Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 03 Gián Điệp Phản Bội - Chương 68: Hãy Tin Tưởng

Chương 68: Hãy Tin Tưởng

 

"Grey, cảm ơn vì đã cứu tớ."

Tôi nói những lời trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ trong lòng.

Grey đang ngồi bệt xuống đất, trông có vẻ mệt mỏi.

Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy, nở một nụ cười tỏa nắng.

Thế này thì chắc chắn cô nàng đổ đứ đừ rồi...

"...Không. Rõ ràng là tớ đến cứu cậu, cuối cùng lại được cậu cứu ngược lại."

Nhìn thấy nụ cười của tôi, Grey quay mặt đi, vẻ như cảm thấy có lỗi.

Đúng đấy.

Đồ vô dụng này.

"Nếu cậu không đến cứu, tớ có thể đã bất tỉnh mãi mãi. Biết đâu lần tới mở mắt ra đã ở Trung Quốc đáng sợ rồi. Nên là, cảm ơn cậu nhiều lắm."

『Cậu nói dối không chớp mắt giỏi thật đấy.』

Giọng điệu ngán ngẩm của con ký sinh trùng.

Là kết quả của sự nỗ lực rèn luyện hàng ngày đấy.

『Hả?』

Hả?

"...Nghe cậu nói vậy, tớ thực sự rất vui."

Chẳng hiểu sao Grey lại mỉm cười hạnh phúc dù chúng tôi đang nói chuyện xã giao.

Kệ, tự nhiên tâm trạng cô ta tốt lên thì càng tốt cho tôi.

Hãy đánh giá cao tôi vào.

Cơ mà, ban đầu cô xây dựng hình tượng lạnh lùng vô cảm, dạo này biểu cảm thay đổi xoành xoạch nhỉ.

Mất chất rồi đấy.

『Cậu không thể vui mừng vì cô bé cuối cùng cũng có phản ứng đúng lứa tuổi à?』

Tại sao tôi phải vui mừng vì sự trưởng thành của người dưng nước lã chứ.

Thà thấy cô ta thất bại còn buồn cười hơn.

"Được rồi, phải đến chỗ giáo viên ngay thôi."

Nếu tâm trạng cô ta đã tốt lên rồi thì hành động nhanh thôi.

Trước mắt là Urazumi đang nằm bất động.

Được rồi, Grey.

Tôi sẽ đi gọi giáo viên khác, cô ở lại canh chừng Urazumi nhé.

Mụ ta có cái năng lực Tái Sinh (Cheat) nên có thể hồi phục và tấn công bất ngờ đấy, cố lên nhé.

"Ng-Nguy hiểm lắm phải không?"

Grey nhìn tôi lo lắng.

...Tại sao cô lại lo lắng khi cô là người đi vào chỗ nguy hiểm chứ?

Không sao, không sao đâu.

Không, nãy giờ cô có làm được cái tích sự gì đâu, lúc này thì phải xông pha chứ.

"Không, tớ muốn nhờ cậu việc này. Được không?"

"...Tớ hiểu rồi."

Grey gật đầu nghiêm trọng.

Ồ, cuối cùng cũng hiểu rồi à.

Đồ chậm tiêu.

Lần sau thì hiểu ý tôi nhanh lên nhé.

"Vậy, tớ sẽ quay lại ngay!"

Nói xong, Grey vù một cái chạy biến đi.

Tôi đứng hình.

"Hả?"

TẠI SAO LẠI THẾ CHỨ HẢẢẢẢẢẢ!

Sao cô lại là người đi gọi giáo viên!

Ngược rồi, ngược rồi!

『Chắc Grey nghĩ đơn giản là cậu nhận phần nguy hiểm về mình thôi. Cô bé đâu có tính cách xấu xa như cậu.』

Con mụ từng định bắt cóc tôi ném vào cái đất nước bị ma vật tiêu diệt đấy.

Chẳng phải kẻ cực ác thì là gì.

Hơn nữa, tôi mới là mục tiêu bị nhắm đến, thì phải tách tôi ra khỏi Urazumi chứ!

Đồ ngu!

Đồ ngu hoàng gia!

『Than vãn cũng được thôi, nhưng để cô giáo nằm đó có ổn không? Nếu cô ấy tái sinh và tấn công bất ngờ thì lại có trận chiến lớn đấy.』

Nghe lời ký sinh trùng, tôi miễn cưỡng lê bước.

Sợ vãi.

Tôi bước đến chỗ Urazumi đang nằm.

Tiếng bước chân rõ mồn một, nhưng mụ ta không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Mà, rõ ràng là vết thương chí mạng rồi.

Máu me be bét thế kia cơ mà.

Chắc không dậy nổi đâu nhỉ?

"...Cô Urazumi."

Tôi gọi.

Chết chưa? Chết chưa?

Nếu chết rồi thì tôi cũng vui đấy, nhưng tôi lại thành kẻ giết người mất, nên hãy sống đi.

Sống trong tình trạng thực vật cũng được.

"...A, thua rồi sao. Em mạnh thật đấy, Kuchinashi."

Urazumi mở mắt.

Chậc, vẫn sống à.

『Rốt cuộc là cậu muốn thế nào...』

Tôi đang có những cảm xúc mâu thuẫn.

"Là do cô dạy dỗ cả đấy ạ, thưa cô. Cô đã nuôi dưỡng em từ một đứa không biết gì về năng lực đặc biệt đến mức này mà."

"Nghe em nói thế, cô thấy mãn nguyện với nghề giáo rồi."

Hả?

Cô có dạy dỗ được cái quái gì đâu.

Đừng có ảo tưởng, đồ phản bội.

『Cậu bị làm sao thế...』

"Tại sao cô lại làm thế ạ?"

