Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 150: Năm vị thư ký của Bạch Thiên Tuyết!

Chương 150: Năm vị thư ký của Bạch Thiên Tuyết!

Hạ Vũ Ca quay sang nhìn Nhan Tiểu Nhiễm.

"Tiểu Nhiễm, cậu theo tôi qua phòng nghỉ bên cạnh ngồi chờ một lát nhé."

Vừa nói, cô vừa hất cằm ra hiệu về phía phòng trà nước kiêm phòng nghỉ nằm ngay sát văn phòng thư ký.

Nhan Tiểu Nhiễm hiểu ý, ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ vâng, chị Hạ."

Lần đầu tiên đặt chân đến khu vực đầu não của một tập đoàn tầm cỡ thế này, trong lòng chàng trai trẻ vốn dĩ đã mang sẵn một sự câu nệ và căng thẳng vô hình. Biết rõ Bạch Thiên Tuyết đang bận rộn, cậu lại càng không dám làm phiền.

Ôm khư khư ly cà phê trong tay, cậu lặng lẽ nối gót Hạ Vũ Ca tiến về phía phòng nghỉ.

Hai người vừa mới khuất bóng, cô thư ký trẻ tuổi nhất với mái tóc cắt ngắn ngang tai - Tô Lê, liền không nhịn được mà hạ giọng tò mò.

"Cô gái đi cùng chị Hạ lúc nãy là ai thế nhỉ? Trông mướt mát thật đấy! Cái làn da đó, cái ngũ quan đó, cứ như là ảnh đã qua app chỉnh sửa ấy!"

Hai mắt cô nàng sáng rực lên thứ ánh sáng của sự hóng hớt.

Ngồi ngay bên trái Tô Lê là Lâm Yến Thu - nữ thư ký với mái tóc uốn xoăn lọn to thời thượng cùng lớp trang điểm sắc sảo. Nghe vậy, cô ả rời mắt khỏi màn hình máy tính, buông một tiếng cười nhạt.

"Đẹp á? Hứ, tôi thấy cũng bình thường. Cái thời đại này, nhan sắc cỡ đó ai mà biết là hàng thật hay hàng đã qua dao kéo."

Vừa nói, ả ta vừa bất giác ưỡn vòm ngực khá nảy nở của mình lên, dường như đang ngầm so đo điều gì đó.

Ngồi ở vị trí ngoài cùng bên phải là Tưởng Đình Vũ - cô thư ký buộc tóc đuôi ngựa cao vút toát lên vẻ tháo vát. Cô liếc Lâm Yến Thu một cái đầy khó chịu.

"Bớt nói vài câu đi. Chị Hạ đã đích thân dẫn lên đây, chắc chắn là đến tìm Bạch tổng rồi, nói không chừng là bạn bè hay khách VIP của sếp đấy."

"Bạn bè á?" Tô Lê chớp chớp mắt, cảm thấy suy đoán này có phần mới mẻ. "Bạch tổng mà cũng có kiểu bạn bè... ừm, trông mềm mỏng, đáng yêu thế này sao?"

Cô nàng thực sự rất khó để liên kết hình ảnh một vị tổng tài khí trường cường đại, lạnh lùng như tảng băng trôi với "cô gái" ôm ly cà phê, mang vẻ mặt căng thẳng xen lẫn chút ngượng ngùng khi nãy.

"Nghĩ nhiều quá rồi đấy cô nương!"

Lâm Yến Thu lại một lần nữa gạt phắt đi, giọng điệu mang đậm sự phán xét trịch thượng.

"Không thấy cái bộ dạng căng thẳng, cứ như người nhà quê mới lên tỉnh của cô ta lúc bước vào cửa à? Bạch tổng là thân phận gì, những người sếp tiếp xúc hàng ngày là tầng lớp nào? Làm sao có thể kết giao với loại bạn bè như vậy được."

"Theo tôi thấy á, không chừng lại là người của cái công ty tép riu nào đó muốn đi cửa sau qua chỗ Hạ Vũ Ca, nhét người vào hòng mong được diện kiến Bạch tổng một lần đấy."

Ả cố tình nhấn mạnh cụm từ "đi cửa sau qua chỗ Hạ Vũ Ca" bằng một ngữ điệu đầy ẩn ý.

Lúc này, Ôn Tri Dư - nữ thư ký đeo kính gọng vàng ngồi ở góc trong cùng, nãy giờ vẫn luôn cặm cụi xử lý tài liệu mới chịu ngẩng đầu lên. Ánh mắt điềm tĩnh lướt qua ba người đồng nghiệp.

"Tất cả bớt bàn tán lại, tập trung làm tốt việc của mình đi. Bạch tổng ghét nhất là cấp dưới buôn dưa lê, buôn chuyện thị phi. Lỡ mà để sếp nghe thấy, các cô cứ đợi mà ăn đủ."

