Chương 62: Sức mạnh tà ác của phòng khách sạn có bồn tắm lộ thiên
Ngài Cain và tôi đứng chết lặng. Trước mặt chúng tôi là một thứ khá phiền phức.
Cụ thể là: Một chiếc giường đôi.
Đó là loại giường siêu rộng, thiết kế để hai người nằm cạnh nhau thoải mái. Chỉ là cái giường to hơn thôi, không hơn không kém.
Đồ đạc thì chẳng có gì lạ. Một chiếc giường đôi bình thường. Nhưng đây là phòng riêng trong khách sạn.
Vấn đề nằm ở chỗ ngay từ đầu người ta đã đặt chiếc giường đôi ở đó. Đây là phòng khách sang trọng với nội thất thanh lịch. Một phòng đôi do chính những người đồng đội ép chúng tôi đi chung đặt trước. Và trong đó, là một chiếc giường đôi.
Hơn nữa, người ở phòng này là tôi và ngài Cain. Một nam, một nữ. Chỉ hai chúng tôi...
Hàm ý rõ như ban ngày.
Để tôi giải thích theo trình tự. Sau khi vui chơi ở bãi biển đến lúc mặt trời lặn, tôi và ngài Cain lập tức di chuyển đến khách sạn. Việc đặt phòng đã được thực hiện trước qua thư.
Ai là người đặt ấy nhỉ? Hình như là Melvy thì phải.
Khách sạn rất đẹp và gọn gàng. Sảnh rộng và sạch sẽ, nhìn qua cửa sổ kính lớn là thấy toàn cảnh biển dưới ánh trăng đẹp đến nín thở. Chắc chắn là nơi hạng nhất rồi.
Chúng tôi nhận chìa khóa từ quầy lễ tân và đi thẳng lên phòng. Căn phòng rộng rãi, sang trọng với tầm nhìn không chê vào đâu được...Nhưng thôi không vòng vo nữa, đó là phòng đôi.
Cho đến sáng nay, đáng lẽ ra là chuyến đi của tám người, thế mà đặt chỗ lại duy nhất là một phòng đôi. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng.
Chà...cũng chẳng phải tin gì mới. Sáng nay tôi đã đoán ra rồi.
Chuyện đó thì ổn thôi. Việc là phòng đôi…tôi chấp nhận được.
Vấn đề là cái giường đi kèm cũng là giường đôi. Bình thường, khi những người không có quan hệ yêu đương ở khách sạn, họ sẽ ở phòng có hai giường đơn. Phòng hai giường riêng biệt sẽ đảm bảo không có sai lầm nào xảy ra. Hoặc ít nhất, khiến chuyện đó khó xảy ra hơn.
Nhưng ở đây, đập vào mắt chúng tôi là thực tế về chiếc giường đôi. Một nam một nữ trong phòng dành cho hai người. Một chiếc giường, đủ rộng để hai người ngủ cùng nhau.
Thông điệp từ đồng đội quá rõ ràng. Họ đang gào vào mặt tôi là: “Tiến tới đi!”.
“Thật không đúng đắn chút nào”, tôi lầm bầm, mặt đỏ bừng. “Chúng ta đâu phải cặp đôi hay gì đâu. Thế này là không đúng mực! Vi phạm phép tắc quá!”
“Nghe cô nói vậy lạ thật đấy, Liz. Nhưng lần này tôi đồng ý. Cứ bị cuốn xuôi theo dòng nước...Tôi thấy không thoải mái lắm.”
Dù vế đầu câu nói của ngài ấy làm tôi bực mình, nhưng ngài Cain có vẻ cũng nghĩ như vậy. Tôi lúc nào cũng là một nữ quý tộc trong trắng và đức hạnh với phẩm cách không thể chê trách nhé!
“Chà, nếu cần thì tôi sẽ ngủ trên ghế sofa”, ngài Cain nói. “Chúng ta cũng có thể hỏi lễ tân xem còn phòng trống không. Trong trường hợp xấu nhất, tôi không ngại ngủ dưới sàn đâu.”
“S-Sàn nhà thì có hơi quá...”
Tôi không thể để ngài Cain làm thế. Nhưng ngài Cain kể lại những trải nghiệm trong các chuyến đi của mình. “Chúng tôi từng phải ngủ trong những khu rừng nồng nặc mùi phân thú. So với đó thì có mái nhà và bốn bức tường là thiên đường rồi.”
Tôi lặng lẽ nhìn ngài ấy. Nghĩ lại thì, hình như tôi cũng từng nghe Rachel nói điều tương tự. Với những con người phong trần này, chỗ ngủ tử tế nào cũng là xa xỉ.
“Thôi, sao cũng được. Để sau tính tiếp, chuyện nhỏ thôi mà.”
“V-Vâng, tất nhiên rồi!”
Tôi thấy nhẹ nhõm chút khi ngài ấy bảo đó là chuyện nhỏ. Cùng lúc đó, một suy nghĩ ngu ngốc thoáng qua đầu tôi: Liệu có cơ hội nào, dù là mong manh nhất, rằng ngài Cain và tôi sẽ ngủ chung chiếc giường đôi kia không? Hôm nay tôi cũng có chút tự tin vào bộ đồ lót của mình...
Không, không! Chuyện đó không bao giờ được xảy ra!
Tôi lắc đầu để vứt đi sự ngu ngốc đó khỏi não.
“Ý em là, em còn lâu mới xứng làm người yêu của ngài Cain.”
“Hửm? Cô nói gì à, Liz?”
“K-Không! Không có gì đâu ạ!”
“Hửm?”
Dù tôi đã nói rất nhỏ, ngài Cain vẫn phản ứng lại. Đó chỉ là tiếng thở khẽ, một lời lầm bầm. Còn chẳng thành tiếng, và chỉ dành cho riêng tôi nghe.
Có vẻ tôi đã đánh giá thấp thính giác nhạy bén của một anh hùng.
“Dù sao thì...Nãy giờ chúng ta cứ chăm chăm vào cái giường đôi, nhưng mà...”
Ngài Cain chuyển ánh nhìn từ chiếc giường sang cửa sổ lớn, và ra ngoài ban công phía sau. Ở đó, ngài ấy nhìn thấy một điểm đặc biệt của phòng khách sạn này.
“Tuyệt thật đấy nhỉ? Không ngờ phòng này lại có suối nước nóng lộ thiên riêng!”
