Chương 345: Giấc mộng cũ ùa về!
Không gian phòng ngủ tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ còn văng vẳng những thanh âm ồn ã xa xăm của phố thị dội lại từ bên ngoài khung cửa sổ.
Ánh đèn ngủ màu vàng cam hắt ra một vầng sáng dịu dàng, in hằn bóng dáng của hai người lên tường, đan chặt vào nhau không rời nửa bước.
Hai mắt Nhan Tiểu Nhiễm mở to hết cỡ, trong đôi mắt hoa đào lấp lánh sự chấn động, khó tin tột độ.
Những ký ức đã bị lớp bụi thời gian vùi lấp bấy lâu nay, những thước phim mờ ảo đứt đoạn, bỗng chốc tựa như dòng suối ồ ạt tràn về càn quét đại não.
Cậu nhớ lại cái khoảng sân tĩnh lặng đó.
Không quá rộng rãi, nhưng lại điểm xuyết một mảnh vườn nhỏ xíu xinh xắn.
Dì Hứa đã tỉ mẩn gieo trồng biết bao nhiêu là hoa cỏ ở đó. Cứ mỗi độ xuân về, cả mảnh vườn lại bung nở rực rỡ, khoe sắc ngũ sắc rực rỡ.
Cậu nhóc Noãn Noãn ngày đó rất thích ngồi xổm bên mép vườn, ngẩn ngơ ngắm đàn kiến nối đuôi nhau tha mồi, hay đuổi theo những chú bướm chập chờn bay lượn.
Cậu vẫn nhớ rõ hình bóng dì Hứa.
Người phụ nữ ấy lúc nào cũng khoác trên mình những bộ đồ giản dị, trầm mặc ít nói, nhưng lại yêu thương, cưu mang cậu bằng cả sinh mệnh.
Dì thường nấu cho cậu những món ăn ngon, kể cho cậu nghe những câu chuyện cổ tích, và thức trắng đêm túc trực bên giường mỗi khi cậu ốm sốt.
Cậu nhớ...
Có một người chị gái lớn hơn cậu vài tuổi.
Người chị ấy thường xuyên lén lút lẻn đến chơi đùa cùng cậu.
Chị ấy cao hơn cậu một cái đầu, lúc nào cũng thắt bím tóc đuôi ngựa xinh xắn, khuôn mặt tinh xảo, chỉ có điều trên lông mày luôn vương một nét u buồn, ủ rũ khó tả.
Thế nhưng chị ấy luôn mang đến cho cậu muôn vàn món quà ngọt ngào —— kẹo mút, bánh ngọt, và cả những món ăn vặt đắt tiền mà cậu thậm chí còn chưa bao giờ được nghe tên.
Chị ấy nắm tay cậu tung tăng đuổi bắt bươm bướm, đếm kiến tha mồi, và thao thao bất tuyệt kể cho cậu nghe về cái thế giới bao la, muôn màu muôn vẻ ngoài kia.
Khoảng thời gian đó, dì Hứa quán triệt không cho cậu bén mảng ra khỏi nhà, cứ nhốt lỳ cậu trong cái khoảng sân chật hẹp ấy.
Và người chị gái bí ẩn đó, nghiễm nhiên trở thành người bạn đồng hành duy nhất trong tuổi thơ cô độc của cậu.
Chỉ là thời gian đã bào mòn tất cả, cộng thêm trận bạo bệnh năm đó, những ký ức ấy dần bị phong ấn lại, trở nên nhạt nhòa, vụn vặt, tựa như đang bị cách trở bởi một lớp kính mờ, có muốn nhìn thấu cũng không được, muốn chạm vào cũng chẳng xong.
Cậu chỉ có thể chắp vá lại được chừng đó.
Chỉ nhớ mang máng rằng từng có sự hiện diện của một người chị gái như thế.
Nhan Tiểu Nhiễm ngẩn ngơ đăm đăm nhìn Bạch Thiên Tuyết, chất giọng run rẩy, mỏng manh như tơ nhện.
"Chị Thiên Tuyết, ý chị là... bé gái đứng cạnh chị trong tấm ảnh... chính là em sao?"
Bạch Thiên Tuyết mỉm cười gật đầu, trong nụ cười ấy lẩn khuất sự may mắn tột độ, xen lẫn cả sự viên mãn, thở phào nhẹ nhõm vì rốt cuộc đã tìm lại được báu vật đánh rơi.
"Đúng vậy, chính là em. Hai ta vốn dĩ đã có duyên tiền định từ rất lâu rồi!"
Cô vươn tay, cực kỳ nâng niu mà vuốt ve gò má của cậu.
