Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21683

Heat the pig liver

(Hoàn thành)

Heat the pig liver

Takuma Sakai

Giờ thì, chú heo vốn chẳng thể sử dụng bất kì ma thuật hay kỹ năng nào, sẽ phải tận dụng tối đa tri thức, óc nhạy bén và cả khứu giác của mình để cứu lấy cô gái đang mắc kẹt giữa vòng xoáy định mệnh!

78 5

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 94

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1269

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4825

Tập 02 - Chương 36: Nói Một Đằng Làm Một Nẻo!!

Chương 36: Nói Một Đằng Làm Một Nẻo!!

 

"Nuaaa... Đếch muốn điiiii."

Tôi nhốt mình trong phòng vệ sinh nam và gào lên.

Quả không hổ danh trường quốc lập.

Nhà vệ sinh sạch bong kin kít.

Mà thực ra, do số lượng nam sinh ít quá nên chắc cũng chẳng dùng đến mức bẩn được.

Kệ đi.

『Vẫn còn lải nhải à. Cái sự lì lợm của cậu đúng là đáng nể đấy.』

Hehe.

『Không phải khen đâu nhé.』

Chỉ còn ít phút nữa là đến giờ hành quyết công khai dưới cái tên mỹ miều Đại hội Thi đấu.

Tại sao một thằng vừa mới là người thường như tôi lại bị lôi vào cuộc chiến sử dụng năng lực giết người không rõ nguồn gốc này chứ...

Tuyệt đối vô lý...

Hội nhân quyền đâu, cứu tôi với.

『Nhưng mà, dù cậu có trốn trong nhà vệ sinh thì cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Đăng ký rồi, giờ mà chạy thì chỉ tổ mang tiếng xấu thôi.』

Cay thật, nhưng con ký sinh trùng nói đúng.

Đúng là thế thật.

Tôi chẳng nghĩ ra được cái cớ nào để chạy trốn mà vẫn giữ được đánh giá tốt cả.

Hay là bảo vì tin tưởng vào Shiramine và mong cậu ấy trưởng thành nên tôi cố tình không ra mặt...?

...Không ổn.

Nghe chả hiểu gì sất, chắc chỉ có mỗi Kakushigi là vui thôi.

Con nhỏ đó bị làm sao ấy.

Chắc là phải làm thôi nhỉ.

...Nhà vệ sinh cũng không có cửa sổ nữa chứ.

『Nếu có cửa sổ thì chắc cậu chuồn từ đời nào rồi...』

Chạy trốn đường đường chính chính thì khó lắm.

『Trận đầu tiên, Lớp 1 và Lớp 2. Các tuyển thủ vui lòng tập trung.』

Một giọng nói khác với giọng con ký sinh trùng vang lên.

A~a, tôi không hiểu tiếng Nhật nha!

『Kìa, gọi cậu đấy.』

Hả, gì cơ?

『Tự nhiên mất khả năng nghe hiểu tiếng Nhật à?』

Đành chịu thôi.

Cố thủ trong nhà vệ sinh cũng chẳng giải quyết được gì.

Thôi kệ.

Cứ ra đó rồi tùy cơ ứng biến giương cờ trắng cho đẹp mắt vậy.

『Lần trước cũng nghĩ thế xong bị Shiramine tẩn cho ra bã còn gì.』

Cái đó là tại con mụ giáo viên loli chết tiệt, bảo là thị phạm năng lực mà thấy đánh nhau tay đôi cũng đếch thèm can ngăn chứ bộ.

Vừa nghĩ tôi vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi dọc hành lang.

Thôi thì đi thẳng đến đấu trường luôn vậy.

『Trong đầu cậu thì chỗ đó đã thành đấu trường rồi à...』

Gọi cái chỗ đó là sân trường thì sai quá sai.

Rõ ràng là đấu trường sinh tử mà...

"Hử?"

Đang lê bước với tâm trạng chán chường thì thấy một bóng người trên hành lang.

Đó là cô nàng học sinh chuyển trường mặt lạnh như tiền, Jane Grey.

"...Tôi đã đợi cậu, Kuchinashi-san."

"Grey à. Có chuyện gì thế, ở chỗ này?"

Grey nhìn tôi với khuôn mặt vô cảm thường thấy.

