Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21685

Heat the pig liver

(Hoàn thành)

Heat the pig liver

Takuma Sakai

Giờ thì, chú heo vốn chẳng thể sử dụng bất kì ma thuật hay kỹ năng nào, sẽ phải tận dụng tối đa tri thức, óc nhạy bén và cả khứu giác của mình để cứu lấy cô gái đang mắc kẹt giữa vòng xoáy định mệnh!

78 6

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 96

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1272

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4831

Tập 02 - Chương 41: Hừ, Dễ Dắt Mũi Thật

Chương 41: Hừ, Dễ Dắt Mũi Thật

 

"Không thể tin nổi..."

Tôi vừa cảm nhận được sự mềm mại dưới đầu, vừa nhìn trần nhà lẩm bẩm.

Giọng nói đó chứa đầy sự phẫn nộ mà ngay cả bản thân tôi cũng nhận ra.

Không, thật sự không thể tin nổi.

Tôi mới chỉ là học sinh lớp 10 thôi mà?

Lẽ ra phải là học hành tà tà, kiếm một vị trí kha khá trong lớp, rồi tán tỉnh mấy em gái có tiềm năng, thế mới là bình thường chứ?

Vậy mà, cái quái gì đang xảy ra với tôi thế này.

Phải dùng sức mạnh siêu nhiên đánh nhau với đám Chuuni (ảo tưởng sức mạnh) thích thể hiện, cơ thể đầy thương tích, lại còn phải làm trò mua vui cho đám người tởm lợm thích xem trẻ vị thành niên giết nhau nữa.

Cái quái gì đây.

Đạo đức xã hội này còn thua cả thời trung cổ, à không, thời cổ đại ấy chứ?

"...Cái cách nói chuyện đó là sao. Chẳng lẽ cậu muốn tôi hùa theo nữa à?"

Kirako nhìn tôi bằng ánh mắt cá chết đầy vẻ ngán ngẩm.

Khốn kiếp, dám nhìn xuống ông đây à...

Mà, tôi đang gối đầu lên đùi cô ta thì bị nhìn xuống là đương nhiên rồi.

"Không cần hùa theo đâu."

"Đừng có dỗi."

Cô ta xoa đầu tôi.

Tôi muốn hất tay cô ta ra lắm, nhưng vì quá mệt mỏi nên chẳng buồn động đậy.

Thế này thì mai kiểu gì cũng đau cơ cho mà xem.

Tôi biết thừa.

Nghĩ đến việc phải chịu đựng nỗi đau địa ngục đó là tôi thấy chán đời kinh khủng.

"Nhìn đi, Kirako. Cái cơ thể đầy thương tích này. Cô thấy sao?"

"Vui mắt."

"Con khốn này..."

Thấy Kirako cười nham hiểm, tôi không giấu nổi cơn giận.

Dù không bị gạch đá đập trực diện, nhưng mấy mảnh vụn bay sạt qua cũng đủ rạch nát da tôi rồi.

Hậu quả là cơ thể và khuôn mặt tuyệt mỹ của tôi đầy vết thương.

Nếu để lại sẹo thì tôi thề không tha đâu.

Thất Anh Hùng là danh gia vọng tộc đúng không?

Tôi sẽ vắt kiệt tiền viện phí và bồi thường cho đến xu cuối cùng...

"Mà này, tại cô mà lại có thêm trận chung kết đấy. Tính sao đây."

"Yên tâm. Không còn ai mạnh cỡ Kurosugi nữa đâu. Thằng đó là ngoại lệ, được giáo dục anh tài từ nhỏ trong Thất Anh Hùng mà."

Cũng phải.

Dù là chung kết nhưng chắc cũng không còn ai đạt trình độ như Kurosugi hay Shiramine nữa.

"Ra vậy. Tức là chỉ cần một mình Kirako là đủ cân tất đúng không?"

"Cái gì mà 'tức là' hả? Suy luận lệch lạc quá đấy."

"Yên tâm. Tôi sẽ gán ghép Shiramine cho cô nữa."

"Tôi đã bảo là ghét mấy cái gia tộc phiền phức như Thất Anh Hùng rồi mà?"

Con nhỏ này tự tin đến mức nghĩ mình có thể dễ dàng cưa đổ Thất Anh Hùng nếu muốn.

Mà, tôi cũng dư sức.

Đang suy nghĩ miên man thì có tiếng gõ cửa Cốc cốc.

"Vào đi~"

"Oặc!?"

Chỉ trong nháy mắt.

Kirako bật dậy và lên tiếng.

