Chương 328: Món quà!
Ánh nắng ngày cuối tuần vô cùng dịu dàng, xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh hắt vào phòng ngủ, trải đọng trên mặt sàn gỗ một vệt sáng ấm áp, rực rỡ.
Hiếm hoi lắm Nhan Tiểu Nhiễm mới có một giấc ngủ nướng đã đời cất công báo thức.
Cậu trở mình một cái, theo thói quen đưa tay quờ quạng sang khoảng trống bên cạnh.
Trống trơn, ga giường chỉ còn lưu lại một chút hơi ấm nhàn nhạt.
Chàng trai dụi dụi mắt, đại não dần dần khởi động lại.
Lúc này mới sực nhớ ra, sáng nay Bạch Thiên Tuyết có bảo phải đến công ty một chuyến, hình như có cuộc họp khẩn cấp cần chủ trì.
Lúc người phụ nữ rời đi, trời mới chỉ hửng sáng. Cô nhẹ nhàng thức dậy, rón rén từng cử chỉ vì sợ đánh thức cậu.
Thế nhưng trong cơn ngái ngủ, cậu vẫn lờ mờ cảm nhận được một nụ hôn lướt nhẹ trên trán, cùng lời dặn dò thủ thỉ: Noãn Noãn cứ ngủ tiếp đi nhé.
Nhan Tiểu Nhiễm chống tay ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường.
Ánh bình minh xuyên qua rèm cửa, soi rọi mớ hỗn độn trên giường.
Chăn mền cuộn lại thành một nùi, gối đầu xiêu vẹo tung tóe, trên ga trải giường còn hằn rõ mấy nếp gấp nhàu nhĩ.
Ký ức đêm qua tựa như cơn sóng thần ồ ạt ập về càn quét đại não.
Hai má cậu bất giác nóng ran như bốc hỏa.
Đêm hôm qua...
Đêm hôm qua chắc chắn là cậu đã say khướt rồi.
Mặc dù rõ ràng chỉ nhấp môi một chút rượu vang, thế nhưng trong cái trạng thái ngà ngà say ấy, con người cậu dường như đã lột xác thành một phiên bản hoàn toàn khác.
Lá gan to hơn, da mặt cũng dày thêm một tấc, đối phương yêu sách cái gì cũng dám mở miệng đồng ý.
Bạch Thiên Tuyết dụ dỗ cậu gọi thế nào, cậu ngoan ngoãn gọi thế ấy.
Bạch Thiên Tuyết ép cậu tạo dáng ra sao, cậu rập khuôn làm theo y hệt.
Những danh xưng gọi nhau đỏ mặt tía tai ấy, những tư thế phòng the thiếu liêm sỉ ấy, và cả...
Cậu hoàn toàn không dám đào sâu thêm nữa.
Nhan Tiểu Nhiễm cắn chặt môi dưới, bỗng dưng ý thức được trên người mình hiện tại đang vác cái thứ gì.
Cái cảm giác bó sát, mát lạnh đặc trưng của lụa tơ tằm, ngay khoảnh khắc này vẫn đang bám chặt lấy da thịt cậu.
Cậu giật thót mình lật tung chăn lên, cúi đầu nhìn lướt qua.
Xém chút nữa thì ngất xỉu vì xấu hổ.
Cái thứ đồ chơi chết tiệt cậu đang mặc trên người là cái quỷ gì thế này?!
Lớp lụa mỏng tang như cánh ve sầu, hoa văn ren xuyên thấu thoắt ẩn thoắt hiện, lại còn thêm cả những...
Những tiểu tiết thiết kế mà cậu có cạy miệng cũng không dám dùng lời để miêu tả.
Cậu vẫn nhớ mang máng đêm qua Bạch Thiên Tuyết có dụ dỗ cậu diện "chiến y", và cậu đã gật đầu cái rụp.
Thế nhưng cậu nằm mơ cũng không thể mường tượng ra cái thể loại "chiến y" này... cái thể loại...
