Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 157: Thể loại sách mà Bạch Thiên Tuyết đọc?

Chương 157: Thể loại sách mà Bạch Thiên Tuyết đọc?

Nhan Tiểu Nhiễm chằm chằm nhìn bức ảnh cũ kỹ kia, tỉ mỉ quan sát thêm một lúc lâu.

Ngoài việc cảm thấy bé gái cao hơn có nét thần tựa Bạch Thiên Tuyết ra, cậu chẳng phát hiện thêm được thông tin gì hữu ích cả.

Đoán chừng đây có lẽ là ảnh chụp chung hồi bé của chị ấy với một người họ hàng hay bạn nối khố nào đó, cậu bèn thôi không nghĩ sâu thêm nữa, dời mắt đi chỗ khác.

Ngước mắt len lén nhìn về phía khu vực sofa, cuộc đàm phán vẫn đang tiếp diễn.

Đa phần thời gian đều là vị Phong tổng kia đang thao thao bất tuyệt, giọng điệu khẩn thiết, thi thoảng lại kết hợp với ngôn ngữ cơ thể và tài liệu trên tay để tăng thêm phần thuyết phục.

Còn Bạch Thiên Tuyết thì chỉ giữ vẻ mặt điềm nhiên tựa lưng vào sofa, thỉnh thoảng bưng tách trà lên nhấp một ngụm, hoặc dùng đầu ngón tay gõ gõ nhẹ lên tay vịn.

Chẳng thể nhìn ra chút cảm xúc đặc biệt nào trên khuôn mặt ấy, trông cô giống như đang đánh giá và thẩm định nhiều hơn.

Thu hồi tầm mắt, Nhan Tiểu Nhiễm lại dồn sự chú ý vào chiếc bàn làm việc rộng lớn trước mặt.

Ngón tay cậu vô thức lướt qua những gáy sách được xếp ngay ngắn trên kệ sách nhỏ đặt cạnh bàn, tò mò muốn biết bình thường Bạch Thiên Tuyết hay đọc những thể loại gì.

Ánh mắt lướt qua tựa đề in trên từng gáy sách.

Lược Sử Thế Giới, Được Và Mất Trong Các Cuộc Cải Cách Kinh Tế Qua Các Triều Đại, Công Nghệ Sinh Học Và Tương Lai Ngành, Kiến Thức Phổ Thông Về Thương Hiệu, Nguyên Lý Kinh Tế Vĩ Mô...

Toàn bộ đều là những cuốn sách mang tính chuyên môn cao về lịch sử, kinh tế, thương mại và công nghệ.

Thế nhưng, khi tầm mắt quét đến một góc khuất nằm tít phía trong cùng của giá sách, động tác của cậu chợt khựng lại.

Ở đó có xếp vài cuốn sách trông khá mỏng manh, từ màu sắc gáy sách cho đến phong cách thiết kế đều hoàn toàn lạc quẻ so với những cuốn sách bìa cứng dày cộp xung quanh, thậm chí còn mang theo chút... rẻ tiền?

Cậu hơi sửng sốt, cứ ngỡ là mình hoa mắt.

Rướn người tới gần hơn một chút, nheo mắt lại, nhẩm đọc lại tên của mấy cuốn sách đó một lần nữa —

"Điểm Yếu Của Tổng Tài Lạnh Lùng: Cẩm Nang Độc Quyền Nuôi Ăn Cô Vợ Nhỏ"

"Vật Sở Hữu Của Đại Lão Đỉnh Cấp: Bảo Điển Thực Hành Chiều Chuộng Cô Vợ Nhỏ"

"Cách Thuần Hóa Cục Cưng Của Bạn: Khóa Học Bắt Buộc Dành Cho Bá Tổng"

Nhan Tiểu Nhiễm: ???

"Cái quỷ gì thế này?"

Cậu mang một vẻ mặt ngơ ngác tột độ, trong đầu lúc này là một mớ dấu hỏi chấm to đùng.

Không phải chứ... Mấy cái tựa sách này... chắc chắn là sách chị Thiên Tuyết sẽ đọc sao?

Phong cách hoàn toàn sai lệch luôn đấy!

