Trời đất phong trần, ba thước kiếm - Chương 6: Yêu Nữ hay Tiên Tử

Chương 6: Yêu Nữ hay Tiên Tử

Trong núi không thiếu thức ăn, chỉ cần biết phân biệt loại nào ăn được loại nào không.

May mà Lộ Trường Viễn vẫn biết những thứ gì có thể cho vào miệng, nên hắn tiện tay hái vài quả dại ven đường bỏ tọt vào mồm.

Hương thơm nhè nhẹ đặc trưng của núi rừng xen lẫn với vị chan chát không mấy ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng.

Khó ăn thật.

"Công tử rốt cuộc là ai."

Bóng dáng của Hạ Liên Tuyết từ từ hiện ra phía sau Lộ Trường Viễn. Trên tay nàng cầm một chiếc hồ lô đựng đầy nước suối.

Cuối cùng cũng tới.

Lộ Trường Viễn đứng thẳng dậy: "Chỉ là một lang trung chốn sơn dã mà thôi."

Nếu thông tin hiện lên trong mắt hắn là thật.

Vậy thì vị tiên tử dịu dàng đáng yêu trước mặt đây, chính là một con la sát đoạt mạng người do bị Dục Ma xâm nhập.

So với hai tên tu sĩ Huyết Ma Cung kia, rõ ràng vị tiên tử trước mặt này đáng sợ hơn nhiều.

Chân truyền xuất sắc nhất của Diệu Ngọc Cung - một trong Cửu Môn Thập Nhị Cung, lại còn đang ở thời kỳ đỉnh cao.

Bây giờ chỉ cần Hạ Liên Tuyết muốn, Lộ Trường Viễn và Cừu Nguyệt Hàn có thể đi chọn phần mộ cho mình được rồi.

Khu rừng này cũng không tệ.

Có núi có nước, chim hót hoa hương.

Cũng chẳng hiểu Hạ Liên Tuyết đang chờ đợi điều gì.

Lộ Trường Viễn nghĩ, nếu mình là Hạ Liên Tuyết, lúc này nên ra tay ngay, giết Lộ Trường Viễn trước, rồi giết Cừu Nguyệt Hàn, sau đó có thể đường hoàng ngồi lên chiếc ghế thiếu cung chủ như lời hai tên tu sĩ Huyết Ma Cung kia đã nói.

Hạ Liên Tuyết khẽ giọng: "Ta muốn biết công tử làm cách nào mà cứu được sư tỷ."

"Nàng có thể đi hỏi Cừu Nguyệt Hàn."

"Sư tỷ sẽ không nói đâu."

Lộ Trường Viễn đáp lại rất tự nhiên: "Nàng cũng có thể không hỏi mà."

"Nếu công tử không muốn nói, vậy thì thôi."

Lời vừa dứt, chẳng hiểu sao Lộ Trường Viễn lại cảm thấy có chút áy náy với Hạ Liên Tuyết.

Chỉ là một chuyện cỏn con lúc mới quen nhau thôi mà?

Nói cho nàng ta biết thì có mất mát gì đâu?

Lộ Trường Viễn từ từ quay đầu lại, nhìn Hạ Liên Tuyết: "Tiên tử thực sự muốn biết sao?"

"Vâng."

Mặc dù Hạ Liên Tuyết đeo mạng che mặt, Lộ Trường Viễn không thể nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng hắn cảm nhận rất rõ ràng, nàng đang mỉm cười.

Chớp mắt, sắc đỏ của hoa sơn anh, sắc trắng của hoa trà như nương theo gió xuân mơn man da thịt.

Đẹp mông lung mà động lòng người.

Giữa dòng suy nghĩ hỗn độn, trong mắt Lộ Trường Viễn xẹt qua một tia sáng. 《Thái Thượng Thanh Linh Vong Tiên Quyết》 lập tức luân chuyển, gạt phăng đi thứ hảo cảm lẽ ra không nên có này.

Có thể khiến người ta vô thức nảy sinh hảo cảm với kẻ thi triển pháp thuật? Vũ Nguyệt Tiên Cung từ khi nào lại có loại công pháp này vậy?

Rốt cuộc đây là Diệu Ngọc Cung hay là cái Hợp Hoan Tông nào đây?

Cừu Nguyệt Hàn cũng thế, Hạ Liên Tuyết cũng vậy.

Cái giới tu tiên này sao lại điên rồ đến mức này rồi.

