“Lề mề quá đấy!” Majima càu nhàu. “Nhanh đưa đây xem nào.”
“Xin lỗi nhé, trong đó đông nghịt,” tôi đáp. “Nhưng tớ mua đủ cho mọi người rồi...”
“Đừng có cộc lốc thế, Majima!” Satsuki xen vào. “Souta vừa mua bữa trưa cho cậu còn gì!”
Giờ nghỉ trưa, tôi, Tachigi, Satsuki và Risa tìm một góc yên tĩnh trong trường để hỏi Akagi và Majima về chuyện xảy ra hồi sáng. Thay vì lớp học hay nhà ăn, chúng tôi đã chọn một nơi vắng bóng học sinh khác để phòng trường hợp CLB Kiếm thuật Đệ nhị lại mò đến. Vì cả nhóm cần vừa ăn vừa bàn chuyện, lại thêm cái mặt tôi thuộc dạng nhạt nhòa nhất, nên trọng trách đi mua đồ ăn trưa cho tất cả được giao phó cho tôi.
Và thế là, tôi đã phải chen chúc qua đám đông hỗn loạn trong nhà ăn để xoay sở đủ đồ ăn cho cả bọn. Tôi vừa phát những thứ mình mua được vừa nghe Majima cằn nhằn vì phải chờ lâu. Khi Satsuki lên tiếng bênh vực, tôi cảm động đến rơm rớm nước mắt.
Thầy giáo hệ Tu sĩ đã dùng ma thuật trị thương cho Akagi và Majima, chữa lành gần hết các vết cắt và bầm dập. Dấu vết duy nhất còn sót lại của trận đòn buổi sáng là vài miếng băng cá nhân dán trên người họ. Tôi vẫn không khỏi kinh ngạc khi chút ma thuật cỏn con lại có thể chữa lành ngay tắp lự những vết thương nặng đến mức không thể tự đứng dậy. Đây lại là một lời nhắc nhở nữa rằng tôi đang sống trong một thế giới của gươm đao và pháp thuật.
“Cảm ơn, ờm... Cậu tên gì nhỉ?” Akagi hỏi khi nhận ổ bánh mì từ tôi. “Thôi kệ đi. Tóm lại là, lúc đến trường, bọn chúng đột ngột tóm lấy tớ rồi bắt tớ phải thể hiện toàn bộ sức mạnh.”
“Tớ cũng thế,” Majima tiếp lời. “Tớ đã cố chống trả, nhưng chẳng lại được bọn chúng.”
Majima tức tối đấm xuống đất. Cậu ta vốn là một gã cứng cỏi, nên hẳn là đang cay cú lắm vì đã không thể làm gì để tự vệ trước một đám đối thủ mạnh hơn. Bọn thành viên CLB Kiếm thuật Đệ nhị đã chặn họ ngay ngoài ký túc xá, lôi họ đến sân tập của câu lạc bộ rồi đánh cho một trận nhừ tử.
“Bắt xem toàn bộ sức mạnh để làm gì cơ chứ? Chẳng phải bọn chúng biết level của hai cậu rồi sao?” Risa nghiêng đầu thắc mắc.
“Ừ,” Akagi đáp. “Tớ đã cho chúng xem màn hình terminal, còn nói đi nói lại rằng tớ level 6, nhưng chúng có thèm nghe đâu.”
Terminal do nhà trường cấp có thể truy cập vào cơ sở dữ liệu liệt kê level hiện tại của toàn bộ học sinh, nên việc tra cứu cực kỳ đơn giản. Akagi đã cho họ xem danh sách, nhưng họ vẫn không tin cậu thực sự chỉ ở level 6.
“Nực cười thật, có ai lại đi giấu level của mình cơ chứ,” Majima bình luận. “Mà, chắc trường hợp của Oomiya là ngoại lệ.”
Cậu ta liếc nhìn Oomiya.
Ở Cao trung Mạo hiểm giả, thông lệ là học sinh sẽ cập nhật cơ sở dữ liệu ngay khi vừa lên level, bởi bị xem là yếu đuối có thể dẫn đến nhiều bất lợi. Satsuki đã không làm vậy, và Majima có lẽ đang tự hỏi liệu việc đó có phổ biến hơn cậu ta tưởng không.
