Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2675

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

1-500 - Chương 91: Nhà ăn

Chương 91: Nhà ăn

"Thấy chưa? Đã bảo là cậu chỉ đi giải quyết nỗi buồn một chút thôi mà?" Triệu Trác Dương ném cho Trương Ninh một ánh mắt đầy khinh bỉ.

"Tôi thừa nhận, trong chuyện này tôi có phần chủ quan."

"Đúng là chịu thua cậu luôn. Biết thế chẳng thèm đợi cậu nữa, cứ đi trước mà chiếm chỗ cho xong." Cố Ngôn quay người lại, túm lấy cánh tay Trương Ninh xách lên như xách một con gà con, lôi xềnh xệch về phía trước.

Cuối cùng, dưới sự giúp đỡ "thân thiện" của Cố Ngôn, cả ba người cũng lết được đến cửa nhà ăn.

Trường tư thục Gia Viễn học phí tuy đắt đỏ, nhưng chất lượng giáo viên và cơ sở vật chất thì thuộc hàng top đầu cả nước. Nhà ăn của trường có ba tầng. Tầng một và tầng hai được coi là khu vực "ngon bổ rẻ", món ăn phong phú, không gian rộng rãi. Tầng ba phục vụ các món đặc sản riêng biệt, giá cả đắt hơn, thường là nơi các giáo viên thích lui tới.

Vừa bước vào nhà ăn, một luồng khí nóng hầm hập phả vào mặt ba người. Tầng một đông nghìn nghịt học sinh, các bàn ăn đều đã chật kín chỗ.

"Chậc, quả nhiên đoán trúng phóc. Ông đây sắp chết đói đến nơi rồi mà không có chỗ ngồi." Càng nghĩ càng cáu, Cố Ngôn lại siết chặt cổ Trương Ninh, kéo ngửa đầu cậu ta ra sau.

"Á... Ca... Cố ca... Sai rồi... Em sai rồi, buông tay ra đi!"

"Hả?" Cố Ngôn nhướng đôi mày rậm, quay đầu trừng mắt nhìn mấy nam sinh đang đứng gần đó. Ba nam sinh kia nhận ra ngay đây là "Trùm trường" Cố Ngôn, nhớ lại những lời đồn đại về anh chàng này thì trong lòng có chút sợ hãi, nhưng vì sĩ diện nên vẫn đứng trân trân tại chỗ.

"Đừng có dọa người ta sợ." Triệu Trác Dương dùng khuỷu tay phải huých nhẹ vào eo Cố Ngôn.

Mấy nam sinh kia thấy thế vội vàng bước nhanh đi chỗ khác. Cố Ngôn cũng buông Trương Ninh ra: "Lên lầu xem sao đi."

"Cậu có thù oán gì với tóc của tôi thế hả?" Trương Ninh lấy điện thoại ra soi gương, vuốt lại mái tóc rối bù.

"Nếu thực sự không có chỗ thì lên tầng ba ăn đi, chắc chắn còn trống." Triệu Trác Dương đề nghị.

"Đừng nói nữa, còn đòi lên tầng ba? Tôi bây giờ ăn ở tầng một tầng hai còn chả nổi đây này." Cố Ngôn nhớ lại vụ bị chị gái Cố Du cắt viện trợ tài chính, bĩu môi ngán ngẩm.

"Tiền ăn chẳng phải đã nạp sẵn vào thẻ học sinh trên app của trường rồi sao? Cậu cứ quẹt điện thoại là được mà?"

"Quẹt thẻ của tôi là được, đi thôi." Triệu Trác Dương thản nhiên nói.

"Chuẩn đấy!" Trương Ninh gật đầu tán thành, không bỏ lỡ cơ hội ăn chực.

"Đúng là cậu mà, Cố Ngôn." Trương Ninh cười hì hì trêu chọc sự "nghèo khó" đột xuất của đại gia.

Lên đến tầng hai, người vẫn rất đông. Ba chàng trai phải lách qua dòng người để tìm chỗ. Tuy vẫn chật ních nhưng đỡ hơn tầng một một chút, thi thoảng vẫn còn vài ghế trống lẻ tẻ.

"Này, nhìn kìa! Cái bàn 4 người kia chỉ có một người ngồi thôi."

"Hửm?" Cố Ngôn nhìn theo hướng chỉ tay. Quả nhiên, ở phía trước bên phải có một bàn ăn 4 người nhưng chỉ có duy nhất một người đang ngồi. Vào giờ cao điểm thế này, đó có thể coi là đãi ngộ của bậc Đế Vương.

Bóng lưng này... trông quen quen. Cố Ngôn nhướng mày, nheo mắt đánh giá một lúc rồi không chắc chắn lắm mà mở miệng:

"Hình như là Giang Quyện?"

"Cậu nghĩ là ai nữa?"

Cố Ngôn dùng khuỷu tay hích vào vai Trương Ninh, sau đó sải bước dài chuẩn bị đi xếp hàng mua cơm.

"Được rồi, lát nữa mua cho cậu cái đùi gà tạ lỗi nhé."

"Ơ hay, thế tôi không phải là người à?" Triệu Trác Dương bất mãn lên tiếng.

"Cậu còn mỗi một tay cầm đũa, gặm kiểu gì?" Trương Ninh liếc nhìn cánh tay bó bột trước ngực Triệu Trác Dương.

"Mua! Mua hết! Đều là anh em cả mà." Trương Ninh vỗ ngực cái bốp, tỏ vẻ hào sảng.

"À, thế thì mua thêm cho tôi lon Coca ướp lạnh nữa nhé." Cố Ngôn mặt dày mày dạn tiếp tục tăng giá.

"Tôi là bố cậu đấy à?" Trương Ninh đáp lại một cách vô cùng lễ phép.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!