Chương 344: Chuyện cũ năm xưa!
Bạch Thiên Tuyết giữ vững vô lăng, tầm nhìn tĩnh lặng phóng thẳng về phía trước.
"Noãn Noãn."
Cô đột nhiên cất lời, thanh âm mỏng manh tựa gió thoảng nhưng lại mang theo sức nặng của một lời tuyên thệ.
"Không cần phải tự tạo gánh nặng cho bản thân. Em muốn nhận tổ quy tông, thì cứ việc nhận. Em cự tuyệt không muốn nhận, trên đời này tuyệt đối không một kẻ nào dám ép uổng em... bao gồm cả Tô gia."
"Bất luận em đưa ra quyết định gì, tỷ tỷ vĩnh viễn là hậu phương vững chắc nhất của em."
Lời nói thốt ra đong đầy sự kiêu hãnh và bá đạo, mang đậm cái khí chất ngạo nghễ, khống chế vạn vật thường nhật của nữ vương.
Lắng nghe những lời này, cõi lòng đang dậy sóng của Nhan Tiểu Nhiễm bỗng chốc tìm lại được bến đỗ bình yên.
Tựa hồ như chỉ cần có Bạch Thiên Tuyết kề cận, mọi giông bão ngoài kia đều bị cản lại sau lưng, cậu chẳng cần phải lo nghĩ hay sợ hãi bất cứ điều gì.
Cậu nghiêng đầu ngắm nhìn cô, đôi mắt hoa đào híp lại thành hình bán nguyệt, khóe môi cong lên một nụ cười rạng rỡ, nhu hòa.
"Chị Thiên Tuyết, kiếp này va phải chị, quả thực là điều tuyệt vời nhất của em!"
Khóe môi Bạch Thiên Tuyết nháy mắt câu lên một đường cong hoàn mỹ.
Cô cực kỳ tận hưởng việc Nhan Tiểu Nhiễm thốt ra những lời đường mật mang tính ỷ lại, dựa dẫm như thế này.
Cái cảm giác được người thương cần đến, được người thương coi là chỗ dựa độc tôn, khiến cõi lòng cô dâng lên một sự viên mãn, thỏa mãn đến tột độ.
Nhan Tiểu Nhiễm ngẫm nghĩ một thoáng rồi cất lời.
"Chị Thiên Tuyết, chuyện thân thế này... em nghĩ mình cần thêm thời gian để cân nhắc thật kỹ."
Bạch Thiên Tuyết khẽ gật đầu.
Chung thân đại sự nhường này, quyền quyết định cuối cùng đương nhiên chỉ có thể nằm trong tay cậu.
Cô có quyền kề vai sát cánh, có quyền dang tay bảo bọc, nhưng tuyệt đối không có quyền tước đoạt sự lựa chọn của cậu.
Chiếc xe rất nhanh đã êm ái đỗ xịch trước sảnh khách sạn.
...
Đêm khuya thanh vắng, bên trong căn phòng Tổng thống trên tầng thượng. Hai người vừa gột rửa xong lớp bụi trần, cùng nhau chui tọt vào trong chăn ấm, nhàn nhã tựa lưng vào thành giường.
Hệ thống đèn trần được điều chỉnh xuống mức thấp nhất, hắt ra một vầng sáng màu vàng cam ấm áp, bao trùm lấy toàn bộ không gian phòng ngủ.
Qua lớp vách kính sát đất, dạ yến phồn hoa của Kim Lăng phơi bày trọn vẹn, vạn ngọn đèn lấp lánh trải dài miên man tựa như một dải ngân hà sa ngã xuống chốn nhân gian.
Bạch Thiên Tuyết ôm trọn cơ thể trần trụi của Nhan Tiểu Nhiễm, để cậu ngoan ngoãn thu mình gọn lỏn trong lồng ngực cô.
Bàn tay cô hư hỏng luồn lách, vuốt ve mơn trớn trên làn da nhẵn nhụi, mịn màng của chàng trai. Từ bờ vai thanh tú trượt dọc xuống bắp tay, rồi lại lưu luyến lượn lờ quanh vòng eo săn chắc, cái điệu bộ nâng niu ấy hệt như đang thưởng lãm một món kỳ trân dị bảo vô giá.
