hắc long pháp điển

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

mở đầu - Chương 28: Gore

Chương 28: Gore

Chương 28: Gore

Tiến vào bồn địa Duru, càng đi sâu vào trong, khung cảnh càng trở nên hoang lương, tiêu điều. Do địa thế đặc thù, nơi này nóng hầm hập như một cái lò nung khổng lồ, khiến không khí cũng trở nên vặn vẹo.

Trên mặt đất chẳng thấy bóng dáng thảm thực vật nào. Con đường mòn vắng tanh người len lỏi qua những tảng đá nhọn hoắt lởm chởm như răng chó. Chỉ có vài bụi cỏ khô và cây gỗ chết héo hon cố gắng vươn lên từ những khe nứt trên vách đá.

Xung quanh được bao bọc bởi những vách núi dựng đứng. Lối vào bồn địa cực kỳ hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người đi song song. Nếu nhìn dưới góc độ chiến lược, nơi đây quả thực rất thích hợp để xây dựng pháo đài, là một địa điểm dễ thủ khó công tuyệt vời.

"Đi nhanh lên, lũ nô lệ!" Tiếng quát tháo vang dội từ phía sau.

Gore chỉ cảm thấy nóng đến mức tim đập loạn xạ, hai chân tê mỏi đến mức gần như không thể nhấc nổi bước chân. Hắn là một mạo hiểm giả đến từ các quốc gia phương Bắc —— một lính đánh thuê, tất nhiên đôi khi cũng kiêm luôn nghề cướp bóc.

Hắn cùng đồng bọn nhìn thấy nhiệm vụ do Công quốc Rhine phát bố, định bụng xuống phương Nam thử vận may. Nào ngờ đi được nửa đường thì bị tóm gọn. Đến giờ vẫn chưa có chút gì bỏ bụng, bị lùa đi không ngừng nghỉ đến tận nơi khỉ ho cò gáy này. Có lẽ chỉ có chư Thần trên cao mới biết bao giờ mới là điểm dừng.

"Mẹ kiếp."

Gore lầm bầm, nhìn mấy gã đồng bọn cũng bị trói gô giống mình, vừa giãy giụa bước thêm hai bước vừa rủa xả: "Lũ Thú nhân chết tiệt này."

Nhớ lại chuyện đã qua, hắn vẫn cảm thấy uất ức không thôi. Bọn họ mất cả ngày trời vượt qua Đại hẻm núi Moster để đến được vùng hoang dã. Thấy trời đã sẩm tối, định bụng tìm chỗ gần nguồn nước nghỉ ngơi qua đêm. Nào ngờ vừa chợp mắt được một giây, giây sau mở mắt ra đã thấy xung quanh lố nhố toàn Thú nhân lăm lăm vũ khí đá trong tay.

Chiến binh bình thường khi đối mặt với Thú nhân vốn dĩ đã yếu thế hơn một bậc, huống hồ đối phương còn có một Đại chiến binh trấn giữ. Vì thế, đám cướp này chẳng tốn mấy công sức đã bị tóm gọn cả lũ, bị áp giải đến đây mà không một lời giải thích.

"Đại nhân, tôi nghĩ các ngài chắc chắn đã nhầm lẫn rồi."

Gore quay đầu lại, cố nặn ra một nụ cười, tự nhủ trong mắt đồng bọn nụ cười này chắc trông khó coi lắm: "Cả đời tôi chưa từng có chút xích mích nào với Thú nhân cả, tôi xin lấy danh dự của mình ra thề ——"

"Câm miệng!"

Tên Thú nhân đi phía sau chẳng hề động lòng, nửa thân dưới chỉ quấn một tấm da thú rách nát quát lớn: "Đi nhanh lên!"

"Mẹ kiếp, cái lũ man di mọi rợ này!"

Gore chửi thầm trong bụng. Hắn cao giọng, cố gắng che giấu sự run rẩy trong lời nói: "Chúng tôi là lãnh dân của Đại công tước Baelish Lion thuộc các quốc gia phương Bắc, được Công quốc Rhine bảo hộ!"

