Chương 63: The Homunculus’ Dilemma
Da thịt bỏng rát, máu huyết sôi trào. Shey nhíu mày nhìn vào luồng chớp giật mà cô vừa tạo ra. Thân hình nhỏ nhắn của Tyrkanzyaka lúc này chẳng khác nào một cột thu lôi; những tia sét tuôn ra từ đám mây đen cuộn chặt lấy cơ thể cô ấy rồi thấm dần vào lòng đất. Cảnh tượng ấy giống như một người đang tu hành dưới thác nước đổ.
Thế nhưng, nỗi đau bên dưới luồng điện ấy không thể nào so sánh được với thác nước. Luồng thác sét kia không chỉ sượt qua da mà là loại năng lượng cuộn trào, chảy xuyên qua toàn bộ cơ thể.
Mạch máu, cơ bắp, da thịt, và dây thần kinh. Nó lao điên cuồng như thể coi đó là những con đường bằng phẳng, tàn phá mọi thứ trên hành trình của mình.
Giống như hàng vạn cây kim đâm vào toàn thân? Thậm chí điều đó cũng không thể so sánh nổi. Bởi một tia chớp còn nhanh hơn, tinh vi hơn và mãnh liệt hơn bất kỳ cây kim nào.
"Nếu đau thì hãy hét lên! Cứ tiếp tục cố quá sức là...!"
Dù là Tyrkanzyaka vốn đã quen với đau đớn cũng không thể chịu đựng được lâu. Shey linh cảm như vậy nên siết chặt Thiên Anh trong tay, sẵn sàng chém đứt ma pháp bất cứ lúc nào.
Thế nhưng.
"Quả thực, có cảm thấy đau đớn."
Tyrkanzyaka vẫn thản nhiên.
Da thịt cháy sực. Thần kinh sạm đi. Luồng lôi khí khủng khiếp bắt nguồn từ Thiên Anh lấy thân thể Ma cà rồng làm vật dẫn, đâm sâu xuống lòng đất.
"Tuy nhiên, cũng chỉ dừng lại ở mức đau đớn mà thôi."
Nhưng sấm sét không thể làm tổn hại được vị Thủy tổ.
Huyết Thuật – năng lượng điều khiển máu của cô ấy đã chạm đến đỉnh cao. Không chỉ dừng lại ở việc "di chuyển" máu, cô ấy có thể dùng nó để nhào nặn nhục thân và tái tạo cơ thể.
Chừng nào máu còn tồn tại, không ai có thể làm hại được cô.
Và "Huyết hải" tích tụ suốt 1200 năm qua không hề tầm thường đến mức bị tổn thương bởi một tia sét tạo ra từ một mẩu mây lẻ loi.
Luồng sét kết thúc. Những tàn dư còn sót lại thỉnh thoảng vẫn lóe lên rồi vụt tắt. Nhưng trên người Tyrkanzyaka không hề có lấy một vết thương. Không có vết sẹo hình tia chớp thường thấy, không có mùi khét khó chịu từ da thịt, cũng chẳng có sắc đen kịt do máu bị thiêu cháy tạo nên.
Tất cả là vì trước khi những điều đó kịp xảy ra, Tyrkanzyaka đã thu xếp và chữa lành chúng.
"Quả nhiên là mạnh mẽ hơn. Nhưng vẫn thiếu thốn điều gì đó."
Tyrkanzyaka bình thản đánh giá luồng sét vừa chảy qua người mình, cứ như thể cô là một giám khảo nghiêm khắc.
"Nó không chạm tới lồng ngực ta, không chạm tới trái tim ta. Ta chỉ cảm nhận được một chút đau đớn mà thôi."
Tyrkanzyaka nói với vẻ đầy tiếc nuối. Shey cảm thấy có điều gì đó không thoải mái.
Có phải vì vị Thủy tổ đã chịu đựng được luồng điện của cô? Không, không phải vậy. Ngay từ đầu Shey đã không dùng toàn lực, và Tyrkanzyaka cũng chẳng hề có biện pháp phòng bị nào.
