Chương 89
Quá đáng thật đấy, hai người các cậu lạnh nhạt thế hả?" Trương Ninh bĩu môi, quẳng cái túi xách lên ghế của mình rồi quay đầu nhìn sang Triệu Trác Dương ở bên cạnh.
"Này Dương Quá, chim Điêu của cậu đâu rồi? Gọi nó ra đây so vài chiêu với tôi xem nào."
Triệu Trác Dương chẳng buồn ngẩng đầu lên, vẫn cắm cúi tính toán công thức trên giấy nháp: "Sắp thi giữa kỳ rồi, lo mà ôn tập đi. Đừng có hòng xin tôi khoanh vùng đề cương hay mượn vở ghi chép đấy nhé."
"Cậu đúng là đồ không có tiền đồ." Cố Ngôn không nhịn được cười, nghiêng đầu nhìn về phía bàn học, nụ cười mang theo vài phần tùy ý. "Thế thì tôi đi tìm Giang Quyện xin là được chứ gì."
"Chuyện nhỏ, hai bọn tôi là bạn thân mà." Cố Ngôn nhướng mày, đồng ý ngay tắp lự.
"Khoan đã, cậu với Giang Quyện thân nhau đến mức đấy thật à?" Trương Ninh kinh ngạc hỏi lại.
Thực ra sau bữa cơm hôm nọ, Trương Ninh đã đem chuyện bạn gái của Cố Ngôn kể cho hai anh em Triệu Trác Dương nghe, nhưng lại nhận được câu trả lời là Cố Ngôn đi ăn với Giang Quyện. Lúc đó Trương Ninh còn trách mấy người này hùa nhau lừa mình. Nhưng bây giờ nhìn lại thái độ của Cố Ngôn và hình ảnh Giang Quyện đứng ra bảo vệ Cố Ngôn chiều nay, độ tin cậy của chuyện này bỗng tăng lên đáng kể.
"Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao? Là anh em chí cốt đấy." Cố Ngôn ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào tường nói.
Anh liếc nhìn điện thoại: 18:06. Phòng livestream của Mệt Mỏi Tai Mèo vẫn chưa mở. Anh bèn gửi một tin nhắn WeChat cho Giang Quyện:
"Đi làm thôi, đi làm thôi, Cố công tử đang đợi để điểm danh đây này."
"Đúng đấy, hôm nọ lúc Hội trưởng Giang đến bệnh viện, cậu ấy còn mang theo quà cho em gái tớ nữa." Triệu Trác Dương nói chen vào.
"Em gái của Hội trưởng Giang à? Gen nhà đó chắc chắn là cực phẩm nhỉ?" Trương Ninh nhét quần áo vào tủ, quay đầu tò mò hỏi Cố Ngôn.
Cố Ngôn gác đôi chân dài lên thanh chắn giường, đầu tựa vào tường, tay trái xoa xoa cổ, khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý:
"Vừa kiều diễm lại vừa mềm mại."
"Tôi có một người bạn..." Trương Ninh bắt đầu giở văn mẫu.
"Cậu làm gì có bạn, cậu chỉ có Bố thôi." Cố Ngôn cất điện thoại, leo xuống khỏi giường tầng, đứng vững trên mặt đất.
"Lát nữa dùng máy của Dương ca làm ván PUBG nhé?" Trương Ninh ném cái balo rỗng lên giường, chạy lại khoác vai bá cổ Cố Ngôn, chẳng có chút nghiêm túc nào. "Đi hút thuốc không? Cho tôi đi ké với."
Thấy Cố Ngôn đi ra ngoài, Trương Ninh hét với theo: "Này, lại đi câu dẫn ai đấy? Cậu đã có cô em streamer kia rồi, đừng có mà 'đứng núi này trông núi nọ' đấy nhé!"
Cố Ngôn bước ra khỏi phòng ngủ, không dừng lại ở hành lang mà sải bước dài đi thẳng ra khỏi tòa nhà ký túc xá.
Gió xuân phất qua mang theo hương vị tươi mới của chồi non, thổi tung những lọn tóc mái trên trán Cố Ngôn. Anh đưa tay vuốt tóc, lấy điện thoại ra cúi đầu nhìn WeChat một lần nữa.
Tiểu Già Mồm vẫn chưa trả lời.
"Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì rồi?"
Vì sự cố livestream lần trước, Cố Ngôn trở nên rất nhạy cảm với việc giả gái livestream của Giang Quyện. Anh chỉ sợ đối phương sơ suất bị lộ tẩy bất cứ lúc nào. Đến lúc đó, thêm một người bạn là thêm một con đường, anh có thể giúp đỡ được gì thì sẽ đưa tay ra kéo cậu ấy một cái.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
