Đừng có mơ! Tôi đâu phải quỷ gợi tình!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Volume 6 (Light Novel) - Chương 63: Rắn Hỗn Mang từ Biển Đen

Chương 63: Rắn Hỗn Mang từ Biển Đen

"Oa! Oa! Oa!"

"Chưa xong đâu! Tăng tốc lên nào!"

"Á á á á!"

Tiếng lách cách nhịp nhàng và vui tai vang lên khi quả bóng bàn nhẹ tênh bay vèo vèo qua lại trên bàn. Chúng tôi liên tục vụt vợt, đánh bóng bay từ bên này sang bên kia. Đó là một trận bóng bàn suối nước nóng đầy sôi động.

Sau khi vụ nghe lén bị bại lộ, các thành viên khác trong nhóm anh hùng (và cả Kuon) đã bị ngài Cain "hỏi thăm" kỹ lưỡng. Nhưng sau đó, chúng tôi lại tụ tập như chưa có chuyện gì xảy ra, và bất chấp những cục u sưng vù trên đầu, cả hội bắt đầu tận hưởng các phương tiện giải trí mà khách sạn cung cấp.

Thời gian riêng tư của tôi với ngài Cain đã kết thúc, nhưng tôi thực sự vui khi được ở bên mọi người...Hơn nữa, tôi cũng đã lờ mờ đoán được là họ đang rình rập ở đâu đó rồi.

Ngay lúc này, đối thủ của tôi là Rachel. Chúng tôi liên tục đánh bóng qua lại, cả hai đều mặc bộ yukata do khách sạn cung cấp.

"Tôi còn lâu mới xong nhé! Đây chưa phải toàn bộ sức mạnh của tôi đâu!"

"Oa! Oaaaaaaa?!"

Trận đấu này không phải là cuộc đọ sức về kỹ năng. Cả hai đứa đều là tay mơ, vợt thì cũ mèm và rách nát. Chẳng đứa nào làm được mấy trò cao siêu như xoáy bóng điệu nghệ cả. Tất cả những gì tôi có thể làm là đánh trả khi bóng bay về phía mình.

Nhưng mà nhanh quá, quả bóng di chuyển quá nhanh.

Sức mạnh cơ bắp và phản xạ của cậu ấy, thứ được rèn giũa để nghiền nát quân đoàn quỷ, đã đẩy quả bóng tới giới hạn chịu đựng. Đây là một trận bóng bàn suối nước nóng vượt xa cảnh giới của con người. Tôi chỉ biết chật vật chống đỡ những đợt tấn công hung hãn đó, trong khi cậu ấy vẫn còn thừa sức.

Bản thân quả bóng bàn đã được gia cố bằng phép thuật. Nếu không, lực đánh khủng khiếp của chúng tôi đã nghiền nó thành bụi từ lâu rồi. Nó di chuyển nhanh đến mức cứ như có nhiều quả bóng cùng xuất hiện một lúc vậy. Tôi sẽ mất dấu nó ngay nếu lơ là dù chỉ một tích tắc. Não tôi cảm giác như sắp cháy khét vì phải tập trung cao độ và dùng trực giác để đoán vị trí bóng, trong khi cơ bắp gào thét vì đau đớn khi phải di chuyển và vung vợt ở tốc độ phi nhân loại.

Cái gì thế này? Đây là huấn luyện sao? Thay vì bóng bàn, nó đã trở thành một môn thể thao hoàn toàn khác...Không, đến mức này thì còn chẳng phải thể thao nữa...chỉ là...cái thứ gì đó...

"Hự... á!"

Cuối cùng, tôi phán đoán sai một cú đánh rực lửa của Rachel, lỡ tay tâng bóng lên cao tít.

"Cơ hội đây rồi!"

Giống như quả bóng, cậu ấy cũng bật nhảy lên cao, căn chỉnh tư thế hoàn hảo trước khi tung ra cú đập hủy diệt. Với tiếng nổ đùng đoàng vang lên, tôi thề là cứ tưởng có ai vừa niệm phép gây nổ. Quả bóng nảy mạnh trên phần sân của tôi, rồi phóng thẳng tới và đập trúng hàm tôi trước khi tôi kịp phản ứng.