Sự khó chịu đó đến từ một khía cạnh khác.
Giọng điệu giống như đã từng bị sét đánh trước đây, thái độ như đang so sánh. Chính điểm này đã khiến Shey nhận ra điều bất thường.
"Có phải người đàn ông đó đã làm gì cô không?"
"Người đàn ông đó? À, ngươi đang nói đến quản giáo sao."
Tyrkanzyaka nói với thái độ bình thản đến mức không ai tin nổi cô vừa bị sét đánh.
"Nhắc mới nhớ, chúng ta còn chẳng biết tên của hắn ta. Vì ở Vực thẳm này không có mấy người nên ta cũng chẳng buồn hỏi, nhưng có lẽ cũng đến lúc nên tìm hiểu rồi..."
"Đừng có lảng chuyện. Có phải cô cũng bảo hắn ta truyền điện vào người không?"
"Ngươi nhạy bén thật đấy."
Tyrkanzyaka gom bóng tối lại tạo thành chiếc ô, nhẹ nhàng vắt lên vai rồi đáp:
"Đúng vậy. Ta đã nhờ vả hắn ta vài lần."
"Bao nhiêu lần rồi?"
"Hắn ta rất thành thục và tinh tế. Tuy không mạnh mẽ nhưng lại khéo léo. Khi hắn ta dùng ngón tay chạm vào trái tim ta, trái tim vốn đã ngừng đập từ lâu lại một lần nữa rung động trong chốc lát."
"...Chúng ta đang nói về truyền điện, đúng chứ?"
Shey hỏi vặn lại, nhưng rồi cô khựng lại khi nhận ra điều gì đó trong lời nói của Tyrkanzyaka.
"Khoan đã, cái gì? Trái tim đập lại sao?"
"Phải. Chỉ là thoáng qua thôi, nhưng chắc chắn và ngắn ngủi đến mức không thể nhầm lẫn."
"Hắn ta đã làm thế nào?"
"Ừm. Nói ra thì hơi ngại, nhưng đã nói đến mức này rồi thì giấu giếm cũng chẳng để làm gì."
Tyrkanzyaka lược thuật lại những gì đã xảy ra. Từ việc thấy Kẻ Bất Tử sống dậy rồi đi tìm giáo quan, đến việc nhờ anh ta truyền điện vào ngực. Sau đó, vì muốn cảm nhận lại cảm giác trái tim đập nên cô đã yêu cầu "mát-xa" thêm vài lần nữa.
Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, Shey thốt lên:
"Vậy ra, việc hai người gặp riêng bấy lâu nay cũng là vì..."
"Là để nhờ mát-xa. Ta đã làm phiền hắn ta khá thường xuyên."
"Ư ư. Chuyện này nếu vậy thì..."
Shey ôm đầu.
Cô không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu, không thể đưa ra kết luận dễ dàng.
Dù là Ma cà rồng đi chăng nữa, sao lại có thể phơi bày trái tim mình trước một kẻ vừa là giả kim thuật sư, vừa là ma pháp sư như thế? Ý thức cảnh giác của cô ấy thấp đến mức nào vậy? Cô bắt đầu hiểu tại sao gã quản giáo lại phải mở lớp dạy về "thường thứ nguy hiểm" rồi...
Lại còn gã quản giáo đó nữa.
Dù có được nhờ vả đi chăng nữa mà lại dám làm chuyện đó. Việc dùng ma pháp điều khiển cơ thể người khác vốn là điều cấm kỵ.
Cho đến hiện tại, có vẻ gã vẫn chưa làm điều gì xấu. Ma pháp cấp 0 cũng nằm mấp mé ngoài rìa những điều cấm kỵ đó, và một thực thể mạnh mẽ như Tyrkanzyaka chắc cũng không dễ dàng bị hãm hại.