Nhan Tiểu Nhiễm tóm chặt lấy cái móng vuốt đang bắt đầu giở trò sàm sỡ của cô, ném cho cô một cái lườm nguýt nũng nịu.
"Chị Thiên Tuyết, tém tém lại đi."
Bạch Thiên Tuyết khẽ cười, tạm thời thu hồi móng vuốt, ngoan ngoãn dừng bước.
"Noãn Noãn à, sang tháng sau là đến tiệc đính hôn của chúng ta rồi. Em đã lên danh sách khách mời dự định chưa?"
Nhan Tiểu Nhiễm vắt óc suy nghĩ.
"Trình Tử Hinh này, Oánh Oánh này, rồi thêm vài anh chị em đồng nghiệp thân thiết trên công ty..."
Cậu hơi ngắt nhịp.
"À đúng rồi... còn đám chiến hữu nối khố thời Đại học của em nữa. Chắc ngày mai em phải chốt lịch xem tụi nó có rảnh rỗi không đã."
Bạch Thiên Tuyết cúi đầu nhìn cậu, "Hết rồi sao? Sương sương có bấy nhiêu thôi à?"
Miệng thì hỏi, nhưng cái tay còn lại đã lén lút tách ra hoạt động độc lập, rón rén mò mẫm về phía mạn sườn của chàng trai.
Hai má Nhan Tiểu Nhiễm tức thì ửng hồng, luống cuống chụp nốt lấy cánh tay còn lại của cô.
Đến lúc này thì cả hai tay của nữ vương đều đã bị cậu phong ấn thành công.
Cậu nghiêm túc rà soát lại các mối quan hệ: "Chắc là chỉ loanh quanh chừng đó người thôi ạ."
Bên phía cha mẹ nuôi của cậu vốn dĩ neo đơn chẳng có họ hàng thân thích gì, nếu không thì bé Niệm An đã chẳng phải rớt xuống tay cậu cưu mang.
Những năm tháng đó, mỗi dịp lễ tết giỗ chạp cũng chỉ có hai cha con lủi thủi bên nhau, đìu hiu lạnh lẽo.
Mạch suy nghĩ trôi đến đây, trong đầu cậu bỗng xẹt qua hình bóng một người.
"À suýt nữa thì quên, còn một người cực kỳ quan trọng nữa. Viện trưởng của cô nhi viện nơi em sống hồi bé, bà ấy hiện vẫn đang ở Lâm Hải."
Hai chữ "Lâm Hải" vừa thốt ra, đại não Bạch Thiên Tuyết lập tức nảy số.
Cái bí mật động trời được chôn vùi bấy lâu nay, có lẽ cũng đã đến lúc phải phơi bày ra ánh sáng cho Tiểu Nhiễm tỏ tường rồi.
Cô khẽ giật giật hai cổ tay.
Nhưng Nhan Tiểu Nhiễm siết chặt quá, cô dốc sức một hồi vẫn không cách nào thoát ra được.
"Tiểu Nhiễm ngoan, buông tay chị ra một lát, chị có cái này muốn cho em xem."
Nhan Tiểu Nhiễm chẳng thèm suy nghĩ đến giây thứ hai, lập tức lắc đầu quầy quậy.
"Không đời nào. Thả chị ra là y như rằng chị lại bắt đầu giở trò đồi bại cho xem."
Bị bắt thóp, khóe môi Bạch Thiên Tuyết lại cong lên một đường cong tà mị, nơi đáy mắt xẹt qua một tia giảo hoạt, tinh ranh.
"Tiểu Nhiễm à, em ngây thơ ngỡ rằng chỉ cần khống chế hai tay là phong ấn được tỷ tỷ sao?"
Lời còn chưa kịp tan vào không khí, Nhan Tiểu Nhiễm còn đang ngơ ngác chưa tiêu hóa nổi ẩn ý, thì đã lập tức cảm nhận được một cặp chân dài miên man, thon thả trơn láng đang gác hẳn lên đùi mình, rồi mang theo mục đích rõ ràng mà chậm rãi trượt dọc lên trên.
Xúc cảm da thịt cọ xát mềm mại, mịn màng, lại mang theo cả hơi ấm hầm hập vương lại sau khi tắm.
Toàn thân Nhan Tiểu Nhiễm khẽ run rẩy một nhịp, hai chóp tai nháy mắt đỏ rực như tôm luộc.