"Áaaaaaaa!"

Cả người tôi bị hất văng lên không trung. Một quả bóng nặng có ba gam mà lại tạo ra cú va chạm nặng nề đến mức khó tin.

Và tôi nằm đó, đổ gục trên sàn, hàm đau nhói, đầu óc mơ hồ, mắt mũi quay cuồng. Cơ thể không còn nghe lời tôi nữa, và có vẻ tôi sẽ chẳng đứng dậy nổi sớm đâu.

"Trận đấu kết thúc! Liz bị hạ đo ván! Người chiến thắng là Rachel!"

"Ya hô! Thắng rồi!"

Tôi đã thua vì bị hạ gục trực tiếp. Khoan đã, bóng bàn vốn là trò chơi bạo lực thế này sao? Cái bàn và cả căn phòng này đều đã được gia cố bằng ma thuật hấp thụ va chạm và cách âm. Nếu không có nó, chỉ riêng mấy cú đánh trượt thôi cũng đủ phá tan nát mấy bức tường rồi. Bóng bàn có cần chuẩn bị kỹ đến mức này không vậy?

Thế là tôi bị Rachel đánh bại. Tôi được khiêng đi trên cáng cứu thương và đặt xuống một chiếc ghế dài gần đó...Từ bao giờ bóng bàn lại cần đến cả cáng cứu thương thế?

"Đến lượt chúng tôi rồi. Altina, em sẵn sàng chưa?"

"Tất nhiên ạ. Chị cứ giao bóng đi."

Cặp đấu tiếp theo là chị Sylphie đấu với Altina. Giống như chúng tôi, họ mặc yukata của khách sạn và đứng ở hai bên bàn.

"Hê hê, để xem tân binh của chúng ta giỏi đến đâu nào?"

"Cẩn thận kẻo bị lật kèo đấy ạ!"

Không khí giữa họ căng thẳng như có dòng điện chạy qua. Cứ như thể có những ngọn lửa vô hình đang gầm rú quanh họ vậy.

"Chị tới đây!"

"Em sẽ không thua đâu!"

Thế là trận chiến bắt đầu. Đúng vậy, là một trận chiến. Đây không còn là trò chơi hay thi đấu đơn thuần nữa, đây là chiến tranh toàn diện.

Mỗi cú đánh họ tung ra đều mang theo một lực lượng phi thường, đủ để bất kỳ con quái vật thông thường nào cũng bị nghiền nát chỉ bởi áp lực gió xung quanh quả bóng.

Tôi không nghi ngờ gì về việc cả hai đều đang muốn "ăn tươi nuốt sống" đối phương. Không một người bình thường nào được phép đặt chân vào căn phòng này. Nó nguy hiểm đến mức đó đấy.

Tốc độ bóng và chuyển động của cả hai nhanh hơn nhiều so với những gì tôi trải qua trong trận đấu của mình. Nói đúng hơn, nó nhanh đến mức quả bóng dường như biến mất hoàn toàn. Màn đôi công của họ đã đạt đến tốc độ thần thánh, vượt xa giới hạn khả năng nhìn theo chuyển động của tôi.

Tôi thậm chí còn không nghe rõ tiếng va chạm của từng cú đánh, vì những tiếng đập hòa vào nhau thành một tràng âm thanh hỗn loạn liên hồi, không thể phân biệt nổi cái nào với cái nào.

"Hê hê! Không tệ đâu, Altina! Chị không ngờ em lại đỡ được cú đó!"

"Đừng coi thường em chỉ vì em là người mới! Em cũng là anh hùng đấy! Đừng quên điều đó!"

Họ giữ vẻ mặt nghiêm túc khi liên tục vung vợt, không hề ngừng nghỉ cuộc chiến tranh mang tên bóng bàn này. Cả hai đều có thể nhìn thấy mọi thứ, từng cú nảy, từng đường bóng; trận đấu này ở đẳng cấp cao hơn hẳn trận của tôi, một cuộc chiến không thể hiểu nổi giữa những người khổng lồ.

Tôi ngồi ở mép ghế dài, nhấm nháp sữa vị cà phê trong khi xem mọi chuyện diễn ra.

