Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Arc 1: Tantalus - Chương 61: Sống lành mạnh

Chương 61: Sống lành mạnh

Lớp học vốn dĩ đã yên tĩnh, nhưng sau phát ngôn của tôi, một sự im lặng bao trùm như thể âm thanh vừa bị sát hại. Kẻ hồi quy há hốc mồm nhìn tôi trân trân, còn Azzy vẫn dùng đôi mắt u sầu nhìn xuống Ngài Chap tội nghiệp.

Trong lúc đó, tôi vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối, đầy vẻ tôn sùng.

Những lời thoại sến súa kiểu này lẽ ra chỉ nên xuất hiện trong bảo tàng, nhưng đối với một "cổ vật" sống còn già hơn cả bảo vật quốc gia như cô ấy, nó lại cực kỳ hiệu nghiệm. Với một thiếu nữ Ma cà rồng từ 12 thế kỷ trước, dù biết thừa đây là diễn kịch, cô ấy vẫn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

‘Ngươi cũng khéo rót mật vào tai đấy chứ. Được rồi, ta biết là đùa nhưng cứ nghe thêm chút nữa xem sao.’

"Ta cho phép."

"Cảm ơn nàng, thưa Quý cô."

Tôi đặt một nụ hôn lên muội bàn tay đang chìa ra mà không chút do dự. Đang chìm đắm trong bầu không khí, vị Ma cà rồng đón nhận hành động đó mà không hề thấy khó chịu.

Tôi nhấc chiếc ghế trống, đặt đối diện với cô ấy, rồi khẽ cúi người xin phép một lần nữa. Chỉ sau khi cô ấy gật đầu, tôi mới chậm rãi ngồi xuống đối diện.

‘Hừm. Cũng biết lễ nghi đấy chứ.’

Độ nhập tâm của cô ấy thật đáng kinh ngạc. Giống như một người xem nhạc kịch rồi cảm động đến rơi nước mắt, dù ý thức rõ đây là diễn xuất nhưng cảm xúc vẫn tuôn trào mãnh liệt.

Làm sao một người có tâm hồn nhạy cảm thế này lại có thể tự tin khẳng định mình ổn chứ? Nếu cô ấy có một cơ thể với trái tim đập bình thường, tôi chẳng dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Dù sao thì, kịch hay vẫn phải tiếp tục.

"Thất lễ một chút, ta có thể mạo muội hỏi nàng là tiểu thư của gia tộc nào không?"

"Không có."

Vị Ma cà rồng đáp ngắn gọn. Câu trả lời thì ngắn, nhưng suy nghĩ của cô ấy thì không.

‘Hồi còn ngao du thiên hạ, có biết bao kẻ vì mê đắm nhan sắc của ta mà tiếp cận. Với những kẻ tưởng ta là quý tộc đó, khi ta trả lời thế này, thường sẽ có ba loại phản ứng: hoặc là thay đổi thái độ khinh miệt, hoặc coi ta như kẻ hầu người hạ, hoặc là tỏ vẻ vĩ nhân, đạo đức giả nói rằng mình không bận tâm.’

Mang theo ý định thử thách ngược lại tôi, vị Ma cà rồng gõ nhẹ ngón tay lên bàn như thúc giục câu trả lời.

‘Để xem, dù đây chỉ là diễn kịch, ngươi sẽ đáp lại thế nào.’

Tôi đã nhầm.

Sự nhạy cảm của thiếu nữ 12 thế kỷ vượt xa dự đoán của tôi. Tại sao cô lại quên mất đây là diễn kịch thế hả? Nhập vai quá mức rồi đấy!

Mà thôi, tập trung vào vai diễn cũng không có gì xấu. Tôi sẽ chiều cô tới bến.

"Quả nhiên nàng là món quà mà thượng đế ban tặng cho thế gian này."

"Hửm?"

"Chẳng hay rằng nàng chính là tiên tử giáng trần? Làm sao một dung nhan thoát tục đến nhường này lại có thể đột ngột hiện diện mà không một lời sấm truyền hay dấu tích nào báo trước. Ta hẳn là kẻ may mắn nhất thế gian, khi được là người đầu tiên diện kiến vẻ đẹp thần thánh mà thiên không đã lỡ tay đánh rơi xuống mặt đất cằn cỗi này.”

‘...Cũng... được đấy...’