Theo bản năng, cậu mang theo vẻ mặt khó tin tột độ, lại lén lút liếc nhìn nữ tổng tài thêm một cái.

Chỉ thấy cô vẫn giữ tư thế ngồi ưu nhã trên sofa, đôi chân thon dài bọc trong đôi tất da mỏng manh vắt chéo lên nhau, dáng vẻ lười biếng nhưng lại toát lên một loại cảm giác lạnh lẽo không thể xâm phạm.

Cô khẽ nghiêng tai lắng nghe lời trình bày của Phong Dữ Xuyên, trên mặt vẫn là vẻ thanh lãnh, điềm tĩnh thường ngày, ánh mắt sắc bén và chuyên chú.

Đem cái bộ dạng này đi so sánh với mấy cuốn sách có cái tên đầy xấu hổ, mang đậm chất "trẻ trâu" khiến người ta ngại đến mức ngón chân có thể đào ra được cả một căn biệt thự kia, quả thực là hai thái cực hoàn toàn khác biệt.

Lắc lắc đầu, thu hồi tầm mắt, cậu lại nhìn mấy cuốn sách lạc quẻ kia thêm một lần nữa.

"Chắc chắn là do mình suy nghĩ nhiều rồi."

Cậu thầm tự nhủ trong lòng.

"Biết đâu lại là kiểu giật tít câu view, hoặc là một cuốn sách về quản trị học, tâm lý học nào đó ngụy trang dưới cái tên kỳ quặc thì sao?"

Cứ như thể để kiểm chứng cho suy đoán của bản thân, và cũng là vì không thể kìm nén được sự tò mò đang dâng trào mãnh liệt.

Cậu vươn hai ngón tay ra, cẩn thận rút cuốn sách nằm ở giữa ra ngoài —

"Vật Sở Hữu Của Đại Lão Đỉnh Cấp: Bảo Điển Thực Hành Chiều Chuộng Cô Vợ Nhỏ"

Cuốn sách rất mỏng, nhìn qua chắc chỉ tầm vài chục trang là cùng.

Bìa ngoài được làm từ loại nilon có hơi nhám tay rất thịnh hành vào mấy năm trước, các mép góc đã có dấu hiệu sờn rách nhẹ, nhìn kiểu gì cũng không giống sách mới mua dạo gần đây.

Nín thở, mang tâm lý của kẻ đi ăn trộm, cậu nhanh tay lật mở trang đầu tiên.

Đập vào mắt là trang mục lục.

1 - Đặc quyền độc chiếm vật sở hữu: Phải ghi nhớ chuẩn xác mọi sở thích của cô ấy, từ chối bất kỳ kẻ nào mon men chạm vào dù chỉ một sợi tóc...

2 - Tư thế và kỹ năng hôn: Từ chạm môi hời hợt cho đến khám phá sâu hơn, khiến cô vợ nhỏ của bạn muốn ngừng mà không được... (Có hình minh họa từng bước)

3 - Thiết luật chống lưng: Ở bên ngoài cô ấy là thể diện của bạn, ở nhà cô ấy là cục vàng cục bạc của bạn...

4 - Play xấu hổ: Phá vỡ sự rụt rè e thẹn, khai phá những vùng nhạy cảm của cô ấy... (Gợi ý bối cảnh và đạo cụ)

5 - Nghệ thuật xưng hô: Từ "Bảo bối" thăng cấp lên "Bà xã", cái bẫy ngọt ngào khiến cô ấy triệt để luân hãm...

6 - Thể hiện dục vọng chiếm hữu: Cường thế có chừng mực để cô ấy ỷ lại, chiếm hữu hoàn toàn để cô ấy có cảm giác thuộc về... (Phân tích tâm lý)

7 - ......

Nhan Tiểu Nhiễm nhìn đến mức hóa đá, mấy ngón tay đang giữ mép sách cũng cứng đờ.

Cái... cái mục lục này... thế mà lại đúng là như vậy thật!

Chẳng phải sách chuyên ngành ngụy trang gì sất, nhìn mặt chữ hiểu nghĩa... rành rành là cái loại sách đó!

