Giả Làm Bạn Gái Của Anh Em Tốt, Không Ngờ Lại Bị Chị Gái Hắn Nhắm Trúng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Web Novel - Chương 145: An Oánh Oánh: Ây da, anh Tiểu Nhiễm đổi style rồi à!?

Chương 145: An Oánh Oánh: Ây da, anh Tiểu Nhiễm đổi style rồi à!?

Sáng sớm, vạt nắng vàng ươm lách qua khe hở rèm cửa, rải những đốm sáng nhảy nhót lên mặt sàn nhà.

Trên tay Nhan Tiểu Nhiễm lúc này đang xách hai bộ quần áo, hàng chân mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt đầy phân vân.

Cả hai bộ cánh này đều là "chiến lợi phẩm" sau màn giằng co quyết liệt với Bạch Thiên Tuyết ở trung tâm thương mại hôm qua.

Rõ ràng lúc đó cô và nhân viên bán hàng đã vỗ ngực thề thốt đảm bảo đây là phong cách unisex (phi giới tính).

Thế nhưng, giờ phút này nhìn kỹ lại, Nhan Tiểu Nhiễm vẫn cứ thấy cấn cấn ở đâu đó — nhìn ngang liếc dọc kiểu gì cũng lờ mờ thấy bóng dáng của đồ nữ.

"Thôi bỏ đi, mua cũng mua rồi, chẳng lẽ lại vứt xó cho đóng bụi?"

Miệng lầm bầm nho nhỏ, tự tìm lý do để thuyết phục bản thân.

Dù sao cũng tốn mớ tiền rồi, hơn nữa... có vẻ như Bạch Thiên Tuyết rất thích nhìn mình mặc mấy thứ này.

Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở một bộ trong số đó.

Đây chính là bộ mà hôm qua Bạch Thiên Tuyết kiên quyết chọn bằng được, cũng là bộ được đánh giá là mặc lên trông đẹp nhất sau khi ướm thử.

Thay đồ xong xuôi, Nhan Tiểu Nhiễm đứng ngắm nghía bóng dáng mình phản chiếu trong gương.

Cổ chiếc áo sơ mi trắng hơi buông lơi, khoe khéo đường nét xương quai xanh thanh tú. Khoác hờ bên ngoài là chiếc áo len dệt kim màu cam mềm mại, phom dáng ôm vừa vặn, tôn lên đường nét nửa thân trên tuy gầy gò nhưng chẳng hề ốm yếu.

Còn về phần thân dưới... chiếc quần đùi kia dường như ngắn hơn so với tưởng tượng một chút.

Nó phô bày trọn vẹn đôi chân thon dài thẳng tắp, làn da trắng ngần, đường nét mượt mà, không hề có lấy nửa điểm mỡ thừa.

Khách quan mà nói, quả thực... không đến nỗi tệ.

Toát lên một vẻ đẹp thanh tú, mờ ảo giới tính, thành công làm nổi bật mọi ưu điểm trên cơ thể.

Thế nhưng, cảm giác gượng gạo và không tự nhiên vẫn cứ bám lấy không buông.

Nhất là khi lớp da thịt ở đùi cứ thế phơi bày ra ngoài không khí, khiến tay cứ vô thức muốn kéo ống quần xuống.

"Cái quần này nhìn ngoài rõ dài, sao mặc lên người lại ngắn cũn cỡn thế này nhỉ?"

Bất lực thở dài một hơi, đứng trước gương chỉnh lại vạt áo sơ mi cho ngay ngắn.

"Thôi kệ vậy, mặc bộ này đi! Thay ra thay vào phiền phức lắm."

Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, Nhan Niệm An đang lúi húi soạn cặp sách ngoài phòng khách nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lập tức sáng rực.

"Oa! Hôm nay bố bảnh quá! À không, phải là đẹp mới đúng!"

Vốn từ vựng của nhóc con tuy có hạn, nhưng lời khen ngợi thì lại chân thành vô đối.

Được con gái khen đến mức hơi ngượng ngùng, bàn tay vươn ra xoa xoa cái đầu nhỏ: "Nhanh đi thôi con, kẻo muộn học bây giờ."

Hôm nay Bạch Thiên Tuyết có việc đột xuất nên không ghé qua.

Cưỡi chiếc xe điện nhỏ quen thuộc đưa Niệm An đến trường, sau đó Nhan Tiểu Nhiễm mới vội vã chạy đến công ty.

Dựng gọn chiếc xe điện vào bãi, chỉnh trang lại quần áo, cố gắng nặn ra một vẻ mặt tự nhiên nhất có thể rồi mới bước vào tòa nhà.

Thế nhưng, ngay từ lúc đặt chân vào sảnh tầng một, sự khác thường đã bắt đầu ập đến.

