Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Arc 1: Tantalus - Chương 40: Rửa tay chân khi vào nhà

Chương 40: Rửa tay chân khi vào nhà

Rất may mắn là Kẻ hồi quy có thói quen nghe đối phương nói một lời trước khi thi hành án tử. Thông thường, thói quen này được hình thành để khai thác thông tin trước khi giết, nhưng dù sao đi nữa, việc cô ta cho tôi thời gian để đưa ra lời biện hộ cuối cùng vẫn là một điều đáng mừng. Kẻ hồi quy xem ra vẫn còn khá khẩm hơn Nhà nước quân phiệt chán.

Sau khi nghe toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, gương mặt Kẻ hồi quy vẫn lạnh băng. Cô ta xoay thanh Thiên Anh một cách đầy đe dọa, ánh mắt sắc lẹm đảo qua đảo lại giữa tôi và Azzy.

“Nghĩa là, vì thấy Azzy bẩn quá nên anh định tắm cho nó. Ý anh là vậy sao?”

“Chẳng lẽ không đúng ạ? Đằng ấy nhìn xem. Tôi đã chuẩn bị sẵn cái hộp làm bồn tắm, ống nước, xà phòng rồi ngồi cạnh bình chứa nước thế này, nếu không phải để tắm thì còn làm gì được nữa?”

“Chắc thế không?”

Có vẻ diện tình nghi đã được giảm bớt đôi chút, Kẻ hồi quy để thanh Thiên Anh bay lơ lửng trên đầu rồi khoanh tay lại. Tuy nhiên, vẻ mặt cô ta vẫn không giấu nổi sự ngờ vực.

“Cũng có thể anh dùng cái cớ đó để định làm chuyện gì kỳ quặc thì sao.”

“Cái gì? Không, thật tình. Tôi cạn lời với cậu luôn đấy.”

Chuyện gì khác thì có thể bỏ qua, chứ riêng cái sự nghi ngờ kiểu đó thì tôi không thể nhịn được. Tôi bực bội buông Azzy ra rồi đứng bật dậy. Azzy vốn đang nhắm tịt mắt, khi thấy hơi ấm từ tay tôi biến mất liền dựng đứng tai lên, hé mở một con mắt lấm lét nhìn.

“Cái đổ ngốc kia! Dù đây có là một sự hiểu lầm rời rạc do suy nghĩ ngắn ngủn và thiếu thốn đi chăng nữa, thì nó cũng phải có giới hạn thôi chứ! Tôi là con người, là linh trưởng của muôn loài! Cho dù hiện tại có bị tống xuống hố sâu đi chăng nữa, cậu nghĩ tôi lại để mắt tới một con thú sao? Nằm mơ đi! Về trường học lại sự khác nhau giữa linh trưởng và loài chó đi rồi hãy nói chuyện với tôi!”

“Gâu? Ta không phải tắm nữa à?”

“Không. Hôm nay nhất định mi phải tắm. Đợi đấy. Dù trời có sập hay Vực thẳm có sụp đổ, tao cũng nhất định phải tắm sạch cho mi mới thôi.”

“Ăng...”

Để mặc Azzy đang cụp tai cụp đuôi sau lưng, tôi quay sang chất vấn Kẻ hồi quy:

“Thế giờ cậu tính sao? Nếu cậu bảo không thể tin tưởng giao Azzy cho tôi, thì chẳng lẽ học viên Shey định đích thân tắm cho nó à?”

Kẻ hồi quy ngập ngừng đáp:

“... Nếu bắt buộc phải tắm, thà để tôi làm còn hơn.”

“Tại sao đằng ấy làm thì được mà đây làm thì không?”

“Anh là đàn ông, còn Azzy là con gái. Việc anh lột đồ Azzy rồi... khụ, khụ, dù anh không có ý đồ xấu đi chăng nữa cũng không được! Như thế là không đứng đắn!”