Thế nhưng, Shey vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng gã quản giáo.
Bởi vì một bi kịch kinh hoàng chắc chắn sẽ xảy đến trong tương lai, cho đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
"Tyrkanzyaka. Lần tới nếu gặp quản giáo, cô hãy hỏi anh ta điều này."
Vì thế, Shey cần phải thử thách gã.
Kẻ hiện đang ở gần trái tim của Thủy tổ nhất, giáo quan của ngục Tantalus.
Để xem gã có ý đồ xấu, hay chỉ đơn thuần là lòng tốt.
"Song đề Homunculus. Hãy hỏi xem anh ta có biết về nó không."
Nếu gã thản nhiên trả lời được, thì có thể coi là gã ít nhất cũng có sự tự giác tối thiểu.
***
"Đột nhiên cô đến đây rồi... Hả? Song đề Homunculus sao?"
"Phải."
Song đề Homunculus, đó là một kiểu câu chuyện mang tính cảnh báo.
Tại sao kẻ hồi quy lại bảo cô ấy đến hỏi tôi chuyện này nhỉ?
Việc cô ta có thể tự nói nhưng lại cố tình sai người khác đến hỏi thì chỉ có một trong hai khả năng.
Hoặc là cô ta không tự tin mình kể chuyện hay nên đẩy sang cho tôi.
Hoặc là cô ta đang gửi một lời cảnh báo đến tôi.
Hừm. Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ nghĩ đó là lời cảnh báo và thu mình lại, nhưng dạo gần đây không hiểu sao tôi lại nghiêng về vế đầu hơn. Ai bảo cô ta nói năng vụng về quá làm chi.
Đúng là ấn tượng ban đầu quan trọng thật đấy.
"Đó không phải là một câu chuyện vui vẻ gì đâu. Thậm chí nó giống như một truyện kinh dị không rõ nguồn gốc vậy. Cô vẫn muốn nghe chứ?"
"Chẳng lẽ người nghe lại đi kén chọn nội dung câu chuyện sao."
"Nếu cô đã nói vậy thì... Được rồi. Tôi sẽ kể."
Tôi vừa ném chiếc đĩa ra xa vừa bắt đầu giải thích.
Ngày xửa ngày xưa, có một người cha có đứa con bị bệnh.
Người cha đã đi khắp các thành phố để tìm danh y, nhưng không một ai có thể chẩn đoán chính xác căn bệnh của đứa trẻ. Đó là một căn bệnh hiếm gặp mà thời bấy giờ người ta thường gọi là lời nguyền.
Sự khác biệt duy nhất giữa bệnh và lời nguyền, có lẽ là thái độ của thầy thuốc: họ lúng túng hay họ sợ hãi. Những danh y lừng lẫy nhất cũng thẳng thừng đóng sầm cửa trước mặt ông, và mỗi lần như thế, người cha lại lủi thủi cúi đầu bất lực.
Triệu chứng của đứa trẻ càng lớn càng trầm trọng. Không đành lòng nhìn con rên rỉ vì đau đớn mỗi đêm, người cha gạt đi mọi lời can ngăn, lặn lội vào rừng sâu tìm gặp một ma pháp sư.
Đường đến chỗ ma pháp sư vừa xa vừa hiểm trở. Cây cối và bụi rậm mọc ken đặc như những bức tường gai, mỗi bước chân tiến lên là một lần cơ thể bị cào rách. Người cha vừa dùng rìu chặt cành cây vừa cầm chiếc đèn nhỏ, lầm lũi đi theo hướng làn khói bốc lên.
Sau nhiều giờ đồng hồ, một túp lều nhỏ hiện ra sau cánh rừng rậm rạp. Tìm được nơi ở của ma pháp sư, người cha vội vã gõ cửa.
Nghe xong câu chuyện đầy xót xa của người cha, vị ma pháp sư im lặng. Cuối cùng khi cất lời, ông ta dùng một giọng điệu đầy ám ảnh bảo người cha hãy mang đứa trẻ đến.