“Phòng khách có bồn tắm lộ thiên. Họ chịu chơi thật đấy.”
Trên ban công là một bồn suối nước nóng với những đám mây hơi nước trắng xóa bốc lên cuồn cuộn. Phòng riêng có suối nước nóng, đúng là một bất ngờ thú vị ngoài mong đợi.
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy phòng có bồn tắm lộ thiên riêng đấy!”
“Tôi từng đi vài nơi rồi, cảm giác đặc biệt lắm. Không khí khác hẳn mấy bồn tắm công cộng rộng lớn. Có một sự quyến rũ riêng khi được tận hưởng không gian yên tĩnh một mình...”
Sự hào hứng của chúng tôi tăng lên. Thật là một cử chỉ chu đáo, và một chút xa hoa thú vị. Dù ban đầu tôi cảm thấy như bị gài bẫy khi nhìn thấy chiếc giường đôi, tôi vẫn không thể không biết ơn Melvy và những người khác vì bất ngờ tuyệt vời này.
“Ngài Cain, ngài tắm trước đi. Em sẽ vào sau!”
“Hừm...Ừ, chà...” Ngài Cain trả lời lấp lửng, khoanh tay suy nghĩ gì đó.
Chuyện gì thế nhỉ?
Và rồi, nụ cười ranh mãnh đó xuất hiện trên gương mặt ngài ấy.
“Tiện thể thì, hay là chúng ta tắm chung đi?”
“Hả? Hảảảảảả?!”
Tôi sốc nặng.
Tắm chung...Hình ảnh ngài Cain trần như nhộng đột ngột hiện lên trong đầu tôi. Chắc chắn là, bồn tắm lộ thiên riêng thì tốt cho những gia đình tận hưởng, nhưng ngoài ra, nó là nơi lý tưởng để các cặp đôi tán tỉnh và vui vẻ bên nhau. Mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt.
“Không, không, không! Chúng ta không thể! Thế thì khác gì ngủ chung trên giường đôi đâu! Chẳng phải chúng ta vừa thống nhất là cấm chuyện đó sao?!”
“Ha ha ha ha ha ha!”
Tôi hoảng loạn, tay thì hành động từ chối loạn xạ, trong khi ngài Cain ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cứ như thể ngài ấy thích thú khi nhìn tôi mất trí vậy.
“Tôi biết, tôi biết mà. Đùa thôi. Ha ha ha ha!”
Ngài Cain cười lớn, lập tức rút lại lời đề nghị.
Và rồi tôi nhận ra. Tôi đang bị trêu chọc. Ngài ấy đưa ra lời đề nghị đó khi biết thừa nó sẽ bị từ chối ngay từ đầu, ngài ấy chỉ muốn xem tôi hoảng loạn khi nghĩ đến cảnh đó thôi. Mắt tôi mở to khi nhận ra sự thật, và cảm xúc tiếp theo trào lên là sự phẫn nộ, nỗi nhục nhã khi bị đem ra làm trò đùa một cách trắng trợn.
“Được rồi. Vậy tôi đi tắm trước đây. Cấm nhìn trộm đấy, Liz.”
Cười đã đời xong, ngài Cain thản nhiên bắt đầu chuẩn bị đi tắm.
Tuy nhiên, tôi túm lấy vạt áo ngài ấy từ phía sau. Hành động này khiến ngài ấy dừng lại và quay người.
“Liz?”
“Được thôi...”
“Hửm?”
“Được thôi, làm thì làm!”
“Hả?!”
Tôi tuyên bố dõng dạc.
“T-Tắm...Tắm chung thì tắm, sợ gì?! Chúng ta cùng xuống bồn tắm nào!”
Ngay cả tôi cũng nghe thấy giọng mình chói tai đến mức nào. Nhưng tôi vẫn cố chấp, đối mặt trực diện với sự khiêu khích của ngài ấy. Lần này, đến lượt ngài Cain trợn tròn mắt.
“B-Bình tĩnh nào, Liz...Tắm chung là ý kiến tồi đấy.”
Dù chính ngài ấy là người khơi mào, giờ ngài ấy lại cố ngăn cản.
“Xét về độ hở hang, mặc đồ bơi thì có khác gì khỏa thân đâu! Đúng, chính là thế! Chuyện này chẳng khác gì lúc chúng ta ở bãi biển cả!”
“Hoàn toàn khác đấy, Liz! Khác hoàn toàn luôn! Vấn đề là những chỗ quan trọng có được che hay không! B-Bình tĩnh lại đi, là lỗi của tôi! Tôi xin lỗi, được chưa?”
“Không có rút lại lời được đâu! Em đã quyết định rồi!”
Vẫn còn chưa hết bực, tôi mạnh dạn bước về phía bồn tắm. Đầu óc tôi trống rỗng, mắt tôi quay cuồng. Nhưng giờ không thể quay đầu được nữa. Tôi có lòng kiêu hãnh của riêng mình. Tôi có lòng can đảm. Tôi không có ước mơ hay tài năng, nhưng có một thứ tôi có, đó là ngực! Không...ý tôi là, tôi có lòng tự trọng!
Tắm chung thì có cái quái gì đâu chứ!
“C-Cô có chắc về chuyện này chứ?”
Biểu cảm chết lặng trên khuôn mặt ngài Cain để lại ấn tượng khá sâu sắc trong tôi.
Ánh đèn từ ban công hắt vào mờ ảo qua làn sương mỏng bay là là trên mặt nước. Làn nước trắng sữa lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Ngài Cain và tôi ngồi quay lưng lại với nhau, không một mảnh vải che thân giữa hai người.
Sự im lặng bao trùm đến mức chói tai.

"Nóng quá..."
Tôi không còn phân biệt được đâu là sức nóng của suối nước nóng, đâu là do tim đập nhanh làm thân nhiệt tăng lên nữa. Lưng tôi đang áp chặt vào lưng ngài Cain, da thịt dính sát vào nhau. Đây là cách duy nhất chúng tôi có thể làm để đảm bảo không nhìn thấy nhau trong tình trạng khỏa thân, nhưng hơi ấm từ làn da ngài ấy truyền sang rõ rệt đến mức khiến tôi cứng đờ người vì căng thẳng.