Sự phô trương đến mức khiến người nghe phải nổi da gà.

Nhưng đối phương lại là một Ma cà rồng mang nguyên vẹn cảm thức của quá khứ. Những lời thoại sến rợn người này, vào thời đại của cô ấy, lại là cách giao tiếp hết sức bình thường.

"Thật tiếc khi phải làm ngươi thất vọng, nhưng ý ta không phải vậy. Ta nói không có gia tộc để khoe khoang. Cha ta vốn là bàng hệ của một gia tộc vô danh, ông đã bị đuổi khỏi nhà và tự lập nghiệp riêng. Nghĩa là, ta chẳng có gia tộc nào cả."

"Hóa ra nàng là người phàm chứ không phải tiên tử. Tin này vừa là liều thuốc an thần, lại vừa là bản án tử cho hy vọng của ta. Bởi giữa thế gian này, một giai nhân thoát tục như nàng, hẳn phải có những kỵ sĩ uy mãnh như mãnh sư, quyền quý như công hầu luôn túc trực bảo vệ. Trước những gã si tình đang vây quanh kho báu vô giá đó, một kẻ chẳng có gì trong tay như ta, liệu có lấy nổi một phần vạn cơ hội để được chạm đến trái tim nàng?"

Khi tôi đặt tay lên ngực than thở đầy tiếc nuối, vị Ma cà rồng khẽ mỉm cười đáp lại:

"Ta còn chưa nói hết mà ngươi đã tự ý suy đoán rồi. Ta đã bảo là không có gia tộc để khoe khoang mà."

Không có gia tộc để khoe khoang. Nghĩa là từ trước đến nay, chưa từng có ai đủ tư cách để chung vai sát cánh với cô ấy.

Theo cách nói cổ xưa, điều này có nghĩa là cô ấy hiện không hẹn hò với ai cả.

Và dù ở bất cứ thời đại nào, câu "Tôi chưa có người yêu" luôn mang ý nghĩa của một sự đồng ý thụ động.

"Cả thế gian này chắc hẳn đã chìm trong bóng tối mù quáng cả rồi! Làm sao họ có thể để một giai nhân tuyệt thế như nàng phải chịu cảnh lẻ bóng đơn côi? Hay chăng, lũ đàn ông ngoài kia đã cùng nhau ký kết một bản hiệp ước thầm lặng: Rằng đóa hoa lộng lẫy nhất ngự trị trên đỉnh vách đá cao vời vợi kia, chỉ được phép thành kính chiêm ngưỡng từ xa, chứ chẳng kẻ nào đủ tư cách chạm tay tới?"

"Hì hì. Ngươi chỉ giỏi nói hươu nói vượn."

Sau khi cười một cách thích thú, vị Ma cà rồng nở nụ cười tự giễu và đáp lại:

"Có lẽ, họ đã nhận ra những 'khiếm khuyết' khác ở ta chăng."

"Ta gọi đó là sự u mê. Vẻ đẹp không mang tội trạng, và cốt cách thanh cao thì chẳng phân chia ranh giới. Kẻ khác cứ luôn miệng bảo rằng chân tướng thật sự thường bị che lấp trong những cuộc tao phùng, nhưng thực chất họ chỉ là hạng người trần tục. Tâm trí họ chỉ lẩn quẩn với những toan tính về danh lợi, địa vị hay dòng dõi, để rồi lỡ mất tinh hoa cao quý nhất đang hiện diện ngay tại đây."

Nói đoạn, tôi đưa tay nắm lấy tay cô ấy. Lần này, vị Ma cà rồng không hề né tránh. Thậm chí, cô ấy còn hơi siết nhẹ tay lại.

"Ta tin vào nhãn quang này khi diện kiến dung nhan nàng, tin vào thính giác này khi nghe lời vàng ý ngọc của nàng, và hơn hết, ta tin vào xúc cảm chân thực từ đôi bàn tay đang giao hòa ngay tại đây."

"Dù ngươi biết ta là thứ gì?"

"Dù là gì đi nữa, ta cũng không sợ hãi."