"Hai người đó hăng máu thật đấy! Người thắng sẽ đấu với tớ tiếp theo! Được chứ?"

Rachel ngồi cạnh tôi, thảnh thơi cầm cốc sữa cà phê của cậu ấy.

"Này, Rachel. Cậu thực sự nhìn theo được quả bóng đó à?"

"Hả? Tất nhiên là được rồi," cậu ấy trả lời, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bàn bóng bàn trông có vẻ trống trơn. Nhưng chẳng có gì thay đổi cả. Quả bóng không tự nhiên hiện hình nhờ phép màu, và tôi cũng chẳng đột ngột thức tỉnh năng lực tiềm ẩn nào để theo kịp đẳng cấp này.

Chấp nhận số phận, tôi nhấp vài ngụm nhỏ. "Tớ chịu..." tôi lầm bầm. "Tớ chẳng nhìn thấy gì cả..."

Trận chiến giữa chị Sylphie và Altina tiếp tục, ngang tài ngang sức một cách hoàn hảo. Khả năng của họ tương đồng đến mức màn đôi công dài hơi này dường như chưa có hồi kết.

Nhưng rồi, trận đấu rẽ sang một hướng bất ngờ, hay nói đúng hơn là một sự cố. Đột nhiên, một chuyện hoàn toàn không lường trước được đã xảy ra.

"Ưm...?"

"Hả? Nya-Nyaaaaaaaaa-aaaaaaaaah?!"

Cả hai đều đang mặc yukata do nhà trọ cung cấp, những chiếc áo choàng đơn giản được cố định chẳng bằng gì ngoài một dải đai quanh eo. Không cúc. Không khóa kéo. Dễ mặc, dễ cởi, dễ thư giãn...và cũng dễ bị tuột ra.

Và trò chơi họ đang chơi là bóng bàn siêu không gian, một màn trình diễn thể chất cực hạn, tận dụng toàn bộ khả năng cơ thể đã qua rèn luyện cao độ.

Nói thẳng ra là...

"Ngực..."

...bây giờ đang phơi bày trọn vẹn trước mắt.

"Nyah! Này! Đừng có nhìn em!"

Mặt Altina đỏ bừng, cô ấy dùng cả hai tay túm chặt vạt trước áo yukata để che chắn, xấu hổ cuộn tròn người lại.

"Sơ hở kìa!"

"Hả?"

Nhưng chị Sylphie đã chớp lấy thời cơ. Chị ấy cũng đang ở trong tình trạng y hệt Altina với bộ ngực tràn ra khỏi áo choàng, thế mà chị ấy chẳng hề bối rối chút nào. Cặp ngực đồ sộ của chị ấy lắc lư dữ dội khi chị ấy tung ra một cú đập sấm sét thẳng sang sân của Altina.

a1f0d4e8-2c74-4289-b9ef-ea7687d800a5.jpg

"Hê hê, em còn non lắm, Altina."

"K-Không, không, không! Vấn đề không phải ở đó! Giờ không phải lúc nói chuyện đó đâu! Mau che lại đi chị Sylphie!"

Altina không thể giấu nổi sự xấu hổ, sự bối rối của mình. Nhưng chị Sylphie vẫn hoàn toàn bình thản, đứng đó đầy hiên ngang, bộ ngực cứ thế mà phơi bày.

"Ngực! Ngực! Ngực, ngực, ngực!"

"Này, cô không nhìn đi chỗ khác một chút được à?! Cô là một tiểu thư cơ mà, Liz?!"

Ôi, cậu ấy bắt thóp tôi rồi. Tôi không nhận ra mình lại bị mê hoặc bởi đôi gò bồng đảo đó đến thế. Nhưng là một quý cô, tôi phải thể hiện chút kỷ luật bản thân mới được. Dù nói vậy chứ, hai người họ đúng là sở hữu những tỷ lệ cơ thể hoành tráng thật!

"Để chị cho lính mới một lời khuyên nhé," chị Sylphie nói. "Đây là sự khác biệt về kinh nghiệm đấy."

"K-Kinh nghiệm ạ?"

