Gokumon Nadeshiko Giá Đáo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15115

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 03: Yến Tiệc Giữa Chốn Tu La - Đoạn Chương: Thành Quỷ Cũng Đón Xuân Về

Tháng tư... Sương núi đã vơi đi ít nhiều, không khí mơn man trên da cũng thêm phần mềm mại.

"Thế nhé, em đi đây. Chắc em sẽ về muộn một chút."

"Đi cho khuất mắt. Tốt nhất là đừng bao giờ quay về nữa." "Quà lưu niệm." "Đồ ăn vặt." "Đồ ngọt."

Đưa mắt tiễn Nadeshiko khuất dạng, Kirihito phóng tầm mắt về phía dãy núi.

Ẩn mình giữa màu xanh thẳm, một cây anh đào núi đơn độc trổ hoa. Những cánh hoa trắng muốt lả lướt trong gió, ướp hương thơm ngọt ngào vào ánh nắng xuân ấm áp. Tiếng chim oanh véo von từ xa vọng lại, Kirihito bất giác thở dài.

"...Lại đến nữa rồi, cái mùa xuân chứng nào tật nấy."

"Thì nó phải đến thôi, mùa là thế mà."

Một giọng nói thản nhiên cất lên. Nhìn lại, Kurou đã ngồi vắt vẻo trên cánh cổng chi chít chuông từ lúc nào. Cạnh anh ta là chiếc túi du lịch căng phồng quà cáp, trông có vẻ cũng sắp lên đường.

"Anh ghét mùa xuân đến thế à, Kirihito?"

"...Nó chẳng khác nào một gã say phiền phức."

Làn gió mang theo hương hoa dìu dịu thổi tung mái tóc anh, làm xao động những lá bùa chú. Anh chẳng buồn đưa tay vuốt lại, chỉ khoanh tay đứng đó với vẻ mặt thờ thẫn hiếm thấy.

"Nó tùy hứng ban phát, rồi cũng tùy hứng tước đoạt. Đã có thời, tôi từng căm hận cái mùa điên rồ này đến tận xương tủy..."

"Với tôi thì mùa này cũng phiền muộn đủ kiểu đây này."

Từ kho chứa của Nadeshiko, Keika xuất hiện. Cô cũng định về nhà, hành lý đã thu dọn xong xuôi.

Thấy Keika với gương mặt ngái ngủ đang sửa lại cặp kính, Kurou tò mò nghiêng đầu.

"Tôi thì lại khoái mùa xuân. Đứa nào đứa nấy cứ ngáo ngáo ngơ ngơ, nhìn vui không chịu được."

"Bọn này tinh tế hơn anh nhiều. Bọn này còn có thứ gọi là tâm hồn đấy, biết không?"

Keika nhún vai, đoạn liếc mắt về phía Kirihito.

Anh vẫn lặng thinh, mắt dán chặt vào cây anh đào núi. Trông tấm lưng ấy chẳng khác nào một tấm bia mộ, Keika khẽ mỉm cười.

"Cái câu đó, anh vẫn còn nói à."

"...Câu gì?"

"Thì câu 'Tốt nhất là đừng bao giờ quay về nữa' ấy... Cũng đến lúc bỏ được rồi còn gì?"

"Dẹp đi," Kirihito lắc đầu, dời mắt khỏi cây anh đào núi thanh khiết.

Phía sau lưng anh là dinh thự chính của nhà Gokumon. Tòa thành của Quỷ vẫn toát lên vẻ điềm gở ngay cả giữa tiết xuân ấm áp, Kirihito khẽ nhếch môi.

"...Một cái nhà thế này, vốn dĩ chẳng phải là nơi để quay về."