Hậu quả tất yếu là cái đầu đang được gối lên đùi của tôi đập cái bốp xuống sàn.

Đauuu!

"Ây dà, vất vả rồi! Hai người tuyệt lắm nha. Thắng được cả con trai nhà Kurosugi... Mà sao cậu lại ôm đầu quằn quại thế kia?"

Người bước vào là Kakushigi, Tachibana và các bạn cùng lớp.

Vẫn tàng hình như mọi khi nên khó nhận ra Kakushigi.

Nhưng tôi biết cô ta đang nhìn tôi và hỏi với giọng nghi hoặc.

"Do vui mừng quá độ nên cậu ấy nhảy múa rồi ngã đấy ạ. Thiệt tình, Yoshihito thật là..."

C-Con nhỏ này...!

Chính nó làm tôi đập đầu xuống đất mà dám đổ tại tôi...!

Lại còn bịa ra cái lý do xấu hổ vãi chưởng nữa chứ!

"Hể~. Cũng có lúc dễ thương ghê ha. Tui cứ tưởng cậu là ông già khô khan chứ."

Cô có ấn tượng gì về tôi thế hả?

Ông già khô khan là cái quái gì.

Tôi đang hừng hực sức sống thế này cơ mà.

Đang nghĩ thế thì Tachibana hyoko hyoko tiến lại gần.

Mắt cô nàng sáng lấp lánh.

Gì thế?

"À ừm, Tachibana thấy cậu tuyệt lắm! Chỉ muốn nói thế thôi!"

"Thế à..."

Giọng Tachibana đầy phấn khích.

Nhưng lòng tôi thì chẳng vui nổi.

Không, nếu cô nói kiểu "Tớ sẽ chiến đấu thay cậu" hay "Tớ sẽ làm khiên thịt cho cậu" thì tôi cũng phấn khích lắm đấy...

"Mấy người khác đâu?"

"Đang bận an ủi thiếu gia rồi. Mấy bạn nữ thì đang tâng bốc chị Kuromitsu. Còn chị em nhà Yukuhashi thì cô chị buồn ngủ nên cô em cõng về rồi."

Không quan tâm lắm, nhưng tôi hỏi để không làm gián đoạn cuộc trò chuyện.

Hỏi về mấy đứa bạn cùng lớp thì, ôi thôi cái lũ này...

Lũ khốn nạn.

Tôi vừa làm nên chiến công hiển hách thế mà chẳng có một lời khen ngợi nào...

"Muốn được khen à? Hết cách rồi nha~. Nè, cho phép cậu sà vào lòng tui đấy?"

"Có thấy gì đâu."

Chắc là cô ta đang dang rộng hai tay, nhưng tôi chẳng thấy gì sất.

Với lại, nhiệt độ cơ thể người ghê chết đi được, xin kiếu.

『...Thế còn cái vụ gối đầu lên đùi Kuromitsu-san thì sao?』

Bạn thuở nhỏ mà.

Từ bé đã thế rồi nên cơ thể quen thôi.

Chắc thế.

"Kuchinashi-san."

"Hử?"

Có người gọi tôi.

Nhìn sang thì thấy Jane Grey, kẻ đào tẩu từ Châu Âu.

Lại là cô à!

Lúc nãy trước khi thi đấu cô đã nói mấy chuyện khó hiểu rồi, tôi ghét lắm đấy!

Không muốn nói chuyện!

"Tôi có thể nói chuyện một chút được không?"

Không được.

"À, ừ."

"Ồ~... Được chính cô nàng Grey mời gọi cơ đấy. Ngoài Kuchinashi-kun ra cô ấy còn chẳng thèm nói chuyện với ai. Chà chà, đào hoa ghê, ghen tị quá!"

Kakushigi cười khúc khích trêu chọc.

Đào hoa cái khỉ mốc.

"Có chuyện gì không?"

Tôi hỏi Grey, người vừa gọi tôi ra.

Thực sự là phiền phức quá đi.

Nói sao nhỉ, cô ta toát ra cái mùi rắc rối nồng nặc.

Dây dưa với cô ta là y như rằng gặp chuyện chẳng lành.

Cảm giác mách bảo thế.

Mà, chỉ riêng việc xuất thân từ Châu Âu đã diệt vong cũng đủ rắc rối rồi.

"Cậu còn nhớ lời thỉnh cầu trước đó của tôi không?"

"Đương nhiên. Mới vừa nãy thôi mà."

Lại chuyện đó à.

Tôi chán ngấy rồi.

Đã từ chối rồi thì bỏ cuộc đi chứ.