Không ít đồng nghiệp đang hối hả quẹt thẻ đi làm, ánh mắt dường như đều cố ý hay vô tình nán lại trên người cậu lâu hơn một chút.

Và tiêu điểm của những ánh nhìn ấy, đa phần đều nhắm thẳng vào... đôi chân kia.

Có thể cảm nhận rõ mồn một sự ngạc nhiên, tò mò và đánh giá đan xen trong những ánh mắt đó.

Cố tình nhìn thẳng, vờ như không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường, nhưng bước chân thì lại bất giác nheo nhắng tăng tốc.

Khó khăn lắm mới về đến khu vực làm việc của tổ bốn, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, mấy cặp mắt đã đồng loạt phóng tới, dán chặt lên người.

An Oánh Oánh là người phản ứng nhanh nhạy nhất, "vút" một cái đã bật dậy khỏi ghế.

Ba bước gộp làm hai lao đến sát rạt.

Đi vòng quanh săm soi đánh giá từ đầu đến chân, đôi mắt sáng rực rỡ, miệng không ngừng phát ra những tiếng "chậc chậc" đầy cảm thán.

"Anh Tiểu Nhiễm!"

Giọng nói ngập tràn sự mới mẻ, lạ lẫm.

"Anh đây là... đổi style rồi à? Hôm nay tính đi theo phong cách... casual chững chạc sao?"

Nội tâm đang hoảng loạn tột độ, nhưng bề ngoài vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nặn ra một nụ cười gượng gạo nhất trần đời.

"Ừm, hôm qua... mới đi mua đấy. Sao, nhìn... cũng được chứ hả?"

Cố gắng ép giọng điệu của mình nghe sao cho thật tùy ý.

Trương Na cũng đi tới, ánh mắt ánh lên sự kinh ngạc rõ rệt. So với An Oánh Oánh thì cô kín đáo hơn chút, tỉ mỉ quan sát một lúc rồi mới thật lòng khen ngợi.

"Tiểu Nhiễm, kiểu dáng bộ này... thực sự rất hợp với em đấy. Cắt may gọn gàng, phối màu cũng rất bắt mắt, trông rất... đẹp."

Vốn dĩ định khen là "xinh", nhưng lời ra đến cửa miệng, sực nhớ ra giới tính của người đối diện nên đành bẻ lái thành "đẹp".

Chu Vũ cũng gật gù phụ họa: "Công nhận đẹp thật! Anh Tiểu Nhiễm, lát nữa gửi em xin cái link nhé, em cũng muốn mua mặc thử."

Còn Lý Tử Ngang thì từ lúc Nhan Tiểu Nhiễm bước vào cửa, ánh mắt cứ thi thoảng lại liếc trộm về phía đôi chân thon dài, trắng trẻo thẳng tắp kia.

Trong lòng không nhịn được mà gào thét: Cái đôi chân này... thực sự là của một thằng con trai sao?

Đường nét cân đối, làn da mịn màng không tì vết, nói không ngoa chứ còn đẹp ăn đứt chân của khối cô gái mà cậu từng gặp...

"Nhìn cái gì mà nhìn! Nhìn nữa là rớt dãi ra bây giờ!"

Một cú tát trời giáng của An Oánh Oánh giáng thẳng xuống lưng Lý Tử Ngang, cắt đứt dã tâm chiêm ngưỡng cái đẹp của cậu chàng.

Ăn đau, lập tức hoàn hồn, vội vã thu hồi tầm mắt, ho khan hai tiếng để che đậy sự xấu hổ.

"Ha ha ha, thì là... hôm nay anh Tiểu Nhiễm ăn mặc trông... bảnh bao quá! Nên em không nhịn được nhìn thêm vài cái thôi, hì hì."

Đưa tay gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

Bị cả đám xúm lại soi mói và bình phẩm trắng trợn thế này, hai vành tai Nhan Tiểu Nhiễm đã bắt đầu nóng ran.

Vội vàng lên tiếng, cố gắng giải tán cái "hội đồng thẩm định thời trang" bất đắc dĩ này.

"Thôi được rồi được rồi, sắp đến giờ làm việc rồi, mọi người mau vào vị trí đi! Đừng bu quanh đây nữa."

Dứt lời, chạy trối chết về chỗ ngồi của mình, mở máy tính lên, giả vờ đang bận rộn lắm.

Thấy cái bộ dạng vừa ngượng ngùng vừa cố tỏ ra trấn định kia, cả đám trao nhau một ánh mắt thấu hiểu không cần nói ra, tủm tỉm cười rồi ai nấy cũng tự giác quay về chỗ ngồi bắt tay vào công việc.

