Chương 161: Sự ngụy biện của Bạch Thiên Tuyết??
Bạch Thiên Tuyết cứ như thể không nhìn thấy biểu cảm nghi ngờ trên mặt Nhan Tiểu Nhiễm, tiếp tục từng bước dụ dỗ.
"Tiểu Nhiễm, em thử nghĩ mà xem..."
Cô khẽ nghiêng người, ánh mắt chuyên chú nhìn thẳng vào cậu.
"Chị đâu phải là đồng tính luyến ái, làm sao có thể thực sự coi em là con gái được chứ? Chuyện này căn bản chẳng có chút logic nào cả."
Cô khựng lại một nhịp, thần sắc càng thêm chân thành, thậm chí còn vương vài phần ý cười bất lực.
"Còn về mấy cái danh xưng kia... chẳng qua chỉ là... chút tình thú nhỏ giữa hai chúng ta, để tăng thêm cảm giác thân mật mà thôi."
Nữ tổng tài thậm chí còn làm ra vẻ nghiêm túc hỏi vặn lại một câu, cố tình dẫn dắt Nhan Tiểu Nhiễm tự mình đưa ra kết luận.
"Em thử cẩn thận nhớ lại xem, đã bao giờ chị dùng những cách gọi đó, hay nói những lời... ừm, mang tính riêng tư như thế với em lúc có người thứ ba ở đó chưa?"
Hai má Nhan Tiểu Nhiễm vẫn đang đỏ hây hây, bị cô hỏi như vậy, cậu theo bản năng bắt đầu lục lọi ký ức.
Cuối cùng, chàng trai trẻ ngập ngừng, khẽ lắc đầu: "... Dạ chưa."
"Thế chẳng phải đúng rồi sao!"
Trên khuôn mặt thanh lãnh của Bạch Thiên Tuyết lập tức nở một nụ cười rạng rỡ kiểu 'thấy chị nói chuẩn chưa', giọng điệu vô cùng nhẹ nhõm.
"Cho nên á, đó chỉ là cách thức chung sống khi chúng ta ở riêng với nhau, đem đi so với mấy cuốn sách nát kia, căn bản là hai chuyện hoàn toàn khác biệt."
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Nhan Tiểu Nhiễm đã bắt thóp được lỗ hổng trong cái mớ logic tưởng chừng như vô cùng chặt chẽ của cô.
"Vậy... vậy còn những hành động bình thường chị làm với em thì sao? Ví dụ như... lúc nào cũng bế kiểu công chúa, hơi tí là ôm eo, rồi còn... bắt em ngồi lên đùi chị hệt như ôm trẻ con nữa..."
Càng nói về sau, giọng cậu càng nhỏ dần, hai má lại một lần nữa nóng bừng lên.
Thần sắc Bạch Thiên Tuyết vi diệu khựng lại một cái, dưới đáy mắt lướt qua một tia sáng, nhưng rất nhanh đã tìm ra được lời bao biện.
Nụ cười trên môi cô không hề giảm bớt, ngược lại còn mang theo một chút hờn trách.
"Tiểu Nhiễm à, em đấy, cứ thích tự đưa mình vào ngõ cụt thôi."
Giọng cô cực kỳ nhẹ nhàng, tựa như đang khai sáng cho một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy.
"Em thử nghĩ xem, trong mối quan hệ này, vốn dĩ em đã chẳng mấy khi chủ động, lúc nào cũng hay thẹn thùng, hay lùi bước."
"Nếu như chị còn không chủ động hơn một chút, không tạo ra những cơ hội để tiếp xúc thân mật, thì giữa chúng ta... làm gì còn ra dáng những cặp đôi đang yêu bình thường nữa? Thế chẳng phải còn xa lạ hơn cả bạn bè bình thường hay sao?"
Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Nhan Tiểu Nhiễm, dùng giọng điệu vô cùng chân thành để hỏi vặn lại.
"Em nói xem, có đúng là cái đạo lý này không?"
Bị hỏi đến mức ngớ người, Nhan Tiểu Nhiễm theo phản xạ nương theo lời cô để suy ngẫm.
Hình như... hình như cũng có mấy phần có lý thật. Mặc dù bản thân cậu chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, nhưng trong phim ảnh hay tiểu thuyết, giữa những người yêu nhau quả thực đều có những cử chỉ thân mật như nắm tay, ôm ấp, hôn hít.
