2. Tiêu rồi! Bị chuốc thuốc rồi!
Cùng lúc đó, ở một diễn biến khác.
Bạch Hạ bưng khay chầm chậm bước đến cửa phòng VIP. Nghe tiếng cười đùa và tiếng ly thủy tinh va chạm không ngừng vọng ra từ bên trong, trong lòng cô không khỏi dấy lên chút thấp thỏm.
"Haiz… đây là cuộc sống của người có tiền sao."
Nói không ghen tị là nói dối. Suy cho cùng, ở cái chốn đế đô xa hoa trụy lạc này, tiền tài và quyền lực về cơ bản đã đại diện cho tất cả. Còn một đứa học sinh nghèo đến mức tiền ăn tiền nhà cũng phải tính toán chi li như cô, có cố gắng cả đời thì cuối cùng cũng chỉ làm công ăn lương cho mấy kẻ bề trên mà thôi.
Cơ mà… thanh danh một đời của mình chắc không đến nỗi chết chìm ở đây chứ…
Sau chút cảm thán nho nhỏ, Bạch Hạ lúc này cũng bắt đầu lo lắng cho bản thân.
Cô chợt thấy hơi hối hận vì đã nhận lời gã pha chế bưng rượu lên đây.
Giác quan thứ sáu đặc trưng của con gái mách bảo cô rằng, ống tiêm trên khay tuyệt đối chẳng phải thứ gì tốt đẹp.
Nhưng hiện tại cô thực sự hết cách rồi. Nếu ngày mai không mua được máu, thứ Hai tới cô sẽ không thể biến lại dáng vẻ ban đầu để đến trường.
Haiz, ngàn vạn lần đừng giống như mình nghĩ nha…
Bạch Hạ thầm cầu nguyện trong lòng.
Làm việc ở đây được vài ngày, cô cũng phần nào hiểu rõ những góc khuất tăm tối của quán bar này. Suy cho cùng, với cái ngoại hình đáng yêu đến mức vô lý của mình, mỗi ngày cô khó tránh khỏi việc bị quấy rối đủ kiểu. Mấy gã thèm khát cơ thể cô rồi đến xin phương thức liên lạc cô cũng gặp không ít, nhưng tình huống như hôm nay thì đúng là lần đầu tiên cô gặp phải.
Chắc không phải là thuốc mê hay mấy thứ đại loại thế đâu nhỉ… Bạch Hạ hít sâu một hơi, sau đó chầm chậm đẩy cánh cửa phòng VIP nặng trịch ra. Ngay khoảnh khắc này, tim cô đập loạn xạ đến tột độ.
Dưới ánh đèn vàng vọt trong phòng, giữa làn khói mờ ảo là mấy gã đàn ông mặc vest, đi giày da bóng lộn đang ngồi. Trong đó có một gã tay ôm tay ấp, vừa hát hò vừa mơn trớn cô gái xinh đẹp bên cạnh, nhìn qua là biết ngay tên này là đại ca của cả đám.
Đây chắc là sếp Vương mà gã pha chế nhắc đến rồi nhỉ?
Trông đúng chuẩn cái điệu bộ bóng nhẫy của mấy lão đàn ông trung niên… Có thể nói là cực kỳ khớp với định kiến của cô về những kẻ có tiền.
Bạch Hạ vừa bước qua cửa đã nghe thấy một giọng nói nhớp nháp vang lên bên cạnh. Chủ nhân của giọng nói đó thì chẳng cần phải bàn cãi nữa.
"Ây dô, cô em mới tới à? Lại đây ngồi nào!"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Hạ, đôi mắt đục ngầu của gã đàn ông lập tức bị dáng vẻ ngây thơ, đáng yêu kia làm cho chấn động. Sự tham lam trong ánh mắt cũng bị phóng đại đến vô hạn vào giây phút này.
Đây chính là mục tiêu của nhiệm vụ lần này sao…
Đẹp quá…
Không thể không thừa nhận, so với những cô gái khác trong quán bar, thiếu nữ trước mặt thực sự vô cùng đáng yêu. Cô mang đến cho gã cảm giác "nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, ngỡ là tiên nữ giáng trần". Nhất là mái tóc dài trắng muốt cùng đôi mắt tựa hồng ngọc kia, khiến người ta hoàn toàn không thể dời mắt.
Lấy được một cô gái thế này, kiếp trước chắc phải giải cứu cả dải ngân hà ấy chứ?
Đây thực sự là nhan sắc mà con người có thể sở hữu sao?
Thảo nào đám người kia lại ra giá cao như vậy để thuê gã.
Cơ mà mặc kệ đi, dù sao thì đêm nay cô nhóc này cũng chắc chắn không thoát được. Hơn nữa, nếu đã dùng đến thuốc mê… nói không chừng gã thực sự có thể nhấm nháp một chút rồi mới giao người.
