Gokumon Nadeshiko Giá Đáo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1168

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 381

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 04: Nhìn Em Qua Cửa Sổ Hồ Ly - Mở đầu: Vì Ngày Mai Sẽ Chẳng Bao Giờ Tới

Đó là một đêm sau cơn mưa.

Giữa màn hoàng hôn u uẩn màu lam, đèn đường bắt đầu le lói từng đốm sáng.

Tại ngã tư bị đèn đỏ khóa chặt, một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đứng một mình. Một tay cô cầm điện thoại, tay còn lại ôm một con thú nhồi bông tròn trịa.

"Đã đến giờ rồi. Chúng ta đi thôi."

Cất điện thoại, người phụ nữ nhấc chiếc vali đặt dưới chân lên.

Keng── một luồng khí lạnh buốt giá đâm vào tai. Người phụ nữ dừng bước, ngẩng đầu. Một mảnh vỡ trắng muốt tựa cánh hoa chạm vào gương mặt không một biểu cảm của cô rồi từ từ tan ra.

"...Lại nữa sao?"

Cặp kính gọng tròn của người phụ nữ lóe lên một màu trắng xóa dưới ánh sáng chói lòa.

Một quả cầu lửa trắng xanh xé toạc màn đêm. Nó rít lên một âm thanh đinh tai rồi dừng lại ngay trước mặt người phụ nữ. Phía bên kia ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, một bóng đen đứng sừng sững.

"Lại là ngươi, con mụ bắt cóc! Vẫn không chừa cái thói vác mặt ra đây à!"

Một tiếng súng vang lên, át đi thứ ngôn từ ghê rợn ấy.

Cái bóng ngửa người ra sau. Người phụ nữ đeo kính gọng tròn vẫn chĩa họng súng, từ từ lùi lại.

"Ghihihahahahaha! Ngươi nghĩ mấy viên chì này dọa được ta sao, hả? Chính hôm nay ta sẽ tóm cổ ngươi, lột phăng cái thuật ẩn thân chướng mắt đó của ngươi ra!"

"Tôi từ chối. Vậy thì, xin vĩnh biệt."

Vừa liên tục bóp cò, người phụ nữ vừa kéo theo vạt áo trắng như một chiếc đuôi rồi lao đi.

Dù hứng trọn mọi viên đạn, cái bóng trong lửa vẫn phá lên một tràng cười man dại. Ngay lập tức, một tiếng gầm rung chuyển trời đất, và quả cầu lửa bỏ qua mọi cấu trúc của ngã tư mà lao điên cuồng.

Thế nhưng── quả cầu lửa đột ngột dừng lại. Ngọn lửa lắng xuống trong giây lát, để lộ hình dáng của kẻ đứng bên trong. Đôi mắt của kẻ quay đầu lại có màu đỏ thẫm, con ngươi rách toạc thành hình chữ thập.

"Lại có thêm tội nhân đến nữa rồi à..."

Những sắc màu vụt qua thành phố chìm trong bóng đêm. Phía xa nơi tầm mắt dị thường ấy hướng tới, một đoàn tàu màu đỏ và vàng đang trượt vào nhà ga.

Kẻ đứng trong lửa tặc lưỡi. Nhưng ngay sau đó, đôi môi nứt nẻ của nó lại nhếch lên thành một nụ cười man rợ.

"────Mà, kệ đi. Tất cả chúng bay, hôm nay sẽ là ngày giỗ. Ta sẽ dùng Hỏa Xa này nghiền nát bằng hết."