"Chị Thiên Tuyết, chị đừng có làm loạn nữa mà..."
Bạch Thiên Tuyết cười tít mắt, trong đôi mắt phượng ngập tràn sự lưu manh, trêu ghẹo.
"Vậy thì em mau ngoan ngoãn thả tay tỷ tỷ ra trước đi."
Nhan Tiểu Nhiễm cắn môi do dự.
Thế nhưng khi cảm nhận được cặp đùi của người phụ nữ sắp sửa cọ xát đến vùng cấm địa nhạy cảm, cậu lập tức giương cờ trắng đầu hàng.
Cậu buông thõng hai tay: "Được rồi được rồi, em thả rồi đây, chị làm ơn để yên tay chân đi giùm em."
Được trả tự do, Bạch Thiên Tuyết cũng không tiếp tục được đằng chân lân đằng đầu trêu chọc cậu nữa.
Hiện tại cô có một đại sự quan trọng hơn gấp vạn lần cần phải bộc bạch với cậu.
Cô vói tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, lướt lướt tìm kiếm một chốc, rồi dừng lại ở một bức ảnh cũ, đưa màn hình đến sát tầm mắt Nhan Tiểu Nhiễm.
"Noãn Noãn, em còn nhớ bức ảnh này không?"
Nhan Tiểu Nhiễm khẽ sững người.
Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị cô đè ra ăn sạch sành sanh rồi, nằm mơ cũng không ngờ đối phương lại đột nhiên nghiêm túc đến thế.
Trong lòng ma xui quỷ khiến thế nào lại xẹt qua một tia hụt hẫng nhàn nhạt.
Nhưng rất nhanh cậu đã tự dập tắt cái suy nghĩ biến thái đó.
Cậu tập trung sự chú ý vào bức ảnh trên màn hình.
Bức ảnh chụp chung của hai bé gái.
Một bé chừng năm sáu tuổi, diện một chiếc váy liền thân màu nhạt, đường nét ngũ quan tinh xảo sắc nét, lờ mờ đã có thể nhận ra bóng dáng thanh lãnh, kiêu kỳ của Bạch Thiên Tuyết hiện tại.
Chắc chắn 100% là Bạch Thiên Tuyết thuở ấu thơ.
Bé gái còn lại trạc độ ba bốn tuổi, tóc thắt hai bím xinh xắn, khoác trên mình bộ quần áo hoa nhí, nụ cười bung nở rạng rỡ khiến đôi mắt híp lại cong cong như mảnh trăng khuyết, trông vô cùng ngọt ngào, mềm xèo tựa như kẹo bông gòn.
Hai hàng lông mày của Nhan Tiểu Nhiễm khẽ nhíu lại.
Bức ảnh cũ kỹ này, cậu đã từng chạm mắt không dưới chục lần.
Cậu ngước mắt nhìn Bạch Thiên Tuyết.
"Đây chẳng phải là bức ảnh được chị cất giữ cẩn thận trên bàn làm việc sao? Nếu em nhớ không lầm thì chị từng bảo, hai đứa trẻ trong ảnh là chị và em gái ruột của chị cơ mà?"
Bạch Thiên Tuyết khẽ cười, vòng tay siết chặt eo Nhan Tiểu Nhiễm, kéo cơ thể hai người dính sát vào nhau không còn một kẽ hở.
"Noãn Noãn, vậy em có biết bối cảnh ra đời của bức ảnh này là ở đâu không?"
Nhan Tiểu Nhiễm ngơ ngác: "Chuyện đó làm sao em biết được?"
Bạch Thiên Tuyết lại cười mỉm chi đầy bí ẩn: "Em biết đấy."
"Em biết á?" Sự hoang mang trong mắt Nhan Tiểu Nhiễm lại càng nhân lên gấp bội.
Cậu dán mắt vào màn hình, chăm chú săm soi bức ảnh, ngắm nhìn bé gái thắt bím tóc đáng yêu kia, ngắm nhìn đôi mắt cong cong như mảnh trăng khuyết ấy...
Trong sâu thẳm ký ức bỗng xẹt qua một đoạn phim mờ ảo, nhưng cậu chới với mãi vẫn không tài nào bắt lấy được.