Thật tình, không biết trong đầu Kẻ hồi quy chứa cái gì mà bình thường toàn nghĩ mấy chuyện như vậy nhỉ? Tôi có ý đồ xấu hồi nào? Tôi chưa bao giờ...

Ờ, ừm.

Cái ý nghĩ đó cũng có thể thoáng qua như một tia chớp trong tích tắc thôi. Con người đôi khi cũng có xu hướng bị chi phối bởi những ham muốn bản năng và bốc đồng mà. Nghe nói những người chăn cừu ở nơi hẻo lánh không có bóng dáng con người đôi khi cũng làm những chuyện điên rồ khó có thể diễn tả bằng lời.

Nhưng con người khác con vật ở chỗ dùng lý trí để vượt qua bản năng. Một thoáng dao động không thể định nghĩa con người tôi.

Tôi vuốt lại mái tóc, thở dài một hơi thật sâu.

“Học viên Shey, cậu đang nhìn nhận Azzy như một đối tượng tính dục đấy à?”

“Cái gì? Anh nói năng kiểu gì thế.”

“Không phải sao? Khi Azzy quấn quýt bên cạnh, cậu không cảm thấy gì à? Khi nó ăn mặc hở hang một nửa, cậu cũng chẳng bận tâm sao?”

“Đương nhiên là không.”

“Vậy thì nếu cậu tắm cho Azzy, cậu có thể kết thúc công việc mà không có một chút tạp niệm nào chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Học viên Shey có thể làm vậy, thế tại sao đằng ấy lại nghĩ tôi không làm được?”

“Thì bởi vì...”

‘Thì bởi vì anh là đàn ông, còn tôi là... Á chết. Đúng rồi. Mình đang cải trang nam mà!’

Hở?

Ừ nhỉ? Cô đang cải trang thành đàn ông cơ mà.

Đến cả tôi cũng suýt quên béng mất. Chính chủ mà cũng quên thì cô cải trang làm cái quái gì không biết... Thôi, miễn bàn. Chắc trong đầu cô ta đầy rẫy những suy nghĩ đen tối nên mới sợ bị "làm bậy" trong ngục nên mới phải giả trai chứ gì. Chậc chậc, cái lòng tự trọng đó.

Ơ, khoan đã. Giả trai à. Lúc nãy mình chưa nghĩ ra...

Cái này có khi dùng được đây.

Nhìn Kẻ hồi quy đang rơi vào thế tự mâu thuẫn, tôi hắng giọng rồi nói:

“Cậu có biết là mình đang cực kỳ khả nghi không? Vừa nãy cậu còn dồn ép một người lương thiện và ngay thẳng chỉ vì lý do tôi là đàn ông, thế mà giờ chính cậu – một kẻ cũng mang danh đàn ông – lại đòi tắm chung với Azzy? Á à chết nhá! Cái này mới gọi là ý đồ bất chính này.”

“Không phải! Tôi có nói là sẽ tắm chung với Azzy đâu!”

“Chứ gì nữa? Cậu bảo một người đàn ông như tôi tắm cho Azzy là không đứng đắn. Xong cậu lại bảo mình thì chẳng có tạp niệm gì cả. Nghe có lý không? Oa, đây đúng kiểu 'mình làm thì là tình yêu vượt biên giới chủng tộc, người khác làm thì là thú tính' đấy à? Nghĩ lại thấy sợ thật.”

“Thú tính cái gì! Azzy là con gái mà!”

Kẻ hồi quy đỏ mặt vội vàng thanh minh, nhưng đó là một nước đi sai lầm. Tôi giả vờ kinh ngạc tột độ, đưa tay lên trán và há hốc mồm.

“Trời đất ơi! Vậy là vì cậu tự tin có thể yêu Azzy như một người phụ nữ nên tình yêu của cậu là chân ái, còn sự đụng chạm không cảm xúc của tôi chỉ là hành vi sàm sỡ thôi sao? Ơ kìa? Có gì đó sai sai ở đây không? Đương nhiên là tiếp xúc mang theo tình cảm thì phải càng không đứng đắn hơn chứ?”

