Chương 38: Tiếp tế cũng là một cuộc chiến
Leng keng, leng keng.
“Nào, Azzy. Sáng nay mình ăn đậu luộc đóng hộp nhé!”
“Gâu gâu!”
Leng keng, leng keng.
“Nào, Azzy. Bữa trưa lại ăn món súp đậu hầm quen thuộc nhé!”
“Gâu!”
Leng keng, leng keng.
“Nào! Azzy. Bữa tối là thịt viên làm từ đậu nành do đích thân tôi chế biến! Có điều lần này không có thịt nên chỉ làm toàn bằng đậu thôi!”
“Gâu! …Gâu?”
Leng keng, leng keng.
“Nào nào, đây là bã đậu làm từ đống đậu thừa hôm qua. Tôi để dành cho cô đấy!”
“Gâu…?”
Leng keng, leng keng.
“Tada! Đậu hấp! Oa, trời đất ơi. Đậu nành cũng có thể đem hấp được này! Làm thế này thì hương vị sẽ được cô đặc lại, ăn vào 'phê' nhắm đấy!”
“Gâu?”
Leng keng, leng keng.
“Nàoooooo. Hôm nay đặc biệt nhé! Súp đậu nành đặc chế size Xiêu Xiêu Lớn! Chà, lượng gấp đôi bình thường luôn, gấp đôi luôn đấy!”
“....”
Leng keng, leng keng.
“Xoay vòng thực đơn một lượt rồi nhỉ? Thế thì hôm nay, để quay lại với món ban đầu đã lỡ quên mất, chúng ta sẽ ăn đậu...”
“Gâu! Gâu gâu!”
“Aaaaaa!”
Xét theo khía cạnh nào đó, đây là chuyện đã được dự báo trước, còn xét theo khía cạnh khác, đây quả là một hành động vô ơn với một con chó.
Đến cả con người – linh trưởng của muôn loài – còn chưa thoát khỏi cái địa ngục đậu nành đóng hộp lặp đi lặp lại hàng ngày, thế mà một con chó dám kén cá chọn canh sao!
...
Nói thì nói vậy, nhưng chính tôi cũng bắt đầu phát ngán với mấy cái hộp đậu nành này rồi, nên phải đi tìm nguyên liệu khác thôi. Nhưng khốn nỗi mấy ngày qua bao nhiêu rắc rối cứ dồn dập ập đến, thực phẩm còn sót lại chỉ toàn là đậu nành đóng hộp, nhiều đến mức có thể xếp thành một tòa lâu đài. Nếu cứ ăn hết đống này, người tôi và Azzy chắc sẽ biến thành mấy khúc xúc xích nhồi toàn đậu mất.
Chỉ có một cách để giải quyết tình trạng này.
“Này! Đại úy Abby! Có nghe thấy không đấy!”
Mở ngăn tủ trong nhà bếp ra, kẹp giữa đống nồi niêu xoong chảo bằng thép là một con Golem lùn tịt đang ngồi thõng thượt tay chân. Chỗ vai bị thanh kiếm của Kẻ hồi quy đâm xuyên qua vẫn còn một cái lỗ sâu hoắm đáng sợ, trên thân mình đầy rẫy những vết trầy xước. Đến cái nồi thép suốt ngày chịu cảnh dầu sôi lửa bỏng từ lúc mới ra lò trông còn sạch sẽ hơn con Golem này.
Nó trông thật thảm hại, giống như một con búp bê bị vứt bỏ vì hết giá trị lợi dụng, hay một gã vô gia cư đang nương náu dưới gầm cầu. Chẳng ai có thể tưởng tượng nổi đây lại là loại Golem ma thuật mà Nhà nước quân phiệt hằng tự hào.
Nhưng cũng chẳng cần phải nảy sinh lòng trắc ẩn làm gì. Con Golem đó suy cho cùng cũng chỉ là loại Golem ma thuật kiểu đồng bộ, và người điều khiển nó là một sĩ quan thuộc hàng tinh anh của tinh anh. Kẻ điều khiển chắc đang ở một nơi nào đó thoải mái, mát mẻ, nhâm nhi cốc bia lạnh và giám sát nơi này.