Nhan Tiểu Nhiễm mặt đỏ như gấc chín, luống cuống tay chân lột sạch sành sanh đống giẻ rách trên người với tốc độ ánh sáng, rồi thẳng tay ném đi thật xa.
Cái điệu bộ hốt hoảng ấy cứ như thể cái mớ quần áo đó là thú dữ chực chờ ăn tươi nuốt sống cậu vậy.
Mãi đến khi mặc lại bộ đồ ngủ kín cổng cao tường thường ngày, cậu mới chân thực thở phào nhẹ nhõm, cõi lòng tìm lại được sự bình yên.
Cuối cùng cũng trở lại làm người bình thường rồi.
Đứng trước bồn rửa mặt trong phòng tắm, Nhan Tiểu Nhiễm nhìn chằm chằm vào bóng hình phản chiếu trong gương, bỗng chốc cảm thấy có chút hoảng hốt.
Mái tóc cậu buông xõa tự nhiên, độ dài đã mấp mé chạm đến bờ vai.
Nhớ lại hồi mới quen Bạch Thiên Tuyết, tóc cậu làm gì dài đến mức này, bây giờ thì...
Suối tóc đen nhánh, mềm mại rủ xuống hai bên gò má, càng tôn lên khuôn mặt thanh tú, tinh xảo không tì vết.
Đường nét ngũ quan vẫn là khuôn đúc cũ.
Đôi mắt hoa đào khẽ xếch lên đầy mị lực, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mọng nước quyến rũ.
Thế nhưng dường như lại mang một nét gì đó rất khác biệt.
Làn da trắng ngần, mịn màng đến mức soi không ra lỗ chân lông. Dưới ánh nắng ban mai, dường như còn tỏa ra một vầng hào quang nhu hòa, lấp lánh.
Cậu hơi nghiêng đầu, người trong gương cũng nghiêng đầu theo.
Cậu chớp chớp mắt, người trong gương cũng chớp chớp mắt.
Cảm giác... cảm giác so với trước kia càng ngày càng... đong đầy nữ tính?
Cái ý nghĩ kỳ quái này vừa nảy mầm, chính bản thân Nhan Tiểu Nhiễm cũng bị dọa cho giật thót mình.
Mình bị cái quái gì nhập thế này?
Cậu soi xét tỉ mẩn người trong gương, nỗ lực truy tìm lại cái khí chất nam nhân quen thuộc của Nhan Tiểu Nhiễm ngày nào.
Ngũ quan không hề xê dịch, đường nét khuôn mặt vẫn vẹn nguyên, thế nhưng cái khí chất tổng thể toát ra quả thực đã thay đổi một trời một vực.
Nhan Tiểu Nhiễm của trước kia dẫu diện mạo có xuất chúng thật, nhưng ít nhiều vẫn mang theo chút góc cạnh, nam tính của đấng mày râu.
Còn hiện tại...
Sao cứ có cảm giác từ lúc sa lưới tình của Bạch Thiên Tuyết, bản thân cậu đã trong vô thức lột xác thành một phiên bản khác lúc nào không hay?
Không chỉ dừng lại ở diện mạo bên ngoài.
Mà còn ăn sâu vào cả nội tâm.
Những danh xưng sặc mùi phòng the, những yêu sách đồi bại như đêm qua, đổi lại là cậu của trước đây, đánh chết cũng không bao giờ hé răng đồng tình.
Chỉ nội việc mường tượng ra trong đầu thôi cũng đủ khiến cậu đỏ mặt tía tai rồi, huống hồ chi là bắt cậu tận miệng thốt ra.
Vậy mà đêm qua không những cậu răm rắp thực hành, mà kỳ lạ thay tận thẳm sâu trong lòng lại chẳng nảy sinh quá nhiều sự bài xích.
Rốt cuộc là vì cớ làm sao?
Là bởi vì cậu không nỡ mở miệng cự tuyệt Bạch Thiên Tuyết?
Hay là bởi vì... sâu thẳm trong tiềm thức của chính bản thân cậu...