“Tôi không có nói thế!”

“Khác gì nhau đâu! Tình cảnh của tôi và cậu hoàn toàn giống hệt nhau cơ mà! Thế mà cậu lại ngăn cản tôi vì bảo không đứng đắn, còn mình thì lại thấy ổn sao? Cậu không thấy logic của mình có vấn đề à?”

“Ư...!”

Hù. Kinh nghiệm đọc nát cuốn sách giáo khoa 'Logic học, cùng chơi nào' của Nhà nước quân phiệt ở trường trung học bắt đầu tỏa sáng rồi đây.

Bị đánh bại bởi logic hoàn hảo của tôi, Kẻ hồi quy nghiến răng trần trề.

‘Hừ...! Tại sao, tại sao từng lời hắn nói ra lại đáng ghét đến thế chứ...!’

Tại sao đáng ghét á? Vì logic của cô so với tôi chỉ là mớ hỗn độn rời rạc thôi chứ sao. Vốn dĩ con người thường đố kỵ và ghen ghét với những kẻ mạnh mà họ không thể kháng cự. Hãy cứ chìm nghỉm trong cơn bão logic của tôi đi.

“Ha ha! Giờ đằng đó tính sao đây? Tự lấy dây buộc mình rồi nhé! Dù cậu chọn cách nào, cậu cũng sẽ bị chính cái logic của mình nuốt chửng thôi! Kha kha kha kha, xem đằng ấy còn nói được gì nữa nào!”

“Thế thì!”

Bị dồn vào đường cùng, Kẻ hồi quy chợt nhớ tới một người, cô ta hét lên như thể vừa tung ra chiêu bài cuối cùng:

“Thế thì cứ giao cho một người phụ nữ thực thụ là được chứ gì!”

“Hử?”

Vì đọc được suy nghĩ của Kẻ hồi quy nên tôi chỉ biết hỏi ngược lại như vậy.

“... Vậy nên. Ngươi đang bảo ta phải tắm cho Khuyển Vương sao?”

Sau khi nghe Kẻ hồi quy giải thích ngọn ngành, Ma cà rồng khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú. Kẻ hồi quy – người vừa lôi Ma cà rồng tới đây – thì giọng cứ nhỏ dần, nhỏ dần.

“Ờ, ừm. Nhưng mà, tôi không biết nhờ ai khác phù hợp hơn...”

‘Dù vậy, việc nhờ Tyrkanzyaka làm mấy việc vặt vãnh này có phải là quá đáng quá không nhỉ...?’

Vì không muốn thua tôi nên cô ta mới lôi Ma cà rồng tới, nhưng đối phương là một Ma cà rồng đã sống 1200 năm, từng là Nữ hoàng của bóng đêm thống trị nửa thế giới đấy. Thế mà định sai bảo người ta như thị nữ vậy sao.

Là nhõng nhẽo, hay là kiêu ngạo đây?

Ma cà rồng cũng không giấu nổi vẻ khó chịu.

“Lý do ngươi gọi ta lên tận sân thượng này, chỉ có thế thôi sao?”

“Ư...”

Há há há. Đáng đời lắm, Kẻ hồi quy. Đâu phải chuyện gì cũng theo ý mình đâu đúng không? Để tôi bồi thêm cho phát nữa nhé.

Tuyệt kỹ tất sát: Ngậm máu phun người kiểu mấy bà hàng xóm!

Tôi sán lại gần Ma cà rồng, thì thầm như một tên gian thần:

“Trời đất ơi. Đúng là thế đấy ạ. Cái đứa vắt mũi chưa sạch kia dám cả gan sai bảo trưởng bối làm việc cơ đấy? Mà lại còn là việc tắm cho con chó bẩn thỉu nữa chứ! Ta nói, uất ức đến mức không thốt nên lời luôn đúng không ạ? Với vai vế của học viên Tyrkanzyaka, hắn ta đáng lẽ phải ngồi khép nép bên cạnh hầu hạ cơm nước, à không! Phải nhai hộ rồi mớm cho ấy chứ, thế mà lại dám sai việc? Cái đồ hỗn xược này, người phải cho hắn một trận mới được. Áa!”