Dù thân xác Golem đang phải chịu khổ cực, nhưng đó cũng chỉ là bi kịch bên kia bức tường mà thôi. Giống như những bi kịch ngoài đời thực chẳng ai thèm ngó ngàng tới lại luôn chiếm lĩnh văn đàn, con Golem này chắc cũng đang thỏa mãn cái cảm giác u ám không thể tìm thấy trong đời thực chăng?
Nghĩ lại thấy uất ức thật đấy. Hay là mình ném con Golem này vào bồn cầu nhỉ? Dù sao giờ cô ấy cũng không kết nối, coi như mình đang "thủy hình" ảo để giải tỏa nỗi uất hận này...
『Anh tìm tôi có việc gì?』
“Ái chà, giật cả mình!”
Vì con Golem đột nhiên cử động nên tôi hốt hoảng đánh rơi, may mà kịp bắt lại. Con Golem suýt rơi xuống đất đang nhìn chằm chằm lên tôi.
『Làm ơn hãy cẩn thận. Cơ thể này đã bị hư hại nghiêm trọng, không chịu nổi thêm chấn động nào nữa đâu.』
“Ối trời. Xin lỗi nhé.”
Đặt nó xuống bàn một cách cẩn thận, con Golem lảo đảo đứng dậy bằng cái cơ thể rệu rã. Tôi gãi đầu rồi ngồi xuống ghế.
“Hóa ra đang kết nối à.”
『Tantalus là cơ sở bảo mật cấp 5. Quan sát bên trong Tantalus là công việc và cũng là nghĩa vụ của tôi. Không thể lơ là dù chỉ một giây.』
Làm việc chăm chỉ gớm.
Tự nhiên thấy hơi hối lỗi. Cảm giác giống như vừa chửi bới mấy ông công chức xong thì thấy họ đang làm việc túi bụi vậy, lương tâm thấy hơi cắn rứt. Giờ không phải giờ ăn mà hắn vẫn ở đây, chứng tỏ là kiểm tra thường xuyên lắm.
“Dù sao thì cũng chỉ ở trong nhà bếp thôi mà? Có cái gì để giám sát đâu mà cứ ở lỳ trong bếp thế?”
『Biết làm sao được. Nếu tôi rời khỏi đây, các học viên khác sẽ tìm cách phá hủy cơ thể này mất. Dù sao thì ở trong nhà bếp, ít ra tôi cũng có thể quan sát anh và Khuyển Vương ăn uống mỗi bữa, thế cũng là may mắn rồi.』
“Tôi và Azzy á? Xem người với chó ăn chung mâm thì có gì hay ho đâu.”
『Ít nhất tôi cũng biết được anh còn sống. Việc biết anh còn sống hay đã chết vốn đã có giá trị rất lớn rồi.』
“Sự sống chết của tôi á?”
『Khẳng định. Nhà nước quân phiệt vô cùng quan tâm đến sự sống chết của anh.』
Nghe thế cũng ngại chết. Không ngờ Nhà nước quân phiệt lại quan tâm đến mình như vậy.
Một kẻ coi phúc lợi và an toàn là điều xa xỉ như Nhà nước quân phiệt mà lại quan tâm theo dõi mình, tự nhiên thấy cảm động ghê...
『Bởi vì anh là chính là một loại thuốc thử - giấy quỳ tím.』
Giấy quỳ tím. Loại giấy dùng để thử xem dung dịch có tính axit hay không, và cũng là tiếng lóng mà Nhà nước quân phiệt thỉnh thoảng hay dùng.
Cái đó có nghĩa là gì? Đối với Nhà nước quân phiệt, sự tồn tại của tôi chẳng khác gì một tờ giấy quỳ. Nếu nhúng vào mà hóa đỏ thì nghĩa là bên trong nguy hiểm, phải cẩn thận.
Nói cách khác, tôi chỉ là một vật tế thần được đưa xuống trước để kiểm tra xem Vực thẳm Vô Tận có an toàn hay không mà thôi.
Bây giờ tôi mới hiểu. Tại sao họ lại ra lệnh cho tôi phải sống sót. Ngay từ đầu, họ cũng chỉ kỳ vọng đến mức đó thôi.
Tôi đang dần trở thành một công dân chán đời hơn bao giờ hết, thế mà con Golem còn bồi thêm một câu:
『Trong trường hợp anh bị tấn công và chịu vết thương chí mạng, yêu cầu anh trước khi chết hãy gào thật to tên của kẻ thủ ác. Như vậy, dựa trên lời chứng của anh, nhà nước sẽ đưa ra đánh giá khách quan hơn về học viên đó.』
“Hả? Con Golem này, ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng gì hết. Hay để tôi tiễn cô đi trước nhé? Có muốn vừa gào tên tôi vừa ngừng hoạt động không?”
