Genocide Online ~Gokuaku Reijō no Purei Nikki~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Wn - Chương 49: Sự kiện chính thức đầu tiên

Chương này được kể từ góc nhìn của Hannes

“Cuối cùng cũng đến…”

Tôi lẩm bẩm, không giấu nổi sự phấn khích xen lẫn chút căng thẳng khi chuẩn bị cho sự kiện chính thức đầu tiên của trò chơi.

Kellin đáp lại, giọng uể oải như mọi khi: “Ừ, cuối cùng…”

Eleanor thì có vẻ lo lắng, cô ấy khẽ nói: “Liệu chúng ta có ổn không? Trong nhóm mình có đến hai người lọt top 5 đấy.”

Ryne gật đầu lia lịa, đồng tình với nỗi lo của Eleanor.

Phải nói là tôi cũng sốc khi thấy tên của Cherry và Myra lọt trong danh sách top 5. Nhưng nghĩ lại thì chuyện này cũng chẳng đáng lo, vì cả hai đều ở trong nhóm của chúng tôi. Có đồng đội mạnh thế này, việc gì phải sợ, đúng không?

“Tui hơi lo là nhiều người chơi sẽ nhắm vào mình …” Cherry lên tiếng.

“Yên tâm, tụi mình cứ đập hết bọn họ là được.” Myra đáp lại.

So với Cherry, Myra lúc nào cũng bình tĩnh đến lạ. Nhưng chuyện đó không quan trọng bằng việc… trong sự kiện lần này…

“Rena! Lần này tui nhất định sẽ hạ được nhỏ đó!” Tôi hét lên, đầy quyết tâm.

“Thiệt hả?! Chúng ta phải đánh với cổ nữa à?!” Kellin kêu lên.

“Tui thấy ý này không ổn lắm đâu…” Ryne chen vào.

Phản ứng của tụi bạn làm tôi có chút cụt hứng, nhưng cũng khó mà trách. Nhớ lại cái cách Kellin bị Rena hạ lần trước… ừ thì, nói sao nhỉ… thê thảm đến mức chỉ có thể gói gọn trong một từ: bi kịch.

“Đừng có thế chứ! Lần trước mấy người khác đi ngang qua tụi mình còn đem chuyện này ra trêu chọc nữa đó!” Tôi bực bội đáp.

“Chủ đề trên diễn đàn cũng náo loạn cả lên luôn.” Eleanor bổ sung, giọng đầy ngao ngán.

Đặc biệt là đám tự xưng là “Genorer” gì đó, ồn ào không chịu nổi. Tụi nó cứ làm như cả thế giới phải biết chuyện của Kellin vậy.

“Dù sao thì quảng trường đông thật đấy.” Kellin đổi chủ đề, nhìn quanh.

“Đương nhiên rồi, sự kiện sắp bắt đầu mà.” Myra đáp.

Chúng tôi tiếp tục trò chuyện thoải mái ở quảng trường của Thành Phố Khởi Đầu, thì bỗng một tiếng hét vang lên khiến tôi không thể bỏ qua.

“Diệt Chủng-chan kìa!!!” Một người chơi gần đó hét to.

“Thật hả?” Một người khác đáp lại.

“Trời ơi, cô ấy thực sự ở đây!” Người thứ ba kêu lên.

“Sao cô ta lại xuất hiện ở đây chứ… Kinh quá, phải tránh xa thôi…” Một người khác thì thào, giọng đầy sợ hãi.

Ồ? Cô ta lại đường hoàng đến đây mà không thèm lén lút ẩn nấp như mọi khi nữa sao. Vậy thì....

“Khoang, Hannes! Ông đi đâu đấy?!”

“Xin lỗi, nhưng tui phải đi!”

Tôi gạt phắt lời can ngăn của đồng đội và lao thẳng về phía cô ta. Mọi người xung quanh dường như cũng nhận ra khí thế hung hăng của tôi nên tự động dạt ra nhường đường.

