Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 9

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

1-500 - Chương 141: Bạn trai? Bạn gái!

Chương 141: Bạn trai? Bạn gái!

Gió chiều mơn man, nắng hoàng hôn buông xuống sân vận động đẹp đến nao lòng, tạo nên một bối cảnh hoàn hảo cho vở kịch hay đang diễn ra. Về hai nhân vật chính, dân mạng trong trường đồn họ vốn như nước với lửa, thế bất lưỡng lập; nhưng cũng có không ít ảnh chụp làm bằng chứng cho thấy cử chỉ của cả hai cực kỳ ám muội, quan hệ chắc chắn không chỉ đơn giản là bạn bè xã giao.

Cố Ngôn vặn chặt nắp chai nước, hất cằm về phía bức tường sau lưng Giang Quyện, nhướng mày hỏi: "Lúc nãy tôi lỡ tay dùng hơi nhiều lực, không đập trúng ông đấy chứ?"

"Trúng rồi." Giang Quyện gật đầu cái rụp.

"Thật á? Có sao không? Đập vào đâu rồi, để tôi đưa ông đi phòng y tế nhé?" Cố Ngôn bỗng chốc cuống quýt, vội vàng nhìn quanh một lượt để đánh giá "thương thế" của người trước mặt. "Nhìn qua thì có vẻ vẫn ổn, bị đập trúng chỗ nào thế?"

"Nếu kỹ thuật ném rổ của ông mà bằng một nửa cái độ dẻo miệng của ông thì bóng đã chẳng bay vèo ra tận ngoài biên."

Cố Ngôn: "......"

Giang Quyện nhìn vẻ mặt không phục của gã giáo bá trước mặt, nghe mấy lời này cứ thấy sai sai thế nào ấy.

"Ông nói chuyện đứng đắn chút đi được không?"

Nói đến đây, Cố Ngôn dường như nhớ ra điều gì đó, hắn vô thức liếc nhìn qua ngực Giang Quyện rồi cười lắc đầu đầy ẩn ý: "Xin lỗi nhé, đúng là ông nên có chút 'cảm giác nguy cơ' thì hơn."

Giang Quyện: "......"

"Mắt ông đang nhìn cái gì đấy hả? Muốn chết đúng không?"

Nàng gằn giọng, đá nhẹ vào quả bóng rổ dưới chân, túi nilon trên tay cũng theo động tác mà đung đưa, phát ra những tiếng sột soạt đầy vẻ đe dọa. Cố Ngôn nhíu mày, dùng mũi giày chặn quả bóng lại: "Bóng rổ chứ có phải bóng đá đâu, đừng có bạo lực thế chứ."

"Hình như hai người họ đang cãi nhau kìa." Trịnh Hải đặt chai nước xuống, hất cằm về phía trước.

"Quen rồi là thấy bình thường thôi." Trương Ninh nhún vai thản nhiên đáp.

Trịnh Hải vốn là người trong Hội học sinh nên cũng nắm bắt được phần nào tính cách của Giang Quyện. Đằng sau nụ cười lịch sự, khiêm tốn đó thường là một sự xa cách lạnh lùng đến đáng sợ. Nhìn tình trạng của Khổng Thiệu và Lý Hoa thì biết, Hội trưởng Giang không phải hạng người dễ trêu vào.

"Tớ chưa từng thấy Hội trưởng nhường bước trước ai bao giờ." Trịnh Hải cảm thán.

Trương Ninh tùy ý đáp: "Thì đơn giản vì người đứng trước mặt cậu ấy không phải là Cố Ngôn thôi."

Giang Quyện mím môi, không có ý định đôi co tiếp, nàng xoay người định rời đi.

"Khoan đã, đừng đi vội!" Cố Ngôn xoay xoay chai nước trong tay, lời định nói cứ nghẹn ở cổ họng, nửa ngày chẳng thốt ra được câu nào ra hồn.

Nàng nhướng mày: "Chẳng giống ông chút nào, có gì thì nói thẳng ra đi."

"À thì... chúc mừng ông nhé, lại đứng nhất khối." Hắn đưa tay gãi gãi sau gáy, lí nhí nói.

Giang Quyện hiểu ra vấn đề. Nhìn cái bộ dạng mất sạch vẻ hống hách thường ngày của cậu chàng, nàng thấy khá thú vị: "Phong độ ổn định thôi mà."

"Cũng đúng. Chắc ông chẳng thèm liếc nhìn cái tên tôi nằm tận dưới đáy bảng đâu nhỉ, 275 điểm."