Đầu ngón tay cô lướt qua hàng chân mày, sống mũi thanh tú, rồi lại mơn trớn trên đôi môi mềm mại, từng động tác đều cẩn trọng, dịu dàng hệt như đang sợ làm vỡ một món đồ sứ quý giá.
"Noãn Noãn à, em có biết không, tỷ tỷ đã bôn ba tìm kiếm em suốt hai mươi năm trời đằng đẵng, và cuối cùng thì ông trời cũng không phụ lòng người."
Nhan Tiểu Nhiễm lặng người nhìn cô.
Chìm đắm trong sự ôn nhu nơi đáy mắt cô, cảm nhận sự thâm tình khắc cốt ghi tâm ấy, và cả sự tương tư cuộn trào bị đè nén suốt hơn hai thập kỷ qua.
Ánh nhìn đó quá đỗi cuồng nhiệt, quá đỗi nồng đậm, tựa hồ như có thể nhấn chìm cậu xuống tận đáy vực của sự si mê, không lối thoát.
Đến lúc này thì cậu đã triệt để bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra đây chính là nguồn cơn của sự thiên vị vô điều kiện mà Bạch Thiên Tuyết luôn dành cho cậu.
Hóa ra đây chính là lý do vì sao chỉ mới chạm mặt lần đầu, cô đã đối xử với cậu đặc biệt đến vậy, sủng nịnh đến vậy.
Hóa ra đây chính là ý nghĩa sâu xa của câu nói: Gặp được em là thiên ý, cũng là duyên phận.
Thì ra, sợi tơ hồng của hai người đã được buộc chặt từ thuở thiếu thời.
Thì ra, cô chính là người chị gái hay ủ rũ trong ký ức của cậu.
Thì ra...
Sống mũi Nhan Tiểu Nhiễm bỗng chốc cay xè, hốc mắt nóng ran, những luồng cảm xúc đan xen, cuộn trào mãnh liệt trong lòng khiến cậu không tài nào thốt nên lời.
Bản thân cậu cũng chẳng thể lý giải nổi vì sao lại kích động đến mức này, chỉ biết rằng cõi lòng đang dậy sóng dữ dội.
Có niềm hân hoan tột độ, có sự cảm động nghẹn ngào, có sự vỡ òa khi chân tướng được phơi bày, và lẩn khuất cả một cảm giác... viên mãn đến khó tả.
Cậu hé môi, thiên ngôn vạn ngữ mắc kẹt lại nơi cuống họng, cuối cùng chỉ có thể bật ra ba chữ nhỏ bé.
"Chị Thiên Tuyết..."
Thanh âm nũng nịu, mềm xèo, mang theo một chút âm mũi sụt sùi, hệt như móng vuốt của một con mèo con cọ nhẹ vào trái tim, khiến người ta ngứa ngáy khôn nguôi.
Bạch Thiên Tuyết ôm siết lấy cậu, tì cằm lên đỉnh đầu cậu vỗ về.
"Noãn Noãn ngốc nghếch, sao lại mít ướt thế này?"
Nhan Tiểu Nhiễm vùi sâu khuôn mặt vào hõm ngực cô, rầu rĩ phản bác.
"Em có khóc đâu nào. Chỉ là... chỉ là có chút bất ngờ thôi mà."
Bạch Thiên Tuyết khẽ cười, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng trần trụi của chàng trai.
"Được rồi, Noãn Noãn bảo không khóc thì là không khóc."
Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, bình yên.
Chỉ còn hai con người đang ôm chặt lấy nhau, thì thầm thủ thỉ ôn lại những mảnh vụn ký ức thuở ấu thơ.
Những thước phim tưởng chừng như đã bị thời gian đóng bụi, ngay khoảnh khắc này lại được tua lại một cách sống động, rực rỡ hơn bao giờ hết.
Hồi lâu sau, Nhan Tiểu Nhiễm mới chịu ngẩng mặt lên.
Hai hốc mắt cậu vẫn còn ửng đỏ, nhưng cảm xúc trong lòng đã tìm lại được sự bình ổn.
"Chị Thiên Tuyết này," Cậu chớp chớp mắt hỏi, "Có phải... ngay từ cái lần đầu tiên va phải nhau, chị đã lập tức nhận ra em rồi không?"
Nhắc đến vụ này, hai hàng lông mày của Bạch Thiên Tuyết lại khẽ nhíu lại.
Cái lần đầu tiên hai người chạm trán, chính là cái hôm Nhan Tiểu Nhiễm bị ép giả gái để sắm vai bạn gái hờ của tên oắt con Bạch Dật Phi.