Tiếng nước chảy êm dịu hòa lẫn với tiếng sóng biển gần đó. Bầu không khí thật nhẹ nhàng, lộng lẫy, tinh tế, và hoàn toàn mang tính chữa lành. Khung cảnh, âm thanh, hơi nóng của dòng suối, mùi hương của biển...cùng những vì sao lấp lánh và vầng trăng sáng rực trên bầu trời, mọi yếu tố kết hợp lại tạo nên một môi trường hoàn hảo để thư giãn tuyệt đối.
Tuy nhiên, chẳng có thứ gì lọt vào đầu tôi cả. Ngay sau lưng tôi là ngài Cain, đang trần như nhộng. Và trên hết, tôi cũng đang trần như nhộng. Chúng tôi ép chặt vào nhau, da kề da.
Người hâm mộ của vị anh hùng sẽ nghĩ gì nếu họ nhìn thấy cảnh này? Sẽ là sự phẫn nộ, điên cuồng, một cuộc xử tử công khai, chém đầu, rồi đem xác đi diễu phố...Họ chắc chắn sẽ ghen tị hơn cả những gì tôi có thể tưởng tượng. Có lẽ cô bạn Luna của tôi thậm chí sẽ ngất xỉu vì sốc mất.
Tim tôi không chịu ngừng đập thình thịch. Má tôi, nơi thậm chí còn chưa chạm vào nước nóng, đang nóng bừng lên. Một phần trong tôi hối hận vì đã hùa theo sự khiêu khích của ngài Cain, nhưng một phần khác lại cảm thấy như mình được ban phước khi cảm nhận hơi ấm từ cơ thể ngài ấy.
Có lẽ đây là cảm giác của hạnh phúc thực sự? Tôi tự nhủ, đưa hai tay ôm lấy má.
Và cùng lúc đó...tôi nhận ra: Mùi mồ hôi.
Tôi đang đổ mồ hôi đầm đìa. Việc đổ mồ hôi khi tắm suối nước nóng là chuyện bình thường, nhưng tôi không thể không tự hỏi: Liệu ngài Cain có ngửi thấy không?
Xung quanh chúng tôi nồng nặc mùi lưu huỳnh và các khoáng chất khác, nên chắc chắn không ai có thể phân biệt được mùi nào là của tôi. Chắc chắn là vậy...Nhưng người tôi đang đối mặt là anh hùng. Biết đâu đấy, ngài ấy có thể nhận ra mùi mồ hôi từ phía sau...mà không cần phải đổ giọt mồ hôi nào!
Không! Đó là điều duy nhất tôi không thể để xảy ra! Nếu ngài ấy nhận ra, tôi sẽ chết vì xấu hổ mất! Lẽ ra tôi không nên xuống tắm cùng ngài ấy! Dù đã đi đến nước này, tôi vẫn bị một cơn sóng xấu hổ mạnh mẽ ập tới. Tôi hy vọng mùi cơ thể của mình sẽ không bay tới chỗ ngài ấy. Đầu óc tôi rối tung, danh dự con gái của tôi đang ngàn cân treo sợi tóc!
"Ồ!"
"Hửm?"
Một suy nghĩ khác nảy ra trong đầu tôi, một góc nhìn khác. Nếu tôi đang đổ mồ hôi, thì chắc chắn ngài Cain cũng đang đổ mồ hôi. Liệu tôi có thể ngửi thấy mùi của ngài ấy không?
"Hít hà..."
Tôi hít một hơi thật sâu. Thật...khó quá. Mùi lưu huỳnh quá mạnh, và bãi biển cũng đủ gần để gió biển mặn thổi tới chỗ chúng tôi. Gần như không thể tách biệt được mùi của ngài Cain giữa tất cả những mùi đó.
Nhưng làm sao tôi có thể bỏ cuộc lúc này được?
Quyết tâm của tôi chỉ đến thế thôi sao?
Tôi đã đến giới hạn rồi ư?
Tôi không nghĩ vậy. Rất có khả năng tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội như thế này lần nữa...Thực tế thì, xác suất để tôi rơi vào tình huống hiện tại ngay từ đầu đã gần như bằng không rồi. Nếu giờ tôi bỏ cuộc, tôi sẽ bị nguyền rủa phải sống cả đời mà không bao giờ được ngửi mùi mồ hôi của ngài Cain.
Mày định chấp nhận chuyện đó sao, Liz? Mày định tiếp tục sống mà không nắm lấy cơ hội ngàn năm có một này ư?
"Hít, hít! Hít hàààààà!" Tôi chun mũi, tập trung mọi dây thần kinh trong mũi mình. "Hít, hít, hít hàààà! Phù! Hít, phùùùù!"
Tôi sẽ làm được. Tôi biết mình có thể.
Dù mùi lưu huỳnh có nồng đến đâu, dù gặp phải trở ngại gì, tôi cũng sẽ làm được! Tôi biết thiên đường đang ở ngay trong tầm tay. Nếu tôi không chấp nhận thử thách này, thì tôi có còn xứng đáng gọi mình là phụ nữ không?!
"Hít hàààààà!!! Hít hàààààà!!!"
Tôi dồn hết sức bình sinh để hít lấy mọi mùi hương xung quanh. Tôi cần phải trải nghiệm thiên đường tột đỉnh, ngửi được mùi mồ hôi của ngài Cain!
"Sao cô thở mạnh thế...? Liz?"
"D-Dạ?!"
Tôi giật mình tỉnh lại khi nghe tiếng ngài ấy.
Tôi đang làm cái quái gì thế này?
Một quý cô trong trắng và đức hạnh như tôi sẽ không bao giờ bị thúc đẩy bởi cái ham muốn biến thái là ngửi mồ hôi người khác.
Phù...đi nghỉ dưỡng thật đáng sợ. Nó giải phóng con người ta theo những cách sai trái hết sức. Tôi chỉ bị xúi giục làm chuyện biến thái thế này vì chuyến đi này, và vì tình huống đặc biệt khi có phòng tắm lộ thiên...Đúng, chắc chắn là thế rồi.
"À, k-không có gì đâu ạ. Em chỉ đang hít thở sâu thôi..."
"Hừm..."
"N-Ngài biết đấy! Suối nước nóng có mùi khá đặc trưng mà, đúng không? Em chỉ đang tận hưởng mùi hương một chút thôi."
"Ừ, mùi lưu huỳnh ở đây khá nồng."
Phù...suýt thì toi đời. Lẽ ra tôi phải đoán trước là ngài ấy sẽ nghi ngờ điều gì đó ở khoảng cách này chứ.
