Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Arc 1: Tantalus - Chương 16: Kẻ thù của con người không phải là đồng hồ báo thức mà là buổi sáng

Chương 16: Kẻ thù của con người không phải là đồng hồ báo thức mà là buổi sáng

Ở nhà nước quân phiệt có một câu chuyện đùa thế này:

Có một viện nghiên cứu nọ nghiên cứu mọi lĩnh vực trên đời. Các chuyên gia sinh học nghiên cứu cơ thể người và các kỹ sư vật liệu nghiên cứu vật chất đều cùng làm việc trong một tòa nhà. Thế nên, đôi khi họ vô tình đi nhầm vào phòng của nhau, nhưng cho đến tận lúc tan làm, họ vẫn không nhận ra mình đã vào nhầm phòng.

Thật sự, đó là một câu chuyện cười nhưng chẳng cười chút nào.

Reng reng reng reng reng!

Tiếng ồn chói tai đến mức đau đớn nện thẳng vào màng nhĩ tôi. Việc màng nhĩ vẫn bình yên vô sự dù bị hành hạ mỗi sáng thế này chứng cơ thể của tôi vẫn tốt, hoặc là lũ kỹ sư của nhà nước quân phiệt đã chế tạo nó quá chuẩn xác.

"Uốn cong nhưng không gãy" - đó là phương châm của các kỹ sư vật liệu nhà nước quân phiệt. Tôi chẳng dám tưởng tượng họ đã tốn bao nhiêu công sức chỉ để tạo ra cái âm thanh kinh tởm đó.

“Ư ư, ghét thật đấy.”

Tại sao? Tại sao mỗi sáng tôi đều phải để cái đồng hồ báo thức đó chào đón mình? Tại sao tôi phải bắt đầu một ngày mới bằng sự khổ sở thế này?

Tôi sắp phát điên mất. Tôi úp mặt vào chiếc gối cứng ngắc và hét lên:

“Làm ơn ai đó tắt cái đồng hồ chết tiệt đó đi!”

“Gâu!”

“Hả?”

Tôi không hề mong chờ một câu trả lời, nhưng ai đấy?

Tôi ngẩn ngơ thốt lên một tiếng rồi ngẩng đầu dậy. Đập vào mắt tôi là hình ảnh Azzy đang bay lơ lửng giữa không trung. Cô nàng phóng lên trong tích tắc, đạp vào tường lấy đà rồi vọt lên cao, giơ chân trước vả thẳng vào cái đồng hồ đang kêu inh ỏi.

Rầm!

Tôi đã từng ví cái đồng hồ báo thức với một con ve sầu bằng thép chưa nhỉ?

Con ve sầu bằng thép vẫn hành hạ tôi mỗi sáng bằng tiếng kêu chói tai, giờ đây đã bị nghiền nát dưới chân của một loài thú bốn chân. Những bánh răng trông như nội tạng văng tung tóe khắp nơi, tấm sắt mỏng tạo ra âm thanh thì rú lên một tiếng cuối cùng rồi bẹp rúm.

Cái đồng hồ không chỉ bẹp dí mà còn găm chặt một nửa vào tường. Muốn gỡ nó ra chắc phải đục cả tường ra mất.

Những mảnh vụn bánh răng và tấm sắt bay lơ lửng trong không trung. Giữa lúc tôi đang thẫn thờ nhìn cảnh tượng đó, Azzy tiến lại gần, vẫy vẫy cái đuôi như thể đang chờ được khen ngợi.

“…Gì đây, muốn tôi khen à?”

“Gâu! Gâu gâu!”

“Được rồi, làm tốt lắm. Đúng là tốt thật. Cô đã kết liễu cái đồng hồ tà ác hành hạ tôi mỗi sáng rồi. Đến mức không thể sửa được luôn.”

Các linh kiện chính đã nát bét. Trừ khi trong Tantalus này có tiệm cơ khí, nếu không thì vô phương cứu chữa.

Tôi vuốt ngược tóc ra sau rồi đặt tay lên vai Azzy.