Dẫu thừa biết đó chỉ là một màn kịch diễn sâu, nhưng mỗi lần hồi tưởng lại, cõi lòng cô vẫn nảy sinh một cỗ bực bội khó chịu không sao dập tắt được.
Cô thành thật lắc đầu, đính chính lại sự thật: "Lúc đó chị chưa nhận ra em đâu."
Nhan Tiểu Nhiễm khẽ sững người, trong mắt lóe lên một tia khó hiểu.
Nếu chưa nhận ra, vậy thì cớ làm sao Bạch Thiên Tuyết lại có thể nhìn thấu thân phận nam nhi của cậu chỉ trong vòng một nốt nhạc?
Đọc thấu sự nghi hoặc của người thương, cô khẽ cười giải thích.
"Bởi vì lúc đó chị đã nắm thóp được em là con trai rồi. Thế nhưng từ trước đến nay, trong tâm trí chị, nhóc Noãn Noãn vĩnh viễn là một bé gái. Giới tính đã bị lệch pha như vậy, làm sao tỷ tỷ có thể đánh hơi ra được chân tướng ngay cơ chứ?"
Nhan Tiểu Nhiễm trố mắt ngạc nhiên.
"Chị... chị bảo là lần đầu tiên gặp mặt chị đã biết tỏng em là nam rồi á?"
Cậu thực sự cảm thấy ảo ma Canada vô cùng.
Sống trên cõi đời này hơn hai chục năm, cậu dám khẳng định chưa có một nhân loại nào có thể chỉ bằng một cái liếc mắt mà bóc trần được giới tính thật của mình.
100% bá tánh lần đầu diện kiến đều sẽ tự động dán nhãn cậu là một đại mỹ nữ, chỉ đến khi chính miệng cậu lên tiếng đính chính thì bọn họ mới ngã ngửa ra.
Vậy thì Bạch Thiên Tuyết dựa vào cái năng lực siêu nhiên gì mà nhìn thấu được?
Lẽ nào chị ta có thiên nhãn, hay là được trang bị máy quét radar tối tân?
Bạch Thiên Tuyết cười bí hiểm, lắc đầu xua tan suy nghĩ hoang đường của cậu.
"Với cái dung mạo khuynh quốc khuynh thành câu nhân này của em, tỷ tỷ cam đoan là bất kỳ kẻ nào có mắt trên đời này cũng sẽ nhận định em là nữ giới ngay từ cái nhìn đầu tiên thôi."
"Thế thì vì cớ làm sao chị lại biết?" Nhan Tiểu Nhiễm vẫn không chịu buông tha.
"Là nhờ công của Oánh Oánh đấy. Cái hôm chị đến Tuyết Dực để thương thảo vụ thu mua, chính cô nhóc đó đã dâng ảnh của em lên cho chị xem."
Hai mắt Nhan Tiểu Nhiễm lập tức mở to hết cỡ.
Đậu xanh rau má!
Hóa ra cái màn vạch trần thân phận giả mạo của cậu và Bạch Dật Phi ngày hôm đó, là do cậu đã bị chính tay sai của mình đâm sau lưng, bán đứng từ thuở tám hoánh nào rồi!
Ngẫm lại thì thấy bánh răng số mệnh quả thực đã sắp xếp quá đỗi kỳ diệu.
Nếu không nhờ màn "chim lợn" báo tin trước của An Oánh Oánh, khéo khi cái kế hoạch qua mặt của cậu hôm đó lại trót lọt cũng nên.
Vậy thì, quỹ đạo cuộc đời của cậu bây giờ... liệu có rẽ sang một nhánh hoàn toàn khác biệt?
Dõi theo cái biểu cảm từ kinh ngạc, bàng hoàng đến bừng tỉnh đại ngộ của chàng trai, Bạch Thiên Tuyết không nhịn được mà bật cười khúc khích.
"Noãn Noãn, từ nay về sau, cái vở kịch ngày hôm đó cấm tiệt không được nhắc lại thêm lần nào nữa đấy."
Nhan Tiểu Nhiễm ngơ ngác: "Tại sao vậy chị?"
Bạch Thiên Tuyết vươn tay, bá đạo nâng cằm cậu lên, ép cậu phải đối diện trực diện với đôi mắt sâu thẳm của mình.
"Bởi vì tỷ tỷ chán ghét việc em bị gắn mác là bạn đời của kẻ khác. Cho dù chỉ là diễn tuồng giả mạo, cũng tuyệt đối không có cửa."
Ánh nhìn phóng ra bá đạo, cường thế, ngập tràn sự độc chiếm cực đoan, không chừa đường lui.