“Ê, Hannes đang lao vào Diệt Chủng-chan kìa…”

“Chuyện gì sắp xảy ra vậy?”

“Chiến tranh thế giới thứ ba đấy.”

“Sắp có kịch hay để xem rồi.”

“Uầy, thú vị đây!”

Bỏ qua hết những tiếng ồn ào xung quanh, tôi tiến đến chỗ cô ta – kẻ đang đứng một mình, trông mơ màng giữa quảng trường.

“…”

“…”

“…”

“…Này.”

Dù tôi đã đi cả quãng đường và đứng ngay trước mặt, cô ta thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi một cái, điều này khiến tôi bực mình.

“…Có chuyện gì không?” Cô ta trả lời.

“…Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Phù… Bình tĩnh nào, tôi ơi. Lần này mình nhất định không thua cô ta. Từ lần trước đến giờ, mình đã nâng cấp kỹ năng, level và luyện tập cùng đồng đội, kiểm tra phối hợp, thậm chí còn họp rút kinh nghiệm nữa. Tôi nhất định…

“Tôi nhất định sẽ đánh bại cô trong sự kiện này! Lần này nhất định sẽ thắng cô!!”

“Cậu ấy nói rồi kìa!!!” Một người xem phát biểu.

“Hannes tuyên chiến với Diệt Chủng-chan rồi!!!” Người khác kêu lên

“Lễ hội bắt đầu!!!” Người thứ ba tiếp lời.

T-Tôi đã nói rồi đấy! Thế nào! Sợ chưa?! Tôi mặc kệ đám đông ồn ào xung quanh và chỉ chăm chăm quan sát phản ứng của cô ta.

“…Lần này?” Cô ta trả lời

“Thiệt luôn?!” Tôi hét lên, không tin nổi vào tai mình.

Cái quái gì vậy?! Sao cô ta lại không nhớ tôi chứ?!!

“Hannes, đừng nói là cô ấy thực sự không nhớ cậu nhé…” Một người xem gần đó lên tiếng, giọng đầy hoài nghi.

“Cô ấy đùa thôi, phải không?” Một người khác chen vào.

“Hannes chắc chỉ như cỏ cây trong mắt Diệt Chủng-chan thôi.” Người thứ ba lên tiếng với điệu cười khúc khích.

“Cô ấy dễ thương quá điii.” Một người nữa vừa nói vừa cười phá lên.

“Mấy người im miệng hết đi!!!” Tôi gầm lên.

Đám đông giật mình trước tiếng hét của tôi, nhưng chẳng ai chịu giải tán. Thậm chí, vài người còn hét lên kiểu “Ôi trời, anh ấy nổi giận rồi!” rồi cười đùa chạy tán loạn. Đồ chết tiệt, dám đùa giỡn với tôi à!

“Ừm, được rồi… Coi như là tuyên chiến, đúng không? Tôi sẽ ghi nhớ.” Rena cuối cùng cũng lên tiếng.

“Hả?! Ờ, ừ… Vậy thì tốt…” Tôi ngập ngừng đáp. Khoan đã, cô ta vừa nói “ghi nhớ” đúng không? Chắc chắn là thế rồi! “Đúng vậy!!!” Tôi hét lên. Cuối cùng cô ta cũng nhớ tôi rồi!

“…Anh đúng là kỳ lạ.” Rena đáp, giọng đầy vẻ tò mò, như thể đang nhìn một sinh vật lạ.

Mà kệ đi! Tôi đết quan tâm. Cuối cùng, cuối cùng tôi cũng tiến được một bước! Một bước nhỏ nhưng đầy ý nghĩa!

“Đúng thế! Nhớ kỹ vào! Vì tôi sẽ hạ cô!!!” Tôi gào lên, khí thế ngút trời.

“? Tạm thời thì anh sẽ ‘chơi’ với tôi, đúng không? Hiểu rồi.” Rena đáp.