Khu vực làm việc lại trở về vẻ yên bình vốn có, chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng lật giấy loạt soạt thi thoảng vang lên.

Một lát sau, An Oánh Oánh ôm một xấp tài liệu, giả vờ như vô tình lượn lờ qua chỗ Nhan Tiểu Nhiễm, hạ thấp giọng, khuôn mặt rành rành hai chữ "bà tám".

"Anh Tiểu Nhiễm, thành thật khai báo đi, hôm qua sao mới chớp mắt cái đã không thấy bóng dáng anh đâu thế? Chạy đi đâu chơi rồi?"

Động tác trên tay hơi khựng lại, đầu cũng không thèm ngẩng lên, giọng điệu bình thản đáp.

"Thì còn đi đâu được nữa, đi báo cáo công việc cho sếp chứ đâu."

"Ồ? Thật sao —?"

Cố tình kéo dài giọng, nghe qua là biết ẻm có tin đâu, ánh mắt lại tia thêm một vòng từ trên xuống dưới.

"Thế cái bộ đồ anh đang mặc trên người này... có phải là do chị Bạch tự tay lựa cho không?"

Giọng điệu vô cùng chắc nịch, mang theo sự đắc ý kiểu "bà đây đã nhìn thấu hồng trần".

Tim Nhan Tiểu Nhiễm đập thót một nhịp.

Cái con nhóc An Oánh Oánh này, mũi thính như cún vậy, sao mấy cái vụ buôn dưa lê này ẻm nhạy thế nhỉ?

Nếu đã bị bắt thóp, cậu cũng chẳng buồn giấu giếm nữa, dù sao thì ẻm cũng thừa biết mối quan hệ giữa cậu và Bạch Thiên Tuyết rồi.

Thản nhiên gật đầu thừa nhận: "Ừm, đúng là do chị Thiên Tuyết chọn giúp anh đấy."

"Chậc chậc chậc..."

Trên mặt An Oánh Oánh lập tức hiện lên nụ cười "bà thím" kinh điển, hai mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết.

"Em biết ngay mà! Cái phong cách này, cái gu thẩm mỹ này, chuẩn không cần chỉnh là tác phẩm của chị Bạch rồi!"

Sáp lại gần thêm chút nữa, giọng điệu ngập tràn sự cảm thán và bội phục sát đất.

"Anh Tiểu Nhiễm, em thật sự phục anh sát đất luôn đấy! Một nhân vật tầm cỡ như chị Bạch, nữ thần băng giá, nữ hoàng thương giới cơ mà! Thế mà lại bị anh cưa đổ! Quá đỉnh! Rốt cuộc anh dùng bí kíp gì thế? Truyền lại cho em ít kinh nghiệm đi!"

Được tâng bốc lên tận mây xanh, Nhan Tiểu Nhiễm dở khóc dở cười, đồng thời trong lòng lại dâng lên một cảm giác xấu hổ và chột dạ khó tả.

Cưa đổ? Rốt cuộc là ai cưa đổ ai cơ chứ...

Tức tối lườm An Oánh Oánh một cái sắc lẹm, xua xua tay đuổi người.

"Thôi đi cô nương, bớt buôn chuyện lại, mau về làm việc đi!"

An Oánh Oánh cười khúc khích, biết điểm dừng là tốt, cũng thừa hiểu Nhan Tiểu Nhiễm da mặt mỏng, không trêu chọc thêm nữa, ôm xấp tài liệu thỏa mãn chuồn thẳng.

Văn phòng lại một lần nữa chìm vào yên tĩnh.

...

Những ngày sau đó cứ thế trôi qua một cách bình lặng trong nhịp điệu bận rộn thường nhật.

Nhan Tiểu Nhiễm cũng dần quen với những ánh mắt chú ý dành cho phong cách ăn mặc mới của mình, từ từ tìm ra cách phối đồ khiến bản thân cảm thấy tự nhiên, thoải mái hơn.

Chỉ là, dạo gần đây Bạch Thiên Tuyết có vẻ cực kỳ bận rộn, ban ngày hiếm khi thấy bóng dáng cô xuất hiện ở Tuyết Dực.

Chỉ đến tối mịt, cô mới có mặt ở nhà đúng giờ, cùng cậu dùng bữa, bầu bạn qua những khoảnh khắc ở riêng tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng ấm áp.

Cái nhịp sống ban ngày ai nấy tất bật, đêm về lại chìm vào sự bình yên, ấm cúng này lại mang đến cho Nhan Tiểu Nhiễm một cảm giác an toàn đến kỳ lạ.

Cứ như thể, cuộc sống rốt cuộc cũng đã bước vào một quỹ đạo ổn định và quy củ.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!