Muốn thử lại thì cũng phải để thư thư một thời gian chứ.

Mới vài tiếng đồng hồ, đùa nhau à?

Lời thỉnh cầu của Grey là giải phóng Tổ quốc đang bị quái vật chiếm đóng.

Và cô ta muốn tôi giúp một tay.

...Không, đời nào tôi nhận lời?

"Nếu vẫn là chuyện đó thì tôi chỉ có thể từ chối thôi. Tôi không nghĩ mình có thể giúp gì cho cô trong chuyện đó đâu."

"Tôi đã xem trận đấu vừa rồi. Sức mạnh thật tuyệt vời. Cậu và Kuromitsu-san. Các cậu khiêm tốn quá, nhưng chắc chắn các cậu có thể trở thành sức mạnh của chúng tôi... có thể cứu giúp người dân. Làm ơn, làm ơn hãy suy nghĩ lại đi?"

Tại sao tôi phải bán mạng vì người dưng nước lã chứ.

Con nhỏ này bị ngu à?

"Grey-san. Tôi không phải anh hùng. Tôi không thể nói những lời cao cả như vượt biên giới, lao vào vùng đất nguy hiểm đầy rẫy ma vật, liều mạng chiến đấu vì những người không quen biết được."

"...Cậu nói rất đúng. Nhưng mà, nhưng mà...!"

Gương mặt vô cảm vỡ vụn, Grey đau khổ.

Những lời tôi vừa nói là tiếng lòng chân thật 100%.

Chỉ cần thế này là đủ để từ chối rồi.

Nhưng tôi vẫn bồi thêm một câu.

Bị nghĩ là kẻ ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân thì cũng khó chịu.

Tôi tỉ mỉ lắm đấy, nhất là về đánh giá của bản thân.

"Nhưng mà!"

Tôi cao giọng để thu hút sự chú ý của Grey.

Nào, hãy cảm động rơi nước mắt trước màn diễn xuất đạo đức giả của anh đi.

"Tôi, Grey-san à. Tôi thực lòng muốn giúp cô."

Không hề.

"Hả...?"

"Bởi vì chúng ta là bạn cùng lớp. Tức là bạn bè. Bạn bè gặp khó khăn thì muốn giúp đỡ là chuyện đương nhiên đúng không?"

Bạn bè cái cóc khô.

Với tôi, bạn bè là người có thể lợi dụng được.

Hiện tại chưa có ai cả.

Toàn lũ làm tôi thiệt hại thôi.

F*ck you.

"V-Vậy thì...!"

Mắt Grey sáng lên đầy hy vọng.

Tưởng là mặt sắt đá nhưng biểu cảm cũng phong phú phết.

Dừng ở đây thì coi như tôi nhận lời giúp đỡ mất.

Để tránh điều đó, tôi nói tiếp.

"Nhưng mà, nếu bây giờ tôi nhận lời, tôi không nghĩ mình có thể chắc chắn cứu được cô. Cơ hội không đến nhiều lần. Chúng ta phải nắm bắt cơ hội duy nhất đó một cách chắc chắn nhất."

Là vì cô đó nha~.

Không phải vì tôi đâu, mà là vì cô nên tôi mới không giúp ngay đấy~.

Đó là sự thể hiện.

"Với sức mạnh hiện tại của tôi, dù có giúp được cô, nhưng không thể cứu vãn được tình thế. Vì vậy, xin lỗi."

Tôi cúi đầu.

Thực lòng chẳng muốn cúi đâu, nhưng phải thể hiện sự chân thành.

Mình đúng là thanh niên tốt tính hiếm có...

Tự mình mê mình luôn.

"Kuchinashi-kun! Đến giờ thi đấu chung kết rồi!"

Đúng lúc đó, Shiramine gọi với.

Thời điểm chuẩn (Good timing)!

Nhưng mà tôi ghét trận chung kết lắm.

Ai đó thay tôi đi.

"A, biết rồi. ...Vậy, tôi đi đây."

Nói rồi, tôi quay lưng lại với Grey.

Để thể hiện sự áy náy, tôi không nhìn mặt cô ta, nhưng cô ta cũng không nói gì thêm.

Tức là đã chấp nhận rồi.

Hừ, dễ dắt mũi thật.

Tôi hí hửng bước về phía Shiramine, tin rằng mọi chuyện đã êm xuôi.

"...Nếu cậu không dịu dàng đến thế, thì ngực tôi đã không đau thắt lại như vậy."

Tôi hoàn toàn không nhận ra Grey đang lẩm bẩm điều đó.

"Colbert, hành động thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!