Câu nói của cổ có chút khó hiểu, tôi định hỏi lại cho rõ, nhưng đúng lúc này, một màn hình lớn bất ngờ hiện lên giữa không trung cắt ngang mọi cuộc trò chuyện.

“Này, các người chơi! Đội ngũ vận hành đây!” Một người đàn ông hói đầu xuất hiện trên màn hình, giọng điệu hớn hở.

“Sếp ơi, nghiêm túc chút đi.” Một người bên cạnh ông ta lên tiếng, giọng đầy ngao ngán…Đội ngũ phát triển này vẫn ổn chứ?

“Đây là sự kiện chính thức đầu tiên của game! Thật ra bọn tôi định tổ chức một sự kiện do lãnh chúa của Thành Phố Khởi Đầu chủ trì, nhưng… nó bị hủy rồi, tehehe!” Người đàn ông hói đầu trên màn hình nói, kèm theo một cái nháy mắt.

Và cái người gây ra vụ đó chắc chắn là con nhỏ Rena này… Vậy mà cổ chỉ đáp lại bằng một câu “Ồ…” đầy thờ ơ, như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình. Trời ơi, nhỏ này đúng là…

“Dù sao thì sự kiện sẽ bắt đầu trong 10 phút nữa. Mọi người sẽ được dịch chuyển tức thời đến bản đồ sự kiện, nên chuẩn bị đi nhé!” Người đàn ông tiếp tục, giọng hào hứng.

Nhưng ngay lập tức, một nhân viên khác chen vào, đẩy ổng ra khỏi màn hình. “Sếp, giải thích thế này không đủ đâu.”

“Khi sự kiện bắt đầu, mọi người sẽ được dịch chuyển ngẫu nhiên đến các vị trí trên bản đồ. Những người trong cùng nhóm sẽ được giữ chung với nhau. Nhưng lưu ý, do tính ngẫu nhiên nên có thể kẻ thù sẽ xuất hiện ngay cạnh bạn.”

“Bản đồ này rất rộng, vì vậy có thể bạn sẽ không gặp được hết tất cả người chơi trong suốt sự kiện.”

“Tuy nhiên, cứ sau 30 phút, vị trí của tất cả người chơi sẽ được hiển thị trên bản đồ nhỏ trong một khoảng thời gian ngắn.”

Cái gì?! Vậy có khả năng sự kiện sẽ kết thúc mà tôi không gặp được Rena sao?! Không thể nào!

“Còn một điều nữa, những người có điểm nhân phẩm cao trong phe Trật Tự hoặc thấp trong phe Hỗn Loạn sẽ bị hiển thị vị trí trên bản đồ thường xuyên hơn, nên các top player hãy chuẩn bị tinh thần bị tấn công liên tục.”

Ồ, đúng rồi! Nếu vậy thì tìm Rena chắc dễ thôi, vì điểm nhân phẩm của cô ta thấp đến mức kinh dị, nổi bật nhất luôn.

“Vậy thôi. Chúc mọi người tận hưởng sự kiện chính thức đầu tiên này nhé.”

“Cô kết thúc thật hoàn hảo! Tui đúng là may mắn khi có một cô thư ký tài năng thế này!” Người đàn ông hói đầu lại xuất hiện, ôm chầm lấy cô thư ký… và ăn ngay một cú đấm vào bụng. “Ư… Chúc mọi người may mắn.” Và với điều này, quá trình giới thiệu đã kết thúc... Ông sếp này đúng là…

Nhưng mà, quan trọng hơn là, tôi quay sang cô ta và hét lên: “Tôi sẽ tìm được cô, nên cứ rửa cổ chờ đấy vì cô không thoát được đâu!”

“Thế à? Vậy tôi sẽ chờ.” Cô ta đáp với một nụ cười lạnh lẽo như thần chết.

Đ-đừng có cười kiểu đó! Tim tôi suýt ngừng đập rồi đấy!!! Tôi định mở miệng phàn nàng, nhưng tầm nhìn của tôi bỗng bị nhuộm trắng và quá trình dịch chuyển bắt đầu.