Bạch Thiên Tuyết không tiếp tục vòng vo tam quốc thử thách trí nhớ của cậu nữa.
"Bức ảnh này được chụp lại từ hơn hai mươi năm về trước, ngay tại vùng đất Lâm Hải."
Lâm Hải?
Toàn thân Nhan Tiểu Nhiễm chấn động trong một khoảnh khắc.
Hơn hai mươi năm về trước, cậu cũng đang cư ngụ tại Lâm Hải.
Khoảng thời gian đó cậu và dì Hứa nương tựa vào nhau, sống lủi thủi trong một căn nhà nhỏ có khoảng sân tĩnh lặng.
Cậu vẫn nhớ mang máng khoảng sân đó diện tích không lớn, nhưng lại được điểm xuyết bằng một mảnh vườn nhỏ xíu, nơi dì Hứa tỉ mẩn chăm bẵm vài khóm hoa bụi cỏ.
Ký ức tuổi thơ của cậu gắn liền với mảnh vườn ấy, chạy nhảy tung tăng đuổi bướm bắt chuồn chuồn...
Ký ức về dì Hứa ùa về, trong đôi mắt hoa đào xẹt qua một cỗ cảm xúc đan xen, phức tạp tột độ.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã nỗ lực đè nén tất cả xuống đáy mắt.
Bạch Thiên Tuyết không hề phát giác ra sự khác thường của chàng trai, vẫn đều đặn nhả từng chữ.
"Thời kỳ đó, khu từ đường tổ tiên của Bạch gia chúng tôi tọa lạc ngay tại Lâm Hải. Thuở bé, chị rất hay trốn nhà chạy sang chơi ở một khoảng sân nhỏ cách đó không xa..."
Cô hơi ngắt nhịp, ánh mắt bỗng chốc trở nên ôn nhu, xa xăm, tựa hồ như đang chìm đắm trong dòng chảy của những hồi ức xa xôi.
"Ngay tại khoảng sân tĩnh lặng đó, chị đã tình cờ bắt gặp một bé gái cực kỳ đáng yêu. Con bé đó lúc nào cũng nở nụ cười, mỗi lần cười là đôi mắt lại cong tít lại, hệt như mảnh trăng khuyết vậy. Hai chị em rất nhanh đã dính lấy nhau như hình với bóng..."
Nhan Tiểu Nhiễm lẳng lặng lắng nghe câu chuyện của cô, trong cõi lòng bỗng dưng trào dâng một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Cái khung cảnh được miêu tả này, hình như cậu đã từng được nghe ai đó kể lại thì phải?
Cậu bật miệng hỏi: "Có phải là bé gái trong bức ảnh này không ạ?"
Bạch Thiên Tuyết gật đầu xác nhận: "Chuẩn xác. Và tên gọi thân mật của con bé, chính là... Noãn Noãn."
Nhan Tiểu Nhiễm ngẩng phắt đầu lên nhìn Bạch Thiên Tuyết, đôi mắt đong đầy sự mờ mịt, hoảng hốt.
Noãn Noãn sao?
Bé gái đó, cũng mang cái tên Noãn Noãn?
Trùng hợp thế nào mà lại đụng hàng y xì đúc với nhũ danh thuở nhỏ của cậu?
Hơn nữa bối cảnh lại còn diễn ra ngay tại Lâm Hải!
Lẽ nào...
Thu trọn cái bộ dạng hoang mang tột độ của chàng trai vào mắt, Bạch Thiên Tuyết bật cười rạng rỡ.
"Noãn Noãn, có phải trong đầu em lúc này đang điên cuồng thắc mắc, cớ làm sao bé gái đó lại mang chung một cái tên với em, đúng không?"
Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu lia lịa, hai mắt mở to không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào cô, nhịp đập trái tim trong lồng ngực cũng bắt đầu tăng tốc liên hồi.
Bạch Thiên Tuyết siết chặt lấy bàn tay cậu, ánh nhìn đong đầy sự ôn nhu, sủng nịnh.
"Đứa trẻ đó không chỉ mang cái tên Noãn Noãn, mà nó còn nương tựa sống cùng một người dì trong một căn nhà có khoảng sân nhỏ tĩnh lặng. Và người phụ nữ đó, tất thảy chúng ta đều gọi bà ấy là... Dì Hứa!"
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