"Vậy thì nàng nên đi hỏi Cừu Nguyệt Hàn tiên tử thì hơn. Ta tin rằng với mối quan hệ giữa tiên tử và Cừu Nguyệt Hàn tiên tử, chỉ cần gặng hỏi thêm vài lần, Nguyệt Hàn tiên tử nhất định sẽ kể thôi."

Hạ Liên Tuyết khẽ thở dài, rốt cuộc cũng không tiếp tục thôi động công pháp thêm nữa. Nếu Lộ Trường Viễn thực sự chỉ là phàm nhân, thì công pháp bước tiếp theo sẽ trực tiếp phá hủy ý thức của hắn mất.

Cũng không cần thiết phải ra tay nặng như vậy với một kẻ phàm nhân.

Lộ Trường Viễn xoay người quay lưng lại với Hạ Liên Tuyết, đột ngột lên tiếng: "Thực ra cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là Nguyệt Hàn tiên tử chém giết yêu nhân ma đạo, bản thân cũng bị trọng thương. Ta lên núi hái thuốc tình cờ bắt gặp tiên tử đang trong tình trạng nguy kịch. Ban đêm trên núi lại nhiều hổ báo, nên ta đưa Nguyệt Hàn tiên tử về nhà thôi."

Hạ Liên Tuyết còn tưởng pháp thuật của mình có độ trễ, cau mày hỏi: "Sao sư tỷ lại vô cớ truy sát yêu nhân ma đạo chứ? Công tử có biết yêu nhân ma đạo mà sư tỷ chém giết thuộc môn phái nào không."

"Nguyệt Hàn tiên tử nói đó là một yêu tăng của Thực Phật Môn."

"Sư tỷ vẫn luôn... căm thù cái ác như thế."

Lộ Trường Viễn hỏi lại rất tự nhiên: "Sao nàng lại nói vậy?"

Lần này Diệu Ngọc Cung cử một lúc hai vị chân truyền xuống núi, mục đích thực sự cũng giống hệt Thực Tâm hòa thượng, đó là để điều tra về viên Bổ Thiên Đan ở vương triều Lưu Ly.

Viên đan dược này đã dính dáng đến Trường An đạo nhân, thì cũng đáng để hai người cất công đi một chuyến.

Nhưng hai người lại không đi cùng nhau. Đó là vì Cừu Nguyệt Hàn vốn đã ở gần vương triều Lưu Ly, nhận được truyền tin của tông môn liền đi thẳng tới đó. Còn Hạ Liên Tuyết thì xuất phát từ tông môn, nên mất thời gian khá lâu mới đến nơi.

Và trong khoảng thời gian hơn mười ngày này, đã xảy ra một chuyện động trời.

Cách ngôi làng của Lộ Trường Viễn khoảng hơn trăm dặm, người dân ở ba ngôi làng liền kề nhau đều bị moi tim gan, tàn sát không chừa một ai.

Kẻ gây ra tội ác tày trời này hiển nhiên chính là Thực Tâm hòa thượng.

Cừu Nguyệt Hàn đến sớm hơn, hay tin liền một thân một mình truy sát đến tận nơi Thực Tâm hòa thượng đang ẩn náu.

Kết quả là Thực Tâm hòa thượng vừa đánh vừa chạy, hai người kịch chiến ròng rã mấy ngày đêm. Cuối cùng lại bị Lộ Trường Viễn nẫng tay trên tại ngôi miếu Từ Hàng hoang tàn đó.

Một ngày trước, Hạ Liên Tuyết cũng đã đuổi tới gần vương triều, tình cờ nhận được truyền tin của Cừu Nguyệt Hàn, nhờ thế mới có thể xuất hiện cứu mạng hai người trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Lộ Trường Viễn chìa một quả dại trong tay cho Hạ Liên Tuyết.

Hành động này khiến Hạ Liên Tuyết hơi luống cuống.

Nàng vô cùng lịch sự xua tay từ chối, ngay sau đó liền thấy Lộ Trường Viễn ném luôn quả dại đó vào miệng mình nhai rào rạo.

Kể từ khi bước vào tiên lộ, những phàm nhân nhìn thấy nàng ai nấy đều cung kính sợ sệt. Đây là lần đầu tiên Hạ Liên Tuyết gặp một tên phàm nhân không có chút khoảng cách nào như thế này.