Nghĩ đến đây, sếp Vương bất giác híp mắt lại, đám thịt mỡ trên mặt dồn lại thành một nụ cười nham hiểm.
Gã đây cũng coi như nếm mùi không biết bao nhiêu đàn bà rồi, nhưng một cô gái xinh đẹp cỡ này thì đúng là lần đầu tiên gã thấy. Hơn nữa, thông tin từ bên thuê cũng nói rõ đối phương chỉ là người bình thường chứ chẳng phải Siêu Phàm Giả hay nhân vật ghê gớm gì.
"Tiểu mỹ nhân..." Sếp Vương vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, chiếc nhẫn vàng lóe lên tia sáng chói mắt dưới ánh đèn: "Lại đây, lại đây mở rượu rồi rót đầy cho chú nào."
"D-dạ… vâng ạ…"
Bất thình lình bị gọi tên, Bạch Hạ khẽ run lên bần bật. Đôi đồng tử màu huyết dụ hơi co rụt lại, dường như bị dọa sợ, nhưng cô vẫn nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Chỉ là sếp Vương này đang ấp ủ ý đồ gì trong lòng, Bạch Hạ không cần nghĩ cũng biết lão già nhớp nháp trước mặt chắc chắn đang tưởng tượng bậy bạ về mình.
Suy cho cùng cô cũng là con trai mà… mặc dù bây giờ thì không phải, nhưng trước kia từng là thế… Mà kẻ hiểu rõ đàn ông nhất, hiển nhiên chỉ có thể là đàn ông rồi.
Lúc này, đối mặt với ánh mắt bỉ ổi không ngừng săm soi khắp cơ thể mình của sếp Vương, Bạch Hạ chỉ thấy vô cùng kinh tởm. Nhưng vì tiền lương… vì mấy đồng bạc lẻ mà cô đã ròng rã khổ cực kiếm được suốt mấy ngày qua, Bạch Hạ chỉ đành cố nén sự chán ghét trong lòng, gượng gạo nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn.
Những ngón tay thon dài của thiếu nữ run rẩy nắm lấy chai rượu lạnh buốt. Các khớp ngón tay hơi trắng bệch vì căng thẳng tạo nên sự tương phản rõ rệt với màu tối của chai rượu.
Cô chưa từng mở loại rượu ngoại đắt tiền này bao giờ, cũng hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào, chỉ biết vụng về lần mò cái nút chai. Sau vài lần trượt tay, cuối cùng nắp bần cũng được rút ra kèm theo một tiếng "bốp". Sức lực vốn đã yếu ớt khiến cổ tay mảnh khảnh của cô khẽ run lên. Đến mức khi dòng rượu màu hổ phách rót vào ly, cổ tay thon thả kia rõ ràng không chịu nổi lực. Ngay khoảnh khắc ly rượu sắp đầy, cổ tay cô chợt mềm nhũn…
"X-xin lỗi… em lau sạch cho ngài ngay đây…"
Vài giọt rượu bắn lên mu bàn tay núng nính thịt đeo nhẫn vàng của sếp Vương khiến đồng tử màu huyết dụ của Bạch Hạ đột ngột co rụt lại. Tim cô trong nháy mắt như ngừng đập.
Nhưng nghĩ lại, một nhân vật tầm cỡ thế này chắc không đến mức chấp nhặt với mình. Cô vội vã rút khăn giấy từ hộp bên cạnh, cố gượng cười vừa lau vừa khẽ khàng xin lỗi.
Hết cách rồi, dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu. Tiền lương của cô vẫn còn phải trông cậy hết vào lão già trung niên mặt to tai lớn trước mắt này cơ mà.
Haiz, cuộc sống gian nan, thiếu nữ đành bán nghệ vậy.
Nhưng mà… kinh tởm thật sự.
Với cái nhan sắc này của mình, nếu đến trường học thì tuyệt đối là tồn tại ở đẳng cấp hoa khôi. Vậy mà giờ lại bị một lão già trung niên nhớp nháp sàm sỡ, Bạch Hạ thực sự không thể chấp nhận nổi. Lúc này cô mới thực sự hối hận vì đã đến làm việc tại cái quán bar này.
NGHỈ VIỆC! NHẤT ĐỊNH PHẢI NGHỈ VIỆC!
Đợi lấy được tiền lương xong, cô sẽ lập tức thôi việc. Cái công việc này ai thích làm thì đi mà làm, cô không muốn có ngày thân tàn ma dại ở đây đâu.
Trong lúc Bạch Hạ đang suy nghĩ miên man, sếp Vương nhìn cô gái nhỏ nhắn, đáng yêu đang lau mu bàn tay cho mình, cũng bắt đầu tỉ mỉ săm soi cô.