Còn mình... hình như đúng là quá thụ động, quá dễ mắc cỡ. Nếu như chị Thiên Tuyết cũng nhút nhát, hay lùi bước như mình, thì hai người có lẽ thực sự... rất khó để có tiến triển gì?
Quan sát thấy ánh mắt cậu lấp lóa, sự bài xích trên mặt đã buông lỏng thấy rõ, Bạch Thiên Tuyết biết tỏng lời ngụy biện của mình đã phát huy tác dụng.
Trong lòng thầm cười trộm, cô rèn sắt khi còn nóng, ngữ khí càng thêm chắc nịch.
"Thế nên á, Tiểu Nhiễm, chắc chắn là sau khi em đọc được mấy cuốn sách kia, liền bị định kiến ăn sâu vào đầu, sinh ra suy nghĩ lung tung rồi! Tự dưng đem những tương tác cực kỳ bình thường giữa những cặp đôi đang yêu, cưỡng ép liên kết lại với dăm ba cái thứ vớ vẩn trên sách."
"Cách thức chung sống giữa hai chúng ta, thực sự chẳng có lấy nửa xu quan hệ với mấy cuốn sách đó đâu!"
Câu cuối cùng, cô nhấn mạnh chém đinh chặt sắt, ánh mắt cũng chân thành đến cùng cực.
Để thuyết phục đối phương một cách triệt để, nữ tổng tài liền tung ra một đòn sát thủ mang tính dụ dỗ cực mạnh.
Cô hơi rướn người tới, kéo dãn khoảng cách giữa hai người lại gần hơn.
Hơi thở ấm nóng mang theo một mùi hương thoang thoảng tựa có tựa không, từng luồng phả lên lớp da thịt mẫn cảm của chàng trai trẻ.
Giọng nói hạ xuống cực thấp, đong đầy một sự ái muội cùng ý cười mê hoặc lòng người.
"Nếu như em không tin... thì chúng ta cũng có thể đảo ngược lại mà."
"Em cũng có thể làm y hệt như những gì được miêu tả trong sách..."
Giọng cô càng lúc càng khẽ, càng lúc càng chậm rãi, nhưng từng chữ từng chữ lại chui tọt vào tai cậu một cách vô cùng rõ ràng.
"Đến dẫn dắt chị, dạy~ dỗ~ chị~"
Vài chữ cuối cùng, cô cố tình kéo dài tốc độ nói, mang theo một nhịp điệu và sự ám chỉ vô cùng kỳ dị.
"Biến chị... từng bước từng bước trở thành... cô~ vợ~ nhỏ~ của em~"
"Ong —!"
Luồng hơi thở ấm nóng, những từ ngữ mang đầy màu sắc mờ ám ấy, tựa như một đạo sấm sét giáng thẳng vào tâm trí Nhan Tiểu Nhiễm, nổ tung!
Cậu theo bản năng khẽ run rẩy, trái tim đập cuồng loạn, hai má nháy mắt đỏ bừng như quả cà chua chín.
"Em, em mới không có nghĩ như vậy!!"
Cậu gấp gáp phủ nhận, ánh mắt hoảng loạn né tránh tứ tung, căn bản chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy ý cười, tựa như có thể nhìn thấu mọi tâm tư của cậu kia.
Phủ nhận càng nhanh, lại càng để lộ ra sự chột dạ.
Ý cười dưới đáy mắt Bạch Thiên Tuyết càng thêm sâu, biết tỏng đòn tấn công này đã đánh trúng hồng tâm.
Cô vươn tay ra, ôm lấy cái đầu nhỏ của Nhan Tiểu Nhiễm, ép gò má hai người kề sát vào nhau. Cô khẽ cọ cọ lên khuôn mặt đang nóng hầm hập của cậu, rồi khẽ chớp mắt.
"Trong lòng Tiểu Nhiễm liệu đã từng xẹt qua cái suy nghĩ đó hay chưa... thực ra chị rất rõ đấy nhé."
Ngừng một nhịp, ngữ điệu của cô mang theo một tia dung túng và khích lệ.
"Tuy nhiên, chị chẳng hề bài xích chút nào. Thậm chí... còn có chút mong chờ nữa cơ."