Vị công chúa hiệp sĩ tiếp tục, "Đúng thế, một khi em ở trong nhóm anh hùng đủ lâu, mấy sự cố nhỏ nhặt này—chút xíu ngực lộ ra ấy mà, sẽ chẳng làm em bối rối chút nào đâu! Thực tế là, em sẽ trải qua vô số tình huống còn xấu hổ hơn thế này nhiều! Sau một thời gian, chuyện như thế này sẽ trở thành vấn đề vặt vãnh mà em chẳng thèm bận tâm đâu!"

"Chị nói thế là ý gì…"

Altina chết lặng. "Ch-Chị định bắt em làm mấy trò bệnh hoạn gì thế?! Ch-Chị làm em sợ đấy!"

"Đừng lo. Chỉ đáng sợ lúc đầu thôi..."

"Khônggggggg!"

Altina run lên vì sợ hãi. Gần đó, Rachel và Melvy đều đang gật đầu lia lịa đồng tình với lời của chị Sylphie...Nghiêm túc đấy, cái nhóm này bị làm sao vậy? Là một lính mới, chính tôi cũng thấy hãi hùng đây này.

Theo sau đó là một chuỗi những cú đánh trượt của Altina, người đang cụp đuôi sợ sệt vì bối rối. Còn vài sự cố trang phục nữa xảy ra trong quá trình thi đấu, nhưng chị Sylphie vẫn đứng vững vàng suốt trận.

Vinh quang chiến thắng hoàn toàn thuộc về chị Sylphie.

"Altina, đây là lễ nhập môn của em đấy."

"Em không chấp nhận đâu!" Altina hét lên, đỏ mặt tía tai. "Không đời nào!"

Tiếng hét của cô ấy vang vọng khi cô hình dung ra một tương lai bất định, nhưng chắc chắn là đầy rẫy những điều vô lý đang chờ đợi phía trước.

Giờ thì, chúng tôi đang ở trên bãi biển tối om. Dưới ánh trăng, chúng tôi tận hưởng một trong những thú vui tinh túy nhất của mùa hè.

"Nhìn đây! Song kiếm hợp bích, tuyệt chiêu xoay tròn lấp lánh!"

"Wao! Nhiều màu sắc và đẹp quá!"

"Vui thì tốt thôi, nhưng lửa nóng đấy. Cẩn thận nhé, Rachel."

"Ở đây chẳng có ai yếu nhớt đến mức bị thương bởi mấy cái pháo hoa tép riu này đâu!"

Chúng tôi đang vui đùa với pháo hoa cầm tay gần sóng biển. Đây là những que pháo được ếm ma thuật, cho phép bất kỳ ai cũng có thể thưởng thức pháo hoa chỉ bằng cách châm lửa vào đầu que. Chúng không hoành tráng như loại pháo lớn bắn lên trời trong các lễ hội, nhưng rất dễ sử dụng và có thể tỏa ra đủ loại màu sắc tùy thuộc vào phép thuật được sử dụng.

"Hãy chiêm ngưỡng ta đây! Nhìn kìa, đây chính là pháo hoa hình cục phân! Gya ha ha ha ha!"

"Cô là cái gì thế hả, nhóc tiểu học à?"

Kuon châm một que pháo phun ra một vệt tro đen dài và mảnh, thường được gọi là pháo hoa cục phân. Vâng, dù tôi có chứng kiến bao nhiêu lần đi nữa, nó vẫn mang một vẻ thô thiển không lẫn đi đâu được. Nhưng miễn là Kuon thấy vui, tôi cũng chẳng có lý do gì để phàn nàn.

"Được rồi, tớ sẽ châm loại pháo hoa chuột!"

Loại này được làm bằng cách cuộn những ống giấy mỏng chứa thuốc súng thành vòng tròn, kèm theo một chút bùa chú để hoàn thiện. Được gọi là pháo hoa chuột, chúng sẽ xoay tròn và bắn ra tia lửa khi được châm ngòi, chạy loăng quăng trên mặt đất như một con chuột đang chạy trốn.

Lần này chúng tôi đã chuẩn bị rất nhiều pháo hoa chuột đầy màu sắc, và việc châm nhiều cái cùng lúc tạo nên một màn trình diễn rực rỡ, muôn màu muôn vẻ.