“Nhưng cô biết gì không, Azzy? Thật ra thứ hành hạ tôi không phải là cái đồng hồ kêu inh ỏi mỗi sáng. Đồng hồ chỉ là lính tiên phong thôi, kẻ đứng sau giật dây thực sự chính là ‘buổi sáng’ – thứ bắt cái đồng hồ phải kêu ấy.”

“Gâu?”

“Phải. Trùm cuối chính là buổi sáng. Cái buổi sáng chết tiệt khiến một ngày vừa mới vất vả kết thúc lại phải lặp lại lần nữa. Tôi rất cảm kích hành động cao cả của cô, nhưng làm thế này thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu!”

Nghe tôi diễn thuyết một hồi, câu đầu tiên Azzy thốt ra là:

“Ngốc!”

“…?”

Tôi vừa nghe thấy cái gì cơ? Tôi há hốc mồm đứng hình, còn Azzy thì nhìn lên trần nhà và nói:

“Mặt trời, không thấy. Ở đây tối. Buổi sáng, không đến!”

“Không. Dù không thấy mặt trời thì buổi sáng vẫn là buổi sáng chứ.”

“Gâu! Không thấy, không phải buổi sáng!”

Vì không thấy mặt trời nên không có buổi sáng sao. Nên gọi đây là biểu hiện của chủ nghĩa thực chứng hay đơn giản chỉ là tiếng chó sủa đây?

“Nếu buồn ngủ, thì ngủ đi! Ta, thích ngủ!”

“Phải. Tôi cũng chỉ muốn ngủ mãi thôi. Nhưng công việc chất đống thế này thì biết làm sao được.”

“Gâu? Việc?”

“Như là nấu ăn hay dọn dẹp ấy. Nếu sáng ra tôi không dậy thì lấy ai lo bữa sáng cho cô?”

Vừa nghe thấy thế, Azzy lập tức vểnh tai lên, nhảy tót lên giường rồi ngoạm lấy vạt áo tôi kéo đi. Cơ thể tôi bị kéo khỏi giường một cách không thương tiếc.

“Không được! Dậy đi! Cơm! Cơm-m!”

“Biết rồi! Tôi lo cho mà, thả ra đi! Đợi tí!”

Sau khi chuẩn bị xong xuôi giữa sự nhốn nháo của Azzy, tôi dùng chân gạt đống xác đồng hồ vào một góc rồi lấy khăn ướt lau mặt.

“Haizz. Đồng hồ hỏng rồi, từ mai biết dậy kiểu gì đây.”

Lý do duy nhất khiến tôi không đập nát cái đồng hồ dù bị nó hành hạ bấy lâu nay là vì không có nó, tôi không thể nào dậy nổi.

Đây là vực thẳm không đáy, không ánh nắng, không tiếng gà gáy. Một nơi bị cách ly khỏi thế giới, nơi thời gian trở nên vô nghĩa. Buổi sáng không thèm đến rước, nên ở đây chẳng có cách nào nhận biết được dòng chảy của thời gian. Vậy mà cái đồng hồ duy nhất tôi còn bấu víu vào lại bị một con chó đập nát.

“Có cái gì thay thế báo thức không nhỉ….”

Tôi định cốc vào trán Azzy một cái nhưng rồi lại thôi, chỉ thở dài thườn thượt.

Haizz. Dù sao nó cũng làm thế vì nghĩ cho mình mà. Thú thật là lúc thấy cái đồng hồ bị đập nát, tôi cũng thấy hả dạ lắm.

Cái tay định cốc trán chuyển hướng sang gãi cằm cho nó. Azzy hớn hở tì cả trọng lượng cơ thể lên tay tôi.

Thật là hồn nhiên…. Một khuôn mặt chẳng chút ưu phiền. Chắc chỉ có loài thú không biết gì mới có được vẻ mặt đó.

Đây có lẽ là điểm cộng của việc nuôi thú cưng chăng.

Tôi thu hồi Gói phục trang đang mặc và lấy ra một gói mới. Gói đã thu hồi có thể đem giặt ở phòng giặt, hoặc ngâm vào nước rồi lau sạch là có thể dùng lại như mới. Cách trước thì sạch như đồ mới nhưng cần thiết bị chuyên dụng, cách sau thì hơi tốn thời gian phơi nhưng có thể làm ở bất cứ đâu.