Nhưng cái ý nghĩ tôi cố ngửi mùi mồ hôi của ngài Cain trong suối nước nóng thật sự quá kỳ quặc và vô lý. Chẳng đời nào ngài ấy nghĩ ra được chuyện đó đâu.
"Nghe này, tôi không phiền nếu cô muốn ngửi mùi mồ hôi của tôi đâu. Chỉ là đừng làm thế ở nơi công cộng, được chứ? Nhìn cô giống mấy kẻ biến thái lắm đấy."
"N-Ngài biết ư?!"
Người tôi giật nảy lên vì sốc. Tôi không bao giờ nghĩ ngài ấy có thể đọc được ý định của mình. Dù sao thì, chẳng ai lại ngờ một người trong sáng và đúng mực như tôi lại làm chuyện đó...Ngay cả tôi còn ngạc nhiên với hành động của chính mình mà!
Ngài Cain...Quả nhiên không phải là người để xem thường.
"B-Bỏ ngay cái suy nghĩ đó đi ạ! Em không bao giờ làm chuyện b-b-biến thái như thế đâu! Aha ha...ha ha..."
"Chẳng phải cô vừa nói 'Ngài biết ư' sao? Thôi, quên đi. Bỏ qua chuyện đó nào."
"N-Ngài nhìn xem này, hình như suối nước nóng này rất tốt để cải thiện làn da, huyết áp và giảm mệt mỏi đấy!"
Tôi bắt đầu lảng sang chuyện khác một cách trắng trợn, tôi đọc to những công dụng được ghi trên thành bồn tắm.
"Ừ, người ta nói đủ thứ về mấy cái này mà", ngài Cain nói. "Nhưng suối nước nóng thực sự hiệu quả đến đâu chứ? Lấy cái vụ 'giảm mệt mỏi' làm ví dụ đi. Nghe như mấy cái nhãn mác rẻ tiền dán lên đâu cũng được ấy."
"Nhà Tắm Siêu Cấp của tiểu thư Kuon tại biệt thự quỷ vương cũng tuyên bố giúp trị chứng tay chân lạnh, hồi phục vết thương và cả mệt mỏi nữa đấy ạ."
"Hả? Cái gì? Cô vẫn nhớ vụ đó à?"
"Lalo, Melvy và em vẫn thường xuyên sử dụng nhà tắm đó mà."
Lý do ngài Cain và đồng đội chuyển đến học viện của chúng tôi ban đầu là vì những vết thương nặng mà Sylphie, Melvy và Lalo phải chịu dưới tay quân đoàn quỷ. Tất nhiên, còn những lý do khác nữa, nhưng đó là lý do chính thức. Dù Sylphie nhanh chóng bình phục hoàn toàn, Melvy và Lalo vẫn còn những chấn thương dai dẳng và cần tĩnh dưỡng. Vì Nhà Tắm Siêu Cấp có tiếng tăm tốt trong việc đẩy nhanh quá trình chữa lành tự nhiên, chúng tôi đã trở thành khách quen ở đó.
"Ra vậy, thảo nào...Tôi nghe nói Melvy gần như đã hồi phục hoàn toàn sức mạnh rồi."
"Vâng, em ấy cũng nói vậy. Em ấy bảo không còn bị cản trở khi chiến đấu nữa."
"Vậy chỉ còn Lalo thôi. Ông ấy chắc sẽ mất một khoảng thời gian."
"Dù sao thì ông ấy cũng lớn tuổi rồi mà."
Lalo là người lớn tuổi duy nhất trong nhóm anh hùng. Dễ hiểu là điều này đồng nghĩa ông ấy mất nhiều thời gian để hồi phục vết thương hơn những người khác.
"Vậy à? Tại sao cô lại tắm cùng họ thế, Liz? Cô đâu có bị thương nặng như vậy."
"Đau nhức cơ bắp muốn giết chết em luôn đây này! Tất cả là nhờ cái khóa huấn luyện 'Ai Cũng Có Thể Làm Được! Trại Huấn Luyện Kiểu Anh Hùng' mà ngài bắt em tập ngày này qua ngày khác đấy!"
"X-Xin lỗi. Nhưng điều đó là cần thiết nếu cô muốn trở nên mạnh mẽ hơn."
"Em hiểu điều đó mà!"
Cơn đau cơ không còn tệ như trước nữa, nhưng vẫn là một cuộc đấu tranh thường xuyên. Và khi tôi mạnh hơn, chế độ luyện tập cũng trở nên khắc nghiệt hơn. Hiện tại, có vẻ như tôi vẫn sẽ là khách quen của nhà tắm dài dài.
"Huấn luyện với bộ trang phục thỏ sexy cũng mệt mỏi lắm", tôi lầm bầm. "Nào là độc dược, nào là tê liệt...Dù em được chữa trị ngay sau đó, nhưng tất cả các hiệu ứng xấu đó tích tụ lại gây ra rất nhiều mệt mỏi."
"Ừ, vất vả thật. Ngay cả Rachel và Lalo cũng chật vật với nó."
Trang phục thỏ sexy là một dụng cụ huấn luyện áp dụng cho tất cả người mới vào nhóm anh hùng. Người tham gia sẽ mặc một bộ trang phục đặc biệt khi thực hiện các bài tập thông thường. Bộ đồ được chế tạo đặc biệt này sẽ khiến người mặc bị chóng mặt, trúng độc và giảm khả năng cùng nhiều trạng thái tồi tệ khác.
Chịu đựng những điều kiện này sẽ rèn luyện cơ thể nhận biết và chống lại chúng, đó là một phương pháp để xây dựng nhanh chóng và hiệu quả khả năng kháng lại mọi loại trạng thái bất lợi. Trang phục thỏ sexy thực sự là một món đồ huấn luyện đáng kinh ngạc. Nhưng kẻ nào nghĩ ra nó chắc chắn phải bị điên!
Bị dính hiệu ứng xấu để loại bỏ hiệu ứng xấu ư? Ai là người nghĩ ra ý tưởng đó vậy?! Ai nói cho tôi biết đi! Kẻ điên khùng nào nghĩ đây là ý tưởng hay thế?!
Quan trọng hơn, tại sao bộ đồ cứ phải là trang phục thỏ gợi cảm chứ?