『Điều đó cũng không tệ cho anh đâu. Bởi vì anh có thể thêm một đánh giá tiêu cực cho kẻ đã giết mình mà. Như thế chết cũng có thể nhắm mắt xuôi tay.』
“Đấy là lời mà con người nên nói à? Tôi không muốn nhắm mắt xuôi tay đâu nhé! Cả đời không nhắm mắt đến mức bị đục thủy tinh thể tôi cũng cam lòng, miễn là được sống!”
Cơn giận bốc lên, tôi túm lấy chân con Golem dốc ngược lên. Con Golem đung đưa không chút sức lực, các khớp xương phát ra tiếng kim loại rỉ sét. Có vẻ bị treo ngược nên tỉnh táo hơn chút, từ loa của Golem phát ra những lời dồn dập:
『Dừng lại ngay. Yêu cầu anh chấm dứt hành vi bạo lực vô căn cứ và trả tự do cho cơ thể này ngay lập tức.』
“Bảo đây là bạo lực vô căn cứ chính là lý do khiến cô bị đánh đấy, đồ sắt vụn này!”
Định táng cho một phát nhưng nhìn cái thân hình cứng ngắc của nó, tôi lại thôi. Đánh vào đấy chắc ngón tay mình đau lắm nhỉ?
Những lúc này mới thấy công dụng của đạo cụ. Tôi rút thẻ Át Rô ra, dùng thuật giả kim biến nó thành một cái xiên. Rồi tôi dí cái xiên sắc lẹm vào người con Golem.
Thấy vật sắc nhọn trước mắt, con Golem vội vàng hét lên:
『Dừng lại ngay. Nghiêm túc cảnh báo. Nếu anh làm hư hại cơ thể này, điểm đánh giá của anh sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng...』
“Vẫn chưa ngắt kết nối à? Thế thì.”
Phải đánh trước khi cô ả ngắt kết nối, lúc vẫn còn cảm nhận được đau đớn chứ.
Cái xiên sắt mỏng manh này bản thân nó cũng có thể dùng làm roi da. Tôi vung xiên quất một phát vào mông con Golem. Tiếng kim loại va chạm vang lên: Choảng!
『Á~!』
“Làm quá. Đằng nào ngắt kết nối xong cũng có cảm giác gì đâu.”
『Khẳng... định. Cơ thể này là Golem. Hành động này là vô nghĩa. Yêu cầu dừng lại ngay lập tức, ối!』
Trong lúc cô ta đang nói, tôi bồi thêm một phát nữa. Có vẻ vẫn chưa kịp ngắt kết nối nên một tiếng rên rỉ khẽ vang lên.
Tôi giơ roi lên, lẩm bẩm một cách trịnh trọng:
“Nhưng hình phạt có ý nghĩa ở chính hành động thực thi hơn là nỗi đau. Dù đây chỉ là Golem, nhưng mỗi lần quất vào mông cô, lòng tôi cũng như bị dao cắt vậy.”
Sao mà bất công thế nhỉ? Tôi bảo là trừng phạt và đánh vào mông Golem, nhưng thực tế kẻ bên trong chỉ cần ngắt kết nối một lát là xong. Ngoài đời thực, cô ta chắc đang vừa uống đồ lạnh vừa chửi rủa tôi không chừng. Hức, nghĩ đến thôi đã thấy uất nghẹn rồi.
Được rồi. Hãy trút hết nỗi hận này vào những phát roi.
Tôi quất liên tiếp vào mông con Golem đang bị treo ngược. Tiếng kim loại va vào nhau chan chát vang lên. Sau khi quất chừng mười phát, sợ nó hỏng thật nên tôi mới dừng lại và đặt nó lên bàn.
Con Golem quỳ rạp bằng cả bốn chân, mông chổng lên trời như thể đau thật vậy. Từ cái loa phát ra giọng nói đứt quãng:
『... Sẽ phản ánh... vào đánh giá....』
“Thôi đi, đừng có làm quá nữa. Cô ngắt kết nối cảm giác rồi còn gì. Ai không biết lại tưởng cô đồng bộ hoàn toàn với con Golem này đấy.”