"Sao thế, Altina? Cô có muốn đuổi theo mấy con chuột không? Bản năng săn mồi tự nhiên trỗi dậy rồi à?"

"Đ-Đừng coi tôi là kẻ ngốc! Tôi không phải trẻ con!" Altina khăng khăng. Nhưng bất chấp lời nói đó, tai mèo và đuôi của cô ấy vẫn giật giật phản ứng lại với pháo hoa. Cô ấy đơn giản là không thể kìm được phản ứng khi thấy chuyển động, thực tế vừa vui vừa buồn của bản năng loài mèo đã ăn sâu vào máu.

Chúng tôi cùng nhau thưởng thức đủ loại pháo hoa, lắng nghe tiếng sóng của biển đêm đen kịt, chỉ có vầng trăng trên trời và những tia lửa pháo hoa soi sáng. Thật sôi động, vui vẻ và cũng đầy chất giả tưởng. Đó là một cảnh tượng tuyệt đẹp để chiêm ngưỡng.

Những loại pháo hoa cầm tay này là công cụ ma thuật đơn giản mà ai cũng dùng được. Tuy nhiên, những người dùng cao cấp có thể thêm vào những sáng tạo riêng của họ. Họ có thể tăng lượng mana cung cấp, thay đổi công thức, và tự tạo ra những màn trình diễn hình dạng và màu sắc của riêng mình.

"Oa ha ha ha! Xuất hiện đi! Rắn Hỗn Mang từ Biển Đen!"

Kuon triệu hồi một con pháo hoa hình rắn đen sì đầy nham hiểm và vung vẩy nó một cách thích thú như một đứa trẻ. Con rắn khổng lồ dài mười mét quẫy đạp điên cuồng.

"Oa?! Coi chừng!"

"Hự!"

Tất cả chúng tôi nhanh nhẹn né tránh luồng sáng đen tối, gở gở của nó.

"Ra vậy, ra vậy. Thế này thì cần biện pháp đối phó rồi. Vậy thì, xin phép nhé!" Melvy tuyên bố trước khi tạo ra một pháo hoa màu trắng hình rồng thiêng. Con rồng trắng cắn chặt lấy con rắn đen của Kuon, phong tỏa chuyển động của nó.

"Oa ha ha ha ha! Nỗ lực đáng khen đấy, Melvy!"

"Ưm, ờ, cảm ơn cô!"

"Giờ thì, hãy nói ta nghe, tên con rồng của ngươi là gì?"

"Hả? Nó thực sự không có…"

"Thế thì phí phạm quá! Tên gọi quan trọng lắm đấy, biết không hả! Hừm, được rồi...Để xem nào...Tìm ra rồi! Rồng của ngươi sẽ được gọi là 'Thánh Quang Địa Ngục Long từ Bóng Tối'!"

"Nó là rồng địa ngục sao?!"

Con rồng trắng của Melvy, đang tỏa ra ánh sáng thần thánh chói lòa, bỗng dưng bị Kuon viết lại nguồn gốc một cách thô bạo.

Rắn Hỗn Mang từ Biển Đen và Thánh Quang Địa Ngục Long từ Bóng Tối quấn lấy nhau, tóe lửa và va chạm trong một trận chiến ngang sức.

"Ha ha, giải trí thật đấy. Tôi tham gia với nhé. Phượng Hoàng Băng Lửa!"

"Thế thì tôi sẽ giúp một tay bên phe Kuon. Tôi có thực sự phải đặt tên cho nó không?"

"Phải đặt!"

"Phiền phức thật...Ưm, thế thì...Được rồi. Hắc Hổ Hoàng Hôn!"

Chị Sylphie tạo thành một con phượng hoàng từ những tia lửa xanh lam bay tán loạn, trong khi Wolfe tạo ra một con mãnh thú họ mèo bao phủ trong ngọn lửa đen. Và rồi cả hai cùng tham chiến.

Mỗi sinh vật dài gần mười mét, bùng cháy và tóe lửa khi va chạm nhau. Thật hào nhoáng, dữ dội và náo nhiệt, họ đã biến những que pháo hoa cầm tay đơn giản ban đầu thành một trận đại chiến quái vật hoành tráng.