Sau khi thay đồ sạch sẽ, tôi bỏ tay ra khỏi cằm Azzy. Giống như bị dính keo, khuôn mặt Azzy hơi đuổi theo tay tôi một chút rồi mới dừng lại.

Azzy tròn mắt nhìn, như muốn hỏi bằng mắt rằng sao lại dừng lại. Cô ả cứ hếch cằm về phía tay tôi như muốn bảo làm tiếp đi. Có vẻ nó coi tôi là cái máy gãi, máy ném bóng hoặc máy nấu cơm gì đó rồi.

Chao ôi. Cái số tôi. Sao tôi lại phải làm quản gia cho chó thế này?

Nhưng biết làm sao được. Chó mình nuôi mà. Phải cho nó ăn thôi.

“Gâu?”

“Đi thôi. Đi ăn cơm.”

“Gâu!”

Nếu trên đời có con chó ngoan nhất, thì đó chắc chắn là Azzy lúc đi ăn cơm. Tôi cùng con chó chỉ ngoan ba lần một ngày hướng về phía nhà ăn.

Hâm lại món hầm đậu hôm qua làm bữa sáng, rồi chiều nay làm món khác cho nó. Hay là lâu lâu nấu thịt nhỉ? Lần trước tôi nướng thịt để lấy lòng nó, nhưng thực ra thịt là loại nguyên liệu mang lại cảm giác thỏa mãn hơn nhiều khi được chế biến kiểu khác thay vì chỉ nướng….

Ơ kìa.

Sao nồi lại trống không thế này? Rõ ràng hôm qua vẫn còn thức ăn thừa mà.

Tôi quay đầu lại. Thật đáng ghét, Azzy chỉ nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt như thể chẳng biết gì cả.

Tôi xin đính chính lại. Azzy chưa bao giờ là con chó ngoan nhất dù chỉ một khoảnh khắc. Con chó ngốc chỉ có sức mạnh này là một tai họa không nên được thả ra ngoài thế giới.

“Này! Cô lén ăn hết chỗ súp hôm qua rồi đúng không!”

“Gâu gâu?! Gâu!”

“Đừng có giả nai! Ngoài cô ra thì làm gì còn ai ăn nữa!”

“Gâu!”

“Đã vậy sáng nay nhịn!”

“Á hú uuuuuuu!”

Tiếng tru của con chó đói vang vọng kéo dài.

***

“Bài học hôm nay là về cách đối phó với một con chó vô ơn!”

“Gâu!”

Azzy đang nằm bò phía sau lớp học liền sủa lớn như để phản kháng lại lời tôi. Khi tôi lườm nó bằng ánh mắt đáng sợ, nó khịt mũi một cái rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Hừ. Làm như ta quan tâm.

“Bản chất của động vật là một lũ vô ơn, chúng thậm chí còn chẳng đủ thông minh để mà nhận thức cái sự vô ơn đó. Vậy nên tốt nhất là ta hãy để mặc chúng, vì nếu không kẻ chịu thiệt chỉ có chúng ta mà thôi.”

“Gâu! Gâu! Gừ gừ!”

Kẻ hồi quy nhìn màn đấu khẩu giữa tôi và Azzy bằng ánh mắt thờ ơ rồi hỏi theo nghĩa vụ:

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

‘Chắc lại là mấy chuyện vớ vẩn thôi. Mình thì chẳng quan tâm, nhưng cứ hỏi cho có lệ vậy.’

Tôi có thể nghe được suy nghĩ thô lỗ của cô ta, nhưng nếu không trút bỏ được nỗi uất hận này hôm nay thì tôi không phải người. Tôi đấm thùm thụp vào ngực mình và nói:

“Con chó ngu ngốc kia đã ăn sạch chỗ thức ăn tôi để dành từ hôm qua rồi!”

“Quẳng! Gừ, gâu!”

Azzy sủa lại như muốn phản bác. Vẻ ngoài là con người nhưng lại sủa như thú vật, vậy thì đây chắc chắn là thú vật rồi.

Ư bực thật đấy. Nếu tư duy của nó không phải là loài chó, tôi đã đọc sạch suy nghĩ của nó để đưa ra bằng chứng không thể chối cãi rồi. Những lúc thế này, việc không đọc được suy nghĩ của nó một cách rành mạch đúng là một nỗi hận mà.