Con Golem lườm tôi. Từ cái cơ thể vô tri vô giác đó, tôi cảm thấy một luồng oán hận đang hướng về mình. Câu hỏi "liệu một con búp bê bằng thiếc có thể chứa đựng cảm xúc không" đã có câu trả lời ở đây.
Ơ, sao thế? Tôi nói sai à? Chắc chắn cô không dại gì mà chịu đòn đến tận bây giờ chứ. Đâu phải bị khổ dâm đâu.
『... Cơ thể này là một trong số ít Golem ma thuật kiểu truyền tin còn sót lại. Để đảm bảo tính ổn định của truyền tin, cơ thể này tuyệt đối không được hỏng hóc. Vốn dĩ vết thương ở vai đã gây trở ngại cho chức năng đồng bộ rồi, nếu chịu thêm chấn động thì cơ thể này sẽ bị hư hại đến mức không thể cứu vãn được.』
“Thế nên tôi mới dùng mặt dẹt để đánh thay vì dùng đầu nhọn còn gì.”
『Thế lại càng kích thích đồng bộ cảm giác đau....』
Khẽ khựng lại, con Golem đứng dậy với tư thế còn gượng gạo hơn cả lúc nãy rồi nói:
『... Vậy nên. Anh – người mấy ngày qua chỉ đến nhà bếp để ăn – nay lại tìm đến tôi, chắc hẳn là có yêu cầu gì đó. Có chuyện gì vậy?』
“À. Đúng rồi. Tiếp tế cho tôi đi. Thiếu thực phẩm tươi sống quá.”
『Tiếp tế, anh nói tiếp tế sao?』
Con Golem hỏi lại với giọng điệu không thể tin nổi.
『Anh tìm đến tôi để yêu cầu tiếp tế mà lại dám tấn công cơ thể này sao?』
“Ây dà. Tấn công gì chứ. Giữa chúng ta với nhau cả mà. Cứ coi đó là những cử chỉ thân mật nhẹ nhàng đi.”
『Anh gọi việc dùng thanh sắt quất túi bụi là cử chỉ thân mật nhẹ nhàng sao.』
“Dù sao tôi cũng chỉ quất Golem thôi, chứ Nhà nước quân phiệt các người toàn quất con người còn gì. Thật tình, so tôi với Nhà nước quân phiệt thì không có cửa đâu.”
『Tôi hỏi lại một lần nữa. Anh tìm đến tôi để yêu cầu tiếp tế mà lại tấn công cơ thể này và chỉ trích nhà nước sao?』
Con Golem nhìn chằm chằm vào tôi rồi nói:
『Yêu cầu bị bác bỏ.』
“Ơ kìa, tại sao?”
『Tôi nghĩ chỉ riêng phát ngôn vừa rồi của quý anh cũng đủ lý do rồi.』
“Anh định chơi xấu thế à? Lạm dụng quyền hạn để trả thù cá nhân sao?”
『Trả thù cá nhân chỉ là một phần thôi. Còn có lý do chính đáng để từ chối yêu cầu tiếp tế nữa.』
Thế là có trả thù cá nhân thật còn gì. Một quân nhân của Nhà nước quân phiệt mà dám nói huỵch tẹt ra như thế sao?
Thật là nực cười, nhưng giờ tôi mới là kẻ cần tiếp tế nên đành ở thế yếu. Thôi thì cứ xuống nước một chút vậy.
“Được rồi, nghe xem lý do là gì nào. Gì thế?”
『Hai ngày trước, nhu yếu phẩm đã được thả xuống Tantalus. Chắc chắn anh đã nhận được rồi. Lượng thực phẩm còn lại vẫn đủ dùng, việc yêu cầu tiếp tế thêm là lãng phí tài nguyên và lơ là nhiệm vụ. Ban tiếp tế sẽ không phê duyệt, và tôi cũng không thấy lý do gì để tiếp tế thêm cả.』
“Nói đơn giản là 'vừa mới được tiếp tế hôm kia xong sao còn đòi nữa hả lũ heo kia', đúng không?”
『Nếu quý anh đã hiểu thì không cần phải nhắc lại đâu. Kết luận là, không có chuyện tiếp tế thêm.』
Con Golem nói một cách dứt khoát. Thái độ lạnh lùng và cứng nhắc như thể chính nó là một con búp bê bằng thép thật vậy.
