Genocide Online ~Gokuaku Reijō no Purei Nikki~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Wn - Chương 48: Cha và Con Gái

Vừa bước chân về nhà sau một ngày dài ở trường, tôi đã bị ông Yamamoto – quản gia của gia đình – chặn lại ngay tại cửa.

“Cô chủ, ông chủ đang gọi cô.”

Tôi khựng lại, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc. “…Tôi hiểu rồi.”

Sao tự dưng ông ta lại gọi tôi? Người đàn ông đó là kẻ chẳng bao giờ muốn nhìn mặt tôi, giờ lại chủ động gọi tôi đến? Chuyện này khác gì một cơn giông bão sắp ập tới đâu chứ…

▼▼▼▼▼▼▼

“Cuối cùng cũng tới.”

Giọng ông ta vang lên, lạnh lùng và trầm thấp, như thể chỉ riêng việc nhìn thấy tôi đã là một sự phiền hà. Tôi đứng đó, đối diện với người đàn ông mà tôi chẳng muốn chạm mặt, dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

“Tao chẳng muốn nhìn thấy mặt mày chút nào, nhưng có chuyện cần nói.”

Hài hước thật. Cả hai chúng tôi đều chẳng muốn dây dưa với nhau, vậy thì sao ông ta không để tôi yên mà phải gọi tôi đến đây? Tôi kìm nén sự bực dọc, đáp gọn:

“…Chuyện gì?”

“Tao sẽ nhận một đứa con nuôi từ gia đình nhánh phụ, nhà tử tước Ichijo.”

Lời ông ta như một viên đá ném thẳng vào mặt hồ tĩnh lặng trong tôi, làm gợn lên những vòng sóng khó hiểu. Nhận con nuôi? Tôi nhíu mày, cố gắng nắm bắt ý định của ông ta.

“Lý do là gì?”

Tôi không hiểu nổi mạch chuyện này. Nhà này đâu có gì nghiêm trọng đến mức phải nhận con nuôi? Hay ông ta lại đang tính toán điều gì đó mà tôi không thể lường trước?

“Nhà nhánh phụ có một thằng con trai xuất sắc, không giống mày. Tao sẽ để nó làm người thừa kế.”

Lời nói của ông ta sắc như lưỡi dao, cắt thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Nhưng tôi đã quen với cái kiểu miệt thị này rồi. Tôi hít một hơi sâu, giữ giọng mình bình tĩnh:

“…Tôi không có ý kiến gì về chuyện thừa kế. Nhưng chẳng phải tôi đã có một đứa em trai rồi sao?”

Tôi nhớ rõ ông ta đã yêu thương thằng bé đó đến mức nào. Những nụ cười hiếm hoi, những khoảnh khắc dịu dàng mà ông ta chưa từng dành cho tôi, hay thậm chí là cho mẹ tôi trong những giây phút cuối đời của bà… Tất cả đều dành cho thằng em trai đó.

“Là một người cha và là công tước nhà Ichijo, tao phân biệt rõ ràng. Thằng bé tuy không có vấn đề về nhân cách nhưng nó quá tầm thường. Không có chút tiềm năng nào đáng kể.”

Giọng ông ta lạnh tanh, như thể đang đánh giá một món hàng không đạt tiêu chuẩn. Tôi chỉ đáp nhạt: “Vậy sao…”

Thật ra, tôi chẳng quan tâm lắm. Tôi chưa từng gặp mặt em trai hay em gái mình, nên ông ta nghĩ gì về chúng, đối với tôi cũng chỉ như gió thoảng qua.

“Thằng bé tao nhận làm con nuôi hơn mày năm tuổi. Nó không chỉ tử tế mà còn cực kỳ xuất sắc… Không như mày.”

Lời nói ấy lại một lần nữa đâm vào tôi, nhưng tôi chọn im lặng. Ông ta chưa bao giờ công nhận những thành tích của tôi – những lần đứng đầu cả nước trong các kỳ thi thử, những nỗ lực không ngừng nghỉ để chứng minh bản thân. Với ông ta, tôi chẳng là gì cả. Nhưng tôi đã quen rồi, những lời này không còn đủ sức làm tôi dao động. Dù vậy, tôi nghĩ rằng thằng bé đó hẳn cũng có thành tích ngang ngửa tôi, nếu không muốn nói là hơn.

“Dù sao thì thằng bé sẽ sớm đến đây để chào hỏi. Mày có ra khỏi biệt viện để gặp nó không?”

“Tôi không đi.”

Tôi đáp ngay lập tức, không chút do dự. Biệt viện là nơi tôi thuộc về, nơi tôi có thể tránh xa những ánh mắt khinh bỉ và những lời nói cay độc này.

“Hừ,” ông ta hừ lạnh, “phiền phức thật. Tao không muốn đám người đi cùng thằng bé nghĩ tao đang nuôi một con quái vật trong biệt viện.”

Từ “quái vật” như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim tôi. Tôi ghét ánh mắt ấy của ông ta – cái ánh mắt như thể đang lôi hết cặn bã từ sâu thẳm tâm hồn ông ta, trườn lên và cào xé tôi, như muốn xâm phạm và phá hủy từng mảnh nhỏ trong người tôi. Cảm giác ấy khiến tôi rùng mình, như thể chính tôi đang bị lột trần trước sự khinh miệt của ông ta.