"Nào, ai sẽ thắng đây? Chúng ta cá cược không?"

"Có, tôi! Tôi đặt ba chai nước ngọt cho Đội Melvy thắng! Còn cậu thì sao, Mitter?"

"Hả? Tôi á? Hừm...Thế tôi theo Đội Kuon. Ba chai nước ngọt."

Khán giả bắt đầu cá cược với nhau.

Đây không phải loại hình giải trí mà tôi mong đợi từ pháo hoa cầm tay. Chúng tôi tận hưởng không khí của một đêm hè kỳ lạ khi cùng nhau viết nên một trang mới vào cuốn sách của tuổi trẻ.

Cuộc hỗn chiến quái vật khổng lồ cuối cùng cũng tạm dừng. Nhưng trận đấu không có kết quả. Dù sao thì, chẳng ai lại đi cạn kiệt mana vì một chuyện cỏn con như duy trì pháo hoa cả. Một khi thấy rõ là chẳng có hồi kết, Kuon là người đầu tiên thấy chán và bắt đầu phàn nàn.

Khi người thắng kẻ bại vẫn chưa ngã ngũ, tất cả chúng tôi quay lại thưởng thức những loại pháo hoa tương đối yên tĩnh hơn. Lần này, đó là trải nghiệm đơn giản, truyền thống.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào ánh sáng mờ nhạt của một que pháo bông.

"Này, Liz. Cho tôi xin chút lửa."

"Ồ, tất nhiên rồi, ngài Cain."

Đó là lúc ngài Cain tiến lại gần tôi.

16afc4a2-1bf1-4462-ad33-00af32ca09ce.jpg

Dù ngài ấy có thể dễ dàng tự châm pháo hoa bằng ma thuật lửa, nhưng chia sẻ ngọn lửa là một phần nét quyến rũ của pháo hoa cầm tay. Tôi đưa ngọn lửa từ que pháo của mình sang que của ngài ấy; một đốm lửa tách thành hai. Đó là một hành động đơn giản, chẳng quan trọng gì, nhưng tôi không ghét quá trình đó. Hai hạt sáng lấp lánh, treo trên hai sợi dây giữa chúng tôi.

"Hôm nay vui thật đấy."

"Vâng ạ!" tôi thốt lên. "Chuyến đi này vui lắm luôn!"

Đã khuya rồi. Chúng tôi chia sẻ những suy nghĩ cuối ngày.

"Tôi thích dành thời gian riêng với chỉ hai chúng ta, nhưng được ở bên mọi người đúng là tuyệt nhất."

"Cô thực sự đã trở thành một phần của nhóm này rồi đấy, Liz."

"Lúc đầu em cũng lo lắng lắm, nhưng mà...chị Sylphie, Melvy, Rachel...Giờ họ đều đã trở thành bạn thân của em rồi."

"Biết vậy là tốt rồi," ngài Cain nói khẽ.

Ngài ấy không nói nhiều. Nhưng tôi có thể nhận ra qua giọng điệu của ngài ấy rằng ngài ấy đã hy vọng điều này nhiều đến nhường nào. Ngài ấy thực sự vui mừng vì tôi hòa nhập được với đồng đội của ngài ấy. Ngài ấy mong muốn điều đó từ tận đáy lòng, và tôi gần như có thể nghe thấy tiếng gánh nặng được trút bỏ khỏi lồng ngực ngài ấy.

Nghe những lời của ngài ấy khuấy động một điều gì đó lạ lùng trong tôi.

Tôi rất vui khi trở thành bạn thân với mọi người. Họ đều rất tốt bụng, vui vẻ, thực sự là những người tốt. Được gia nhập vòng tròn của họ thực sự là niềm vui đối với tôi.

Nhưng tại sao tất cả chuyện này lại cảm thấy tự nhiên đến thế, như thể mọi thứ vốn dĩ phải là như vậy? Bất cứ điều gì khác đều dường như hoàn toàn không thể...Chỉ ý nghĩ không trở thành bạn bè thôi cũng mang lại nỗi đau âm ỉ trong tim tôi. Tại sao nó lại mang cảm giác mất mát, như thể tôi đang đánh mất thứ gì đó vốn luôn ở đó? Đó là nỗi buồn của một thứ gì đó đang trôi tuột đi, của việc đánh rơi và đánh mất thứ gì đó quý giá.