Có lẽ vì đây là tia hy vọng cuối cùng, nên khi nghe đối phương hứa sẽ trả lại một đứa con khỏe mạnh, người cha đã không mảy may nghi ngờ mà gật đầu cái rụp.
Trở về nhà, người cha cõng đứa con tội nghiệp đi ngược lại con đường cũ. Con đường xa xôi hiểm trở ấy ông đã đi hai lần, giờ lại thêm một lần nữa, với đứa trẻ đang sốt hầm hập rên rỉ trên lưng. Đó là một chuyến đi vắt kiệt sức lực, nhưng trong cơn mệt mỏi, ý nghĩ nảy ra trong đầu người cha là: Thật may vì mình đã đi qua con đường này một lần.
Bởi nếu ông không đi đi lại lại để dọn dẹp những cành cây sắc nhọn, thì những vết xước trên cơ thể ông lúc này chắc chắn đã in lên người đứa trẻ.
Cõng con đến nơi, trong đêm tối mờ ảo, ma pháp sư đặt đứa trẻ lên giường. Ông ta bảo người cha hãy quay lại sau ba ngày rồi đóng cửa lại. Người cha mang theo cơ thể rã rời trở về nhà.
Trên đường về, ông vẫn không quên dọn nốt những cành cây còn sót lại.
Ba ngày sau, người cha đến chỗ ma pháp sư đúng như lời hẹn. Ngay khi bước vào túp lều, ông đã chứng kiến một cảnh tượng không thể tin nổi.
Đứa trẻ nở một nụ cười đáng yêu rồi lao vào vòng tay cha. Không còn sắc mặt bệnh tật, không còn gương mặt nhăn nhó vì đau đớn. Nhìn thấy nụ cười ngây thơ của con, người cha hạnh phúc hơn bao giờ hết. Ông trả công cho ma pháp sư bằng số tiền có được từ việc bán hết gia sản, rồi nắm tay đứa con đã khỏe mạnh cùng nhau ra về.
Một năm sau, nhìn đứa con lớn lên khỏe mạnh, người cha quyết định đi tìm ma pháp sư một lần nữa. Ông muốn báo với vị ân nhân rằng đứa trẻ ông cứu chữa nay đã khôn lớn thế này, và cả gia đình ông đều biết ơn ông ta. Ông lại nắm tay con, cùng nhau đi đến túp lều của ma pháp sư.
Đã một năm trôi qua. Những cành cây lại mọc lên rậm rạp như thể đang giễu cợt công sức của ông năm xưa. Nhưng người cha không lo lắng. Khác với dạo trước, giờ đây đứa con của ông đã đủ khỏe mạnh để vượt qua những vết xước nhỏ nhặt đó.
Vì người cha đi tiên phong chăng? Đứa trẻ đi qua những bụi gai mà không hề bị một vết trầy xước nhỏ nào.
Ma pháp sư tình cờ vắng nhà. Người cha cứ đợi mãi, cho đến khi mặt trời khuất bóng, ông bắt đầu cảm thấy bất an. Đứa trẻ vẫn rất hăng hái, nhưng vì lo con mệt, người cha đã mạo muội đẩy cửa bước vào trong.
Lúc đó, người cha nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt. Ông ngơ ngác tự hỏi liệu có bệnh nhân nào khác không, nhưng rồi một điềm báo hãi hùng ập đến khiến gương mặt ông đanh lại.
Thật đáng tiếc, linh cảm về sự đổ vỡ thường chuẩn xác một cách kinh ngạc. Có lẽ vì sự sống vốn dĩ nhạy cảm hơn với hiểm nguy chăng.
Tiếng rên rỉ đó quá giống với tiếng khóc đau đớn của con ông một năm về trước. Khác biệt duy nhất là nó yếu ớt và đau đớn hơn nhiều.
