Giới Tu Tiên Chỉ Còn Lại Yêu Nữ Thôi Sao

Trời đất phong trần, ba thước kiếm - Chương 8: Tiên Tử Ma Đọa

Chương 8: Tiên Tử Ma Đọa

Đã mấy đời đệ tử của Diệu Ngọc Cung chưa từng diện kiến dung nhan Diệu Ngọc Cung Chủ rồi.

Bởi vì Diệu Ngọc Cung Chủ đã bế quan suốt trăm năm nay, chẳng buồn màng đến thế sự.

Vậy nên đám hậu bối này đều răm rắp tin rằng lời Hàn Thủy Chân Nhân nói là sự thật, ai nấy đều quay sang nịnh bợ, tung hô Cừu Nguyệt Hàn.

Trên thực tế.

Trước khi Hàn Thủy Chân Nhân rời khỏi động phủ, chưa từng có lời đồn đại nào về việc Diệu Ngọc Cung định lập thiếu cung chủ.

Ngẫm lại cũng phải, cung chủ đã bế quan quá lâu, Diệu Ngọc Cung rất cần một người đủ tài đức để cáng đáng bộ mặt của tông môn, thế nên mới xuất hiện lời đồn đại này.

Hạ Liên Tuyết vốn dĩ chẳng màng gì đến ngôi vị thiếu cung chủ.

Tính cách nàng từ trước đến nay thanh tao, dịu dàng. Hơn nữa sư tỷ Cừu Nguyệt Hàn lúc nào cũng xuất chúng hơn nàng, vị trí đó vốn dĩ nên thuộc về Cừu Nguyệt Hàn.

Chỉ là... đơn thuần có chút không cam lòng.

Bởi vì Hàn Thủy Chân Nhân, chính là người dẫn đường dẫn Hạ Liên Tuyết bước vào tiên lộ!

Hơn mười năm trước, trước khi Hàn Thủy Chân Nhân quyết định bế tử quan để đột phá lên Dao Quang, bà đã có chuyến xuống núi. Ba năm sau, bà mang về một bé gái mồ côi, đích thân truyền dạy chương đầu tiên của Diệu Ngọc Tâm Pháp, nhưng lại không nhận làm đồ đệ, chỉ nhận mình là người dẫn đường.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho cô bé ở phòng đệ tử, Hàn Thủy Chân Nhân chính thức bế tử quan.

Cô bé đó quả nhiên thiên phú hơn người, tuổi còn trẻ mà đã bộc lộ tài năng xuất chúng. Chẳng bao lâu đã tu luyện đến đỉnh phong Tứ Cảnh, trở thành một trong hai đại chân truyền của Diệu Ngọc Cung.

Cô bé luôn tự nhủ rằng mình đã không phụ kỳ vọng của người dẫn đường. Vậy nên khi biết tin người sắp xuất quan, nàng đã vui sướng đến độ mất ngủ mấy đêm liền.

Nhưng đến ngày bà xuất quan.

Hàn Thủy Chân Nhân chẳng mảy may khen ngợi cô bé mà mười mấy năm trước mình đích thân dẫn về tiên tông, thậm chí còn không thèm nhận ra Hạ Liên Tuyết, mà chỉ dán mắt vào Cừu Nguyệt Hàn - người mới gặp lần đầu tiên.

Nữ đại mười tám biến , Hàn Thủy Chân Nhân không nhận ra nàng thì cũng thôi đi. Nhưng đến khi Hạ Liên Tuyết xưng tên tuổi, cung kính gọi một tiếng "chân nhân", Hàn Thủy Chân Nhân vậy mà vẫn chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái.

Nhưng nàng cũng chẳng có lý do gì để nổi giận, lại càng không ham hố tranh giành. Hàn Thủy Chân Nhân lại có ân tái tạo với nàng, thế nên thôi đành bỏ qua.

Tại kỳ đại hội tỷ thí của tông môn năm ngoái, nàng nghĩ bụng nếu có thua sư tỷ, thì sau này sẽ dốc lòng phò tá sư tỷ cũng được.

Thế hệ tiếp theo của Diệu Ngọc Cung, nếu chỉ trông cậy vào một người thì e rằng khó mà gánh vác nổi.

Và quả nhiên, nàng đã thua.

Theo lý mà nói, nàng nên buông bỏ hoàn toàn.

Nhưng lý trí và con tim dường như chưa bao giờ đứng chung một chiến tuyến.

Chẳng hiểu sao, đêm thua cuộc ấy, nàng thao thức suốt đêm. Muôn vàn suy nghĩ cứ thế cuồn cuộn đổ về, tưởng chừng như muốn nổ tung cả đầu.

Nên từ ngày hôm sau, nàng bắt đầu đeo mạng che mặt, không muốn phơi bày cảm xúc của mình cho bất kỳ ai thấy nữa.