Đôi mắt xanh của Giang Quyện gợn lên vài tia sóng nước, ý cười lan dần ra khóe môi: "Tôi biết chứ. Tôi đã cố tình tìm tên ông đấy."

Cố Ngôn nghe vậy liền nhướng mày: "Ông cũng rảnh rỗi thật đấy nhỉ."

"Cũng hơi hơi. Đúng là sai lầm thật, tôi đã gạch chân trọng điểm kỹ như thế mà ông mới lẹt đẹt được bằng đấy điểm."

"Nhưng mà ba ngày trước khi thi, tôi đã thức đêm thức hôm cày cuốc đấy. Đã là đàn ông thì nói được là phải làm được." Cố Ngôn nhếch môi, hơi ngửa cằm, cái vẻ ngông nghênh tùy hứng dường như đã quay trở lại. "Cũng giống như tôi chơi game thôi, lúc mới bắt đầu rank cũng đâu có cao."

Cố Ngôn khá hứng thú với chủ đề này, hắn hỏi tiếp: "Thế chắc ông cũng phải leo trầy da tróc vẩy mới lên được Cao Thủ à?"

Giang Quyện khẽ cười: "Không, tôi leo một tháng là lên rồi."

Thấy vẻ mặt "câm nín" của Cố Ngôn, nụ cười của nàng càng đậm hơn: "Cơm phải ăn từng miếng, đường phải đi từng bước. Cố Ngôn à, con đường phía trước của ông còn dài lắm."

"Nói chuyện với ông chỉ tổ làm tôi tăng xông thôi. Thôi, đi đánh bóng đây."

Cố Ngôn nhặt quả bóng lên, quay người đi về phía sân tập. Gió đêm thổi qua mặt mang đi cái nóng nực, đồng thời cũng làm dịu đi những bồn chồn trong lòng hắn.

"À đúng rồi, có chuyện này quên chưa nói với ông." Giang Quyện vừa xoay người định bước đi thì bên tai lại vang lên cái giọng điệu phóng túng kia.

"Ông có thể nói hết một lượt được không? Bao nhiêu người đang chờ ông kìa, Hội-trưởng-Cố?" Nàng đang tâm trạng tốt nên hiếm khi trêu đùa một câu.

"Ừ thì... chuyện đó, tôi sẽ nhắm mắt cho qua vậy."

"Không cần đâu, tôi đã nghĩ ra cách giải quyết rồi, nhưng cần ông phối hợp một chút."

"Phối hợp cái gì?"

"Thì... cái vụ 'bạn gái' ấy?" Cố Ngôn nghiêm túc đáp lại.

"Hai người họ đang nói cái gì thế? Tớ hình như nghe thấy từ 'bạn trai' với 'bạn gái', có nghe nhầm không nhỉ?" Cách đó không xa, mấy nữ sinh vẫn luôn theo dõi màn kịch này bỗng trở nên hưng phấn tột độ khi bắt được những từ ngữ mập mờ ấy.

"Không nhầm đâu! Tớ thề là tớ nghe thấy rõ mồn một!"

"Mạnh dạn đoán nhé: Cố Giáo bá đang giải thích với Hội trưởng Giang rằng hắn không thể tìm bạn gái, bởi vì... hắn đã là 'người' của Hội trưởng rồi!"

"A a a! Diễn đàn nói chuẩn quá mà, đôi lứa xứng đôi thế kia thì tiểu yêu tinh nào chen vào nổi nữa!"

Giang Quyện cũng chú ý đến động tĩnh phía bên kia, nàng mím môi, sải bước nhanh tới trước mặt Cố Ngôn. Vì nén giọng nên âm thanh không còn vẻ thanh lãnh thường ngày mà lại vương chút trong trẻo, nũng nịu của "Mèo Tai Cụp":

"Ông bị thần kinh à? Trên diễn đàn đang đồn ầm lên rồi, ông còn ở đây mà châm dầu vào lửa nữa!"

"Ơ kìa, tôi có tung tin đồn đâu, là tụi nó tự 'não bổ' đấy chứ."

"Thế cái chức Hội trưởng của ông định vứt đi luôn à?"

Giang Quyện nhướng mày, khẽ cười một tiếng đầy vẻ bất cần: "Đến cái mặt còn chẳng thèm giữ nữa thì cái chức Hội trưởng Hội học sinh này có gì mà không bỏ được?"

Cố Ngôn: "......"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ý trêu chọc về cô nàng có vòng một nóng bỏng vừa tặng nước lúc nãy