Thế nhưng, Kẻ hồi quy dường như vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Chó ăn một chút thức ăn thì có sao đâu?”

“Một chút? Đằng ấy bảo là một chút sao?”

Tôi đưa tay lên trán thở dài thườn thượt.

“Có vẻ cậu không biết rồi, học viên Shey. Lý do người và chó có thể chung sống là vì chỉ cần một chút thức ăn thừa là đã đủ để nuôi bọn chúng. Hơn nữa, nuôi một con chó thì cũng chẳng tốn nhiều thức ăn. Nhưng!”

Tôi chỉ tay vào cái thùng không đáy kia và hét lớn:

“Cái con này không chỉ ăn đúng loại thức ăn tôi ăn, mà còn ăn gấp đôi! Thậm chí nó còn đòi ngồi cùng mâm với tôi nữa đấy!”

“Thì cứ cho cô ấy ăn đi. Có thế mà cũng keo kiệt.”

“Keo kiệt? Keo kiệt á?”

Chỉ vì cô ta đã vơ vét hết mọi loại tài nguyên từ tiền bạc tới vật phẩm nên mới nói được như vậy! Một kẻ làm ngày nào xào ngày đấy như tôi mà nghe được câu đó sao?!

Thậm chí người cần nhờ vả Azzy nhiều hơn là phía cô mà! Cô bảo Azzy cũng là một mảnh ghép khải huyền cơ mà! Vậy thì Kẻ hồi quy như cô phải có trách nhiệm quản lý chứ! Đã nắm giữ sức mạnh to lớn như hồi quy thì phải gánh vác trách nhiệm lớn lao đi chứ!

Tôi suýt chút nữa đã nói ra như vậy. Nhưng vì không thể tiết lộ chuyện mình đọc được suy nghĩ, nên những gì thốt ra chỉ là lời càm ràm:

“Vậy thì cô đi mà nuôi nó!”

“À, xin lỗi. Chuyện đó là không thể.”

‘Mình đã thử đưa đồ ăn từ Mãn Hán Toàn Tịch cho nó rồi…. Nhưng nó chẳng thèm ăn. Tuy món ăn đa dạng nhưng lượng của mỗi món lại quá ít, không đủ cho cái dạ dày của Azzy.’

Thứ hiện lên trong ký ức của Kẻ hồi quy là Mãn Hán Toàn Tịch. Một bàn tiệc đầy ắp thức ăn đến mức muốn gãy cả chân bàn mỗi bữa.

Vô số đĩa thức ăn mà chỉ cần gắp một đũa là hết sạch. Một bữa ăn được thiết kế để thực khách có thể thưởng thức đa dạng món nhất có thể trong một cái bụng có hạn. Đỉnh cao của sự xa xỉ biến cả cơn đói thành một loại tài nguyên.

Có điều, đúng chất Mãn Hán Toàn Tịch, toàn là những món cay và mặn. Tống một đống gia vị đắt tiền kiểu đó vào thì bảo sao Azzy chẳng ăn nổi. Quả nhiên là cao cấp đến nỗi chó cũng không ăn được.

Tôi đưa tay lên trán thở dài.

“Tóm lại. Ngay từ việc nó đòi ngồi cùng mâm là tôi đã thấy không hài lòng rồi. Tôi sẽ dừng lại ở đây và cũng không thèm nhìn mặt Azzy nữa. Tiết học kết thúc.”

[Khoan đã. Kết thúc rồi sao?]

“Vâng. Hôm nay tôi gọi mọi người đến là để mọi người nghe nỗi oan ức của tôi thôi. Nào, hôm nay được nghỉ học. Cơ hội không phải lúc nào cũng có đâu, hãy tận hưởng khoảnh khắc quý giá này đi.”

Thứ mà học sinh yêu thích nhất chính là được nghỉ học. Và một sự thật ngạc nhiên là giáo viên cũng vậy. Có lẽ nghỉ học chính là thứ tốt đẹp duy nhất tồn tại trên thế gian này.

Sau khi ban phát thứ tốt đẹp đó cho mọi người, tôi lập tức hướng về phía cửa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!