Sau khi khẳng định chắc nịch, tôi hơi liếc mắt sang góc phòng và bồi thêm:

"Nỗi sợ lớn nhất đời ta, là một kẻ phàm trần thấp kém nhường này lại chẳng thể mang đến niềm vui cho nàng, chẳng đủ tư cách để sưởi ấm tâm hồn giá lạnh bấy lâu của nàng. Ta sợ mình không thể lấp đầy trái tim nàng bằng tất cả chân tình này... Chỉ bấy nhiêu thôi, đã là nỗi sợ lớn nhất của ta rồi."

"Thật là ngông cuồng! Ngươi ngỡ rằng chỉ cần kẻ đủ bản lĩnh hay tài hoa là có thể dễ dàng lấp đầy được tâm can ta sao? Ngươi coi rẻ trái tim ta như bàn cân của phường buôn bán, cứ chồng đủ lễ vật là có thể mua chuộc được à?"

Vị Ma cà rồng nãy giờ vẫn lắng nghe bỗng nhiên lớn tiếng. Khi tôi vờ giật mình, cô ấy tỏ vẻ giận dữ mà quở trách:

"Khoảng trống trong tâm khảm, vốn dĩ chỉ có thể lấp đầy bằng năm tháng. Dù diện mạo có vẹn toàn hay tiền tài có vơi đầy, hết thảy những thứ phù du đó đều chẳng hề liên quan."

"Nếu thời gian là thứ duy nhất có thể lấp đầy trái tim nàng, vậy nàng có bằng lòng để ta dùng cả quãng đời để minh chứng cho chân tình này không?"

"Được thôi, cứ thử xem."

Tôi đứng dậy. Trong khi tôi bước vòng qua bàn để đến gần, vị Ma cà rồng vẫn ngẩng cao đầu, nhìn thẳng về phía trước.

Tôi ngồi xuống bên trái cô ấy như thể đó là vị trí vốn có của mình, dùng tay trái nắm lấy tay trái của cô. Vì dùng tay ở phía xa để nắm nên tất nhiên cơ thể chúng tôi xích lại gần nhau. Tôi tự nhiên vòng tay phải qua bờ vai nhỏ nhắn nằm gọn trong tầm tay mình.

Chỉ cần kéo nhẹ là hai cơ thể sẽ chạm vào nhau. Thế nhưng, vị Ma cà rồng không hề có ý định từ chối.

Hừm. Cứ thế này mà kéo sát lại thì cũng thú vị đấy, nhưng nó hơi lệch so với tính toán của tôi.

Kẻ hồi quy, cô định đứng nhìn mãi thế à?

"D-Dừng lại đi! Rốt cuộc anh định làm đến mức nào nữa hả!"

Đúng lúc lắm, Kẻ hồi quy.

Kẻ hồi quy đỏ mặt tía tai, đập bàn cái rầm. Mạch cảm xúc bị cắt đứt, tôi bật cười, giơ cao hai tay rồi đứng dậy.

Màn kịch kết thúc. Bầu không khí vừa mới ngọt ngào tan chảy bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Tôi thay đổi thái độ nhanh như lật bàn tay, mỉm cười tiến về phía vị Ma cà rồng.

"Học viên Tyrkanzyaka."

Vị Ma cà rồng đáp lại chậm mất nửa nhịp:

"H-Hửm?"

"Thật lòng đi, cô cũng hơi bị cuốn vào bầu không khí đó rồi đúng không?"

Trước câu hỏi của tôi, vị Ma cà rồng rơi vào trạng thái vô cùng bối rối trong giây lát. Đó là do thái độ của tôi thay đổi quá đột ngột.

Nhưng tâm trí luôn đi theo cơ thể. Sự dao động chỉ diễn ra trong thoáng chốc. Là một Ma cà rồng không có tim đập, cô ấy nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, dòng máu lạnh ngắt lập tức làm mát cơ thể.

Vị Ma cà rồng nói bằng tông giọng thong dong như thường lệ:

"N-Ngươi nói cái gì vậy. Ta chỉ thấy đây là một trò giải trí thú vị nên mới phụ họa theo thôi."

"Giải trí ạ?"

"Phải. Là giải trí."

Giải trí cái con khỉ. Một Ma cà rồng mang quan niệm trinh tiết từ 12 thế kỷ trước mà lại nói thế sao? Có nổ thì cũng phải nổ cho hợp lý chút chứ.

"Chỉ là giải trí nhất thời thôi sao?"

"Tất nhiên. Vì biết tất cả chỉ là diễn kịch, nên ta cũng tiếp nhận với tâm thế nhẹ nhàng thôi mà."