“Tôi không thích bị nhìn như một con quái vật.”

Giọng tôi lạnh lùng, nhưng bên trong là một ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy.

Ông ta ngừng lại một thoáng, rồi đáp với giọng đầy châm biếm: “…Xin lỗi. Vì đã sinh ra một con quái vật như mày.”

Lời nói ấy như một cú đánh cuối cùng, nó làm tôi nhớ lại ánh mắt ông ta từng nhìn mẹ tôi khi bà nằm trên giường bệnh với hơi thở yếu ớt dần tắt. Lão có bao giờ nhìn người đàn bà kia như thế không? Ôi, giá mà tôi có thể xé toạc cái vẻ đạo đức giả ấy, nghiền nát nó dưới tay mình…

“Mày muốn nói gì à?”

Giọng ông ta cắt ngang dòng suy nghĩ đang sôi sục trong tôi. Tôi cắn chặt môi, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang chực trào.

“Không, không có gì… Xin phép.”

Tôi không thể để mình mất kiểm soát. Không được. Đó là lời hứa cuối cùng tôi đã hứa với mẹ trước khi bà mất. Tôi không được động đến ông ta, không được động đến em trai hay em gái mình… Dù trái tim tôi đang gào thét, dù sát ý trong tôi đang cuộn trào như một cơn bão.

“Vậy thì biến khỏi tầm mắt tao. Và đừng có dính líu gì đến thằng anh nuôi của mày, hay bất kỳ ai trong chúng tao. Tao không muốn mày làm ảnh hưởng đến nó.”

Lời ông ta như một mệnh lệnh cuối cùng, lạnh lùng và không khoan nhượng. Tôi cúi đầu, cố gắng che giấu ngọn lửa đang cháy trong mắt mình.

“…Xin phép.”

Kìm nén sát ý đang trỗi dậy như muốn nuốt chửng tôi, tôi cúi chào một cách máy móc rồi bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng cái không khí ngột ngạt và ánh mắt khinh bỉ của người đàn ông tự xưng là cha tôi.

“Phù…”

Tôi thở dài, nhẹ nhõm vì đã không phá vỡ lời hứa cuối cùng với mẹ. Nhưng khi vừa định rời khỏi nơi này, ông Yamamoto lại gọi giật tôi lại.

“Cô chủ…” Giọng ông trầm thấp, như mang theo chút do dự.

“Có chuyện gì?” Tôi đáp, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc. Ông ấy còn ở đây làm gì? Còn chuyện gì cần tôi nữa sao?

“Đừng để tâm quá nhiều, cô chủ. Như vậy không tốt cho sức khỏe ạ.” Ông nói, giọng đầy quan tâm nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường lệ.

“Cảm ơn, nhưng tôi ổn.” Tôi đáp, cố giữ giọng mình bình thản.

Ông ấy đang cố tỏ ra lo lắng cho tôi sao? Tôi không tin đâu. Khuôn mặt ông vẫn vô cảm như mọi khi, chẳng có chút ấm áp nào để khiến tôi dao động.

“Còn một chuyện nữa,” ông tiếp tục, “phu nhân và các em của cô chủ đang mong được gặp cô…”

“Từ chối giúp tôi.” Tôi cắt lời ngay lập tức, không chút chần chừ.

“…Vâng, tôi hiểu rồi.” Ông Yamamoto cúi đầu, rồi lặng lẽ rời đi.

Gặp họ ư? Tôi không muốn nhìn mặt người đàn bà đó dù chỉ một giây. Và càng không muốn đối diện với những đứa em mà tôi chưa từng gặp. Đặc biệt là khi tôi không chắc mình có thể giữ lời hứa với mẹ nếu phải đứng trước người đàn bà ấy… Người đã cướp cha khỏi mẹ tôi, cướp đi tất cả những gì mẹ từng trân quý.

Mọi chuyện ở đây đã xong. Tôi vội vã trở về biệt viện, nơi duy nhất tôi cảm thấy an toàn rồi đổ mình xuống chiếc giường thân thuộc.

“Mẹ ơi…”

Tôi khẽ thì thầm, vùi mặt vào chiếc gối. Hương thơm thoang thoảng trên gối vẫn còn lưu lại chút ký ức về mẹ, dịu dàng và mong manh. Tôi hít một hơi thật sâu, để mùi hương ấy xoa dịu trái tim đang rối bời.

“…Mỗi lần gặp ông ta, cảm xúc của con lại bị xáo trộn. Con mệt quá.”

Cơn giận, nỗi đau, và cả sự uất ức như đang cuộn xoáy trong lồng ngực tôi, không cách nào dập tắt. Nhưng tôi biết cách để giải tỏa nó. Trong thế giới của game, tôi có thể trút bỏ mọi oán hận này. May thay, sự kiện chính sắp bắt đầu. Đó sẽ là nơi tôi tìm lại chính mình, nơi tôi có thể để mọi thứ bùng nổ mà không cần kìm nén.

Chào mọi người, tui là Vườn Hoa, tui sẽ tiếp tục thực hiện truyện này.