“Với lại,” Majima nói tiếp, “trong lúc đánh, chúng cứ hỏi đi hỏi lại tớ ai là người mạnh nhất Lớp E. Hiện tại thì Oomiya là người mạnh nhất lớp mình, nên có lẽ chúng đang tìm cậu đấy.”
Majima cho rằng Oomiya là người mạnh nhất lớp, vì kinh nghiệm đi hầm ngục của cậu ta cho thấy không ai có thể lên level cao hơn cô trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ khi nhập học đến nay. Nếu không tính đến đám người chơi và những lợi thế gian lận của họ, thì cậu ta không sai.
“Nhưng tại sao CLB Kiếm thuật Đệ nhị lại nhắm vào Satsuki?” Risa hỏi.
“Bọn chúng nói là làm theo lệnh của một kẻ tên Ashikaga,” Tachigi đáp.
Vừa nhai bánh mì, cậu ta vừa chạm vào terminal rồi đưa màn hình cho chúng tôi xem.
“Tìm kiếm cái tên này trong cơ sở dữ liệu chỉ cho ra một người. Gã này phiền phức đây.”
Tất cả chúng tôi đều chụm đầu lại nhìn vào màn hình của Tachigi. Keigo Ashikaga, học sinh năm hai. Hắn là người thừa kế của một tử tước và là thành viên của CLB Kiếm thuật Đệ nhất. Hắn đã giành hạng nhì trong giải đấu võ thuật của trường. Ánh mắt hắn sắc như dao, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp. Dáng vẻ ngẩng cao đầu và tư thế của hắn là đặc trưng của dòng dõi quý tộc. Tôi có thể dễ dàng hình dung một kẻ như thế này sẽ nghênh ngang thế nào ở trường, nhưng tôi không nhớ ra hắn trong game và cũng chẳng nhận ra khuôn mặt này.
Tôi liếc sang Risa, cô ấy nhìn lại tôi rồi cũng lắc đầu. Cả hai chúng tôi đều không nhận ra hắn, vậy có lẽ hắn là một nhân vật không xuất hiện trong game.
“Cho tớ hỏi chút được không?” Akagi quay sang Satsuki sau khi xem xong thông tin trên terminal của Tachigi. “Cái này cho thấy kẻ giật dây sáng nay là CLB Kiếm thuật Đệ nhất, không phải Đệ nhị. Theo lời Kaoru, cậu khoảng level 10. Đừng hiểu lầm nhé, nhưng level 10 thì chưa đủ mạnh để CLB Kiếm thuật Đệ nhất phải bận tâm đâu. Đó có thật là level của cậu không?”
Sau một thoáng im lặng, Satsuki đáp, “Xin lỗi, tớ không thích tiết lộ level thật của mình. Tớ chỉ có thể nói là level của tớ thấp hơn Ashikaga nhiều, và tớ không nghĩ hai CLB Kiếm thuật có lý do gì để tìm tớ cả.”
Dường như Kaoru đã đoán Satsuki khoảng level 10 dựa vào cách cô ấy chiến đấu trong “Cuộc chiến giữa các lớp”. Theo cơ sở dữ liệu, Ashikaga đang ở level 19. CLB Kiếm thuật Đệ nhất có rất nhiều thành viên trên level 15, nên một người level 10 như Satsuki sẽ chẳng là mối đe dọa với họ. Satsuki đã ngầm xác nhận phỏng đoán của Kaoru về level của mình, nhưng không thể hiểu nổi tại sao các câu lạc bộ lại nhắm vào cô.
Chẳng lẽ họ lại ra tay tàn nhẫn với chúng tôi như vậy mà không có lý do gì sao? Nghe thật khó tin.
“Ước gì chúng ta có thể hỏi thẳng Ashikaga tại sao hắn lại sai CLB Kiếm thuật Đệ nhị đến gây sự, nhưng hắn là quý tộc,” Tachigi nói. “Hắn sẽ chẳng phí thời gian nói chuyện với hạng người như chúng ta đâu. Tớ đúng là có quen một quý tộc có thể sẽ chịu nói giúp, nhưng tớ không muốn nhờ vả cô ấy trừ khi bất đắc dĩ.”
