7. Thân phận bí ẩn
Chẳng hiểu sao, nhìn cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đang nép chặt vào lòng mình, Mặc Bạch lại thấy cô có nét gì đó giống với người bạn cùng bàn, dường như cả hai đều đang cùng chung cảnh ngộ.
Hơi thở nóng hổi của cô lướt qua cổ, những ngón tay thon dài vẫn vô thức túm chặt lấy vạt áo anh.
Ngay cả khi đang hôn mê, dáng vẻ lo sợ, thiếu cảm giác an toàn của cô vẫn rất đáng yêu, khiến trái tim anh không tự chủ được mà đập nhanh hơn.
Nghĩ lại thì, đây dường như là lần đầu tiên anh ở gần một cô gái đến vậy…
Không biết lúc tỉnh lại, nếu phát hiện ra người mình đã ôm cả đêm là thiếu gia nhà họ Mặc lừng lẫy ở Đế Đô, biểu cảm của cô nàng sẽ thú vị đến mức nào.
Những chuyện nghĩ mãi không thông thì tạm thời không thèm nghĩ nữa…
Lúc này, gạt bỏ những suy đoán lộn xộn kia, Mặc Bạch ngồi trên xe có chút buồn chán, ngược lại bắt đầu tưởng tượng ra phản ứng của cô gái sau khi tỉnh dậy.
Tất nhiên, anh chỉ tưởng tượng vậy với điều kiện là cô không hề biết thân phận thật sự của mình, chứ nếu cô đã biết anh là ai thì chuyện này chẳng còn gì vui nữa.
Nhưng dáng vẻ đáng yêu của cô quả thật rất hợp ý anh.
Về điểm này, chính Mặc Bạch cũng không rõ tại sao mình lại thích những cô gái theo phong cách dễ thương hơn.
Ít nhất so với những cô nàng nóng bỏng, chân dài quyến rũ, cô gái nhỏ đáng thương trong lòng lúc này rõ ràng là đúng gu của anh hơn nhiều.
Có lẽ vì sự đáng yêu thường đi đôi với nét thuần khiết, mà ở tầng lớp của anh, nơi đâu cũng đầy rẫy những mưu mô lừa lọc, phẩm chất ấy gần như đã biến mất nên mới trở nên hiếm có và đáng quý đến vậy.
Nhưng… ai mà biết được chứ?
Lúc này Mặc Bạch chỉ biết cô gái đang cuộn tròn trong lòng mình luôn không ngừng khơi dậy bản năng muốn che chở của anh.
Anh hơi bất lực nhét xấp tiền lại vào túi váy của cô gái, rồi cầm chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ lên xem thử có mở được không.
Dù sao cũng đã nửa đêm rồi mà vẫn không thấy về nhà, kiểu gì cha mẹ cô cũng phải gọi điện hỏi thăm chứ?
Ngón tay nhấn vào nút nguồn bên hông điện thoại, nhưng khi nhìn thấy hình nền anime dễ thương hiện lên cùng dòng chữ lớn 【Vui lòng nhập mật khẩu】, ý định xem trộm bí mật riêng tư của cô gái trong anh lập tức bị dập tắt.
Chậc… ngay cả một cuộc gọi nhỡ cũng không có sao?
Mặc Bạch có chút cạn lời nhìn thanh thông báo trống trơn trên màn hình khóa.
Tầm này rồi mà không có lấy một cuộc gọi hay tin nhắn nào, người nhà cô gái này cũng thật là thiếu trách nhiệm.
Thôi vậy, đợi ngày mai cô ấy tỉnh dậy rồi tính sau.
Anh chậm rãi nhét chiếc điện thoại trả lại túi áo cô, sau đó tắt đèn trong xe, tựa lưng vào ghế rồi nghiêng đầu nhìn ánh đèn neon lướt qua nhanh chóng ngoài cửa sổ.
Trên đường phố từ lâu đã không còn bóng dáng người đi bộ, chỉ còn lại vài người vô gia cư đang ngủ gục bên lề đường, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những tấm biển hiệu nhấp nháy đầy màu sắc của các cửa hàng.
Nhìn một lúc, đôi mắt vốn đầy sự thương cảm của Mặc Bạch dần hiện lên vẻ lạnh lùng.
Lão Trần vừa lái xe vừa chú ý quan sát đường sá, thỉnh thoảng lại liếc qua gương chiếu hậu nhìn ra ghế sau, nhưng cuối cùng ông vẫn chọn giữ im lặng.
Nhưng ít nhất ông chắc chắn rằng thiếu gia và cô gái kia thật sự không có quan hệ gì, cậu chủ cũng không phải vì tuổi trẻ nông nổi mà làm chuyện gì lầm lỡ.
Nghĩ đến đây, trái tim đang treo lơ lửng của lão Trần cũng được buông xuống. Nếu thật sự là trường hợp trước, ông cũng không biết về nhà phải ăn nói thế nào với lão gia.
Chỉ là ông cũng thấy tò mò, một cô bé nhỏ nhắn như vậy sao lại xuất hiện trên phố lúc đêm khuya, còn khiến bản thân ra nông nỗi này, hơn nữa còn mang theo nhiều tiền như vậy.
Thấy thiếu gia nhà mình im lặng, lão Trần cũng biết ý không hỏi thêm gì nữa.
Vài phút sau, chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ, tiến vào một khu dân cư cao cấp gồm các biệt thự và căn hộ hạng sang, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà cao tầng. Đây là nơi Mặc Bạch thường ở sau khi tan học.
Dù sao nhà chính cũng không ở đây, bình thường đi học về mà phải chạy một quãng đường xa như vậy thì quá bất tiện, nên cha mẹ Mặc Bạch đã dứt khoát mua cho anh một căn hộ nhỏ ở đây để nghỉ ngơi.