Nhan Tiểu Nhiễm chun chun cái mũi nhỏ, hờn dỗi: "Sao chị lại có thể bá đạo đến mức vô lý như vậy chứ?"
Miệng thì oán trách, thế nhưng trong đôi mắt hoa đào và nơi khóe môi lại không giấu nổi ý cười mãn nguyện, hạnh phúc.
Sự thật là... cậu cực kỳ u mê cái sự bá đạo, chiếm hữu này của cô.
Khóe môi Bạch Thiên Tuyết khẽ nhếch lên một đường cong tà mị. Cô dứt khoát xoay người, đảo khách thành chủ, trực tiếp đè cậu dưới thân.
Lúc này cả hai đều đang trong tình trạng nguyên thủy không mảnh vải che thân, bị khống chế ở cái tư thế ái muội tột độ này, Nhan Tiểu Nhiễm chỉ liếc xuống một cái là mặt đã đỏ phừng phừng như bốc hỏa, vội vàng quay mặt đi né tránh.
Bạch Thiên Tuyết duy trì tư thế bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt rực lửa nóng bỏng hệt như dã thú săn mồi.
"Tỷ tỷ vốn dĩ đã bá đạo, ngông cuồng như vậy rồi. Noãn Noãn chỉ có thể thuộc về duy nhất một mình tỷ tỷ mà thôi. Bất luận là quá khứ, hiện tại, hay cả tương lai phía trước, em vĩnh viễn là chiến lợi phẩm của riêng tỷ tỷ."
Lọt tai mấy câu tuyên thệ chủ quyền này, cõi lòng Nhan Tiểu Nhiễm ngọt ngào đến mức tưởng chừng như sắp tan chảy.
Cậu lí nhí "vâng" một tiếng, ngầm mặc nhận mọi sự sắp đặt của cô.
Rồi cậu lại ngập ngừng, đưa ra cái khuất mắc lớn nhất vẫn luôn đau đáu trong lòng.
"Chị Thiên Tuyết, nếu chị đã không nhận ra thân phận của em, vậy cớ làm sao chỉ mới chạm mặt nhau có vài lần, chị đã... nổi lên tà tâm với em rồi?"
"Bởi vì Noãn Noãn vẫn luôn chiếm giữ một góc độc tôn trong trái tim tỷ tỷ! Dẫu cho lý trí không nhận ra em, thế nhưng chỉ cần em xuất hiện trong tầm mắt, thì tiềm thức của tỷ tỷ đã tự động kết nối và phản ứng lại rồi."
"Thế nên Noãn Noãn à, chân lý đã ấn định, em sinh ra là để thuộc về tỷ tỷ!"
Vừa dứt lời, Bạch Thiên Tuyết lập tức cúi đầu, định phủ môi mình lên cánh môi đang hé mở quyến rũ kia.
Nhan Tiểu Nhiễm cuống cuồng đưa tay lên che kín miệng, giọng ậm ừ phản kháng.
"Chị, chị Thiên Tuyết, chị khoan đã nào. Em vẫn còn câu hỏi chưa được giải đáp mà."
Động tác tấn công của nữ vương bị chặn đứng giữa chừng.
"Noãn Noãn, thắc mắc gì thì lát nữa giải quyết sau."
Cô gằn giọng, bàn tay hư hỏng thô bạo kéo tay cậu ra, không cho phép phản kháng.
"Hiện tại sức kiên nhẫn của tỷ tỷ đã chạm đáy rồi, chỉ muốn được hảo hảo thưởng thức em ngay lập tức thôi."
Không để cậu có cơ hội câu giờ, cô lập tức áp môi xuống, phong tỏa triệt để đôi môi mềm mại.
Hai mắt Nhan Tiểu Nhiễm khẽ trừng lớn.
Độ ấm quen thuộc, hơi thở thân thuộc, ngay tức khắc như mạng nhện bủa vây lấy toàn bộ giác quan của cậu.
Cậu chống cự yếu ớt vài giây cho có lệ, nhưng hoàn toàn chẳng dùng chút lực đạo nào.
Rất nhanh sau đó, tuyến phòng thủ của cậu đã sụp đổ hoàn toàn, ngoan ngoãn buông vũ khí đầu hàng.
Đôi mắt cậu dần phủ một tầng sương mờ ảo, ướt át, ánh nhìn bắt đầu trở nên hoang mang, mê ly trong bể tình.
Bên ngoài cửa kính, dạ yến của Kim Lăng vẫn rực rỡ, lung linh như cũ.
Thế nhưng bên trong căn phòng VIP này, nhiệt độ đã bắt đầu tăng vọt không phanh, thiêu đốt mọi lý trí.
Đêm nay... vẫn còn rất dài.
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