Cô hơi kéo dãn khoảng cách ra một chút, nhìn vào đôi mắt đang né tránh liên tục của người thương, khóe môi hơi nhếch lên.
"Chỉ là không biết... Tiểu Nhiễm của chúng ta, có đủ dũng khí, để thử làm chuyện đó xem sao không?"
Nhan Tiểu Nhiễm cứ như thể bị cô nói trúng phóc cái tâm tư thầm kín tận sâu dưới đáy lòng mà ngay cả bản thân cậu cũng không dám thừa nhận, hoặc giả là nó chỉ mới chớm nở. Giờ phút này, cậu có cảm giác trái tim mình sắp nhảy cẫng ra khỏi cuống họng đến nơi.
Chiêm ngưỡng cái bộ dạng xấu hổ đến mức sắp bốc khói trên đỉnh đầu của cậu, Bạch Thiên Tuyết biết rõ cuộc biện luận ngày hôm nay mình đã giành chiến thắng vang dội. Cô biết điểm dừng, không tiếp tục dồn ép thêm nữa.
Đứng thẳng người dậy, liếc nhìn chiếc đồng hồ tinh xảo trên cổ tay, giọng điệu của cô khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
"Được rồi, cuộc nói chuyện kết thúc tại đây. Chị còn phải đi xử lý chút công việc đã."
Nghe vậy, trong lòng Nhan Tiểu Nhiễm mạc danh kỳ diệu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng song song với đó lại dâng lên một tia mờ mịt.
Mình hình như... lại bị chị Thiên Tuyết dắt mũi xoay vòng vòng thêm lần nữa rồi? Rõ ràng là mình có lý có cứ đàng hoàng để đi chất vấn cơ mà, sao đến cuối cùng lại biến thành mình bị chị ấy nói cho đỏ mặt tía tai, tim đập loạn nhịp, tâm trí rối bời thế này?
Chuyện này rốt cuộc là sao chứ? Tại sao lần nào cũng kết thúc y chang vậy?
Ngay lúc cõi lòng cậu đang vô cùng rối rắm, bận rộn tự kiểm điểm lại bản thân, thì Bạch Thiên Tuyết — người vừa mới đứng lên chuẩn bị bước về phía bàn làm việc — đột nhiên dừng bước, ngoảnh người lại.
Trên khuôn mặt thanh lãnh lại một lần nữa thường trực nụ cười dư sức khiến Nhan Tiểu Nhiễm tim đập chân run.
"À đúng rồi, Tiểu Nhiễm này. Bởi vì hôm nay em... ừm, biểu hiện chưa được tốt cho lắm."
"Lát nữa sẽ phạt em... trong lúc chị làm việc, phải ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, bóp vai và massage đầu cho chị, coi như là bù đắp, em thấy sao nào?"
Nhan Tiểu Nhiễm ngẩn người, nhưng cũng rất nhanh loé lên nhận ra cái sự "biểu hiện chưa được tốt" mà cô ám chỉ là chuyện gì.
Hai má tức thì nóng hổi đến mức có thể rán chín cả trứng gà, trong lòng trào dâng một cỗ quẫn bách và... một tia áy náy.
Hôm nay... mặc dù xét theo một góc độ nghiêm ngặt thì vẫn chưa tính là lần đầu tiên thực sự, nhưng dẫu sao cũng coi như là sự tiếp xúc thân mật chưa từng có giữa hai người. Nhưng kết quả là... bản thân mình lại ra hàng nhanh như vậy...
Mặc dù chị Thiên Tuyết không hề phàn nàn lời nào, lại còn nhẹ nhàng an ủi mình, thế nhưng ở trong lòng... liệu chị ấy có cảm thấy vô cùng hụt hẫng không nhỉ?
Cậu rũ mắt xuống, khẽ gật gật đầu, "Em... em biết rồi ạ."
Ngoài miệng thì nhận lời phạt như vậy, nhưng trong lòng lại âm thầm hạ quyết tâm.
Không được... ngày mai, nhất định phải lén tới bệnh viện kiểm tra một chuyến mới được. Nếu không... sau này nhỡ lần nào cũng như vậy... thì quả thực quá mất mặt đàn ông rồi.
...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