Thấy uất ức, tôi phân trần:
“Trong hòm tiếp tế toàn là đậu nành đóng hộp còn gì! Mấy ngày qua chúng tôi chỉ ăn toàn đậu nành, giờ định bắt chúng tôi ăn tiếp sao? Bộ định biến chúng tôi thành mấy hũ tương sống chắc?”
『Phủ nhận. Trong danh mục tiếp tế chắc chắn có cả bánh mì và sữa. Anh đang nói dối.』
“Nói gì thế. Đống đó bị lũ kháng chiến lẻn vào ăn sạch sành sanh rồi còn đâu. Đống đồ trong bụng chúng nó sao lại đi đòi tôi.”
Tôi bực bội nói, con Golem bỗng ngẩng phắt đầu lên như thể vừa trúng một đòn bất ngờ.
『...Tôi nghe không rõ. Anh có thể nói lại một lần nữa không?』
“Thì đó, đám kháng chiến lẻn vào hòm tiếp tế đã ăn sạch mấy món không phải đồ đóng hộp để cầm cự còn gì. Thế nên đồ ăn của chúng tôi chẳng còn gì ngoài mấy cái hộp đậu nành phát ngán kia cả. Cô cũng thấy rồi đấy thôi. Mấy ngày qua chúng tôi toàn ăn đậu nành. Tôi và Azzy không thể sống chỉ dựa vào đậu nành được, nên cho chúng tôi ít đồ ăn khác đi.”
『Quân kháng chiến... lẻn vào Tantalus sao?』
Con Golem im lặng hồi lâu rồi đột nhiên quay sang thẩm vấn tôi:
『Tại sao đến tận bây giờ anh mới nói chuyện đó?!』
“Tại sao á? Thì tôi cần nhận tiếp tế mà.”
『Anh không nghĩ rằng việc báo cáo có kẻ xâm nhập quan trọng hơn việc tiếp tế sao?』
“Cái đó quan trọng à?”
『Khẳng định. Đó là chuyện đương nhiên. Vậy, đã có chuyện gì xảy ra? Những kẻ xâm nhập đó giờ ra sao rồi?』
“Bọn chúng định nổ bom nên đã xảy ra một trận chiến, sau trận chiến thì chúng đã trở thành món ăn ngon miệng cho Ma cà rồng rồi.”
Con Golem dùng bàn tay phải cử động được ôm lấy trán. Tư thế đó chân thực đến mức tôi tin chắc kẻ điều khiển nó ở phía bên kia cũng đang làm hành động y hệt.
『Đây không phải báo cáo láo chứ?』
“Tôi thèm vào. Chẳng lẽ tôi lại chịu ăn đậu nành đóng hộp mấy ngày liền chỉ để xin thêm ít đồ tiếp tế sao? Nếu cần bằng chứng khác, các người cứ tìm cái tên Kanisen Riverwood đi. Chắc chắn có trong danh sách truy nã đấy.”
『Làm ơn hãy đợi một lát.』
Ánh sáng trong mắt Golem vụt tắt. Có vẻ cô ta đã ngắt kết nối một lát để đi xác nhận. Không lâu sau, con Golem lại cử động.
『... Đã xác nhận. Tôi nhận thấy lời nói của quý anh có đủ độ tin cậy. Vì anh không có cách nào kiểm tra danh sách truy nã mới được cập nhật gần đây. Việc anh đã trực tiếp gặp hắn là giả thuyết hợp lý nhất.』
“A lê hấp. Thế là sẽ có tiếp tế đúng không?”
『Bây giờ cái đó quan trọng thế sao?』
“Đương nhiên là quan trọng rồi. Azzy phát ngán vì đậu nành nên sắp ăn thịt tôi đến nơi rồi đây này. So với đám phần tử kháng chiến đã chết trở thành món bồi bổ cho Ma cà rồng, thì Azzy cứ hễ thấy tôi mở nắp hộp đậu nành là gầm gừ còn đáng sợ hơn nhiều.”
Một lần nữa, con Golem ôm đầu rên rỉ. Một tiếng thở dài thườn thượt phát ra từ cái loa.
