

Bộp, bộp…

Một cậu trai tóc đen đang đập bóng xuống đất.

Cậu ta cao hơn Hinata gần 20cm, tay chân cũng dài.

Mắt cậu ta hẹp và sắc bén.

…Không thể nào sai được.

"C… Cậu làm gì ở đây!?"

Hinata hét lớn, chỉ thẳng tay, và cậu trai tóc đen kia ngạc nhiên quay đầu.

Khi mắt họ chạm nhau, Hinata biết chắc.

Đương nhiên, không phải ai khác ngoài Kageyama Tobio, nhà "Vua" mà Hinata muốn đánh bại hơn tất thảy ai khác.

Nhà thể chất số hai của Cao trung Karasuno, 25 phút trước giờ hoạt động câu lạc bộ.

Họ vẫn chưa biết về "phản ứng hóa học" sau lần tái ngộ bất ngờ này…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!