"Ah, chỉ nhớ lại thôi là em thấy phát ốm rồi. Có vẻ em sẽ chẳng sớm tốt nghiệp khỏi bộ thỏ sexy đó đâu."
Một khi tôi có đủ tất cả các loại kháng tính, tôi sẽ có thể từ bỏ đồ thỏ sexy. Đây là điểm kiểm tra đầu tiên cho mọi tân binh.
"Nhưng này, chúng ta vừa có thêm một tân binh nữa đúng không?"
"Vâng, là Altina! Cô ấy trông cực kỳ lộng lẫy trong bộ thỏ sexy! Nó hợp với cô ấy hoàn hảo luôn!"
Đúng là cô ấy sở hữu một thanh thánh kiếm mới, và đúng là bản thân cô ấy đã là một anh hùng. Nhưng tân binh thì vẫn là tân binh. Altina cũng đang mặc bộ thỏ sexy trong khi luyện tập. Tôi có thể hình dung ra cô ấy ngay trong đầu. Bộ đồ thỏ đen đó với tất cả những khoảng da thịt lộ ra. Altina mặc nó một cách ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng suốt buổi.
Tất nhiên, sự hấp dẫn còn vượt xa hơn thế, vì những đặc điểm bán thú nhân của cô ấy tạo thêm nét thú vị cho bộ đồ. Cô ấy đã có sẵn tai mèo tự nhiên, giờ lại thêm tai thỏ bên trên. Cô ấy đã có đuôi mèo, nhưng lại được độn thêm cái đuôi thỏ trắng tròn vo nữa. Kết quả là tạo ra một giống lai độc đáo, nửa mèo, nửa thỏ.
"Nhìn Altina ăn mặc như thế thực sự tạo cho em động lực để vượt qua khóa huấn luyện đấy!"
"Tôi hiểu cảm giác đó."
Lần hiếm hoi, ngài Cain đồng ý với tôi. Tôi chưa bao giờ được biết ai đã tạo ra bộ trang phục thỏ sexy, nhưng với tất cả sự oán giận tôi tích tụ bấy lâu, đó là điểm duy nhất khiến tôi cảm thấy biết ơn họ.
"Nhưng Altina vào nhóm với kỹ năng khá tốt rồi", tôi thở dài, "Nên em đoán chắc là cô ấy sẽ tốt nghiệp khỏi bộ thỏ sexy sớm thôi."
"Ừ, chắc vậy. Chúng ta nên chụp thật nhiều ảnh và in sâu hình ảnh đó vào đầu khi còn có thể."
Vào thời điểm gia nhập nhóm anh hùng, Altina đã xây dựng được khả năng kháng hiệu ứng khá tốt. Cô ấy có lẽ sẽ vượt qua nó trước tôi.
"Wolfe cũng nên tốt nghiệp sớm đi. Thật lòng mà nói, tôi hy vọng cậu ta thoát khỏi bộ đó càng sớm càng tốt."
"Chuẩn luôn ạ."
Wolfe, với thân hình vạm vỡ, đầy cơ bắp, cũng đang tập luyện trong bộ thỏ sexy. Khỏi phải nói cũng biết bộ đồ đó không hợp với anh ta chút nào.
Không tính đến những lời phàn nàn của chính anh ta, thì những người còn lại trong chúng tôi cũng chẳng vui vẻ gì. Chẳng ai được lợi lộc gì từ vụ này cả. Nhưng tân binh vẫn phải được huấn luyện. Thật là tiến thoái lưỡng nan...Không, nếu nói thật lòng, chúng ta chỉ cần chế tạo một cái gì đó khác có cùng chức năng là được mà.
Tiện thể thì, Remphie đã từng đến xem chúng tôi tập luyện, em ấy tình cờ chứng kiến Wolfe trong bộ thỏ sexy. Tôi tưởng em ấy sẽ kinh hãi, nhưng thay vào đó, em ấy chỉ nói: "Cũng được đấy chứ, theo một cách riêng nào đó."
Đó là lúc tất cả chúng tôi nhận ra tình yêu có thể làm mờ lý trí đến mức nào.
"Ồ, nhắc đến Altina...Em nên nói thế nào nhỉ..."
"Gì cơ?"
Tôi đổi chủ đề một chút. "Ngài Cain, ngài có phải là kẻ hám gái không?"
"Phụt?!"
Tôi nghe thấy tiếng ngài ấy phun nước bọt trước câu hỏi khá thẳng thừng của tôi. Ngài ấy phun phì phì, dù trong miệng chẳng có gì cả.
"Chà, ờ...Ngài biết đấy. Altina vừa trở thành người yêu mới của ngài hôm nọ mà, đúng không?"
"Đ-Đúng...Vậy thì sao? Sylphie và Melvy có phàn nàn gì à?"
"Không, không hề. Ngạc nhiên thật đấy. Em chỉ tự hỏi liệu ngài có định kiếm thêm bạn gái trong tương lai không...À, không phải em, là chúng em. Chuyện đó thành chủ đề bàn tán giữa mấy cô gái, ngài biết đấy."
Im lặng.
Ngài Cain có vẻ khó trả lời. Tôi có thể cảm nhận được điều đó qua tấm lưng của ngài ấy.
Sau một hồi, ngài ấy cuối cùng cũng lên tiếng. "Tôi không nghĩ mình cuồng phụ nữ đến thế đâu, tin hay không tùy cô. Dù sao thì, hôn ước của tôi với Sylphie và Melvy đều mang tính chính trị. Chúng chủ yếu đến từ cuộc đấu tranh quyền lực giữa quốc gia và nhà thờ."
"Vâng, em có nghe nói."
Cả Sylphie và Melvy đều được chọn làm hôn thê của anh hùng vì lợi ích của quốc gia Bahelgarn và Giáo hội Russel-Bell. Cảm xúc cá nhân của họ đã không được tính đến.
Tuy nhiên bất chấp hoàn cảnh đó, các mối quan hệ cá nhân trong nhóm chưa bao giờ trở nên khó xử, và mọi người hòa thuận với nhau khá êm đẹp. Theo ý kiến của tôi thì điều đó thực sự ấn tượng. Ngài Cain có cái lưỡi dẻo đến vậy sao? Tôi tự hỏi.
"Nói là vậy, nhưng cũng chẳng lạ nếu có một tổ chức nào khác quyết định chỉ định một người bạn đời mới cho tôi. Tôi định sẽ từ chối họ trừ khi có lý do thực sự chính đáng. Thực tế là tôi đã từ chối cả tá người rồi. Nhưng trong trường hợp hy hữu có lý do nào đó khiến tôi không thể tránh được..."