Người cha như bị bỏ bùa mê đi tìm nơi phát ra âm thanh, ông mở cánh cửa sắt dày dưới tầng hầm. Và rồi ông đã thấy.
Bị treo lơ lửng trên những sợi dây, không còn hơi sức để khóc thành tiếng, một đứa trẻ đang run rẩy trong đau đớn tột cùng.
Đứa con mà người cha yêu thương hết mực, trông như thể bị tháo rời từng bộ phận để sử dụng vào việc gì đó, đang nằm đó tan nát dưới những đường cưa và nhát dao...
"Đó là một câu chuyện kinh dị bình thường như thế thôi. Sau này, những ma pháp sư thích đặt tên kêu đã gán cho nó cái tên hào nhoáng là 'Song đề Homunculus', bảo rằng nó chứa đựng chân lý của ma pháp."
Azzy ngậm chiếc đĩa quay về. Tôi thản nhiên đón lấy, rồi lại ném nó ra xa và tiếp tục giải thích.
"Ma pháp là sự hiện thực hóa ý chí cá nhân. Là việc giải phóng thế giới và lý lẽ của chính mình ra thế gian. Chính vì thế, nó mang tính cá nhân cực kỳ cao."
Tôi có thể đọc được suy nghĩ, nhưng ma pháp tôi dùng được chỉ là ma pháp nghi thức cấp 0 mà ai cũng có thể học. Bởi ma pháp được tạo nên từ trải nghiệm cá nhân thì dù có là độc tâm thuật cũng không thể tái hiện được.
"Vì vậy, không thể dùng ma pháp để chữa trị cơ thể người khác. Nếu nói là chữa khỏi, thì thực chất chẳng khác gì việc vứt bỏ cơ thể cũ và tạo ra một Homunculus mới như trong câu chuyện xưa kia... Với ý nghĩa đó, người ta dạy về một nguyên tắc to tát gọi là 'Song đề Homunculus'."
Tôi tin rằng giải thích đến đây là đủ rồi. Ma cà rồng đâu có ngốc.
Mà khoan, có khi ngốc thật không? Ai đời lại đi nhờ người khác sét đánh vào người mình. Sấm sét đùng đùng nổ ra bất thình lình làm tôi cũng giật mình suýt ngã ngửa ra đấy chứ.
Nhìn chiếc đĩa đang bay ngược về, tôi kết luận:
"Cô có một người đệ tử tốt đấy. Chắc chắn là học viên Shey đang lo lắng cho cô rồi."
"Phải."
Vị Ma cà rồng gật đầu chấp thuận, rồi lặng lẽ lui đi không nói thêm lời nào. Tôi nhìn theo bóng dáng ấy một lúc, cho đến khi bị Azzy giục giã mới lại phải tiếp tục ném đĩa.
Ừm, lạ thật đấy. Dùng đĩa bay thế này có tốt thật không nhỉ? Hình như chỉ có thời gian làm việc của mình tăng lên chứ chẳng thấy khá hơn là bao?
"Gâu!"
Phải rồi, cứ tích lũy thiện cảm thế này thì biết đâu sau này có lúc cần dùng đến. Vì tương lai đó, thôi thì nhịn một chút vậy. Coi như đây là tiền tiết kiệm vậy.
Dù chẳng biết bao giờ mới đến ngày đáo hạn.
"Ơ kìa, nghĩ lại thì hôm nay cô ấy lại không đòi mát-xa nhỉ?"
Cơn gió nào thổi qua vậy? Cứ tưởng sau buổi học hôm qua cô ấy hơi dỗi nên định dỗ dành một chút trước khi cô ấy kịp nổi khùng.
Hy vọng cô ấy ở trong phòng kín một mình không lại nghĩ quẩn sang mấy chuyện kỳ quái.
Chắc là ổn thôi nhỉ? Dù có ngốc đến mấy thì chắc cô ấy cũng không làm chuyện gì đần độn hơn việc tự đi hứng sét đâu đúng không?