Vị Ma cà rồng gật đầu như thể đang tự thuyết phục chính mình. Cô ấy cố tỏ ra thản nhiên, lưng thẳng tắp.

Tôi nở nụ cười tinh quái, lảo đảo bước tới gần:

"Ồ hô. Ra là vậy. Học viên Tyrkanzyaka là người sẵn sảng để một người đàn ông lạ mặt ôm ấp chỉ vì một trò giải trí nhất thời sao? Cô là người dễ dãi vậy à?"

"Nói nhăng nói cuội gì thế? Ta làm sao có chuyện đó đ—"

Nếu nói là không có thì lại thành tự vả vào mặt mình. Vì thái độ vừa rồi rõ ràng là có.

Lúc nào tôi cũng cảm thấy vậy, kẻ dồn mình vào chân tường luôn chính là bản thân mình. Tại sao cứ phải nói những lời mà mình không gánh nổi cơ chứ.

"T-Ta đã nói rồi mà. Vì biết là diễn kịch nên, hừm hừm, ta mới tiếp nhận với tâm thế nhẹ nhàng."

Cô ấy vội vàng bào chữa nhưng thuốc đã hết tác dụng. Tôi khoanh tay lẩm bẩm:

"Chỉ cần hạ thấp rào cản tâm lý một chút là con người thay đổi xoành xoạch ngay. Cô làm thế này mà coi được à? Người mới hôm trước còn mắng tôi khi tôi chỉ mới nắm chân chó thôi mà?"

"Gâu?"

Nghe thấy tên mình, Azzy liền phản ứng. Đúng lúc lắm. Để tôi cho cô thấy cô vừa làm gì với tôi.

"Azzy, đưa tay đây."

"Gâu."

Azzy lập tức đưa chân trước ra, và tôi nắm lấy nó. Tôi vừa xoa nắn cái bàn chân mềm mại đã giấu móng vuốt, vừa quan sát phản ứng của vị Ma cà rồng.

Quả nhiên, cô ấy đang nhìn bằng ánh mắt như thể thấy một chuyện kinh thiên động địa. Mới nãy thôi cô còn ngồi sát rạt bên tôi cơ mà.

"Cô thấy chưa? Vừa rồi học viên Tyrkanzyaka cũng y như thế này đấy."

"K-Không có chuyện đó! Đồ vu khống!"

"Học viên Shey. Cậu thấy sao? Hãy nói một lời công bằng đi."

Ánh mắt vị Ma cà rồng và Kẻ hồi quy chạm nhau. Kẻ hồi quy hơi né tránh rồi bẽn lẽn gật đầu. Thái độ đó của cô ta chính là minh chứng hùng hồn nhất.

Cuối cùng, lâm vào đường cùng, vị Ma cà rồng dùng chiếc ô che mặt lại và hét lên:

"Được rồi! Ta thừa nhận là mình đã lơ là cảnh giác trong giây lát! Ta công nhận điều đó! Nhưng mà!"

Phụt. Đầu chiếc ô chỉ thẳng về phía tôi. Từ sau chiếc ô, vị Ma cà rồng kêu lên đầy oán trách:

"Thì đã sao chứ! Dù sao, ngươi cũng là kẻ đã nhìn thấy tận sâu bên trong lồng ngực ta rồi còn gì!"

Ngay khoảnh khắc đó, Kẻ hồi quy trượt chân ngã ngay tại chỗ. Sau khi ngã một cú thảm hại nhất có thể, cô ta lóp ngóp bò dậy nhìn về phía này.

‘Cái gì? Nhìn cái gì? Bên trong... lồng ngực? Rốt cuộc hai người đã làm trò con bò gì với nhau hả?’

Âu mai chuối. Có vẻ cô ta đang hiểu lầm tai hại rồi.

Mặc kệ chuyện đó, vị Ma cà rồng đang quẫn bách chẳng thèm quan tâm Kẻ hồi quy đang nghe thấy gì, cứ thế tuôn ra:

"Ngón tay ngươi đã chạm vào ta không biết bao nhiêu lần, ngay cả sáng nay ta cũng vừa nhận sự phục vụ của ngươi xong! Ngươi còn muốn ta phải cảnh giác thế nào nữa hả?"

‘Sáng sớm nay?! Cái gì cơ? Hai người làm chuyện gì từ sáng sớm hả?!’