Sao lại đánh tôi?!

Một nắm đấm bằng máu hiện ra giữa không trung, gõ nhẹ vào đầu tôi một cái. Ma cà rồng ném cho tôi – kẻ đang ngồi bệt dưới đất – một ánh nhìn lạnh lẽo.

“Ngươi đúng là không biết giữ mồm giữ miệng. Dù có hỗn xược đi chăng nữa, hắn vẫn là đệ tử của ta. Không đến lượt một kẻ chẳng là gì như ngươi chen vào.”

“Ư ư ư...”

“Đừng có làm bộ làm tịch nữa. Ta đã đánh nhẹ tay rồi.”

Nhẹ tay á? Không phải định khoét thịt tôi luôn đấy chứ?

Vì không cảm thấy sát ý gì nên tôi mới chịu ăn một đòn, thế mà đau thấu trời xanh luôn! Mà cũng phải thôi, đến bị trúng đạn cô ta còn thấy lạ lẫm cơ mà, làm sao biết được nỗi đau của một con người bình thường. Ma cà rồng không biết đau đớn của con người là gì cả. Từ nay về sau tuyệt đối không bao giờ tin lời bọn này nói "đánh nhẹ tay".

Ánh mắt của Ma cà rồng giờ chuyển hướng sang Kẻ hồi quy. Kẻ hồi quy đang co rúm người lại vì sợ hãi.

‘Chậc. Phải rồi. Nó đang làm nũng đây mà. Cãi vã thêm cũng chẳng để làm gì.’

Nguôi giận đôi chút, Ma cà rồng nhẹ nhàng khuyên bảo Kẻ hồi quy.

“Và Shey này, gác lại hành động vượt quá giới hạn của ngươi, ta cũng không thể giúp ngươi việc này được.”

“Á, cái đó. Xin lỗi. Tôi đã quá...”

“Không. Đó là vấn đề về năng lực. Ta không có khả năng tắm cho Khuyển Vương.”

Ma cà rồng bước xuống khỏi quan tài, chậm rãi tiến về phía Azzy. Vẫn thong thả như mọi khi, không mang theo một chút sát ý nào. Cô ấy chỉ đơn giản là ung dung bước đi trên mặt đất.

“Vì Khuyển Vương sẽ không bao giờ giao phó cơ thể cho ta đâu.”

Và Azzy đã phản ứng.

Khi có tôi và Kẻ hồi quy ở đó, dù có khó chịu Azzy cũng không hề tỏ thái độ ghét bỏ. Ngay cả khi tôi ôm chặt lấy cô nàng để mở nước, hay khi Kẻ hồi quy ngăn cản tôi, Azzy cũng chỉ đứng nhìn.

Thế nhưng khi Ma cà rồng lại gần, Azzy bắt đầu run rẩy vì khó chịu. Ngay cả dưới sự đe dọa của nước, nó vẫn chịu ở bên cạnh tôi và Kẻ hồi quy, vậy mà khi Ma cà rồng càng tiến lại gần, cơ mặt nó càng giật giật và bắt đầu nhe nanh.

Như thể phản ứng của Azzy là điều hiển nhiên, Ma cà rồng gật đầu giải thích:

“Vì ta không phải là một sinh linh đang sống Khuyển Vương sẽ không bao giờ cảm thấy thiện ý với ta. Là bạn của loài người, vị Thú Vương đã được thuần hóa này sẽ luôn dành thiện cảm cho các ngươi dù cho tâm trạng có đang tồi tệ đến đâu đi chăng nữa.”