Thú nhân cũng là chủng tộc có trí tuệ, biết đâu cái tên của các quốc gia phương Bắc sẽ khiến họ kiêng dè. Đây là cách duy nhất rồi, chứ cố sống cố chết mở đường máu chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình. Những kẻ xấu số đã mãi mãi câm lặng kia là bài học nhãn tiền cho Gore về cái kết của sự phản kháng.

"Bịch."

Hắn bị tên Thú nhân đá một cú ngã lăn ra đất, rồi bị túm tóc xách ngược dậy: "Đi nhanh!"

Gore im bặt. Đám Thú nhân này y hệt như lời mấy lão lính đánh thuê già từng kể: thối và cứng như đá trong hố xí, vĩnh viễn chỉ biết nói vài từ đó. Chúng định đưa hắn đi đâu, có lẽ chỉ có chư Thần mới biết.

Tuy nhiên, khi cảm xúc dần ổn định lại, Gore cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Thú nhân đã không giết sạch bọn họ ngay tại chỗ và cướp hết đồ đạc, chứng tỏ chúng chắc chắn có mục đích khác. Biết đâu chỉ muốn bắt cóc tống tiền —— đa số Thú nhân đều thích làm trò này. May mà hắn cũng có vài người bạn ở Công quốc Rhine, chắc cũng đủ khả năng trả tiền chuộc.

Nhưng điều Gore không chắc chắn là: Liệu bản thân có trụ nổi đến lúc đó hay không. Thời tiết quỷ quái chết tiệt này ngày càng nóng bức, khiến người ta mồ hôi đầm đìa, thậm chí bắt đầu có cảm giác chóng mặt.

Đang lúc Gore cầu xin sự cứu rỗi từ chư Thần, đám Thú nhân cũng đã đến đích. Chúng không lùa bọn hắn đi tiếp nữa, mà đứng yên tại chỗ, lẳng lặng chờ đợi trong im lặng.

"Bọn chúng định làm gì vậy?"

Gore quay đầu quan sát những Thú nhân đang đứng sừng sững như tượng đá. Ánh mặt trời khiến cơ bắp trên ngực và vai họ bóng loáng lên. Hắn cảm thấy cổ họng như sắp bốc cháy, khàn giọng xin chút nước: "Đại nhân, xin..."

Một cơn gió mạnh thổi qua, một bóng đen to lớn bao trùm lấy hắn.

Cơn gió rít gào mang lại cho Gore chút cảm giác mát mẻ, bóng râm che khuất ánh mặt trời gay gắt lại càng quý giá hơn bao giờ hết. Hắn quay đầu lại, muốn xem thử thứ gì đã ban phát chút lòng thương hại cho kẻ đáng thương này trong lúc tuyệt vọng.

Ngay sau đó, Gore chìm vào sự kinh hoàng tột độ.

Đó là một con quái thú dị hợm toàn thân đen tuyền. Trên đầu nó mọc bốn chiếc sừng sắc nhọn, răng nanh chìa ra khỏi miệng, trên người mọc đầy những gai nhọn lởm chởm mang ánh kim loại lạnh lẽo. Đôi cánh khổng lồ dần thu lại trong tầm mắt của Gore, cái đuôi thô to khỏe khoắn buông thõng phía sau.

Nó đang nhìn chằm chằm vào những tên lính đánh thuê bị Thú nhân ấn xuống đất, đồng tử dựng đứng màu hoàng ngọc khiến người ta không rét mà run.

"Đây là... rồng?"

Gore trợn mắt há hốc mồm. Ngoại hình của nó trông không khác Hắc long là mấy, nhưng đào đâu ra con Hắc long đô con thế này? Cảm giác sức mạnh mà nó mang lại thậm chí còn áp đảo cả Hồng long.

Hắn phát hiện đồng bọn cũng đang chấn động tột cùng giống mình. Giữa chốn hoang dã lại tồn tại một con Hắc long quái dị khổng lồ đến nhường này, vậy mà chưa từng ai hay biết! Trong các quốc gia phương Bắc chưa từng lưu truyền bất kỳ tin tức nào về con rồng này!