Không thể nào.
Tuyệt đối không có khả năng đó.
Cậu vội vã đè bẹp cái suy nghĩ kinh dị đó xuống tận đáy lòng, hứng một vốc nước lạnh tát thẳng vào mặt, nỗ lực xốc lại tinh thần cho tỉnh táo.
Dòng nước lạnh buốt trượt dọc hai bên má, dập tắt đi phần nào sức nóng đang hừng hực.
Nhìn cái bộ dạng ướt sũng nhếch nhác trong gương, cậu hít một hơi thật sâu.
Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.
Tuyệt đối không được vắt óc suy nghĩ mấy cái vớ vẩn này nữa.
Vừa mới lững thững bước xuống lầu, hương thơm ngan ngát của hoa hồng đã len lỏi xộc thẳng vào khoang mũi.
Mùi hương nồng nàn nhưng không hề gắt gỏng, thanh mát lại lẩn khuất một tia ngọt ngào, nháy mắt khiến tinh thần con người ta trở nên sảng khoái, dễ chịu.
Dưới tầng trệt, dàn hầu gái đang tất bật ngược xuôi, khệ nệ khiêng đống hoa hồng trang trí hôm qua ra ngoài sân.
Những đóa hoa hôm qua còn kiêu hãnh ngự trị ở mọi ngóc ngách, giờ phút này đang được cẩn thận gom lại thành từng bó, từng bó đưa ra ngoài.
Thấy bóng dáng Nhan Tiểu Nhiễm xuất hiện, các cô gái đồng loạt ngưng tay, tươi cười cúi chào.
"Chào cô gia buổi sáng!"
Tiếng chào hỏi nối đuôi nhau vang lên, cung kính mà không kém phần thân thiện.
Nhan Tiểu Nhiễm gật đầu đáp lễ, nhìn bóng dáng tất bật của họ, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu.
"Mọi người đang khiêng đống hoa này đi đâu thế?"
Một cô hầu gái luống tuổi tủm tỉm cười giải thích.
"Đại tiểu thư có lệnh, toàn bộ số hoa này phải được đem trồng lại ngoài bồn hoa trước sân. Ngài ấy bảo làm như vậy để sau này ngày nào cô gia ra vào cũng được ngắm nhìn, tâm trạng tự khắc sẽ luôn vui vẻ."
Cõi lòng Nhan Tiểu Nhiễm bỗng chốc mềm nhũn ra.
Bạch Thiên Tuyết công vụ ngập đầu, sáng sớm bảnh mắt đã phải chạy đến công ty họp hành, vậy mà vẫn còn tâm trí để vạch ra những tiểu tiết dặn dò tỉ mỉ đến thế.
Khóe môi cậu cong lên, trong mắt đong đầy một mảnh ý cười rạng rỡ.
Ánh mắt của dàn hầu gái đang bận rộn xung quanh lúc này cũng không che giấu nổi sự ngưỡng mộ, ghen tị.
Đại tiểu thư quả thực là đã sủng cô gia lên tận trời xanh rồi.
Đống hoa tươi đẹp nhường này, thay vì thẳng tay ném vào sọt rác sau khi tàn tiệc, lại cất công đem trồng lại ngoài vườn, chỉ để cô gia ngày ngày được thưởng thức.
Cái tâm tư này, sự tinh tế này, có ai mà không ghen tị cho được?
Nhan Tiểu Nhiễm nhìn một vòng đám đông, chân thành cất lời.
"Mọi người vất vả rồi."
Các cô gái vội vàng xua tay lia lịa: "Không vất vả, không vất vả, đây là phận sự của chúng tôi mà."
Đúng lúc này, ngoài cửa lớn truyền đến tiếng động.
Lan Chi Tuyết dắt tay bé Nhan Niệm An thong dong bước vào.
Hai bà cháu có vẻ như vừa đi tản bộ buổi sáng về, trên tay Lan Chi Tuyết vẫn còn cầm một nhánh hoa dại vừa hái.