Hơn nữa nhìn cái bảng phân chia mục lục chi tiết đến mức rợn người này, trông chẳng khác nào một cuốn... cẩm nang thực hành thực tế?

Tim đập thình thịch liên hồi, cậu không nhịn được lại ngước mắt lên nhìn lén Bạch Thiên Tuyết một cái, xác nhận cô vẫn đang nghiêm túc "nghe giảng" mới dám thu hồi ánh nhìn.

Cậu lật sang chương một, rồi chương hai... bắt đầu lướt đọc nhanh.

Câu chữ trong sách cực kỳ thẳng thắn, sến súa, mang theo sự miêu tả nồng đậm về dục vọng chiếm hữu và ham muốn kiểm soát.

Lại còn đan xen cả những bài phân tích tâm lý và giảng giải kỹ năng khiến người đọc phải đỏ mặt tía tai.

Thế nhưng, Nhan Tiểu Nhiễm càng đọc, lại càng cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc đến khó tả ập thẳng vào mặt.

"...Phải luôn luôn lưu tâm đến những biểu cảm tinh tế và phản ứng cơ thể của cô ấy, tìm ra 'công tắc' của cô ấy..."

"...Trong không gian riêng tư, sự cường thế và những mệnh lệnh không cho phép phản bác ở mức độ thích hợp, có thể phá vỡ rào cản tâm lý của cô ấy một cách hiệu quả, làm sâu sắc thêm cảm giác ỷ lại..."

"...Sự thăng cấp trong cách xưng hô chính là cột mốc đánh dấu sự tiến triển của mối quan hệ, phải làm cho cô ấy quen với việc đó và cuối cùng là chủ động gọi ra cái danh xưng độc quyền ấy..."

Nhan Tiểu Nhiễm: ...???

Đây chẳng phải toàn là những trò mà bình thường chị Thiên Tuyết hay áp dụng lên người mình sao?!

Lúc nào cũng thích ôm ôm ấp ấp, lại còn hay dùng cái giọng điệu không cho phép từ chối để bắt mình làm cái này làm cái kia.

Thích ôm mình vào lòng, dụ dỗ mình gọi "ông xã"...

Chỉ có điều khác biệt là, vai diễn đại lão, bá tổng được mặc định trong sách là nam giới.

Còn vai cô vợ nhỏ được dạy dỗ, được cưng chiều là nữ giới.

Nhưng thực tế thì...

Đến lúc này cậu mới bừng tỉnh đại ngộ, như thể được ai đó tưới cho một gáo nước lạnh cho tỉnh người!

Thảo nào chị Thiên Tuyết cứ luôn miệng bảo mình chưa từng yêu đương bao giờ, thế mà lúc bắt nạt mình lại tỏ ra thuần thục đến thế, tung ra đủ mọi chiêu trò!

Thảo nào chị ấy luôn có thể dễ dàng xoay vần mình thành đủ mọi tư thế xấu hổ muốn độn thổ!

Thảo nào chị ấy lại cố chấp bắt mình gọi chị ấy là "ông xã" đến vậy!

Hóa ra...

Hóa ra toàn bộ nền tảng lý thuyết và kinh nghiệm thực tiễn của chị ấy, đều được đúc kết từ mớ hỗn độn này!!!

Là chị ấy đã tự gán bản thân vào cái vai nam chính đại lão, bá tổng trong sách...

Và gán mình... vào vai cô vợ nhỏ yếu đuối kia!!!

Bạch Thiên Tuyết chính là vị đại lão nắm trong tay mọi thứ, dục vọng chiếm hữu ngút ngàn trong sách...

Còn bản thân mình chính là cái cô vợ nhỏ được cưng chiều ấy ư??

Nghĩ đến đây, Nhan Tiểu Nhiễm rùng mình một cái sởn gai ốc. Một luồng cảm xúc pha trộn giữa sự xấu hổ, hoang đường, dở khóc dở cười và cả sự tức giận vì biến thành vật thí nghiệm, nháy mắt bùng nổ trong lồng ngực.

Hai má không khống chế được bắt đầu nóng bừng lên, lan thẳng đến tận chóp tai.