Tachigi giải thích rằng cậu ta quen một người trong CLB Ma thuật Đệ nhất. Tôi nhớ ra có một cô gái từ CLB Ma thuật Đệ nhất từng xuất hiện trong tuyến truyện của Tachigi, nhưng cô ta là một kẻ cuồng tín chủ nghĩa thượng đẳng quý tộc. Có lẽ cô ta sẽ giúp Tachigi chuyện cá nhân, nhưng tôi không tài nào tưởng tượng được cảnh cô ta lại đi bênh vực cho Lớp E.
“Được rồi, tớ nghĩ đó là tất cả những gì chúng tớ muốn hỏi,” Tachigi nói. “Bọn tớ sẽ điều tra thêm, nếu có gì mới sẽ báo lại cho hai cậu.”
“Ổn đấy,” Majima đáp. “Xem ra chúng ta đã có những người giỏi nhất vào cuộc: Oomiya mạnh nhất lớp, Tachigi chiến lược gia giỏi nhất, và Nitta thông minh nhất. Dù có cố thế nào tớ cũng không tìm được một đội hình nào tốt hơn để giải quyết vụ này đâu.”
“Tớ đồng ý,” Akagi nói thêm. “Và tớ biết Nitta và Naoto sẽ bảo vệ được Oomiya. Dù sao thì cũng hãy cẩn thận. Chúng ta không biết bọn chúng sẽ giở trò gì tiếp theo đâu.”
Risa mỉm cười vẫy tay chào Akagi và Majima khi họ quay về lớp, còn Satsuki thì liếc nhìn tôi với một nụ cười gượng gạo. Hai cậu chàng đó đã quên bẵng sự tồn tại của tôi, nhưng tôi cũng chẳng buồn đính chính làm gì. Càng nhiều người biết đến tôi, tôi sẽ càng khó hành động. Cứ để Satsuki và Risa công khai giải quyết, còn tôi sẽ lui về hoạt động trong bóng tối.
Cuối cùng thì màn hỏi cung cũng kết thúc, tôi đã có thể ăn bữa trưa của mình. Ít nhất đó là những gì tôi đã nghĩ, cho đến khi tôi vừa định đưa miếng bánh mì lên miệng thì nhận ra có người đang nhìn mình chằm chằm.
“Nhân tiện, Narumi này,” Tachigi lên tiếng, dùng ngón trỏ đẩy gọng kính và nhìn thẳng vào tôi. “Cậu mạnh đến đâu, và cậu có thể làm được những gì?”
“À, ừm, tớ có thể đi mua đồ ăn trưa cho mọi người... và mấy việc lặt vặt tương tự—”
“Đừng có đùa nữa. Nitta sẽ không đời nào khăng khăng bắt cậu phải có mặt ở đây chỉ để làm chân chạy vặt. Tớ tin rằng, có thể sai, nhưng tớ tin cậu và Nitta đã lập party với Oomiya. Level của cậu có thể không cao bằng Oomiya, nhưng chắc chắn cao hơn con số ghi trong cơ sở dữ liệu.”
Vẫn sắc sảo như mọi khi, Tachigi à, tôi thầm nghĩ. Trong game, cậu ta cũng thông minh y như vậy, và trí tuệ đó đã vô số lần lật ngược tình thế cho party của nhân vật chính.
Dù vậy, tôi không định thừa nhận sức mạnh thật của mình với cậu ta. Nếu làm vậy, cậu ta sẽ tính toán cả tôi vào các kế hoạch và chiến lược cho cả lớp. Tốt nhất là cứ giả ngơ.
“Không định thừa nhận à? Tùy cậu thôi. Nhưng từ giờ trở đi, tớ sẽ mặc định là cậu mạnh ngang Nitta và Oomiya. Bởi vì tớ tin tưởng Nitta, và cô ấy tin tưởng cậu. Theo tớ thấy thì Oomiya cũng vậy. Có thể tớ sẽ cần đến cậu trong một vài tình huống nguy hiểm, nên tớ muốn cậu biết rằng tớ sẽ trông cậy vào sự giúp đỡ của cậu.”
Risa khúc khích cười. “Bọn tớ trông cậy vào cậu đấy nhé!”