Đó chỉ là sự khởi đầu.

Trong nhiều đêm sau đó, những suy nghĩ ngày càng trở nên độc địa và dơ bẩn.

Nàng thực sự đã từng nghĩ, giá như Cừu Nguyệt Hàn biến mất thì tốt biết mấy.

Nhưng rồi những ý nghĩ ấy lại bị dập tắt bởi sự dằn vặt nội tâm của chính nàng.

Hạ Liên Tuyết hết lần này đến lần khác tự nhủ: "Hạ Liên Tuyết, sao ngươi có thể ấp ủ những ý nghĩ nhơ nhuốc đến nhường này!"

Dục vọng của người tu tiên nếu không thể kìm nén, cũng chẳng thể giải tỏa, cuối cùng sẽ bị Dục Ma xâm nhập.

Muốn tu đạo, trước tiên phải tu tâm.

Hạ Liên Tuyết, đã chính thức sa chân vào chữ "Dục".

---

Ầm!

Rốt cuộc chiếc áo khoác lông vũ cũng không thể che chắn kịp cho cỗ xe ngựa. Cả cỗ xe vỡ vụn thành trăm mảnh, đầu lâu máu nổ tung tạo nên một ngọn lửa chói lòa kinh hồn bạt vía.

Bên ngoài là màn mưa rả rích triền miên.

Còn xung quanh đống đổ nát của chiếc xe ngựa thì lại được Chiếu Nguyệt bao bọc. Chẳng còn mưa, chỉ còn lửa bùng cháy dữ dội.

Lửa bùng cháy giữa màn mưa.

Kiếm lóe sáng giữa biển lửa.

Một vệt kiếm quang xé toạc không gian.

"Ngũ Cảnh Ngọc Hành?"

Cánh cửa xe ngựa bị đạp tung, bước ra từ đó là một thiếu niên với khuôn mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.

Thiếu niên bế bổng vị tiên tử khóe miệng đang rỉ máu, từng bước từng bước vững chãi tiến ra ngoài: "Đáng lẽ cá lớn phải bơi ra trận đầu chứ nhỉ? Cái loại Ngũ Cảnh như lão mà lại núp sau lưng hậu bối tông môn chơi trò đánh lén, đúng là không biết nhục là gì."

Cừu Nguyệt Hàn đã ngất xỉu. Pháp lực cạn kiệt, thậm chí tổn thương cả bổn nguyên. Nhát kiếm vừa nãy là do Lộ Trường Viễn nắm lấy tay nàng, ép nàng xuất chiêu.

Một đám mây sương máu nổ tung, từ từ ngưng tụ thành bóng dáng một người đàn ông trung niên với khuôn mặt trắng bệch: "Chỉ cần lấy được mạng người thì thủ đoạn nào chẳng quan trọng."

Lộ Trường Viễn gật gù: "Nói thì cũng có lý đấy, mỗi tội hơi mặt dày thôi."

Gã trung niên thản nhiên: "Thể diện thì làm được gì, giữ được cái mạng mới là quan trọng nhất."

Hai tên áo choàng đen của Huyết Ma Cung cung kính cúi chào một tiếng: "Trấn Trưởng Lão."

Đạt tới Ngũ Cảnh là đã chính thức bước vào đạo môn, đủ tư cách ngồi ghế trưởng lão của một đại tông môn rồi.

Trấn Trưởng Lão híp mắt lại, những đường vân máu kỳ quái trên mặt cũng nhăn nhúm theo: "Bây giờ ngươi bỏ Cừu Nguyệt Hàn xuống thì có thể rời khỏi đây. Bổn cung không giết người vô tội."

Lộ Trường Viễn đưa mắt nhìn Hạ Liên Tuyết đang bất động giữa không trung, lạnh lùng hỏi: "Các người đã làm gì nàng ấy?"

Trạng thái của Hạ Liên Tuyết rõ ràng có vấn đề. Đôi mắt trong trẻo ôn hòa giờ đây đã nhuộm một màu đỏ rực điên loạn.

Trước đó Lộ Trường Viễn chưa hề ngửi thấy mùi Dục Ma trên người nàng. Nhưng bây giờ, cái mùi tanh tưởi điên cuồng của Dục Ma bốc lên nồng nặc đến mức khiến hắn buồn nôn.

Người bị Dục Ma xâm nhập thường trải qua hai giai đoạn.

Hạ Liên Tuyết hiện tại đang ở giai đoạn đầu tiên, vẫn giữ được hình người, nhưng lý trí đã bị dục vọng nuốt chửng hoàn toàn.