『... Tôi sẽ yêu cầu tiếp tế bổ sung. Tuy nhiên, vụ việc này cần phải lấy lời khai và có sự phán quyết từ cấp trên, nên mong anh hợp tác.』
“Nếu được tiếp tế thì lấy lời khai bao nhiêu tôi cũng chiều. Cô muốn nghe theo kiểu gì? Phong cách truyện cổ tích? Hay phong cách kịch nói?”
『Làm ơn hãy theo phong cách tường trình chính quy.』
“Biết rồi. Nào, ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng xinh đẹp nọ, nơi có những chiếc cối xay nước quay tròn múc nước lên, tạo thành những dải cầu vồng vắt ngang như cây đa... Có dòng nước trong lành chảy từ trên núi xuống theo dòng sông, có những thương nhân đang tìm kiếm biển cả, có những câu chuyện họ mang theo và giấc mơ của một cậu bé lớn lên nhờ những câu chuyện đó... Ở đó, có một cậu bé tên là Kanisên Riverwood...”
『Là tường trình chính quy.』
“Xì. Chẳng có chút lãng mạn nào cả. Tường trình thì chán chết.”
Tay và miệng tách rời nhau chắc là để miệng không làm phiền việc mà tay đang làm. Trong lúc đang giải thích đầu đuôi sự việc cho Golem, đôi tay tôi rảnh rỗi nên tự nhiên đi tìm việc để làm.
Việc tôi tìm thấy chính là mở đậu nành đóng hộp. Tôi đã diễn đủ mọi trò ảo thuật với đống đậu nành phát ngán này rồi, giờ đến lúc dọn dẹp chúng thôi.
Tôi vừa mở từng hộp đậu nành chất thành đống vừa kể cho Golem nghe những chuyện đã xảy ra.
“Thế đấy. Mấy tên đó định dùng bom phá hủy Tantalus. Thế nên tôi đã dùng thuật thiên địa càn khôn, thần công bộ pháp để áp sát phía sau chúng. Trước sự tiếp cận bí mật và bất ngờ đó, chúng hoảng sợ như lũ thỏ đế rồi lao vào tấn công. Lúc đó tôi ném cái hộp đậu nành đang cầm trên tay ra, nó nổ tung như một quả lựu đạn và quét sạch kẻ thù... À, xin lỗi. Cô nghe đến đâu rồi ấy nhỉ?”
『Tôi đã xác nhận đến đoạn bọn chúng lập kế hoạch dùng bom đánh sập Tantalus.』
“À, vâng. Thế nên là...”
Đúng lúc tôi đang trút đống đậu nành vừa mở vào một cái nồi lớn thì...
Thình thịch, thình thịch. Tiếng chạy rộn ràng vang lên từ hành lang. Không cần đọc suy nghĩ cũng biết chủ nhân của những bước chân ồn ào và rung chuyển này là ai.
“Gâu, ghét lắm!”
Azzy đạp cửa xông vào nhà bếp, lập tức lao tới ôm chầm lấy tôi. Nó dùng hai chân trước siết chặt lấy eo tôi, răng thì ngoạm lấy ống tay áo lôi kéo liên tục, đầu lắc nguầy nguậy. Thái độ trông thật là liều lĩnh. Cứ như thể tôi đang thực hiện một thuật luyện kim kinh khủng của mụ phù thủy nào đó không bằng.
“Ghét lắm! Đậu nành, ghét lắm! Gâu! Dừng lại đi!”
“Azzy à. Trước khi áo rách thì người tôi sắp nứt ra rồi đây này, buông ra được không?”
“Gâu! Gâu gâu!”
Chắc cô nàng phải ghét đậu nành lắm mới nghe tiếng mở nắp hộp đã sợ hãi chạy đến đây như vậy.
Trong khi đó, quân phục giáo quan của Nhà nước quân phiệt lại bền một cách vô lý nên không dễ gì bị rách. Vì thế nên tay tôi cũng bị lắc qua lắc lại theo cái lắc đầu của Azzy. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cổ tay tôi có nguy cơ bị trật khớp.
Mất một lúc lâu mới trấn an được Azzy, tôi đổ hộp đậu nành cuối cùng vào nồi rồi nói:
“Đống đậu nành này không phải để chúng ta ăn đâu.”
“Gâu? Thật không?”
“Thật mà. Sao mà ăn hết được đống này chứ. Cái này là để làm phân bón đấy.”