Chiếc đĩa lại bay về. Tôi lặng lẽ nhìn nó, rồi mặc kệ cho nó lăn tròn trên mặt đất.
Azzy sủa lên một tiếng đầy bất mãn.
***
"Ta đã quyết định rồi, Finley."
"Thưa Thủy tổ..."
Trong bóng tối vang lên một giọng nói tràn đầy xúc động. Finley thốt lên lời tán thưởng xen lẫn tiếng nức nở. Nếu hắn không phải là một Ma cà rồng không thể khóc, thì chắc hẳn nước mắt đã rơi lã chã rồi.
Thủy tổ Tyrkanzyaka lặng lẽ ngồi nhìn cảnh tượng đó. Từ đôi môi không chút sắc máu, những lời uy nghiêm thốt ra:
"Cả hai người họ đều không thể chỉ ra con đường cho ta. Họ chỉ nói rằng điều đó là bất khả thi. Cuối cùng, rõ ràng là họ không thể thực hiện được."
"Đó là bởi vì chúng không phải quý tộc của đêm tối. Lũ tiện dân bị trói buộc bởi sự sống thì không thể hiểu được tri thức vĩ đại."
"Ta vốn cũng không tin. Một kẻ đã chết một lần sao có thể tìm lại được trái tim tự mình đập cơ chứ? Vì thế, ta vẫn bán tín bán nghi lời của ngươi khi khẳng định rằng thuộc hạ của ta có cách. Những kẻ đang sống nhờ quyền năng của ta như các ngươi, làm sao có thể hồi sinh được ta?"
Một lời chất vấn đầy xác đáng.
Đối mặt với sự nghi hoặc của Thủy tổ, Finley lại một lần nữa cúi đầu sát đất.
"Thưa Thủy tổ, thời gian đã trôi qua rất lâu rồi. Thế giới biến chuyển và mỗi người đều tìm thấy phương cách riêng. Huyết ma pháp giờ đây đã trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ thời đại nào. Khác với ma pháp thông thường, đó là loại thuật chú được nhào nặn từ sinh mạng và máu. Nếu là thứ đó, thứ mà lũ tiện dân ngu muội không thể biết và cũng không được phép biết, thì chắc chắn có thể hồi sinh trái tim của Thủy tổ."
Đó là lời nói dối.
Một lời nói dối mà thuộc hạ tuyệt đối không được phép phạm phải, nhưng Finley vẫn thốt ra mà không hề biến sắc.
Không có sự căng thẳng hay hồi hộp nào. Bởi vì hắn cũng là một Ma cà rồng với trái tim đã ngừng đập. Tất nhiên, cảm giác tội lỗi khi lừa dối Thủy tổ là có, nhưng thứ đó cứ để sau này dùng cái chết mà đền đáp là được.
Và Finley tin chắc rằng. Chỉ có lời nói dối này mới có thể dụ được Thủy tổ rời khỏi đây.
Hơn nữa, biết đâu đấy? Những Elder và Ain của Công quốc Sương Mù, những Ma cà rồng quyền năng và thông thái đó có lẽ sẽ tìm ra cách để lấy lại nhịp đập cho trái tim Thủy tổ.
Lũ tiện dân làm sao hiểu được bí thuật của Huyết Thuật? Chúng chẳng biết gì cả. Thay vì ở đây với chúng, ra ngoài kia cùng với đồng loại Ma cà rồng sẽ tốt hơn gấp trăm lần.
Vì thế, đây chính là lòng trung thành. Dù Finley có lừa dối Thủy tổ, thì hắn vẫn luôn trung thành với cô.
Hắn đã tự lừa dối bản thân mình như vậy.
Vị Thủy tổ lặng lẽ nhìn xuống Finley, một lúc sau mới cất lời:
"Ta sẽ tin ngươi một lần. Hãy dùng phương cách đó để đưa trái tim ta trở lại."
"Tuân lệnh! Chỉ cần Người lên trên mặt đất! Thần xin cam đoan sẽ..."