"Ngài sẽ bị buộc phải chấp nhận thêm một hôn thê nữa ư?"
"Quyền lực và chính trị rắc rối lắm. Cô không thể cứ dùng kiếm mà chém đôi chúng ra được."
Ngài Cain nghe có vẻ thực sự nản lòng khi thở dài nặng nề.
Tôi liếc nhìn lại ngài ấy, nhìn chằm chằm vào bàn tay ngài ấy trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Và vì thế", ngài ấy nói tiếp, "Tôi biết nói thế này nghe không đàn ông cho lắm, nhưng tôi không thể đảm bảo mình sẽ không có thêm hôn thê trong tương lai. Đó là kết luận của tôi."
"Nếu ngài không phải là anh hùng, câu nói đó xứng đáng ăn một cái tát đấy."
"Không nghi ngờ gì về điều đó."
Chúng tôi cùng cười một cách chua chát. Làm anh hùng đúng là một vị thế khó khăn. Sylphie, Melvy và Altina đều hiểu rõ những hoàn cảnh đó, và ơn trời điều đó đã giữ cho không có cuộc cãi vã nào nổ ra giữa họ. Chắc hẳn phải tốn nhiều công sức lắm để duy trì hòa bình, tôi thầm kết luận.
Ngài Cain cũng quay lại, chỉ một chút thôi, nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi.
"Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ cô sẽ là người hỏi tôi câu đó đấy, Liz. Theo một cách nào đó thì lạ thật."
"Hả?"
Ngài ấy cười gượng gạo. Một nụ cười khó che giấu tiếng thở dài buồn bã. Vì lý do nào đó, tôi có thể cảm nhận được những cảm xúc mâu thuẫn đằng sau biểu cảm của ngài ấy.
Việc tôi hỏi thì có gì lạ chứ?
"Này, Liz..."
"Vâng, ngài Cain?"
Ngài ấy hít một hơi nhỏ, đầy thận trọng.
Có chuyện gì mà khó nói thế nhỉ?
"Giả sử tôi ra ngoài kia và tuyên bố tôi định kiếm thêm bạn gái..."
"V-Vâng?"
"Cô có...cân nhắc việc tự ứng cử không? Hay là không?"
"Hả? Hảảảảảả?!"
Mặt tôi lập tức đỏ bừng trở lại. Câu hỏi của ngài ấy quá đột ngột, quá táo bạo đến mức nó khuấy đảo tâm trí tôi thành một nồi súp hỗn độn. Tôi có thể nghe thấy ngài Cain đang cười khúc khích sau lưng mình.
Ồ, tôi hiểu rồi. Ngài ấy lại làm thế nữa. Tôi lại bị trêu chọc rồi. Giống hệt như lúc ngài ấy đề nghị tắm chung vậy.
Nếu ngài Cain đang khiêu khích tôi, thì tôi phản công lại là lẽ đương nhiên!
Nhưng tại sao chứ? Giữa hơi ấm của nước suối nóng, đầu tôi nhanh chóng nguội đi. Giống như sự sáng suốt đang thấm vào từ làn hơi nước vậy.
"E-Em..."
"Sao?"
Có những giới hạn không bao giờ được phép vượt qua. Chuyện này cảm giác như một trong số đó. Đó là lý do tại sao tôi đột nhiên tỉnh táo lại.
"Em nghĩ là không thể đâu", tôi nói khẽ.
Nhưng tại sao? Tôi có thể cảm nhận được một chút thất vọng thoáng qua từ tấm lưng của ngài ấy. Chắc chắn không phải vì ngài ấy thực sự thích tôi hay gì đó đâu.
"Ưm, ờ! Tình huống giả định mà ngài đưa ra tất nhiên sẽ là một vinh dự rất…rất lớn đối với em. Nhưng em không xứng với một người như ngài đâu, ngài Cain."
"Không xứng?"
"Không xứng."
Tôi nhúng cằm xuống nước khi gật đầu.
"Ngài là anh hùng lừng danh thế giới, thưa ngài Cain. Trong khi đó, em chỉ là một học sinh bình thường. Chẳng đời nào em có thể sánh được. Chắc chắn sẽ không ai chấp nhận chuyện đó, cả về mặt chính trị lẫn xã hội."
"Vậy ra ngay cả cô cũng lo lắng về những chuyện vặt vãnh như thế."
"Đó thực sự là những lo lắng vặt vãnh sao?" Tôi thở dài. Tôi có thể cảm thấy nỗi buồn trong lồng ngực mình ngày càng nặng trĩu. "Không, chúng to lớn lắm...Khổng lồ...Ý em là...ngài là anh hùng mà."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai chúng tôi, nuốt chửng cả tiếng nước chảy êm đềm, tiếng sóng biển rì rầm. Mọi thứ chìm vào bóng tối của màn đêm.
Vầng trăng treo to và sáng trên bầu trời đêm. Nhưng dù tôi có vươn tay xa đến đâu, tôi cũng sẽ không bao giờ nắm bắt được nó. Chẳng có lấy một điểm nào ở tôi đủ tư cách để đứng bên cạnh anh hùng cả.
"Thôi...chúng ta bỏ qua chủ đề này nhé. Dù sao cũng chỉ là giả thuyết thôi mà."
"Vâng..."
Không một tiếng động, ngài Cain đứng dậy khỏi mặt nước. Ngay cả những gợn sóng cũng thật nhẹ nhàng khi ngài ấy đứng lên và rời đi.
Một mình trong suối nước nóng, tôi lẩm bẩm khẽ khàng: "Thế này là tốt nhất..."
Hôm nay là một ngày vui. Tôi đã dành thời gian ở bãi biển với ngài Cain, chúng tôi đã nhìn thấy đồ bơi của nhau, và thậm chí còn tắm chung nữa.
Đây là vận may lớn nhất của tôi, và cũng là nơi lòng can đảm của tôi cạn kiệt. Ngồi cùng nhau trong bồn tắm lộ thiên, ngắm nhìn những vì sao, đó là giới hạn xa nhất mà tôi được phép đi tới.
Bất cứ điều gì vượt quá giới hạn đó đều là ngoài phạm vi so với những gì tôi có thể ước ao.
***
Ở một nơi khác, gần như cùng lúc đó...