Đám mạo hiểm giả, đám trinh sát quân đội ăn cám sú mà lớn à? Một lũ phế vật!

Gore thầm chửi rủa trong lòng một hồi, rồi lại lập tức đứng ngồi không yên. Thảo nào đám Thú nhân lại đưa bọn hắn đến đây, chẳng lẽ định dùng bọn hắn làm thức ăn cho Hắc long?

Đang lúc Gore suy diễn lung tung, vắt óc tìm đường thoát thân, hắn nghe thấy con Hắc long kia cất tiếng nói.

"Loài người? Bắt ở đâu?"

"Vùng rìa, đều là lính đánh thuê."

"Rất tốt."

Hắc long trao đổi với tên Đại chiến binh Thú nhân áp giải hắn. Cuộc đối thoại cực kỳ ngắn gọn, tổng cộng chưa đến hai mươi từ là kết thúc. Gore thấy con Hắc long gật đầu, rồi cứ thế đi sang một bên.

Khoan đã, thế là xong rồi à? Những sinh vật tà ác này muốn làm cái gì?

Gore chẳng hiểu mô tê gì. Nhìn con Hắc long im lặng kia, hắn muốn cầu xin tha mạng nhưng không thốt nên lời, muốn hét lên nhưng âm thanh cứ tắc nghẹn trong cổ họng.

Tiếp đó, Hắc long và đám Thú nhân chẳng làm gì cả. Chúng cứ thế lẳng lặng nhìn bọn hắn, ánh mắt trầm mặc, sự chờ đợi tĩnh lặng. Nỗi sợ hãi vô hình không ngừng gặm nhấm lý trí của Gore, khiến hắn chỉ muốn chết quách đi cho xong.

Thời gian trôi qua, ánh nắng càng lúc càng gay gắt, nhiệt độ cũng càng lúc càng cao.

Ánh mặt trời chói chang khiến người ta không mở nổi mắt. Gore cảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng, mồ hôi tuôn như tắm, bộ giáp nhẹ lỗ chỗ dính nhớp nháp khó chịu. Trước mắt hắn bắt đầu xuất hiện ảo ảnh.

Không biết đã qua bao lâu, trong cơn mê man, Gore cảm thấy mình như đã trở về các quốc gia phương Bắc, nhìn thấy bức tượng khổng lồ ở trung tâm kinh đô Công quốc Rhine, những chiếc xe ngựa quý tộc lao vun vút qua người...

"Đủ rồi."

Loáng thoáng, hắn nghe thấy tiếng ra lệnh của con Hắc long: "Thử cái kia xem."

Thử cái gì?

Gore cảm thấy có người bóp lấy miệng mình, thô bạo cạy hàm hắn ra. Bát đá cứng ngắc va vào răng đau điếng. Khoảnh khắc tiếp theo, một dòng chất lỏng ngọt mát được đổ vào cổ họng.

Là nước sao?

Cơ thể khô héo như được tưới tắm hồi sinh, lục phủ ngũ tạng như được tiếp thêm sinh lực. Mười lăm phút sau, Gore tỉnh lại từ cơn ảo giác mê man, cảm giác khát nước không còn mãnh liệt như trước nữa.

Đôi mắt hắn tìm lại được tiêu cự, phát hiện vài tên Thú nhân đang đứng bên cạnh, những đồng bọn bị bắt cóc cũng đang quỳ cùng hắn.

Gore vô thức liếm môi. Không biết có phải là ảo giác hay không, thứ mà Thú nhân cho hắn uống dường như là mật hoa giữa hè, thanh mát mang theo vị ngọt dịu, khiến người ta dư vị mãi không thôi.

"Có tác dụng."

Hắn nghe thấy Hắc long nói: "Được rồi, xử lý hết đi."

Gore còn chưa kịp bày tỏ lòng biết ơn, đã nghe thấy âm thanh cuối cùng trong cuộc đời mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!