Cần biết rằng Đế Đô thực sự rất rộng lớn, ngay cả khi lái xe về nhà, Mặc Bạch cũng phải mất ba bốn tiếng đồng hồ. Nếu ngày nào cũng đi đi về về như vậy thì thật sự không đáng.
“Đến nơi rồi thiếu gia, có cần tôi đi lên cùng không?”
Giọng nói của lão Trần kéo suy nghĩ của Mặc Bạch trở lại. Anh cúi đầu nhìn cô gái vẫn đang nắm chặt vạt áo mình, khẽ thở dài rồi lắc đầu.
“Không cần đâu, để tôi tự lo là được.”
“Vâng, nếu thiếu gia cần dặn dò gì cứ gọi điện cho Trần thúc, tôi sẽ đến ngay.”
Lão Trần xuống xe mở cửa cho cậu chủ. Mặc Bạch xỏ lại đôi giày da nhỏ nhắn đã bị tuột cho cô gái, rồi cẩn thận điều chỉnh tư thế bế, để đôi chân trắng trẻo và bàn chân nhỏ nhắn của cô không bị va quệt vào khung cửa, lúc này anh mới bế cô bước ra khỏi xe.
Gió đêm thổi qua, mái tóc dài trắng muốt của cô gái rủ xuống trên cánh tay anh bị thổi tung, vài lọn tóc khẽ lướt qua gò má Mặc Bạch, mang theo một làn hương thơm thoang thoảng.
Không gian yên tĩnh đến mức trong đêm khuya vắng lặng này có thể nghe thấy cả tiếng ve kêu, điều đó cũng khiến dây thần kinh vốn căng thẳng nãy giờ của Mặc Bạch được thư giãn đôi chút.
“Vậy thiếu gia, tôi xin phép về trước.”
Lão Trần cung kính cúi chào, ánh mắt không tự chủ được mà liếc nhìn cô gái đang ngủ say trong lòng Mặc Bạch, hơi suy nghĩ một chút rồi bổ sung thêm.
“Có cần tôi chuẩn bị gì cho thiếu gia vào sáng mai không?”
“Không cần đâu Trần thúc, chú về nghỉ ngơi đi, tối nay vất vả cho chú rồi.”
Mặc Bạch lắc đầu, giọng nói hiếm khi mang theo vài phần mệt mỏi.
Dù anh có khỏe đến đâu thì việc bế một cô gái suốt thời gian dài như vậy cũng bắt đầu thấy đuối.
Cơ thể nhỏ nhắn của cô tuy nhẹ nhưng việc giữ nguyên một tư thế vẫn khiến cánh tay anh hơi mỏi, đặc biệt là suốt quãng đường đi anh đều phải tập trung suy nghĩ, phân tích về thân phận và những gì cô đã trải qua.
Quả thực có chút mệt rồi… dù sao thì anh cũng đã đi chơi cả ngày trời.
Chào tạm biệt Trần thúc xong, Mặc Bạch bế cô gái vào sảnh chung cư, đi thang máy lên căn hộ ở tầng 28.
Khi khóa vân tay phát ra tiếng “tít” mở cửa, đập vào mắt anh là phòng khách rộng rãi. Ánh trăng từ bên ngoài xuyên qua cửa sổ sát đất tràn vào, phủ một lớp bạc lên đồ đạc trong nhà.
“Haiz… thật là phiền phức mà.”
Mặc Bạch thở dài, bế cô gái vào trong nhà, khó khăn dùng khuỷu tay nhấn công tắc đèn tường.
Phòng khách ngay lập tức tràn ngập ánh đèn vàng ấm áp, chỉ có điều đôi gò má của cô gái trong lòng lúc này vẫn ửng hồng bất thường, tình hình chẳng mấy khả quan, khiến anh nhất thời lúng túng.
Chủ yếu là… anh đã bao giờ phải chăm sóc người khác đâu.
Hơn nữa đã muộn thế này rồi, chẳng lẽ người nhà của cô gái này không lo lắng mà gọi điện sao?
Mặc Bạch thực sự không hiểu nổi tình hình, dường như điện thoại của cô gái từ lúc đụng trúng anh cho đến tận bây giờ chưa từng rung lên lấy một lần, ngay cả một tin nhắn cũng không có.
Anh cẩn thận muốn đặt cô xuống ghế sofa, nhưng lại phát hiện cô vẫn đang siết chặt lấy vạt áo anh không chịu buông.
“Cô nói xem… rốt cuộc cô là ai đây?”
Lúc này Mặc Bạch chỉ cảm thấy cô gái này giống như được ông trời phái đến để hành hạ mình vậy.
Anh đành bất lực bế cô ngồi xuống ghế sofa, sau đó rút một tờ khăn giấy trên bàn trà, giúp cô lau đi vết máu còn sót lại nơi khóe miệng lúc trước.
Phải công nhận là cô cắn ác thật.
Nhìn vết thương trên môi cô gái do chiếc răng khểnh để lại, Mặc Bạch hơi nhíu mày, không khó để nhận ra lúc đó dường như cô đang cố gắng kìm nén điều gì đó, cho đến khi…
Bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì, Mặc Bạch đột ngột nhìn vào đầu ngón tay mình — ở đó có một vết thương nhỏ, chính là do cô gái vô tình cắn rách lúc trước.
Nếu cô gái luôn cố nhẫn nhịn điều gì đó, vậy thì tại sao sự cân bằng đó lại bị phá vỡ?
Đáp án chính là máu!
Đúng vậy, là máu của anh!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