"Ngay bây giờ."
"Dạ?"
Finlay ngơ ngác hỏi lại.
"Hãy dùng thử phương pháp mà ngươi biết ngay tại đây. Thất bại cũng không sao. Ta là gốc rễ của các ngươi, quyền năng của ta mạnh hơn tất cả các ngươi cộng lại. Nếu Huyết ma pháp ngươi dùng là hợp lý, ta sẽ nhận ra khả năng của nó ngay thôi."
Hỏng bét rồi.
Nếu Finley có thể đổ mồ hôi, thì lúc này toàn thân hắn chắc chắn đã ướt sũng.
Ngay bây giờ? Tái hiện lại sao?
Điều đó là bất khả thi. Bởi vì đó chỉ là lời nói dối hươu vượn mà hắn vừa bịa ra.
Lời nói dối nông cạn sắp phải phơi bày thân xác trần truồng nhơ nhuốc trước con mắt thực chứng.
Finley càng cúi đầu thấp hơn, khẩn thiết van nài:
"Nhưng thưa Thủy tổ. Thần vốn không có nhiều hiểu biết về Huyết ma pháp. Thần e rằng ma pháp yếu kém của mình sẽ làm Người bị thương mất."
"Không quan trọng. Ta đã nói là chỉ xem xét khả năng thôi mà. Nếu ngươi đã thấy ma pháp đó, chắc chắn ngươi có thể bắt chước được đôi chút."
Mệnh lệnh của Thủy tổ là tuyệt đối. Finley buộc phải tuân theo. Nhưng vì đã nói dối nên hắn hoàn toàn không có khả năng thực hiện.
Phải làm sao đây? Chẳng lẽ bây giờ lại thú nhận là mình đã nói dối, rồi chịu tội sao?
Không, nếu định làm thế thì ngay từ đầu hắn đã chẳng nói dối.
Đâm lao phải theo lao. Đã cưỡi lên lưng hổ rồi, thì chỉ còn cách lao thẳng về phía trước, bất kể cái kết có là gì.
Trong bóng tối, đôi đồng tử đục ngầu lóe lên tia sáng.
"Thần xin tuân mệnh, thưa Thủy tổ. Tuy nhiên, vì sức mạnh của thần quá nhỏ bé, nếu quyền năng của Thủy tổ vẫn còn đó, thần sẽ không thể thi triển được chút sức mạnh nào. Vì vậy..."
Thực tế, Finley rất am hiểu Huyết ma pháp. Lĩnh vực chuyên môn của hắn là Thuật Chi phối. Đó là quyền năng khắc ghi Huyết Ấn để dùng chính dòng máu đó điều khiển một thứ gì đó.
Dù chỉ là một tên Yaeling hèn mọn, nhưng nếu... Thủy tổ chịu để lộ ra một chút sơ hở.
"Xin Người hãy tạm thời rũ bỏ mọi quyền năng, và phơi bày trái tim ra trước mặt thần."
Đó là một hành động bất kính, nhưng không phải là không thể.
Vị Thủy tổ sẽ có được trái tim tự mình đập như mong muốn, dù cho nó không tuân theo ý chí của cô.
Và chắc chắn, nó sẽ không đập theo ý muốn của cô đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
mạnh dạn đoán tên main là John Firstperson Song đề Homunculus (The Homunculus’ Dilemma) khác với nghịch lý (paradox) là một mâu thuẫn logic tự thân, song đề là tình thế tiến thoái lưỡng nan giữa hai lựa chọn đều phải trả giá đắt.Ở chương này 2 lựa chọn là:
1) Chấp nhận một cơ thể của bản thân đầy khiếm khuyết mà không có sự can thiệp của ma pháp.
2) Cơ thể được sửa đổi bởi ma pháp (ý niệm) của kẻ khác nhưng phải chấp nhận một phần bản thân là tạo tác của kẻ đó, tồn tại như một Homunculus.