Cứ làm như thể một tu sĩ Tứ Cảnh như nàng còn thấp bé hơn hắn, cần hắn phải chăm sóc vậy.

Thế là Hạ Liên Tuyết bỗng nhớ lại cái thời điểm nhiều năm trước khi mới được đưa vào tông môn, nhớ lại cảm giác kinh hoàng khi lần đầu tiên diện kiến những vị tiên nhân ấy.

Thôi bỏ đi.

Chưa bước vào tiên lộ, thiếu niên trước mắt này căn bản không hiểu được địa vị của nàng.

Chỉ nghĩ tiên nhân nào cũng giống tiên nhân nào mà thôi.

Lộ Trường Viễn hoàn toàn không biết thái độ tùy ý của mình lại khiến vị tiên tử không màng thế sự trước mặt nảy sinh nhiều suy nghĩ đến vậy, hắn chỉ thuận miệng hỏi: "Thực Phật Môn rốt cuộc là cái tông môn quỷ quái gì vậy?"

Hạ Liên Tuyết khẽ cắn môi: "Toàn một lũ súc sinh."

Thực Phật Môn cũng là một đại tông môn nằm trong Cửu Môn Thập Nhị Cung. Tông môn này vốn không có tiền thân, mà là một tông môn mới được thành lập trong thời kỳ đại loạn.

Tương truyền năm trăm năm trước, lứa tăng nhân đầu tiên của Thực Phật Môn đã tìm thấy thi thể của một vị Phật Tiên không biết đã tồn tại bao nhiêu ngàn năm. Đám tăng nhân này đã xâu xé ăn thịt vị Phật Tiên đó, nhờ vậy mà Phật pháp thăng tiến vượt bậc, Thực Phật Môn cũng từ đó mà ra đời.

Lộ Trường Viễn khẽ híp mắt: "Nói vậy, Thực Tâm hòa thượng kia cũng là thế hệ trẻ kiệt xuất của Thực Phật Môn sao?"

Có thể quần thảo với Cừu Nguyệt Hàn đến bước đường này, xem ra cũng là dạng nhân vật mang đẳng cấp Phật tử trong các tông môn ma đạo rồi.

Hạ Liên Tuyết gật đầu: "Thực Tâm hòa thượng kế thừa Phật hiệu từ sư phụ hắn, coi như là một nhân vật vô cùng cường hãn của ma đạo rồi, đáng tiếc vẫn chẳng bằng sư tỷ."

Sao Hạ Liên Tuyết lại mở miệng là tán dương Cừu Nguyệt Hàn thế này?

"Tiên tử có vẻ rất có thiện cảm với Nguyệt Hàn tiên tử?"

Hạ Liên Tuyết rũ mắt: "Chỉ là sự thật mà thôi. Sư tỷ ở trong tông môn vốn luôn rất lợi hại."

Lộ Trường Viễn chợt nhớ lại cử chỉ thân mật của Cừu Nguyệt Hàn trên xe ngựa ban nãy.

Người phụ nữ đó... Không lẽ cố tình chuyển sự chú ý của Hạ Liên Tuyết sang mình sao.

"Tiên tử cũng đâu có kém cạnh gì."

"Sư tỷ có tấm lòng xích tử , tâm tư đơn thuần, một lòng hướng đạo, ta đương nhiên không thể sánh bằng." Hạ Liên Tuyết ngẩng lên nhìn trời, khẽ nói: "Công tử mau về xe đi thôi, trời sắp mưa rồi."

Nói xong, nàng quay lưng bước về phía xe ngựa trước.

Trên trời kéo tới hai ba đám mây đen, không khí xung quanh dường như đọng lại một lớp hơi nước sền sệt, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt khó tả.

Hệt như tâm trạng của Hạ Liên Tuyết lúc này vậy.

Từ nhỏ tu hành trong tông môn, nàng chưa từng thắng Cừu Nguyệt Hàn dù chỉ là nửa điểm.

Lộ Trường Viễn nhìn theo bóng lưng thẳng tắp cùng vóc dáng yểu điệu của tiên tử, trong lòng càng cảm thấy mọi chuyện thú vị hơn.

Căm thù cái ác, tâm tư đơn thuần Cừu Nguyệt Hàn?

Đây quả thực là câu chuyện cười hài hước nhất mà Lộ Trường Viễn được nghe trong mấy ngày nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

tâm hồn thuần khiết như trẻ thơ, không vẩn đục, không mưu tính, không xảo trá