“N-Nhưng, nếu được,” Satsuki nói, “tớ nghĩ cậu chỉ nên dùng cậu ấy để hỗ trợ phía sau thôi, những việc không cần phải lộ mặt trước nhiều người. Như vậy sẽ hiệu quả nhất, phải không Souta?”
Satsuki cố gắng giúp tôi, nhưng Tachigi chỉ đáp, “Tớ sẽ tính cách sử dụng cậu ta sau.”
Sau đó, cậu ta điểm lại các sự kiện buổi sáng một lần nữa.
“Tóm tắt lại những gì chúng ta đã biết: CLB Kiếm thuật Đệ nhị đang tìm học sinh mạnh nhất Lớp E, và chúng nhận lệnh từ Ashikaga của CLB Kiếm thuật Đệ nhất... Có gì có thể suy ra từ đây không?”
Về cơ bản, với lượng thông tin ít ỏi thế này thì không thể suy ra được động cơ nào cả. Akagi và Majima là người trong cuộc mà còn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tuy nhiên, Satsuki nói rằng cô ấy đã để ý thấy một điều.
“CLB Kiếm thuật Đệ nhất là một phe phái hùng mạnh, có quyền kiểm soát rất nhiều câu lạc bộ khác, phải không?”
“Ừ,” Risa đồng tình, “họ là một trong Bát Long, tám phe phái trên thực tế đang cai trị ngôi trường này.”
“Vẫn có khả năng Ashikaga hành động vì lý do cá nhân, chứ không phải đại diện cho CLB Kiếm thuật Đệ nhất,” Tachigi nhận định. “Nhưng nếu cả câu lạc bộ cùng ra tay, chúng ta sẽ gặp rắc rối to.”
Ngoài các hoạt động câu lạc bộ, Bát Long còn có ảnh hưởng sâu rộng đến mọi mặt trong việc quản lý nhà trường, từ các kỳ thi cho đến việc xét duyệt học tập. Gây sự với Bát Long chẳng khác nào gây chiến với chính Cao trung Mạo hiểm giả. Tachigi cho rằng chúng tôi không có cửa thắng trong trận chiến đó.
Đây là một nhận định bi quan đến lạ thường từ chiến lược gia của party nhân vật chính.
“Tớ đã kể cho Murai và cô giáo ở phòng y tế về chuyện sáng nay,” Oomiya nói, mắt nhìn xuống đất, hai tay nắm chặt vạt váy. “Họ nói đó chỉ là một phần của việc huấn luyện thông thường và không thấy có vấn đề gì... Nhưng tớ không muốn chỉ ngồi yên khoanh tay nhìn họ tiếp tục tấn công chúng ta!”
Trong game, cô ấy đã phải gánh chịu những đòn trả đũa tàn khốc sau khi đứng lên chống lại các lớp trên và giới quý tộc. Tôi hơi lo rằng Satsuki của tôi cũng sẽ làm điều tương tự.
“Chuyện sáng nay đâu phải là lần đầu tiên,” Tachigi nói. “Trong ‘Cuộc chiến giữa các lớp’, nhà trường cũng đã để các lớp khác gian lận bằng luật người hỗ trợ, rồi truất quyền thi đấu của đội thu thập ma thạch của chúng ta. Trước đó nữa, tớ gần như chắc chắn trận đấu tay đôi giữa Yuuma và Kariya đã được dàn xếp từ trước. Có kẻ nào đó đang muốn hủy diệt đám học sinh ngoại bộ ở Lớp E chúng ta, và tớ nghi ngờ Bát Long đứng sau tất cả.”
Tachigi tin rằng Bát Long đang ra sức chèn ép học sinh Lớp E. Cốt truyện trong game cũng diễn ra y hệt, nên có lẽ cậu ta đã đúng.
Vậy, chúng tôi phải làm gì đây?
“Chúng ta nên làm gì để bảo vệ Lớp E, Tachigi?” Risa hỏi.
“Hmm. Tớ đã bàn chuyện này với Nitta rồi, và tớ nghĩ là—”
Tachigi cho rằng nếu không thể đối đầu trực diện, chúng tôi có thể khiến họ ngừng nhắm vào mình bằng cách thể hiện lòng trung thành với một trong số họ. Nếu có thể đầu quân cho một trong Bát Long, thì cả các lớp trên lẫn đám quý tộc, như Ashikaga và CLB Kiếm thuật Đệ nhất, sẽ không thể động đến chúng tôi một cách dễ dàng.