Có một căn phòng lớn nằm trong cùng khách sạn. Phòng này không có bồn tắm lộ thiên, nhưng đủ rộng để chứa mười người và được trang bị nội thất sang trọng. Một nhóm nam thanh nữ tú đang chụm đầu vào một góc, chăm chú lắng nghe thứ gì đó.
"Ngài Cain, ngài có phải là kẻ hám gái không?"
"Phụt?!"
"Ồ! Thế chứ! Liz đang tấn công kìa!" (Rachel)
"Tới luôn! Phải lấn tới, Liz! Quật ngã và đè ngài ấy xuống đi!" (Sylphie)
Nhóm này bao gồm tất cả các thành viên trong tổ đội, tất nhiên là trừ ngài Cain và Liz. Họ đang nghe lén cuộc trò chuyện riêng tư kia.
Việc đặt phòng khách sạn là nhiệm vụ của Melvy. Tận dụng vị trí đó, em ấy và những người khác đã lẻn vào phòng của cặp đôi từ trước, bí mật cài đặt các thiết bị nghe lén bằng ma thuật. Em ấy thiết lập bộ thu tương ứng tại phòng của cả nhóm, cho phép họ nghe rõ mồn một từng từ.
"Em chỉ tự hỏi liệu ngài có định kiếm thêm bạn gái trong tương lai không...À, không phải em, là chúng em. Chuyện đó thành chủ đề bàn tán giữa mấy cô gái, ngài biết đấy."
"Hừm! Thật là hỗn loạn! Tên háo sắc phóng túng kia đã bị dồn vào chân tường! Hãy coi đó là quả báo cho những gì ngươi đã làm với ta!" (Kuon)
"Giờ thì, ngài Cain sẽ trả lời thế nào đây?" (Sylphie)
"Chà, đằng nào thì Liz cũng cần được thêm vào danh sách hôn thê thôi. Ừm, ờ, ý em là, sau khi chị ấy lấy lại sức mạnh và ký ức..." (Melvy)
Sự phấn khích của họ đang lên đến đỉnh điểm. Họ hăng máu đến mức người ngoài nhìn vào sẽ tưởng họ đang xem một trận đấu thể thao, rượu bia chảy tràn trề trong khi dỏng tai nghe cuộc hội thoại.
"Và vì thế tôi biết rằng, nói thế này nghe không đàn ông cho lắm, nhưng tôi không thể đảm bảo mình sẽ không có thêm hôn thê trong tương lai. Đó là kết luận của tôi."
"Nếu ngài không phải là anh hùng, câu nói đó xứng đáng ăn một cái tát đấy."
"Không nghi ngờ gì về điều đó."
"Đó có phải chuyện để cười cợt đâu?!" (Kuon)
"Ngài ấy đúng là kẻ thù của phụ nữ! Sylphie, chị nghĩ sao?!" (Melvy)
"Chà, chúng ta đều biết rõ hoàn cảnh của ngài ấy mà. Cùng lắm thì chị chỉ mong ngài ấy tránh những hành động không chung thủy gây mất đoàn kết nội bộ thôi." (Sylphie)
"Aaaa! Mấy người chiều hư Cain quá rồi đấy!" (Rachel)
"Liz! Tát tên đó đi! Ngay! Ngay lúc này! Ngay trong bồn tắm! Trừng phạt hắn bằng tất cả sức mạnh của ngươi đi!" (Kuon)
Tất nhiên, giọng nói của họ không thể truyền tới chỗ hai người kia. Thiết bị này là loại một chiều và không hỗ trợ đàm thoại hai bên.
"Này, Liz..."
"Vâng, ngài Cain?"
"Giả sử tôi ra ngoài kia và tuyên bố tôi định kiếm thêm bạn gái..."
"V-Vâng?"
"Cô có...cân nhắc việc tự ứng cử không? Hay là không?"
"Hả? Hảảảảảả?!"
"Cái gì thế này?! Ngài ấy lật ngược tình thế rồi! Ngài Cain đang đánh vào chỗ hiểm!" (Altina)
"Oa ha ha! Thú vị thật đấy!" (Lalo)
"Chắc chắn phải có ẩn ý gì đó trong câu hỏi này! Em nghĩ sao, Melvy?" (Sylphie)
"Ưm, ờ...Em thì không rành lắm, nhưng có vẻ giống trêu đùa vui vẻ hơn. Theo ý kiến của em, em không nghĩ ngài ấy nghiêm túc đâu." (Melvy)
"Phải, chị có thể nghe thấy điệu cười xấu xa đó của ngài ấy." (Sylphie)
Cain thực sự đang đùa, hoặc ít nhất là đùa một nửa. Tuy nhiên, mục tiêu chính của ngài ấy là kiểm tra phản ứng của Liz và đánh giá cảm xúc cô dành cho mình. Nếu cảm xúc hiện tại của cô phản chiếu những gì cô từng có trước khi mất trí nhớ, ngài ấy nghĩ chúng có thể đóng vai trò như một chất xúc tác để khôi phục lại ký ức.
Ngay cả khi sức mạnh không quay lại, ít nhất thì ký nhớ sẽ quay về. Đó là hy vọng của Cain, hoặc ít nhất, là một khả năng ngài ấy sẵn lòng thử nghiệm. Và dù chuyện đó có xảy ra hay không, cũng chẳng mất gì cả. Đối với một người đàn ông khao khát Liz ngày xưa trở lại, đó sẽ là một bước đột phá quan trọng. Đó là cách Cain nhìn nhận vấn đề.
"E-Em..."
"Sao?"
"Em nghĩ là không được đâu."
"Ah! Liz lùi bước rồi!" (Altina)
"Cô đang làm cái quái gì thế hả, Liz?! Sự tấn công sắc bén lúc nãy đâu rồi?!" (Rachel)
"Tấn công đi! Nghiền nát hắn! Nếu không thì còn gì là kịch tính nữa?!" (Kuon)
Những lời la ó này sẽ chẳng bao giờ đến được tai cô gái trong cuộc.
"Em không xứng với một người như ngài đâu, ngài Cain."
"Không xứng?"
"Không xứng."