Gừ gừ.

Một tiếng gầm thấp. Tiếng hú cảnh báo không được lại gần, thể hiện sự khó chịu của mình. Đó là một sự biểu đạt ý chí mang tính hoang dã, khác hẳn về chất so với sự nhõng nhẽo mà nó thể hiện với tôi.

“Nhưng với một cái xác như ta thì không được như vậy.”

Ma cà rồng đối mặt với Azzy một lát rồi đột ngột quay người đi. Tiếng gầm gừ của Azzy cũng dịu lại ngay lập tức.

Sột soạt.

Với những bước chân mờ nhạt không chút sức nặng, Ma cà rồng bước đi một cách lạnh lùng và cô độc.

“Ngày xửa ngày xưa, những vị Thú Vương dưới trướng con người chính là kẻ thù lớn nhất của Ma cà rồng. Ngay cả những Elder có thể giữ được hình hài dưới ánh mặt trời cũng không thể che giấu danh tính trước Thú Vương.

Trong số đó, Khuyển Vương – kẻ chỉ dành thiện cảm duy nhất cho con người – chính là kẻ thù đáng sợ nhất... Chúng không tấn công con người, nhưng lại không hề ngần ngại bộc lộ sát ý với Ma cà rồng.”

Khi Ma cà rồng đi xa, Azzy không còn quan tâm nữa và ngồi xuống trở lại. Ma cà rồng xoay người lại ở đằng xa, từ bỏ với giọng nói có chút cô đơn.

“Vị vua của thế hệ này cũng vậy thôi. Giờ thì các ngươi đã hiểu tại sao sự giúp đỡ của ta là vô dụng rồi chứ.”

“Ờ...”

Lời lẩm bẩm của một kẻ bị tách biệt khỏi dòng thời gian chứa đựng sự từ bỏ đó nghe thật thản nhiên nhưng cũng thật buồn thảm. Kẻ hồi quy bối rối chẳng biết phải làm sao, cứ đứng lúng túng mãi.

‘Tất cả là tại mình. Tự nhiên bị gã đàn ông kia khiêu khích rồi lôi Tyrkanzyaka tới đây... Mình vẫn còn nhiều chuyện cần sự giúp đỡ của Tyrkanzyaka mà lại làm cô ấy buồn lòng mất rồi.’

Trong lúc này mà cô ta vẫn còn đổ lỗi cho tôi được, thật cạn lời... Khiêu khích á? Kẻ bị trúng chiêu khiêu khích mới là kẻ có lỗi nhé. Ai biểu điểm bốc hỏa của cô thấp thế làm gì?

Kẻ hồi quy lườm tôi đầy oán hận rồi tiến về phía Ma cà rồng.

“Này, Tyrkanzyaka.”

“Gì chứ. Ngươi vẫn còn việc gì muốn sai bảo người thầy này nữa sao?”

Ma cà rồng trả lời một cách bình thản, nhưng chính vì thế mà cảm giác lại càng thêm xa cách. Kẻ hồi quy không tìm được lời nào thích hợp nên đành nuốt ngược vào trong. Cuối cùng, trong tình cảnh này, Kẻ hồi quy chỉ có thể nói một điều duy nhất thôi.

Câu nói luôn được dùng khi chẳng biết nói gì. Đó chính là lời xin lỗi.

“Tyrkanzyaka. Xin lỗi...”

“Ầy.”

Nhưng đó là một đáp án sai. Lời xin lỗi là miếng băng cá nhân của tâm hồn. Đó là hành động dựng lên một bức tường giữa vết thương trong lòng đối phương và bản thân mình.

Chậc, mới trêu một tí mà đã tự hủy thế này rồi. Thế này thì còn gì là hứng thú trêu chọc nữa. Trải qua 13 lần hồi quy, có vẻ cô ta học đủ thứ trên đời trừ kỹ năng giao tiếp xã hội.

Thôi thì để anh giúp một tay vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

???