Kế hoạch của cậu ta nhắm vào cuộc bầu cử Hội trưởng Hội học sinh sắp tới. Hàng năm, Bát Long đều tranh giành nhau để đưa ứng cử viên của mình lên chiếc ghế Hội trưởng. Vì thế, họ sẽ tìm đến Lớp E để vận động phiếu bầu. Tachigi muốn chúng tôi đi trước một bước, dâng phiếu bầu của cả lớp như một món quà để lấy lòng một trong các phe phái.
“Đàm phán thành công sẽ giúp chúng ta thoát khỏi bạo lực và những quy tắc bất công, cải thiện vị thế của mình. Thất bại có thể khiến toàn bộ Bát Long trở thành kẻ thù. Nếu chuyện đó xảy ra, tình thế của chúng ta sẽ còn tồi tệ hơn bây giờ.”
Kế hoạch của cậu ta không làm tôi ngạc nhiên. Risa đã kể cho tôi nghe rồi, và Tachigi trong game cũng từng cố gắng lấy lòng một trong Bát Long.
Tuy nhiên...
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi tiếp cận Bát Long ở giai đoạn này của câu chuyện?
Trong game, kế hoạch tiếp cận Bát Long diễn ra vài tháng sau cuộc bầu cử, khi Akagi đã kết bạn với vị Hội trưởng mới là Sera. Cô đã dùng quyền lực của Hội học sinh để cải thiện điều kiện cho Lớp E, dẫn đến việc một vài phe trong Bát Long nổi loạn. Hàng loạt học sinh Lớp E trở thành nạn nhân của một làn sóng bạo lực mới, với vô số sự kiện đấu tay đôi diễn ra. Việc cam kết trung thành với một trong Bát Long là phương sách cuối cùng để thoát khỏi tình cảnh tuyệt vọng đó.
Tachigi của thế giới này đang hành động sớm hơn rất nhiều so với trong game. Tôi và cả Risa đều có chút e ngại về kế hoạch dùng phiếu bầu để đổi lấy sự bảo hộ này.
“Cậu nghĩ chỉ với phiếu bầu của chúng ta là đủ để họ hài lòng sao?” Risa hỏi. “Chẳng phải họ sẽ thử thách để xem chúng ta có xứng đáng phục vụ họ không?”
“Thử thách giá trị của chúng ta...? Ý cậu là họ sẽ thách đấu tay đôi?” Oomiya trầm ngâm.
Bát Long chủ yếu là các câu lạc bộ chiến đấu, và những thủ lĩnh hiếu chiến của họ thường có xu hướng giải quyết xung đột bằng nắm đấm thay vì tốn công động não để nói chuyện phải quấy. Nếu muốn họ công nhận giá trị của mình, chúng tôi phải chứng minh bằng cách đánh bại một trong những thủ lĩnh của họ.
Nhưng Tachigi biết rằng không một ai trong lớp chúng tôi đủ mạnh để làm điều đó. Có lẽ cậu ta đang đặt cược tất cả vào khả năng mong manh rằng chỉ riêng việc đàm phán cũng sẽ thành công.
Dù vậy, vẫn còn những yếu tố khác có thể ảnh hưởng đến cơ hội của chúng tôi.
“Vấn đề là, chúng ta nên đàm phán với phe nào?” Risa đặt câu hỏi. “Mỗi phe trong Bát Long đều có những ưu tiên và tham vọng riêng. Chúng ta nên tìm hiểu kỹ về họ để thu hẹp lựa chọn.”
“Hợp lý đấy!” Satsuki đồng tình. “Nếu tiếp cận nhiều phe cùng lúc sẽ làm họ có ấn tượng xấu về chúng ta. Nhưng tớ không biết liệu có ai trong số họ sẽ thông cảm cho hoàn cảnh của chúng ta không nữa.”