Trấn Trưởng Lão nhếch mép cười khinh bỉ: "Bọn ta nào có làm gì ả. Chính ả tự sinh lòng ghen ghét, Dục Ma nhập thể, muốn thay thế vị trí của Cừu Nguyệt Hàn đấy chứ. Mấy cô nương chính đạo vốn dĩ rặt một lũ đê tiện như vậy mà. Suốt ngày rao giảng diệt dục diệt dục, diệt đến cuối cùng lại tự rước Dục Ma vào người."

Chẳng biết câu nói nào đã chạm đến nọc của Hạ Liên Tuyết đang lơ lửng trên không trung. Tiên tử đột ngột ngẩng phắt đầu lên, cầm kiếm lao thẳng xuống, nhắm thẳng vào Cừu Nguyệt Hàn mà đâm.

Nàng muốn giết Cừu Nguyệt Hàn.

Trong đầu nàng bây giờ chỉ có duy nhất một ý nghĩ: giết Cừu Nguyệt Hàn!

Lộ Trường Viễn ngưng thần quát lớn: "Hạ Liên Tuyết, cô chỉ có bấy nhiêu tiền đồ thôi sao?! Không bằng được cô ta nên muốn giết cô ta à? Giết rồi thì cô vĩnh viễn không bao giờ thắng được cô ta nữa đâu."

Tiếng quát này, Lộ Trường Viễn đã ngầm thôi động 《Thái Thượng Thanh Linh Vong Tiên Quyết》.

Hạ Liên Tuyết như bị giáng một đòn đau điếng vào đầu: "Không đúng... sư tỷ... ta muốn... giết sư tỷ?"

Lộ Trường Viễn chắc nịch: "Đúng thế, đương nhiên cô phải giết cô ta!"

Đôi mắt tiên tử lại rực đỏ, sát khí ngút trời, vận kiếm như hồng thủy.

Nhưng câu nói tiếp theo của Lộ Trường Viễn lại khiến nàng khựng lại lần nữa.

"Cô đương nhiên phải giết cô ta, nhưng phải giết cô ta lúc đang ở đỉnh cao phong độ kìa. Bằng không, chẳng phải cô vẫn mãi mãi tự thừa nhận mình kém cỏi hơn cô ta sao? Đến mức giết người cũng chỉ dám lén lút đánh úp thôi sao?"

"Phải rồi... phải rồi, sao ta có thể thua tỷ ấy được. Giết chết sư tỷ lúc tỷ ấy mạnh nhất, ta sẽ... mạnh hơn tỷ ấy sao? Không, ta không muốn giết sư tỷ... ta chỉ muốn thắng... thắng một lần thôi."

Suy cho cùng.

Điều khiến Hạ Liên Tuyết để tâm là việc mình không bằng Cừu Nguyệt Hàn, chứ đâu phải là cái chức vị thiếu cung chủ gì đó. Lúc này tâm trí nàng vốn đã hỗn loạn, lại bị Lộ Trường Viễn lén lút dùng 《Thái Thượng Thanh Linh Vong Tiên Quyết》 đánh lạc hướng, nên càng mông lung hơn.

Lộ Trường Viễn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trấn Trưởng Lão không nén được tiếng vỗ tay: "Đúng là đồ gàn dở. Thắng là thắng, kẻ nằm xuống mới là kẻ thua cuộc."

Hạ Liên Tuyết nhắm nghiền mắt đau đớn, trong đầu nàng dường như đang diễn ra một cuộc giằng xé dữ dội giữa hai luồng suy nghĩ.

Một luồng giục nàng mau giết Cừu Nguyệt Hàn, luồng kia lại gồng mình bấu víu lấy chút bản tâm còn sót lại.

Trong chốc lát, Hạ Liên Tuyết e là khó lòng rảnh tay đối phó với người của Huyết Ma Cung được.

Trấn Trưởng Lão vẫn án binh bất động, chỉ trừng trừng nhìn vào thanh kiếm trong tay Lộ Trường Viễn.

Thật nực cười.

Lão thế mà lại thấy tim đập chân run.

Thực ra, sở dĩ lão vẫn còn giữ thái độ hòa hoãn không phải vì lão nổi lòng từ bi, mà là vì cái cảm giác tim đập thình thịch ớn lạnh sống lưng chẳng rõ nguyên cớ này.

Một gã phàm nhân, cầm một thanh kiếm, lại có thể khiến một kẻ đã nhập đạo như lão cảm thấy kinh hồn bạt vía sao?

Trấn Trưởng Lão chắp tay sau lưng, Huyết Ma Ấn dần tụ lại trong lòng bàn tay.

Mặc kệ thế nào.

Cứ phải ra tay trước giành lợi thế đã.

Và một khi đã động thủ thì ắt phải có kẻ rơi đầu.

Chẳng mấy chốc, quả nhiên đã có người rơi đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Con gái lớn lên đến tuổi mười tám thì thay đổi rất nhiều