Việc không gây cảm giác rùng rợn mà chỉ thấy thiện cảm đơn thuần là nhờ vào ngoại hình trời phú của cô nàng.

Mà, vẫn chưa bằng tôi đâu.

Cơ mà, tại sao Grey lại ở đây...

Tuy thuộc phe Độc lập nhưng cô nàng thân với phe Shiramine hơn, nên nếu đi cổ vũ cho hắn thì còn hiểu được...

Sao lại tìm đến tôi...

A! Chẳng lẽ định thay tôi thi đấu?

Nữ thần đây rồi?

"Tôi muốn nói chuyện với cậu một chút."

A, có vẻ phiền phức rồi đây.

Hơn nữa, nghe giọng thì có vẻ không phải chuyện thi đấu hộ.

Được rồi, từ chối thôi.

"Xin lỗi nhé, tớ sắp phải thi đấu rồi. Để sau được không?"

Tôi cười trừ.

Tiện thể nói thêm, sau đó tôi sẽ kiếm cớ chuồn lẹ.

Nào, tránh đường giùm cái.

Tôi còn phải nghĩ cách đầu hàng sao cho ngầu nữa chứ!

"Sẽ xong nhanh thôi."

Tuy nhiên, Grey không có ý định nhượng bộ.

A~, trời ơi. Phiền phức quá đi.

Tôi cố giấu sự khó chịu, hỏi lại.

Chắc là mấy chuyện vặt vãnh thôi chứ gì.

"Chuyện gì thế?"

"Tôi muốn cậu cứu lấy đất nước chúng tôi."

Không rảnh...

Tôi đang đứng giữa đấu trường.

Hết đường chạy rồi...

Sự xuất hiện của tôi khiến khán giả reo hò ầm ĩ.

Chà, thì tôi đẹp trai mà.

Chuyện đương nhiên thôi.

Nhưng mà, cái đám đang hò reo này toàn là lũ rác rưởi thích xem trẻ vị thành niên giết nhau để mua vui.

Đạo đức vứt cho chó gặm hết rồi à?

Thật sự, biết nhục đi.

"Đến muộn thế. Tưởng cậu chạy trốn rồi nên tôi đang nguyền rủa cậu đấy."

Kirako lướt tới gần, ném cho tôi cái nhìn sắc lẹm.

Thản nhiên thú nhận là đang nguyền rủa người khác luôn kìa.

Sợ vãi, đừng có làm thế.

"Hừ. Tôi đời nào bỏ lại cô mà chạy trốn chứ?"

"Làm ơn đừng có nói dối trơn tru như thở thế được không?"

Ơ kìa? Bị nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ kìa?

Lạ thật.

Bình thường mấy đứa con gái khác dễ bị lừa lắm mà...

Quả nhiên, Kirako là kẻ thù không đội trời chung.

Liệu có cách nào tiễn cô ả lên bảng đếm số trong Đại hội Thi đấu lần này không nhỉ?

Bắn nhầm, mồi nhử, bia thịt...

"A, Kuchinashi-kun! May quá, tớ lo lắm đấy. Có chuyện gì vậy?"

Đang lên kế hoạch thủ tiêu Kirako thì Shiramine đi tới.

Khó mà nói là bị một con nhỏ Châu Âu hâm dở bắt chuyện được.

"Được các bạn cùng lớp cổ vũ nhiệt tình quá nên tớ phải nán lại đáp lễ ấy mà."

"V-Vậy sao. Cậu còn nổi tiếng hơn tớ nữa, thật đáng mừng..."

Có vẻ hắn không thích việc có người nổi tiếng hơn mình.

Thằng này phiền phức thật đấy.

Mấy cái sự nổi tiếng với đám tạp nham đó tôi cho không cậu đấy.

Chỉ là, những cô nàng giàu có muốn nuông chiều tôi thì đừng hòng tôi nhường.

Cậu ta tự kỷ ám thị cũng được, nhưng trong Đại hội lần này tôi cần Shiramine hoạt động hết công suất và chịu đòn thay tôi.

Nên nâng cao sĩ khí cho hắn chút thì hơn.

Tôi vừa ngán ngẩm vừa khoác vai hắn.

"Đồ ngốc này. Shiramine, cậu sẽ tỏa sáng rực rỡ trong trận chiến này. Khi đó..."

"Kh-Khi đó?"

Shiramine nuốt nước bọt ực, nhìn tôi đầy mong đợi.