"Nàyyyy! Đừng có rút lui! Phải tới luôn đi chứ, Liz!" (Rachel)
"Ta bảo là tấn công đi! Nếu không, chiến thắng sẽ tuột khỏi tay ngươi đấy! Đấm thẳng, đấm móc, đấm trúng tim đen của Cain đi!" (Kuon)
"Này, nghĩ lại thì, chẳng phải cô ấy từng nói điều tương tự lần trước chúng ta tụ tập sao?" (Altina)
"Ưm, ờ, đúng thế. Đúng vậy đấy, chị Altina. Chị ấy nói rằng chị ấy và Cain hoàn toàn là đôi đũa lệch." (Melvy)
Chính sự cam chịu của Liz đã khiến các cô gái lo lắng đến mức phải sắp đặt buổi hẹn hò đầy tính can thiệp này. Thế mà, có vẻ như cảm xúc của Liz vẫn chẳng thay đổi chút nào.
"Thật ngu ngốc làm sao?! Tình yêu không đong đếm bằng sự xứng đáng! Không! Nó được sinh ra từ đam mê! Từ việc đi theo tiếng gọi con tim, linh hồn! Là trở thành kẻ ngốc và lao đầu vào! Đó mới là tình yêu!" (Kuon)
"Chính xác! Nói hay lắm, Kuon!" (Rachel)
"Có vẻ như...chúng ta cần cân nhắc chiến lược cuối cùng rồi. Dù tôi thấy bực mình vì nó giống hệt những gì chính Liz sẽ làm." (Sylphie)
Các cô gái còn một phương án cuối cùng. Đó là một kế hoạch đơn giản: kế hoạch "chuốc thuốc kích thích cho cặp đôi và gửi họ đi thám hiểm trên giường đôi".
Đúng như cái tên, họ sẽ lén bỏ thuốc vào, và sắp đặt để hai người buộc phải ngủ chung giường. Và rồi, Liz sẽ bị đẩy vượt qua cái giới hạn của việc bận tâm đến mấy thứ ngớ ngẩn, như việc cô có phải đũa lệch hay có xứng đáng hay không.
Họ đã chuẩn bị sẵn thuốc kích thích. Tất cả những gì họ cần làm là trộn vào rượu và nhờ người gác cửa mang lên như dịch vụ phòng. Phần còn lại sẽ tự đâu vào đấy. Kế hoạch này phản chiếu lại những trò tai quái kinh khủng của Liz trước khi mất trí nhớ, nhưng họ nghĩ cũng công bằng thôi khi để cô nếm thử "gậy ông đập lưng ông". Ác giả ác báo, người ta vẫn nói thế mà.
"Dù sao thì, chọn phòng có bồn tắm lộ thiên là quyết định đúng đắn! Không ngờ chúng ta lại được nghe những điều thú vị…è hem, những thấu hiểu sâu sắc về trái tim Liz đến thế!" (Kuon)
"Quả nhiên! Những cuộc trò chuyện vui vẻ...è hem, cởi mở như thế chỉ có thể diễn ra trong lúc thảnh thơi, khi đang tắm và trút bỏ trang phục. Chúng ta phải tận dụng kiến thức này để bắt đầu hành động thôi." (Rachel)
"Ừ, cái vụ bồn tắm là điều tôi phải cảm ơn mấy người đấy. Tôi đã tận hưởng nó trọn vẹn." (Cain)
"Nói đúng lắm! Chúng ta sẽ bắt Liz và Cain phải cúi đầu và nói lời cảm ơn...Hả?" (Rachel)
Chính lúc đó, chuyện này đã xảy ra.
"Sao hả, Rachel? Cô muốn tôi cảm ơn à. Tôi đến rồi đây, đến để trả lễ theo cách riêng của tôi."
Giọng nói vang vọng khắp phòng thuộc về một người lẽ ra không nên có mặt ở đó.
Cả nhóm, những kẻ đang dán mắt vào bộ thu âm, toát mồ hôi lạnh khi họ từ từ quay đầu lại cùng một lúc.
Ở đó, đứng hiên ngang với đôi vai rộng và luồng sát khí không thể nhầm lẫn, là người lẽ ra phải đang ở đầu dây bên kia.
Đó là Cain.
Chẳng có gì ngoài một chiếc khăn tắm quấn quanh hông, ngài ấy đứng đó, khoanh tay, người vẫn ướt sũng nước. Một đường gân nổi lên trên trán ngài ấy, một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cơ thể.
"A-Ah ha ha...X-Xem ai kìa...Thật là trùng hợp khi gặp anh ở đây đấy, Cain."
"Trùng hợp? Trùng hợp hả? Thật sao? Cô thực sự muốn chọc tôi điên thêm một lần nữa à?"
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Rachel. Không, trên trán tất cả mọi người.
Sự hiện diện của Cain chỉ có một điều là, ma thuật bẻ cong không gian của Liz. Bộ thu ma thuật và thiết bị nghe lén đương nhiên có chia sẻ liên kết với nhau. Một khi phát hiện ra điều đó, việc truy dấu kết nối đến vị trí chính xác của chúng đơn giản như ăn kẹo.
Nhóm anh hùng đã mắc một sai lầm. Một sai lầm chí mạng, họ đã quá tập trung vào chuyện tình cảm lãng mạn mà để lộ sơ hở.
Cain đã nhận ra thiết bị nghe lén trong khi ngâm mình trong bồn tắm. Không làm gián đoạn dòng chảy cuộc trò chuyện với Liz, ngài ấy đã sử dụng các tín hiệu tay tinh tế để giao tiếp về kế hoạch. Những cái liếc nhìn ngắn ngủi mà họ trộm nhìn vào tay nhau chính là để phối hợp cho cuộc phản công.
Nhờ đó, Cain và Liz đã thành công qua mặt những kẻ nghe lén mà không gây chút nghi ngờ nào.
"Tôi không phiền chuyện mấy người sắp xếp cho chúng tôi ở chung phòng đâu. Mấy người thậm chí còn đặt một chỗ khá đẹp. Chuyện đó thì tốt thôi."
"Ha ha, thế thì..."
"Nhưng nghe lén ư? Cái đó thì không được đâu nhé."
Cain siết chặt nắm tay, thở ra một hơi chậm rãi và đầy toan tính.
"Giờ thì, xếp hàng đi. Tất cả mọi người."
Kháng cự là vô ích.
Và ngay sau đó, dĩ nhiên rồi, căn phòng tràn ngập những tiếng kêu la đau đớn. Những cục u sáng bóng trên đầu họ là bằng chứng cho lòng biết ơn của Cain.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