Lời nhắc nhở tựa như một gáo nước lạnh, lập tức khiến ba cái loa phát thanh bừng tỉnh. Bọn họ theo bản năng liếc nhìn cánh cửa phòng làm việc đóng kín mít của tổng giám đốc cách đó không xa, ngoan ngoãn ngoậm miệng lại, dời sự chú ý về mớ công việc đang dang dở trên tay.

...

Bên trong phòng nghỉ, Nhan Tiểu Nhiễm đang ngồi trên chiếc sô-pha bọc da êm ái.

Sau khi đưa mắt quan sát một vòng căn phòng được bài trí tối giản nhưng không kém phần đẳng cấp, cậu quay sang nhìn người đối diện, tò mò cất tiếng hỏi.

"Chị Hạ, bốn người ở ngoài kia... đều là thư ký của chị Thiên Tuyết hết ạ?"

Hạ Vũ Ca gật đầu, cầm bình nước trên bàn rót cho cậu một ly nước ấm: "Ừm, tất cả đều là nhân sự thuộc Văn phòng Thư ký Tổng Giám đốc."

"Nhưng mà..." Nhan Tiểu Nhiễm đón lấy ly nước, vẻ mặt vẫn còn chút khó hiểu. "Tại sao lại cần nhiều thư ký đến thế ạ?"

Theo suy nghĩ của cậu, giám đốc thì chỉ cần một thư ký là đủ rồi, nhất là kiểu trợ thủ toàn năng như Hạ Vũ Ca.

Nữ thư ký trưởng không nhịn được mỉm cười, kiên nhẫn giải thích cặn kẽ.

"Tiểu Nhiễm này, cậu phải hiểu quy mô của tập đoàn Bạch thị lớn đến mức nào. Đây không phải là một công ty nhỏ lẻ bình thường. Các mảng kinh doanh trực thuộc tập đoàn vô cùng đa dạng, trải dài trên nhiều ngành nghề và lĩnh vực khác nhau. Khối lượng thông tin, tài liệu, các cuộc họp, lịch trình, tiệc tùng tiếp khách, cộng thêm việc phải liên tục kết nối với các công ty con, đối tác chiến lược và các cơ quan chính phủ mỗi ngày... con số đó khổng lồ đến mức cậu khó lòng tưởng tượng nổi đâu."

Ngừng một nhịp, giọng điệu cô mang theo chút cảm thán.

"Đừng thấy bọn tôi có tận năm người, dù đông như vậy nhưng ngày nào cũng vắt chân lên cổ mà chạy, tăng ca là chuyện như cơm bữa."

Nghe đến đây, chàng trai trẻ mới vỡ lẽ, trên mặt thoáng vẻ ái ngại: "Hóa ra là vậy... Là do em ếch ngồi đáy giếng rồi."

Nghĩ lại cũng đúng, điều hành cả một đế chế thương mại khổng lồ như vậy, công việc làm sao có thể không bề bộn cho được.

Hai người đang trò chuyện rôm rả thì cánh cửa phòng nghỉ bất chợt bị đẩy ra.

Lâm Yến Thu cầm một chiếc cốc trống bước vào, vẻ như muốn lấy thêm nước. Ả ta đi tới cây nước nóng lạnh, thong thả hứng đầy một ly trà nóng, sau đó mới quay người lại. Tầm mắt dừng lại trên hai người đang ngồi trên sô-pha, đặc biệt xoáy sâu vào Nhan Tiểu Nhiễm.

Ả đánh giá cậu từ đầu đến chân một lượt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng, hếch cằm hỏi thư ký trưởng: "Hạ Vũ Ca, vị này là...?"

Nhan Tiểu Nhiễm có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy thái độ của người này.

Không ngờ cô ta lại dám gọi thẳng họ tên của Hạ Vũ Ca, giọng điệu nghe chẳng thấy chút tôn trọng nào, càng đừng nói đến chuyện thân thiện.

Hạ Vũ Ca khẽ chớp mắt, nhàn nhạt lướt nhìn đối phương, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc thừa thãi nào, giọng điệu vô cùng bình thản.

"Bạn. Sao nào... thư ký Lâm có ý kiến gì à?"

Cô hoàn toàn không có ý định làm rõ mối quan hệ giữa Nhan Tiểu Nhiễm và Bạch Thiên Tuyết. Khi chưa có sự cho phép rõ ràng từ sếp, cô tuyệt đối không dám hé môi nửa lời về đời tư của sếp, nhất là khi mối tình này dường như vẫn đang ở trong giai đoạn cần được bảo mật.

"Bạn á?"

Lâm Yến Thu khẽ nhướng mày, cao giọng lên đôi chút, mang theo sự ngờ vực và bất mãn rành rành.