Tôi nở nụ cười trấn an dành cho hắn.

Khuyến mãi đặc biệt đấy nhé.

Nụ cười tỏa nắng của tôi có giá trị ngang ngửa kho báu khổng lồ đấy.

"Không chỉ con gái trong lớp, mà ngay cả Kirako cũng sẽ ngưỡng mộ cậu. Shiramine đại Harem hoàn thành!"

"Đ-Đại Harem!"

Mắt Shiramine sáng rực lên lấp lánh.

Tiện thể nói thêm, tôi ghét Harem cực kỳ.

Có gì vui khi phải hầu hạ một đống người dưng nước lã chứ.

Lo lắng cho từng người một chắc tôi kiệt sức mà chết.

Quả nhiên, làm trai bao cho một đại phú bà là chân lý.

"Cố gắng được chứ?"

"Đương nhiên rồi! Cứ giao hết cho tớ!"

Toàn thân tỏa ra hào quang lấp lánh, Shiramine đứng dậy.

Được rồi, kích động thành công.

Chắc chắn hắn sẽ hăng hái làm bia đỡ đạn cho xem.

Dễ dắt mũi thật.

『Cậu đúng là...』

"Khích tướng thế có ổn không đấy? Hắn mà làm hỏng việc gây nguy hiểm cho tôi là tôi không tha đâu nhé."

Kirako thì thầm.

Nguy hiểm đến với cô thì có vấn đề gì đâu.

Nói cái gì thế con nhỏ này?

"Ổn mà. Thằng này mạnh vãi chưởng ra."

"Công nhận, cậu bị đánh tơi bời còn gì."

"Cười cái gì? Không vui tí nào đâu nhé."

Đó là nỗi nhục và mối hận tôi sẽ khắc cốt ghi tâm suốt đời.

Dù sau này có chuyện gì xảy ra, tôi tuyệt đối không tha thứ cho Shiramine.

Chết cũng không tha.

Tiện thể, cả con mụ giáo viên ngu ngốc Urazumi nữa.

F*ck you.

"Tuy nhiên, không được chủ quan đâu. Đối thủ là Kurosugi-kun đấy."

"À, cái thằng..."

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh thằng nhãi ranh kiêu ngạo đó.

Du côn rởm đời.

Nhắc mới nhớ, trận đầu là đấu với lớp của nó à.

Mà, cái trường này mỗi khối có 4 lớp thôi, kiểu gì chả đụng nhau sớm.

Yankee thì chắc cũng quen đánh đấm, nhưng lần này là chiến đấu bằng năng lực đặc biệt.

Chừng nào còn có Shiramine, kẻ tàn bạo vô nhân đạo đã đơn phương hành hạ tôi, thì phe ta không thể thua được.

Thắng chắc.

"Nhưng mà, Shiramine-kun mạnh hơn đúng không? Trông cậy cả vào cậu đấy nhé!"

Kirako tranh thủ sáp lại gần nịnh nọt.

C-Con nhỏ này...! Mồm thì chê Shiramine ỏng eo, thế mà giờ...!

Shiramine! Bảo vệ cả tớ nữa!

Tuy nhiên, cậu ta lại tỏ vẻ khó xử.

"Tớ cũng muốn đáp lại kỳ vọng lắm, nhưng chuyện đó thì chưa biết được đâu."

"...Hả?"

Hả?

Kirako bối rối, tôi cũng bối rối.

Trong lúc đó, 3 người của Lớp 2, dẫn đầu là Kurosugi, đang chậm rãi tiến lại.

"Yo. Không ngờ lại gặp tụi mày ngay trận đầu. Nhớ làm tao vui đấy nhé?"

"Ừ, bọn này không thua đâu!"

Hai người đang diễn vở kịch thanh xuân nhiệt huyết gì đấy, nhưng tôi không có tâm trí đâu mà mỉm cười theo dõi.

Chờ chút.

Nhắc mới nhớ, Kurosugi cũng là Thất Anh Hùng đúng không?

Chẳng lẽ, hắn cũng ngang ngửa, hoặc thậm chí còn mạnh hơn Shiramine?

" "............" "

Tôi và Kirako nhìn nhau.

Nói một đằng làm một nẻo rồi!!

(Khác với kịch bản!!)

『Có gì khác đâu.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!