Phải chăng...tôi đã từng cảm thấy thế này trước đây? Chẳng phải tôi...đã là bạn với họ ngay từ đầu sao? Chẳng phải tôi luôn sở hữu những gì tôi đang có bây giờ sao?

"Đẹp quá."

"Ah!"

Lời thì thầm khe khẽ của ngài Cain kéo tôi về lại thực tại. Tâm trí tôi bị lôi trở lại hiện thực.

"V-Vâng...Đúng vậy ạ. Pháo hoa rất đẹp."

"Tôi đang nói về cô cơ."

"Hả?"

Trong sâu thẳm bóng tối, ánh sáng dịu nhẹ của những que pháo bông mờ ảo soi sáng khuôn mặt ngài Cain. Ngài ấy trông hơi khác một chút so với khi ở dưới ánh mặt trời rực rỡ, từ màu sắc, đến thần thái.

Hai que pháo bông phát ra tiếng lách tách khe khẽ giữa chúng tôi, hai đốm sáng yếu ớt dường như sẵn sàng tan biến vào màn đêm bất cứ lúc nào.

Và khuôn mặt được chúng soi sáng dường như cũng mong manh như vậy.

Đây là khuôn mặt của ngài ấy mà tôi chưa từng thấy trước đây. Chỉ là do ảo giác ánh sáng thôi. Chỉ có thế thôi. Nhưng mà...tôi không thể rời mắt khỏi hình dáng được chiếu sáng mờ ảo của ngài ấy.

"..."

Và lẽ dĩ nhiên là những que pháo bông cũng đang soi sáng tôi. Ngài Cain và tôi ngồi xổm cùng nhau, chia sẻ cùng một không gian, cùng một khoảnh khắc, cùng một ánh sáng. Liệu ngài ấy có nhìn thấy điều gì đó ở tôi, giống như tôi đã thấy ở ngài ấy không?

Ngài Cain thở ra một hơi dài và sâu. "Chà, thế này không ổn rồi. Đi du lịch làm con người ta lạ thật đấy, nó làm người ta dễ mở miệng hơn."

"T-Thật vậy ạ?!"

"Quên những gì tôi vừa nói đi."

"V-Vâng."

Sự im lặng len lỏi vào từ màn đêm. Chỉ còn tiếng lách tách yếu ớt của pháo hoa lấp đầy sự tĩnh mịch. Tôi có thể cảm thấy hơi nóng dâng lên trên má...không, khắp cả cơ thể tôi.

Hơi nóng này là từ pháo hoa. Ngọn lửa đang sưởi ấm cơ thể mình, tôi cố tự thuyết phục bản thân. Nhưng hôm nay má tôi đã nóng bừng lên bao nhiêu lần rồi? Tôi đã đỏ mặt khi nhìn thấy ngài ấy mặc đồ bơi; lồng ngực tôi thắt lại khi chúng tôi chơi đùa cùng nhau dưới biển; khi ngài ấy đuổi những kẻ tán tỉnh đi, tim tôi đã đập loạn xạ.

Chúng tôi đã cùng nhau ở trong bồn tắm lộ thiên. Tôi đã cảm nhận hơi ấm từ lưng ngài ấy áp vào lưng tôi.

Bây giờ, chúng tôi cùng châm pháo hoa, hình ảnh thoáng qua của ngài ấy khiến tim tôi lỡ một nhịp.

Ôi, sao lại có thể như thế này chứ? Vô ích thôi. Nó vượt quá những gì tôi có thể giả vờ...nhiều hơn những gì tôi có thể kìm nén. Cảm xúc của tôi đang dâng trào. Sớm thôi, tôi sẽ không thể che giấu chúng lâu hơn được nữa.

Nhịp tim đang đánh trống liên hồi này...Dù tôi có đợi bao lâu đi nữa, tôi ngờ rằng nó sẽ chẳng bao giờ bình thường lại được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!