Không thể không thừa nhận, khi nhìn gần, nhan sắc của thiếu nữ càng khiến người ta kinh diễm —— Làn da trắng như sứ dưới ánh đèn lờ mờ dường như đang phát ra vầng sáng dịu nhẹ, hàng mi dài thon thả phủ xuống một lớp bóng mờ tựa cánh bướm, còn đôi mắt như viên hồng ngọc kia lại rưng rưng làn sương mờ kìm nén.
Đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn ôm trọn trong một vòng tay và bờ ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở căng thẳng. Tất cả được bao bọc trong chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, càng tôn lên vẻ thanh thuần đầy quyến rũ, đó là còn chưa kể đến sự kết hợp với mái tóc dài trắng muốt kia.
Thật sự… là quá mức xinh đẹp.
Dáng vẻ thấy mà thương của thiếu nữ khiến người ta rất khó kìm nén khao khát muốn đè cô xuống dưới thân để mặc tình chà đạp một phen.
Dục vọng tham lam tích tụ trong ánh mắt của sếp Vương. Gã đột ngột chộp lấy cổ tay mảnh khảnh của cô gái trước mặt. Lực đạo mạnh đến mức khiến Bạch Hạ cũng cảm thấy nhói đau, bất giác khẽ kêu lên một tiếng. Cô muốn đẩy gã đàn ông nhớp nháp trước mặt ra, nhưng lại bị cánh tay cứng như kìm sắt của gã tóm gọn, kéo tuột vào lòng.
"B-buông… buông cháu ra…"
Mùi thuốc lá và rượu nồng nặc hòa quyện với mùi nước hoa Cologne buồn nôn phả thẳng vào mặt khiến Bạch Hạ thực sự muốn ói. Ngay sau đó, cô nghe thấy lão già bên cạnh dùng cái giọng nhớp nháp thì thầm vào tai mình.
"Tên gì nào, tới uống với chú một ly nhé?"
"Cháu… cháu chỉ đến giao rượu thôi ạ."
Bạch Hạ giãy giụa vặn vẹo cơ thể, mái tóc dài trắng muốt rối bời dính sát vào hai gò má đang ửng đỏ.
Cô có thể cảm nhận được bàn tay béo múp của sếp Vương đang trượt dọc theo đường cong vòng eo thon thả của mình. Xúc cảm tởm lợm khiến cô nổi hết da gà khắp cả người, nhưng ngay sau đó, một xấp tiền mặt đột nhiên bị gã đàn ông móc từ trong túi ra rồi ném phịch xuống bàn.
"Nhìn thấy không, một ly rượu, tất cả chỗ này đều là tiền tip của cháu."
Dù Bạch Hạ đang bị gã đàn ông ôm gọn trong lòng rất muốn chạy trốn, nhưng khi nhìn thấy xấp tiền mà chỉ liếc qua thôi cũng biết chắc chắn không dưới năm con số kia, cô vẫn chần chừ mất một nhịp.
"Cháu…"
Ánh mắt Bạch Hạ dao động không ngừng giữa xấp tiền và ly rượu, trong đôi đồng tử màu huyết dụ lóe lên tia sáng giằng xé.
Nhiều tiền thế này… đừng nói là tiền lương của cô, ngay cả tiền tip mấy ngày nay cộng lại cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Nếu có thể lấy được… chưa nói đến chuyện tiền mua máu, tiền thuê nhà tháng sau cũng chẳng cần phải bận tâm nữa. Ít nhất trong một khoảng thời gian dài, bản thân cô sẽ được sống những ngày tháng dễ thở hơn đôi chút.
Khoảnh khắc này, Bạch Hạ không thể không thừa nhận, trái tim cô đã thực sự xiêu lòng rồi.
Chỉ là… nhiều tiền thế này, cô thực sự không dám tin lão già này lại không có ý đồ gì khác với mình.
Phải biết rằng, một người đã chật vật bươn chải để sống suốt bao lâu nay như cô, tuyệt đối không bao giờ tin vào mấy chuyện miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Nhưng mà... Lão già này cho nhiều quá đi mất!
Thôi kệ, uống!
Chẳng phải chỉ là một ly rượu thôi sao, cô đâu đến nỗi yếu ớt tới mức một ly đã gục.
Ngồi bên cạnh gã đàn ông, Bạch Hạ tỏ vẻ khó xử khẽ cắn răng, sau đó nâng ly rượu lên uống cạn một hơi. Ngay khoảnh khắc dòng rượu mạnh thiêu đốt cuống họng, cô mới phát hiện ra một nụ cười quỷ dị đang hiện lên trên khuôn mặt sếp Vương —— ống tiêm màu đỏ trên khay chẳng biết đã cạn sạch từ lúc nào.
T-TIÊU RỒI! TRÚNG KẾ RỒI!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