Cô nhóc vừa thấy bóng dáng Nhan Tiểu Nhiễm, lập tức hất tay bà ngoại ra, ba chân bốn cẳng lon ton chạy tới ôm chầm lấy đùi ba ba, ngửa cái khuôn mặt phúng phính lên mách lẻo.
"Ba ba, mặt trời chiếu đến tận mông rồi ba mới chịu rời giường!"
Chất giọng non nớt, nũng nịu mang theo sự lên án chính đáng.
Trong mắt Nhan Tiểu Nhiễm xẹt qua một tia ngượng ngùng.
Đêm qua cậu và Bạch Thiên Tuyết quần nhau đến tận nửa đêm mới chịu đi ngủ, sáng nay dậy muộn... âu cũng là chuyện tình có thể tha thứ.
Cậu khom lưng, vừa định lên tiếng thanh minh thì Lan Chi Tuyết đã tươi cười bước tới, lên tiếng giải vây.
"Niệm An à, đêm qua ba con chắc chắn là mệt mỏi rã rời rồi, ngủ nướng thêm một chút cũng là lẽ đương nhiên thôi."
Ngữ điệu mang theo sự trêu chọc rõ rành rành, ánh mắt lướt qua người Nhan Tiểu Nhiễm mang theo hàm ý sâu xa.
Mặt Nhan Tiểu Nhiễm nháy mắt đỏ lựng như quả cà chua.
"Mẹ~"
Cậu khẽ thốt lên một tiếng, chất giọng ngập tràn sự ngượng ngùng, xấu hổ và bất lực.
Bé Nhan Niệm An nghe qua thì nửa hiểu nửa không, cái đầu nhỏ lắc lắc ngẫm nghĩ một chốc, rồi bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.
"À... con hiểu rồi! Hôm qua là sinh nhật ba ba, chắc chắn ba ba mải chơi đến tận khuya lắc khuya lơ mới chịu ngủ, nên hôm nay mới phải ngủ nướng bù đúng không!"
Cô nhóc tự cảm thấy cái logic suy luận của mình quá đỗi thuyết phục, nói xong còn đắc ý gật gật đầu cái rụp.
Lan Chi Tuyết bị cái dáng vẻ ngây ngô của cháu gái chọc cho cười ngặt nghẽo.
Bà bước tới, vỗ nhẹ lên tay Nhan Tiểu Nhiễm, tủm tỉm cười.
"Tiểu Nhiễm à, người một nhà cả, con không việc gì phải thẹn thùng như vậy."
Lời thì nói vậy, nhưng đường đường bị trưởng bối mang chuyện phòng the ra trêu chọc, cõi lòng Nhan Tiểu Nhiễm vẫn không khống chế được sự xấu hổ, ngượng ngùng dâng trào.
Cậu cúi gằm mặt, hai chóp tai đỏ rực, nhất thời á khẩu không biết phải đáp lời ra sao.
Dõi theo cái dáng vẻ thẹn thùng, nũng nịu đáng yêu này của cậu con rể, trong bụng Lan Chi Tuyết càng ngắm càng ưng ý.
Đứa nhỏ này, dung mạo xuất chúng thì chớ, tính tình lại còn mềm mỏng, ngoan ngoãn đến vậy.
Hèn gì Tiểu Tuyết lại sủng ái nó lên tận trời xanh như thế.
Cái bộ dạng câu nhân này, hỏi thử trên đời có kẻ nào nhìn vào mà không u mê quên lối về cơ chứ?
Bà cười hiền từ, vỗ vỗ mu bàn tay cậu.
"Thôi được rồi, không trêu con nữa. Đói bụng rồi chứ gì? Để mẹ bảo nhà bếp dọn bữa sáng cho con nhé."
Nhan Tiểu Nhiễm xoa xoa cái bụng phẳng lỳ, quả thực dạ dày đã trống rỗng réo gào từ nãy đến giờ, cậu vội gật đầu: "Cảm ơn mẹ ạ."
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