Nhiều phe trong Bát Long căm ghét Lớp E đến tận xương tủy. CLB Kiếm thuật Đệ nhất và CLB Ma thuật Đệ nhất trong game là những ví dụ điển hình. Cả hai phe này đều theo chủ nghĩa thượng đẳng quý tộc, nên tốt nhất là tránh xa.
“Phe phái mà tớ đang nhắm đến là... Hội học sinh,” Tachigi nói.
“H-Hội học sinh á?” Satsuki ngạc nhiên. “Nhưng hội trưởng hiện tại sẽ mãn nhiệm sau cuộc bầu cử mà!”
“Hmm...” Risa ngâm nga, vẻ phân vân.
Trong game, vị Hội trưởng tiền nhiệm của Sera – tức người đương nhiệm bây giờ – nổi tiếng là một kẻ bất tài. Hắn chỉ là một nhân vật nền mờ nhạt, chẳng có lấy một cái tên hay một khuôn mặt cụ thể. Về cơ bản, sự tồn tại của hắn chỉ là để làm bàn đạp tôn vinh tài năng của Sera mà thôi. Là quý tộc, hắn có lẽ là một mạo hiểm giả cấp cao nhưng chưa từng làm nên trò trống gì. Hắn không hề cố gắng vận động Hội học sinh như Sera, cũng chẳng ban hành bất kỳ cải cách nghiêm túc nào. Hắn mang tiếng là con rối của Bát Long.
Giả sử chúng tôi đầu quân cho phe của hắn, liệu một vị Hội trưởng bất lực như vậy có thể kiềm chế được Bát Long không?
Thực ra, nếu nhìn theo hướng khác, chính vì vị hội trưởng này quá bất tài nên có thể chúng tôi sẽ dễ dàng dùng lời ngon tiếng ngọt để điều khiển hắn hơn. Giá trị duy nhất của hắn là địa vị quý tộc, nên chúng tôi có thể lấy lòng hắn bằng cách tâng bốc dòng dõi cao quý của hắn. Chắc chắn việc đó dễ hơn nhiều so với việc nói chuyện phải trái với đám trí thức nóng nảy, hiếu chiến đứng đầu các phe phái còn lại của Bát Long. Hơn nữa, phe của hắn là Hội học sinh, tổ chức có quyền lực lớn nhất trong Bát Long nhờ những đặc quyền riêng. Chúng tôi sẽ có thời gian để nghĩ cách tự bảo vệ mình khỏi các phe khác sau khi xem xét những gì Hội học sinh có thể mang lại. Nhiệm kỳ của vị hội trưởng hiện tại sắp kết thúc, nghĩa là chúng tôi phải hành động nhanh.
“Tớ không phản đối,” Risa nói, “nhưng tại sao lại là Hội học sinh?”
Risa có cùng kiến thức game với tôi, và cô ấy hỏi Tachigi câu này để thăm dò suy nghĩ của cậu ta.
“Hm, đơn giản thôi,” Tachigi đáp. “Vị hội trưởng hiện tại là người logic và công bằng. Tớ còn nghe nói anh ta cực kỳ tài năng và mạnh mẽ.”
“Hả?!” Risa buột miệng.
“Thật sao?” Satsuki hỏi. “Nghe có vẻ là một lựa chọn tốt đấy!”
Tachigi giải thích thêm rằng vị hội trưởng hiện tại có khả năng kiểm soát các phe phái khác trong Bát Long. Nếu anh ta công bằng, anh ta có lẽ sẽ sẵn lòng lắng nghe khi chúng tôi trình bày những vấn đề mà Lớp E đang đối mặt. Tachigi còn nói thêm rằng vị hội trưởng này nổi tiếng là người chính trực, nên nguy cơ bị trả đũa nếu đàm phán thất bại là rất thấp.
Tôi và Risa đều choáng váng trước câu trả lời này, hoàn toàn khác xa những gì chúng tôi nghĩ. Tôi không rõ liệu vị hội trưởng này có thực sự khác với nhân vật trong game hay không, hay là Tachigi đã nhận được thông tin sai lệch.
Giữa lúc cuộc thảo luận đang diễn ra, terminal của tôi bỗng rung lên báo có tin nhắn. Người gửi là... hội học sinh.
Nội dung vỏn vẹn một dòng: Đến phòng Hội học sinh ngay lập tức.