"Vì cô là gián điệp."

Cái đó nghe rồi.

"Cô đâu phải người gốc Trung Quốc đúng không ạ? Chắc chắn phải có lý do gì đó."

"Tiền."

Nói xong, Urazumi quay mặt đi.

Như muốn chấm dứt câu chuyện tại đây.

Hừm, quả nhiên là tiền.

Thế giới này xoay quanh tiền bạc mà.

Có tiền mua tiên cũng được.

Hiểu, hiểu mà.

Nhân tiện, cô giấu số tiền đó ở đâu thế?

Tôi sẽ lấy nó làm tiền bồi thường tinh thần, mau khai ra đi.

...Thử chọc ngoáy chút xem sao.

"Làm gì có chuyện lý do tẻ nhạt thế được. Cô đâu phải người như vậy."

"...Được tin tưởng khổ thật đấy. Nhất là khi cô đang định bán đứng người tin tưởng mình."

Urazumi thở dài thườn thượt.

Gì cơ?

Định khai ra chỗ giấu tiền à?

"...Cô cũng bị Đông Bộ Quân bắt cóc từ nhỏ."

Urazumi nhìn xa xăm như đang hồi tưởng quá khứ.

Người đầy máu, trông như sắp chết đến nơi.

Mà sao tự nhiên kể lể quá khứ chẳng ai quan tâm thế hả?

Ai bảo cô kể chuyện đời tư đâu?

Bảo khai ra chỗ giấu tiền cơ mà.

"Sau đó, họ cấy chip vào đầu cô. Nếu làm trái lệnh Đông Bộ Quân, cơn đau dữ dội sẽ ập đến. Cô đã khuất phục trước nỗi đau đó, và tiếp tục hoạt động tại Nhật Bản theo lệnh của chúng."

"...Việc như lần này, cô làm nhiều lần rồi ạ?"

Hieee, thí nghiệm trên cơ thể người à, ghê vãi.

Đúng là Đông Bộ Quân rác rưởi thật.

Cơ mà cô định bắt cóc tôi đến cái nơi đó thì cô cũng tồi tệ không kém đâu nhé.

Cái quái gì thế này?

Xung quanh tôi toàn lũ chỉ chực chờ bắt cóc tôi ném vào chỗ chết là sao?

Nhưng mà, nếu làm chuyện này nhiều lần rồi thì chắc chắn là tử hình.

Chỉ làm gián điệp thôi đã là trọng tội rồi.

Goodbye, Urazumi.

"Đương nhiên là không, làm một lần là lộ ngay. Không thể dùng lại lần hai. Chỉ những điệp viên hết giá trị lợi dụng mới bị giao nhiệm vụ kiểu này. Nên đây là lần đầu tiên của cô. Cô biết mình sắp bị vứt bỏ rồi."

Urazumi cười nhạt.

Cười cái gì mà cười.

Ai cho phép cô cười?

Nhưng mà, vứt bỏ gián điệp à.

...Ể, nguy hiểm vãi?

Nhỡ nó khai hết bí mật cho kẻ địch thì sao...

A, tức là giết người diệt khẩu à?

Sau khi bắt cóc tôi đến nơi, Urazumi sẽ bị thủ tiêu.

...Chẳng ai được hạnh phúc cả.

『Mấy sếp lớn của Đông Bộ Quân thì Happy (vui) đấy.』

Tại sao tôi phải làm cho mấy thằng cha người ngoài chưa từng gặp mặt vui vẻ chứ!

Lại còn hy sinh bản thân mình nữa!

Ngu à.

"Vậy thì, cô chưa từng bán đứng ai cả. Cô vẫn có thể quay đầu lại được."

"...Cảm ơn em. Chỉ cần lời nói đó là đủ rồi."

Urazumi nhìn tôi với nụ cười dịu dàng chưa từng thấy.

Gì thế này.

Sắp chết à?

"Như cô đã nói, trong não cô có gắn chip. Muốn phẫu thuật lấy ra cũng không dễ vì nó nằm rất sâu. Hơn nữa, con chip đó liên tục gửi thông tin về Đông Bộ Quân. Nếu có hành động bất thường, cơn đau sẽ không chỉ dừng lại ở mức đau đớn đâu. Chừng nào còn nó, cô thậm chí không có tự do ý chí."

Xin lỗi.

Tại không hứng thú lắm nên chuyện dài dòng cứ vào tai này ra tai kia.

Tôi nghe được đến đoạn "Như cô đã nói" thôi.

『Ngay từ đầu cậu có nghe đâu.』

"Tranh thủ lúc này bắt giữ cô đi. Quá trình tái sinh đã bắt đầu rồi. Cô không muốn tấn công em lần nữa đâu..."

"...Hãy tin tưởng."

"C-Cái gì..."

Urazumi tròn mắt nhìn tôi.

Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt chân thành và nói.

"Vào em, và vào chính bản thân cô."

"............"

『Cậu đang nói cái quái gì thế?』

Tôi cũng thấy thế.

Không, tôi mất phương hướng câu chuyện rồi.

Chết dở, làm sao bây giờ.

Kết thúc câu chuyện kiểu gì đây?

Cảm giác như không thấy điểm dừng nên nói linh tinh quá đà rồi.

Đang suy nghĩ thì tay tôi bị nắm lấy.

Bàn tay nhỏ bé của Urazumi.

Gyaa!? Định bóp nát tay tôi à!?

"Cô tin chứ. Em là học trò đã vượt qua cô mà."

Tuy nhiên, trái ngược với dự đoán, Urazumi mỉm cười.

Gì thế này.

"Hự!?"

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên.

Mắt tôiiii, mắt tôiiiiiiiiiiiiii!?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!