"Hạ Vũ Ca, cô thân là thư ký thân cận của Bạch tổng, đáng ra phải nắm rõ quy củ của sếp hơn bọn tôi chứ nhỉ?"

"Bạch tổng ghét nhất là việc tiếp những thành phần ất ơ không liên quan trong giờ làm việc, lại càng cấm kỵ việc để người ngoài tùy tiện lai vãng ở khu vực văn phòng tầng cao nhất này."

"Hành động này của cô... tính là lạm quyền, dẫn người quen lên đây tham quan hả?"

"Lâm Yến Thu, tôi dẫn ai lên đây, lúc nào nên dẫn, lúc nào không nên dẫn, tự tôi biết chừng mực, chưa đến lượt cô phải lên mặt dạy đời."

Bị chọc tức, Hạ Vũ Ca cũng chẳng nể nang gì mà bật lại gay gắt, giọng điệu lạnh đi vài phần.

"Cô lo mà làm tốt bổn phận của mình đi."

Cô vốn đã chướng mắt cái cô Lâm Yến Thu này từ lâu. Người đâu mà tâm tư tính toán, hay so đo tiểu tiết, lại còn có cái sở thích chơi xấu sau lưng người khác. Nhớ lại ngày đầu cô mới chân ướt chân ráo vào Bạch thị, vị trí thư ký thân cận của Bạch Thiên Tuyết vốn thuộc về Lâm Yến Thu. Chẳng biết vì lý do gì, sau đó vị trí này lại rơi vào tay cô. Kể từ dạo ấy, Lâm Yến Thu luôn coi cô là cái gai trong mắt, ngoài sáng trong tối lúc nào cũng thích kiếm chuyện so đo, tị nạnh.

Bị Hạ Vũ Ca chặn họng không trượt phát nào, Lâm Yến Thu thấy hơi sượng mặt, buông một tiếng cười gằn.

"Hứ, tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở cô, với tư cách là thư ký thân cận của Bạch tổng thì trách nhiệm và nghĩa vụ là gì thôi! Đừng có đem quan hệ cá nhân vào công việc, làm ảnh hưởng đến Bạch tổng và trật tự làm việc của cả văn phòng thư ký."

"Chứ đừng có cái kiểu như bây giờ, ngồi ì ở đây tiếp một đám ất ơ không liên quan, thật là lãng phí thời gian!"

Chửi xéo xong, chẳng đợi Hạ Vũ Ca phản bác thêm, ả ta bê ly trà nóng vừa pha, ngẩng cao đầu ưỡn ẹo vòng eo, nghênh ngang quay gót rời khỏi phòng nghỉ.

Chứng kiến màn "đấu khẩu" sặc mùi thuốc súng vừa rồi, Nhan Tiểu Nhiễm không khỏi ngỡ ngàng. Cậu thực sự không ngờ ngay trong nội bộ đội ngũ thư ký của Bạch Thiên Tuyết, lại tồn tại những mâu thuẫn và sự bất hòa rõ mồn một đến thế.

"Tiểu Nhiễm, đừng để bụng nhé."

Thấy sắc mặt cậu hơi thay đổi, tưởng cậu bị những lời mỉa mai của Lâm Yến Thu làm ảnh hưởng, Hạ Vũ Ca vội vàng lên tiếng an ủi, giọng điệu pha chút bất lực và áy náy.

"Cái cô đó... đầu óc hơi có vấn đề, lúc nào cũng vậy, thích vạch lá tìm sâu. Cậu cứ mặc kệ cô ta."

Hoàn hồn trở lại, Nhan Tiểu Nhiễm mỉm cười với nữ thư ký trưởng, khẽ lắc đầu: "Em không sao đâu chị Hạ. Chị đừng bận tâm những lời cô ta nói."

Ba cái lời xỉa xói của Lâm Yến Thu căn bản chẳng thể tạo ra nổi một gợn sóng lăn tăn nào trong lòng cậu.

Không liên quan? Đám ất ơ?

Nực cười, Bạch tổng của mấy người là bạn gái của tôi đấy nhé!

Có tin là tôi mà không vui, tôi mách chị Thiên Tuyết luôn không!

Nghĩ vu vơ như vậy, trong lòng chàng trai trẻ bất giác trào dâng một cỗ kiêu ngạo nhỏ bé khó tả!

Đúng lúc này, từ bên ngoài phòng nghỉ chợt vọng vào những tiếng nói chuyện vô cùng rõ ràng.

Âm lượng rất lớn, giọng điệu lạnh lẽo như băng, từng câu từng chữ đều toát lên sự quở trách không thèm che đậy.

Vành tai Nhan Tiểu Nhiễm khẽ giật giật, giọng nói này cậu quá đỗi quen thuộc — lạnh lùng, rành mạch, mang theo một sự áp bức và cường thế không thể chối từ.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!