Trời đất ơi, nhức đầu quá. Một bên thì nói, một bên thì nghĩ, làm tôi quay cuồng hết cả đầu óc.

"Tôi nói điều này có hơi kỳ, nhưng học viên Tyrkanzyaka có xu hướng trao đi trái tim quá dễ dàng đấy. Chắc cô cậy mình bất lão bất tử, sức mạnh lại lớn nên mới thế, nhưng thời buổi này mà sống kiểu đó là dễ bị dắt mũi lắm. Hãy tập thói quen nghi ngờ một chút đi."

"Nếu theo lời ngươi nói, thì ngay từ đầu ta không nên phơi bày trái tim mình cho ngươi thấy sao!"

"Ồ, chuẩn luôn."

Không ngờ cô ấy lại nhận ra nhanh thế. Thật cảm kích vô cùng.

"Cô biết tôi là hạng người nào mà lại phơi bày hết ra vậy? Nếu chẳng may tôi có ý đồ xấu, thì dù là học viên Tyrkanzyaka cũng sẽ phải chịu đau đớn tột cùng đấy. Việc mở lòng với người khác, hay phơi bày lồng ngực như vậy, là một chuyện cực kỳ nguy hiểm."

"Nhưng ngươi có làm gì đâu."

Vị Ma cà rồng khẽ nhấc chiếc ô lên. Từ đôi mắt đỏ rực dưới bóng ô đen kịt, một cái nhìn đầy vẻ trách móc hướng về phía tôi.

"Dù đã có vô số cơ hội, ngươi vẫn không hề trút bất kỳ ác ý nào vào bên trong ta kia mà. Vậy mà còn bắt ta phải nghi ngờ sao?"

"Không có gì đảm bảo sau này tôi cũng sẽ không làm vậy."

"...Hừ, được thôi."

Vị Ma cà rồng bật dậy. Lạ lùng thay, lần này cô ấy tự dùng đôi chân mình rảo bước thật nhanh về phía cửa phòng học.

"Theo ý ngươi. Từ nay về sau ta sẽ sống và nghi ngờ tất cả mọi thứ."

Nói xong, cô ấy bước ra khỏi lớp. Bóng tối cuộn trào theo sau cô ấy, cánh cửa đóng sầm lại.

Ngay khi vị Ma cà rồng biến mất, Kẻ hồi quy nãy giờ vẫn há hốc mồm liền cứng nhắc quay cổ lại, chỉ tay vào mặt tôi:

"Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi."

"Nào. Giờ đằng ấy tin rồi chứ? Tôi đã gieo mầm mống nghi ngờ như thế, từ giờ dù Finley có nói gì thì cô ấy cũng sẽ phải xem xét lại—"

"Không phải! Chuyện đó tính sau! Rốt cuộc anh đã làm cái trò gì với Tyrkanzyaka hả?!"

Hử?

Cái gì vậy. Tôi đã làm theo ý cô, gieo rắc sự nghi ngờ để cô ấy giữ khoảng cách với Finley rồi còn gì. Cô còn không hài lòng cái nỗi gì nữa?

Cứ ra vẻ lạnh lùng thế thôi, chứ thực ra cô ta mới là kẻ nhập vai nặng nhất đấy.

Hầy, tôi thở dài đáp lại:

"Kể từ hôm nay, tôi chính thức trở thành bố dượng của đằng ấy rồi đấy. Nào, ngoan ngoãn gọi một tiếng 'Bố Dượng' xem nào?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Shey ơi dượng đây Daemon: được! đoạn này anh duyệt em nhé
Lameee: Dạ daica
Daemon: Ôi cai discord mess bro t dịch thoại main chảy hết mồ hôi đít xong bạn dịch thoại Tyr kiểu đ j vậy.
Lameee: Thì dịch chuẩn mà :V
Daemon: thấy chênh lệch đặng cấp chưa em??
Lameee: Dạ daica
Chương này thay vì chỉ một người dịch như mọi khi thì bọn mình quyết định chia ra. Một đứa dịch thoại của main, một đứa dịch thoại của Tyr. Dịch xong thì ốp vào luôn. :)))
Để tiện so sánh thì thg trans 2 thi văn tốt nghiệp được 8,75 còn mình thuộc khối tự nhiên nên 7 văn là max