Tôi đổ thêm nước vào nồi đậu nành, tạo thành một loại cháo đậu nành. Azzy dựng đứng đuôi, nhìn chằm chằm vào cái nồi đầy đậu như nhìn kẻ thù không đội trời chung. Sau khi dỗ dành con Azzy đang hưng phấn, tôi khệ nệ bê cái nồi nặng trịch chứa tận 20 hộp đậu nành đi về phía sâu trong kho.
Ở đó là một cái xác khổng lồ đã rụng rời hết chân tay... trông giống như một cái thân mình. Tôi đặt cái nồi xuống thật mạnh gần chỗ cái đầu đang trợn ngược mắt.
Ngay lập tức, cánh tay phải của Kẻ bất tử nhảy bổ xuống, bắt đầu múc đống cháo đậu nành nhão nhẹt đưa lên miệng. Nhìn kiểu gì thì đó cũng không phải là thứ dành cho con người, nhưng có vẻ miễn là chất dinh dưỡng thì cánh tay phải đó chẳng màng đến hình dạng hay mùi vị.
Mà thôi, cái cánh tay phải không có lưỡi đó thì biết vị gì mà lần.
“Lúc đầu thấy hơi ghê, nhưng coi như đang trồng cây thì cũng thấy ổn thôi.”
Chắc phải mất cả ngày mới ăn hết đống đó. Tôi đóng cửa kho lại rồi bước ra. Trong lúc đó, Azzy vẫn đang dựng đứng đuôi, thu mình cảnh giác trước cửa. Thấy tay tôi không còn cầm nồi nữa, nó mới mừng rỡ sủa vang.
Tôi cùng Azzy tiến lại gần con Golem và nói:
“Thấy chưa? Đừng có định bắt Azzy ăn thêm đậu nành nữa.”
『Tôi đã hiểu tình hình, nhưng việc lấy lời khai vẫn chưa kết thúc. Làm ơn giải thích cho xong đi.』
“À, đúng rồi. Tôi kể đến đâu rồi nhỉ?”
『Anh đang kể đến đoạn tàn dư của quân kháng chiến lập kế hoạch khủng bố bằng bom.』
“Gì chứ. Kể hết rồi còn gì. Thế là hết rồi đấy. Chúng tôi đã hợp sức ngăn chặn chúng, còn xác chết thì đưa cho Ma cà rồng. Hết.”
Con Golem đột nhiên đứng dậy và giơ nắm đấm lên. Cái gì vậy? Vì không đọc được suy nghĩ nên phản ứng của tôi hơi chậm một chút. Chẳng lẽ cô ta định đánh nhau với tôi sao? Thật đáng tiếc, dù tôi có yếu đến đâu thì với cái mẫu lùn tịt này, ả cũng chẳng thể làm gì được tôi.
Tôi nhẹ nhàng cử động các ngón tay trái để thu hút sự chú ý. Trong lúc đó, bàn tay phải của tôi đã lén lách ra phía sau con Golem.
“Hây.”
Vừa điểm nhẹ vào khoeo chân, con Golem đã đổ rụp xuống. Tôi nhanh chóng dùng tay trái bẻ quặt cánh tay đang giơ lên của nó ra sau để khống chế. Con Golem vùng vẫy nhưng với cánh tay phải không hoạt động bình thường, nó không tài nào thoát ra được.
Dùng ngón tay vuốt ve lưng con Golem, tôi thong thả lẩm bẩm:
“Calm down, calm down. Bình tĩnh nào, bình tĩnh. Có gì bất mãn thì cũng hãy nén lại một chút. Nổi nóng chẳng giải quyết được việc gì đâu.”
『... Nếu anh cố tình chế nhạo tôi, thì bản chức xin nói rằng anh đã thành công rồi đấy.』
“Chế nhạo gì chứ? Hoàn toàn không phải vậy đâu. Chắc chắn có hiểu lầm gì rồi.”
Vừa nói, trên mặt tôi vừa nở một nụ cười hạnh phúc đến mức chính tôi cũng tự nhận ra được.
Aaa. Thật hạnh phúc khi có một sinh vật mà tôi có thể thắng được bằng sức mạnh. Ước gì có thêm nhiều kẻ như này nữa.
“Gâu! Cơm của ta đâu?”
Làm ơn đi. Chỉ cần thêm một đứa nữa thôi cũng được mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