Cậu đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt len lén nhìn về phía Bạch Thiên Tuyết bỗng chốc trở nên vô cùng phức tạp —

Có sự khó tin, có sự thẹn thùng phẫn nộ sau khi ngộ ra chân lý, và cả một tia bực dọc vì bị người ta lôi ra làm đối tượng để nghiên cứu và thực hành!

Cái người phụ nữ xấu xa này! Vậy mà lại đi đọc cái thể loại sách này! Lại còn học đi đôi với hành, mang ra áp dụng lên người mình nữa chứ!

Bạch Thiên Tuyết dường như cực kỳ nhạy bén với ánh nhìn của người khác. Cô khẽ nghiêng đầu, tầm mắt chuẩn xác phóng về phía bàn làm việc.

Vừa vặn bắt gặp ánh mắt đang khẽ cắn môi dưới, viết rành rành sự cáo buộc và thẹn quá hóa giận của Nhan Tiểu Nhiễm.

Dưới đáy mắt cô xẹt qua một tia khó hiểu.

Hửm? Hình như mình... đâu có chọc ghẹo gì cục cưng này đâu nhỉ?

Vừa nãy chẳng phải vẫn còn ngoan ngoãn lắm sao, tự dưng lại dùng cái ánh mắt này trừng mình là sao?

Trông y hệt một con mèo nhỏ bị đạp trúng đuôi, đang xù lông phồng má lên vì giận vậy.

Cái động tác nhỏ và sự chuyển dịch tầm nhìn của Bạch Thiên Tuyết cũng ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người còn lại.

Phong Dữ Xuyên ngừng bặt lời trình bày đang nói dở, cùng với cô trợ lý và Ôn Tri Dư đang ngồi chếch một bên, tất cả đều theo bản năng nương theo ánh mắt của nữ tổng tài, đưa mắt nhìn về phía bàn làm việc.

Đột nhiên bị hàng loạt ánh mắt đồng loạt chằm chằm nhìn vào, Nhan Tiểu Nhiễm giật bắn mình. Giống như kẻ làm việc khuất tất bị bắt quả tang, cậu vội vàng rụt người lún sâu thêm vào trong chiếc ghế lãnh đạo rộng lớn.

Đồng thời, tay nhanh như chớp nhét cuốn "tang vật" kia trở lại góc khuất của giá sách, giả vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Thấy cái bộ dạng luống cuống, né tránh này của cậu, sự hoang mang trong lòng Bạch Thiên Tuyết lại càng thêm sâu, nhưng hiện tại không phải là lúc để truy cứu.

Cô thu hồi tầm mắt, trong lòng sớm đã cạn kiệt kiên nhẫn đối với những lời trình bày lê thê, dài dòng mà sáo rỗng của Phong Dữ Xuyên.

Trùng hợp thay, cô cũng chẳng buồn phí phạm thêm thời gian với đối phương nữa.

Cô trực tiếp lên tiếng, cắt ngang lời Phong Dữ Xuyên khi hắn vừa mới sắp xếp xong xuôi câu chữ, định mở miệng nói tiếp.

"Phong tổng, những lời thừa thãi phía sau, không cần phải nói thêm nữa đâu."

Phong Dữ Xuyên ngẩn người, nụ cười trên mặt hơi cứng lại: "Bạch tổng, ngài thế này là có ý..."

Bạch Thiên Tuyết nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh nhìn sắc bén tựa dao găm.

"Nghe nãy giờ lâu như vậy, cái thành ý mà quý công ty nói, tôi chẳng nhìn thấy được một mống nào cả. Rõ ràng là, hôm nay các người đến đây không hề mang theo chút thành ý muốn giải quyết vấn đề nào."

Sắc mặt Phong Dữ Xuyên hơi biến đổi, gượng cười đáp: "Bạch tổng, lời này của ngài... là bắt nguồn từ đâu vậy? Tập đoàn Hoành Thịnh chúng tôi vẫn luôn ôm giữ một thành ý to lớn nhất, với hy vọng có thể thiết lập mối quan hệ hợp tác cùng Bạch thị..."

Bạch Thiên Tuyết đưa tay lên, làm một động tác ngắt lời cực kỳ dứt khoát và mạnh mẽ, giọng điệu lạnh nhạt đến thấu xương.

"Phong tổng sẽ không quên, trong cái dự án bất động sản ở khu quy hoạch phía Tây thành phố kia, Hoành Thịnh các người đã giở những trò mèo gì sau lưng chúng tôi đấy chứ?"

Sắc mặt Phong Dữ Xuyên cứng đờ, ánh mắt vi diệu lấp lóe một cái rất khó để nhận ra.

Nhưng rất nhanh đã thay bằng một nụ cười cầu hòa mang đậm chất thương nhân trọng lợi, không từ thủ đoạn.

"Ha ha ha, Bạch tổng à, thương trường như chiến trường, có được có mất, đôi khi áp dụng một vài thủ đoạn cạnh tranh... cũng là chuyện khó tránh khỏi mà. Tất cả cũng chỉ vì lợi ích của công ty thôi, tôi tin là Bạch tổng cũng có thể thấu hiểu cho..."

"Thấu hiểu? Hừ~"

Bạch Thiên Tuyết lại một lần nữa không chút nể nang chặn đứng lời hắn, giọng điệu ngập tràn sự mỉa mai, trào phúng.

"Mấy lời vô nghĩa không cần phải nói nhiều thêm làm gì, đợi đến khi nào Hoành Thịnh các người có thể mang ra một thành ý thực sự, có thể nhìn thấy được, sờ nắm được, thì chúng ta bàn chuyện hợp tác cũng chưa muộn."

Cơ thể cô hơi rướn về phía trước, ánh mắt ghim chặt vào đôi mắt của Phong Dữ Xuyên, từng chữ từng chữ được gằn mạnh, mang theo sự cảnh cáo đầy cường thế và lạnh lẽo.

"Nếu không, khu vực quy hoạch công viên Thiên Sơn, Bạch Thiên Tuyết tôi xin để lại lời ở đây — bảo đảm Hoành Thịnh các người, ngay cả một ngón tay cũng đừng hòng thò vào được."

Nụ cười trên mặt Phong Dữ Xuyên rốt cuộc không thể gượng ép duy trì được nữa, trở nên vô cùng khó coi.

Hắn hé miệng định nói: "Bạch tổng, ngài làm vậy..."

Bạch Thiên Tuyết căn bản chẳng buồn liếc nhìn hắn thêm một lần nào nữa, cứ như thể người đối diện đã hóa thành không khí.

Cô quay sang nhìn Ôn Tri Dư, lạnh nhạt ra lệnh: "Thư ký Ôn, tiễn khách."

"Vâng, thưa Bạch tổng."

Ôn Tri Dư lập tức đứng dậy, bước nhanh đến bên cạnh Phong Dữ Xuyên, trên môi vẫn giữ nụ cười chuẩn mực của dân công sở, nhưng trong ánh mắt đã không còn sự khách sáo như lúc ban đầu.

Cô đưa tay làm động tác mời, giọng nói rành rọt: "Phong tổng, mời ngài."

Nhìn chằm chằm vào góc nghiêng lạnh như tảng băng trôi của Bạch Thiên Tuyết, nét mặt Phong Dữ Xuyên biến hóa qua lại vài bận. Đôi môi mấp máy, dường như vẫn muốn cố đấm ăn xôi nỗ lực thêm chút nữa hoặc là lên tiếng thanh minh.

Nhưng đến cuối cùng, mọi lời muốn nói đều hóa thành một tiếng thở dài nhè nhẹ khó lòng phát hiện.

Hắn biết rõ, chuyến đi ngày hôm nay coi như xôi hỏng bỏng không rồi.

"Nếu đã vậy... Bạch tổng, thế thì chúng ta... để dịp khác có cơ hội rồi bàn tiếp vậy."

Hắn đứng dậy, gắng gượng duy trì chút thể diện cuối cùng, khẽ gật đầu chào Bạch Thiên Tuyết.

Sau đó xoay người, dẫn theo nữ trợ lý, sải bước theo chân Ôn Tri Dư, nhanh chóng rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!